Lịch sử không phải bãi đất hoang để ai thích thì cắm cờ.
Chủ quyền không phải bài tập học thuật để đem ra “tranh luận cho vui”.
Những bản tuyên ngôn độc lập của dân tộc này — từ Nam Quốc Sơn Hà, Bình Ngô đại cáo, đến Tuyên ngôn Độc lập 1945 — không sinh ra để xin phép, cũng không tồn tại để chờ ai “xét lại”. Chúng là lời tuyên bố dứt khoát về sự tồn tại của một quốc gia, được viết trong khói lửa, ký bằng máu, và bảo chứng bằng sinh mạng của hàng triệu người.
Vậy mà hôm nay, có kẻ đòi ghi Nam Quốc Sơn Hà là “khuyết danh”, cố tình xóa mờ vai trò của Lý Thường Kiệt, rồi lén lút dịch thành “Đại Nam” — một cái tên chưa hề tồn tại ở thế kỷ XI. Có kẻ xem nhẹ Nguyễn Trãi, biến Bình Ngô đại cáo thành một “văn bản tham khảo”. Lại có kẻ trâng tráo bảo Tuyên ngôn Độc lập 1945 là “chắp vá, mượn lời Tây”.
Nói thẳng:
Đó không phải học thuật.
Đó là đòn đánh vào nền tảng chính danh của dân tộc.
Bởi khi anh phủ nhận tác giả của tuyên ngôn, anh phủ nhận chủ thể lập quốc.
Khi anh bảo tuyên ngôn chỉ là “văn bản vay mượn”, anh đã đứng sang phía của kẻ từng muốn chúng ta không tồn tại.
Lịch sử có thể tranh luận về chi tiết.
Nhưng không ai có quyền tranh luận về quyền tồn tại của quốc gia này.
Ai nhân danh học thuật để làm nhòe ranh giới chủ quyền, người đó không trung lập.
Ai cố “xét lại” tuyên ngôn độc lập, kẻ đó đã tự bước ra khỏi hàng ngũ của dân tộc.
Lịch sử Việt Nam không cần các người minh oan.
QV-ST!

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét