Không phải ngẫu nhiên mà cụ Hồ của chúng ta đã có lần đứng bắt nhịp điều khiển dàn nhạc, xướng lên bài ca “Kết đoàn”. Nghe nói bài ca Kết đoàn không phải do các nhạc sĩ Việt Nam sáng tác, bài hát của một nhạc sĩ Trung quốc, nhưng không rõ ai đó đã dịch sang lời Việt, và được phổ biến rộng rãi ở nước ta từ năm 1956, song nó đã được truyền vào Việt Nam mà bất cứ người Việt nào ở vào thời kỳ đó đều thuộc (theo Vũ Quốc Huệ, trên báo Quân đội nhân dân).
Lời bài “Kết đoàn” vừa là tiếng gọi toàn dân đứng lên chống quân xâm lược, vừa thể hiện bản chất dân tộc Việt Nam, một nguyên nhân rất quan trọng dẫn đến mọi thắng lợi của dân tộc. Lời bài hát có đoạn như sau:
“Kết đoàn chúng ta là sức mạnh.
“Kết đoàn chúng ta là thép gang
“Đoàn kết ta bền vững
“Dù thép hay là gang còn kém bền vững …”
Nhìn ra thế giới, thỉnh thoảng đây đó ở châu Phi, châu Mỹ La tinh, đưa ra tuyên bố, “Đây sẽ là một Việt Nam thứ hai!” mỗi khi nền độc lập của họ bị đe dọa, song điều cốt lõi, chính quyền nào có đủ lý trí và sức mạnh để có thể tạo nên sức mạnh đoàn kết của toàn dân? Chỉ có một chính quyền “của dân, do dân và vì dân”, vậy thôi ! Từ Iraq đến Lybia đến Afghanistan đến Iran, và Venezuela hiện nay, tại sao một nước đứng đầu phe đế quốc lại có thể “làm mưa làm gió” trên đất nước họ? Trước hết và quan trọng nhất là thiếu (hoặc mất) đi một khối đoàn kết toàn dân, mặc dù quân đội của họ là hùng mạnh, vũ khí tối tân, đất nước giàu có, song họ thiếu đi sự đoàn kết toàn dân; trong nước thì bè nọ phái kia. Có lẽ đó là nguyên nhân của sự thất bại ở nhiều nước muốn được độc lập tự chủ thực sự.
Và các thế lực thù địch, mỗi lần muốn chống phá đất nước ta, họ nghĩ ngay đến làm tan rã khối đoàn kết của dân tộc. Chả thế mà ngay từ đầu, thực dân Pháp đã thực hiện “chính sách chia để trị”, chia nước ta thành ba miền tách khỏi tổ quốc chung, dân tộc chung. Những ai ngày nay vẫn phân biệt vùng miền, phân biệt và chia rẽ 54 dân tộc anh em đều là những kẻ vô tình hoặc hữu ý tiếp tay cho các thế lực chống phá nước ta.
Bây giờ lão muốn hỏi những kẻ tiếp tay cho các thế lực bên ngoài, rằng, tại sao chưa một lần dân tộc Việt Nam bị thất bại trước quân xâm lược, bất kể chúng đến từ đâu, bất kể chúng mạnh như thế nào? Chả có gì khỏ hiểu, đó là “cả nước một lòng”, đó là “dù có phải hy sinh tất cả chứ không chịu mất nước, nhất định không chịu làm nô lệ”, đó là “dù có phải đốt cháy cả dãy Trường Sơn cũng phải giành cho được độc lập”.
Hỏi, có chính quyền ở đâu đó, có thể tạo dựng được sự đoàn kết mạnh mẽ như dân tộc Việt Nam? Xin trả lời, nếu chính quyền nơi đó biết “vì nhân dân quên mình, vì nhân dân hy sinh” thì sẽ đánh thắng mọi quân xâm lược. Tiếc thay, cái thứ đa đảng, chính nó đã làm sự đoàn kết nhân dân bị tan rã như nắm bột gạo ngâm trong nước. Mỗi đảng đều cố gắng lôi kéo quần chúng về phía đảng mình bằng cách nói xấu các đảng khác, nếu không dành được quyền lực thì đảng đó lại phải nhờ vào ngoại bang. Thế là, độc lập chẳng còn, dân chủ tự do cũng chẳng có.
Đó là bài học của Việt Nam, những ai muốn trở thành “một Việt Nam thứ hai”, trước hết phải xây dựng được khối đoàn kết toàn dân./.
Hình trong bài: Bác bắt nhịp bài ca kết đoàn
Ngày 11/02/2026
QV-ST!

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét