Năm 1965, cậu bé 11 tuổi Võ Tiến Trung đã là đội trưởng thiếu niên du kích bí mật xã Lộc Phước (nay là xã Vu Gia, thành phố Đà Nẵng). Vừa đánh địch, vừa làm địch vận, cậu lăn lộn giữa chiến tranh như một người lớn thật sự. Mới 14 tuổi, Trung được phong danh hiệu “dũng sĩ diệt Mỹ” và được cử ra Bắc học văn hóa. Thôn xóm vẫn chìm trong bom đạn, cậu muốn ở lại chiến đấu nhưng được động viên: “Ra Bắc là cơ hội gặp Bác Hồ… và tìm ba con”!
Tháng 8 năm 1969, Võ Tiến Trung đặt chân đến miền Bắc thì Bác Hồ đã lâm bệnh nặng. Hy vọng được gặp Người tan đi, cậu thiếu niên chỉ còn một mong ước tìm lại ba sau bao năm biệt tin kẻ Bắc người Nam.
Trung được đưa về Trung đoàn an dưỡng 580 ở Nam Hà. Cậu viết đơn xin tìm cha, thấp thỏm chờ đợi từng ngày nhưng mãi không có hồi âm. Vài tháng sau, khi biết Trung là dũng sĩ, đơn vị cử cậu đi kể chuyện truyền lửa tại các trường học, nhà máy, rồi chuyển về số 83 Lý Nam Đế, nơi ở của các anh hùng miền Nam.
Những ngày sống tại Hà Nội, sáng nào Trung cũng mặc bộ quân phục chỉnh tề. Cậu để ý thấy một người đàn ông đội mũ lông thường bước ngang qua, gương mặt quen quen như đã gặp ở đâu đó trong những ký ức mờ xa.
Một chiều, người đàn ông dừng lại hỏi:
- Con miền Nam ra à?
Cậu bé lễ phép đáp:
- Dạ, con ở Quảng Đà.
Nghe Võ Tiến Trung kể trọn tên xã, thôn, tên ba mẹ, người đàn ông bỗng khựng lại. Rồi ông thả rơi chiếc cặp, lao tới ôm chầm lấy cậu, bật khóc nức nở:
- Tám ơi! Ba đây!
Ông chính là Võ Đức Dật (tên hoạt động Võ Miễn), là thành viên Ban khởi nghĩa giành chính quyền ở xã Duy Mỹ (Duy Xuyên) trong Cách mạng Tháng Tám. Đầu năm 1955, khi cậu bé Trung vừa lọt lòng được vài tháng, ông Võ Miễn (lúc đó là Bí thư chi bộ) buộc phải đưa hơn 50 đảng viên đang đứng trước nguy cơ bị địch thủ tiêu tập kết ra Bắc.
Ông Dật giờ làm việc ở số 91 - 93 Lý Nam Đế, chỉ cách nơi con ở… đúng vài căn nhà.
Tiếng khóc vỡ òa kéo cả trạm chạy ra. Trạm trưởng hốt hoảng hỏi:
- Có chuyện gì thế?
Ông Dật nghẹn lại:
- Tôi… tìm được con tôi rồi!
Còn Võ Tiến Trung ôm ghì lấy cha, khóc như chưa bao giờ được khóc, kêu với chú Trạm trưởng:
- Chú ơi… con tìm thấy ba con rồi…
Trạm trưởng lập tức bảo lấy hết thịt bò, thịt lợn, một con gà (những thứ vô cùng quý thời ấy) để cha con họ liên hoan mừng đoàn tụ. Tối đó, Võ Tiến Trung được lệnh nghỉ lại với ba.
Trong căn phòng đơn sơ, Trung nhìn thấy bức ảnh gia đình đặt trên bát hương làm từ cốc nhựa. Đó là tấm hình năm 1965, khi bà Nhân cùng các con chụp gửi ra Bắc cho ông. Một năm sau, một thương binh báo tin dữ, cả gia đình ông đã bị giặc giết hại. Ông Dật mang tấm ảnh ấy làm ảnh thờ, thắp cho vợ con từng ngày.
Khi nghe Trung kể chuyện quê nhà, ông mới biết vợ và bảy người con vẫn bám trụ hoạt động cách mạng. Người con gái thứ hai và cháu ruột đã hy sinh vì bom Mỹ.
Ông Dật ôm mặt khóc, thức trắng đêm thương nhớ người con gái đã mất. Sau đó ông nhờ họa sĩ tách riêng hình chị Ba từ tấm ảnh chung để lập bàn thờ.
Những ngày đoàn tụ ngắn ngủi, hai cha con tranh thủ cùng nhau ra hồ Hoàn Kiếm, dạo bộ, chụp một tấm hình kỷ niệm đầu tiên sau 14 năm trời xa cách.
Câu bé Võ Tiến Trung sau này phát triển thành Thượng tướng, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, Phó Giáo sư, Tiến sĩ. Ông giữ nhiều trọng trách quan trọng trong quân đội: Phó Tư lệnh Quân khu 5. Giám đốc Học viện Quốc phòng Việt Nam./.
QV-ST!

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét