1. Thay đổi quỹ đạo Địa chính trị (Geopolitics)
Đây là mục tiêu quan trọng nhất. Mỹ không cần một quốc gia phải "dân chủ" thực sự, họ cần quốc gia đó thân Mỹ và xa rời các đối thủ.
Xây dựng "Vành đai ngăn chặn": Ví dụ tại Ukraine, Georgia hay Kyrgyzstan, mục đích là ép các nước này rời bỏ ảnh hưởng của Nga để gia nhập NATO/EU, tạo ra một vòng vây quân sự sát sườn đối thủ.
Xóa bỏ các "cái gai": Những quốc gia có đường lối độc lập, không nghe lời hoặc dám thách thức hệ thống tài chính/quân sự của Mỹ (như Iraq thời Saddam, Libya thời Gaddafi hay Iran hiện nay) sẽ là mục tiêu hàng đầu.
2. Kiểm soát Tài nguyên và Thị trường
Kinh tế luôn là động cơ ngầm. Sau khi một chính quyền bị lật đổ bởi Cách mạng màu, các quốc gia Phương Tây thường tiến hành:
Tư nhân hóa tài sản quốc gia: Các tập đoàn đa quốc gia sẽ nhảy vào mua lại tài nguyên (dầu mỏ, khoáng sản) hoặc các ngành viễn thông, ngân hàng với giá rẻ mạt.
Áp đặt hệ thống tài chính: Buộc quốc gia đó phải vay nợ từ IMF/World Bank, từ đó bị trói buộc về chính sách kinh tế trong hàng thập kỷ.
3. Duy trì vị thế Độc tôn (Hegemony)
Mỹ muốn duy trì một "Trật tự thế giới dựa trên luật lệ" (do chính họ đặt ra).
Vũ khí hóa Nhân quyền: Bằng cách tự cho mình quyền phán xét quốc gia nào "dân chủ", quốc gia nào "độc tài", Mỹ có thể can thiệp vào bất cứ đâu mà không cần tuyên chiến chính thức.
Ngăn chặn các cực quyền lực mới: Bất kỳ quốc gia nào có tiềm năng liên minh để tạo ra một cực kinh tế/quân sự mới (như khối BRICS hay các liên minh tại Trung Đông) đều dễ trở thành mục tiêu của bạo loạn lật đổ để làm suy yếu từ bên trong.
4. Thử nghiệm và Xuất khẩu "Mô hình quản trị"
Phương Tây tin rằng mô hình của họ là "đỉnh cao của văn minh" và muốn áp đặt nó lên toàn cầu để dễ bề quản lý.
Khi một quốc gia áp dụng mô hình chính trị kiểu Tây, họ dễ dàng bị thâm nhập bởi các tổ chức phi chính phủ (NGO), các quỹ hỗ trợ và các kênh truyền thông phương Tây, từ đó bị "đồng hóa" về văn hóa và tư tưởng.
Bảng so sánh giữa "Khẩu hiệu" và "Sự thật"
Khẩu hiệu Phương Tây rao giảng
Mục đích thực tế đằng sau
Bảo vệ Nhân quyền
Tạo cớ để can thiệp pháp lý và trừng phạt kinh tế.
Đấu tranh chống tham nhũng
Loại bỏ các lãnh đạo không phục tùng lợi ích phương Tây.
Tự do ngôn luận/Internet
Tạo điều kiện cho các chiến dịch tâm lý chiến, tin giả để kích động biểu tình.
Hỗ trợ nhân đạo
Tài trợ cho các lực lượng đối lập dưới danh nghĩa cứu trợ.
Nói một cách ngắn gọn: "Cách mạng màu" là một phương thức chiến tranh rẻ tiền hơn chiến tranh truyền thống. Thay vì tốn xương máu binh sĩ Mỹ, họ dùng sự bất bình của người dân địa phương làm "vũ khí", dùng truyền thông làm "đạn dược" để hạ gục một chính phủ từ bên trong.
Hệ quả cuối cùng thường không phải là "tự do" như người dân mong đợi, mà là một chính quyền mới dễ điều khiển hơn hoặc một quốc gia suy yếu và lệ thuộc hơn./.
QV-ST!

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét