Thứ Ba, 12 tháng 7, 2022

VIẾT VỀ NGƯỜI LÍNH, CÒN MẤY AI MẶN MÀ?


Đồng hành với hai cuộc kháng chiến giải phóng dân tộc chống thực dân Pháp và đế quốc Mỹ xâm lược có một đội ngũ nhà văn chiến sĩ hùng hậu. Có người từng ví đây là một “binh chủng đặc biệt” của Quân đội ta bởi họ đã góp phần quan trọng trong công cuộc chiến đấu chống giặc ngoại xâm, giành độc lập tự do, hòa bình thống nhất cho đất nước.
Năm tháng qua đi, nhưng những giá trị, đích thực của văn học kháng chiến với hình ảnh trung tâm là “Bộ đội Cụ Hồ” vẫn còn nguyên giá trị.
Có thể nói, nhiều tác phẩm văn học ra đời thời kháng chiến tập trung ca ngợi, tôn vinh chủ nghĩa anh hùng cách mạng trong công cuộc giải phóng đất nước và nhận được sự đồng cảm hồn nhiên từ đông đảo công chúng. Tôi nghĩ, điều đó chẳng có gì bất thường cả, cuộc chiến tranh yêu nước chống giặc ngoại xâm của nhân dân Việt Nam cần phải có những tác phẩm như thế.
Cuộc sống vẫn có đủ mọi trạng thái, cung bậc, nhưng tất cả phải được xếp sau tinh thần chống giặc ngoại xâm và bè lũ tay sai bán nước; đề tài chiến đấu mặc nhiên phải được đặt lên hàng đầu như là yêu cầu, đòi hỏi, mục đích, hành trình của văn học.
Vì thế, những thi phẩm như: Bầm ơi, Việt Bắc, Hoan hô chiến sĩ Điện Biên, Bài ca xuân 68, Toàn thắng về ta của Tố Hữu; Bên kia sông Đuống của Hoàng Cầm; Thăm lúa của Trần Hữu Thung; Tây tiến của Quang Dũng; Đêm nay Bác không ngủ của Minh Huệ, Nhớ của Hồng Nguyên; Đèo Cả của Hữu Loan; Tình sông núi, Nhớ máu của Trần Mai Ninh; Tổ quốc bao giờ đẹp thế này chăng? của Chế Lan Viên; Ngã ba Đồng Lộc của Huy Cận; Lửa đèn, Nhớ, Tiểu đội xe không kính, Gửi em cô thanh niên xung phong của Phạm Tiến Duật; Khoảng trời hố bom của Lâm Thị Mỹ Dạ; Lá đỏ của Nguyễn Đình Thi; Lý ngựa ô ở hai vùng đất của Phạm Ngọc Cảnh; Sức bền của đất của Hữu Thỉnh; Đất nước (trích trong trường ca Mặt đường khát vọng) của Nguyễn Khoa Điềm; Nấm mộ và cây trầm của Nguyễn Đức Mậu; Cây xấu hổ của Anh Ngọc... được đề cao.
Trong văn xuôi thì những tác phẩm này đã được ngợi ca và nhắc tới nhiều lần như: Thư nhà của Hồ Phương; Xung kích của Nguyễn Đình Thi; Đất nước đứng lên của Nguyên Ngọc; Hòn đất của Anh Đức; Người mẹ cầm súng của Nguyễn Thi; Dấu chân người lính của Nguyễn Minh Châu; Vùng trời của Hữu Mai...
Sáng tác hay phê bình và cả xu hướng thưởng thức, bình phẩm của người đọc đã được định hướng rõ ràng, ít ai đi chệch khỏi quỹ đạo đánh giặc cứu nước. Rõ nhất là giai đoạn chống Mỹ, cuộc sống và văn chương đều được thấm đẫm tinh thần “Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước/Mà lòng phơi phới dậy tương lai” (Thơ Tố Hữu).
Sau năm 1975, văn học về chiến tranh và người lính có sự chuyển biến sâu sắc về nội dung và hình thức. Do có độ lùi về thời gian và những thoáng mở trong không gian sáng tạo từ xã hội, các tác phẩm viết về chiến tranh và người lính đã tiếp cận sát đúng hơn hiện thực, đa dạng, đa chiều và đương nhiên cũng chứa đựng nhiều tầng lớp, cung bậc của cuộc chiến với máu, mồ hôi, nước mắt mà dân tộc ta đã trải qua. Bao nhiêu chiến thắng, kỳ tích là bấy nhiêu mất mát đau thương. Gắn với hình tượng người lính không chỉ có tráng ca mà còn rất nhiều bi ca.
Có một nhà văn đã đúc rút rất chính xác, chiến tranh không phải trò đùa. Cứ nhìn lớp lớp bia mộ liệt sĩ trải dài từ Bắc vào Nam, từ rừng xuống biển ta sẽ thấm thía điều đó. Cứ nhìn những hậu quả chiến tranh trong cuộc sống hiện tại, chúng ta sẽ hình dung đầy đủ hơn sự khốc liệt của các cuộc chiến. Những gì người lính đã làm nên và chịu đựng trong các cuộc chiến tranh giải phóng đất nước rất cần được tri ân và lưu giữ trong các tác phẩm văn học nghệ thuật.
Cần tiếp tục viết về họ, viết cho họ, viết vì họ đầy đủ, sâu sắc hơn với sự trung thực của người cầm bút, không tô hồng, không bôi đen. Viết đúng như nó đã xảy ra dưới ánh sáng của tinh thần nhân văn cao đẹp mà loài người luôn tôn vinh. Viết về chiến tranh và người lính bằng lòng yêu hòa bình vô bờ bến cũng là để hướng tới sự hòa hợp dân tộc và những giá trị nền tảng của văn hóa nhân loại. Tôi nghĩ, viết về chiến tranh là viết về con người trong bão giông lịch sử, trong đó, người lính là nhân vật rất đáng quan tâm.
Trong sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc hôm nay, nhìn chung, người lính vẫn phải chịu đựng nhiều gian khó, hiểm nguy. Nơi đầu sóng ngọn gió, nơi heo hút rừng xa, khi đất nước thanh bình hay lúc bão giông, biến động, người lính luôn có mặt ở tuyến đầu.
Ngay chuyện đời thường, phần đông người lính vẫn phải đằng đẵng xa gia đình, người thân. Người lính thời bình đâu phải không có những góc khuất, những bi kịch khó nói. Và, họ đã chấp nhận những điều đó để làm tròn nghĩa vụ, trách nhiệm của mình. Chiến tranh hay hòa bình, với người lính, Tổ quốc vẫn là trên hết. Thế nhưng, như chưa có nhiều tác phẩm hay về người lính thời hậu chiến.
Không biết có nhà văn nào cảm thấy day dứt trước hiện trạng ấy không, hay vẫn mãi đuổi theo những đề tài ăn khách mà quên đi đối tượng người chiến sĩ. Nhiều lần, tôi đặt câu hỏi, đề tài người lính liệu còn mặn mà với bao nhiêu người cầm bút? Liệu còn mấy nhà văn tâm huyết với họ trong khi nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc luôn song hành với nhiệm vụ dựng xây đất nước.
Và tôi dám chắc rằng, những tác phẩm hay về người lính vẫn được bạn đọc gần xa nhiệt tình đón nhận. Công chúng, trong đó có lực lượng vũ trang hằng mong có những tiểu thuyết, truyện ngắn, bút ký, trường ca, thơ ấn tượng về biển đảo, biên cương, về người lính thời bình trên các lĩnh vực.
Bốn mươi ba năm mang áo lính, đã có hai lần ra Trường Sa, nhiều lần đến biên giới và có mặt ở không ít đơn vị Quân đội, tôi thấu hiểu ước mong ấy của các cán bộ, chiến sĩ. Đừng nghĩ rằng chỉ cho người lính ăn no, mặc ấm, ở đẹp là đủ. Người lính vẫn mong được đọc những tác phẩm viết đúng, viết hay về họ chứ không phải là những thứ cưỡi ngựa xem hoa, chung chung, nhạt nhẽo.
Được thế, các nhà văn ngoài tài năng còn cần có tâm huyết để tự nguyện đồng hành với người lính, thâm nhập sâu vào đời sống của họ. Giải thưởng của Hội Nhà văn Việt Nam có lẽ cũng nên quan tâm hơn đến những tác phẩm xuất sắc về người lính hôm qua và hôm nay. Bởi họ, những người lính của Tổ quốc rất xứng đáng được đón nhận điều đó./.
Tác giả: Nguyễn Hữu Quý
Nguồn: Báo Biên phòng
Có thể là tranh biếm họa về một hoặc nhiều người, mọi người đang đứng và văn bản
Thích
Bình luận
Chia sẻ

CUỘC ĐOÀN TỤ KỲ LẠ


Sau hơn 46 năm, ông Sam Axelrad – một cựu binh Mỹ đã trở lại Việt Nam để trả xương cánh tay cho một cựu lính Việt mà ông từng cứu mạng năm xưa.
Sam Axelrad là một bác sĩ của quân đội Mỹ, từng tham gia vào cuộc chiến tranh tại Việt Nam. Vào khoảng năm 1966-1967, ông đã gặp và cứu sống một người lính Việt trong một lần bị thương nặng.
Trong một lần đi dò xét tin tức của quân đội Mỹ ở Cát Sơn, Phù Cát, Nguyễn Quang Hùng (SN 1939, Hà Nội) rơi vào ổ phục kích của Mỹ và bị trúng đạn ở cánh tay phải. Ông đã cùng đồng đội chạy đến nhà dân gần đó để lánh nạn. Tuy nhiên, nhà cửa của người dân đều bị đ.ốt s.ạch. Không còn cách nào khác, ông Hùng phải ôm cánh tay bị thương đứng giữa ngôi làng t.ang h.oang trong tuyệt vọng. Vài người dân đã cho ông ít thuốc men và lương thực nhưng không thể giúp ông thoát khỏi sự bao vây của quân địch. Cuối cùng, ông Hùng cùng đồng đội tìm đến một kho lúa bỏ hoang ven suối ẩn náu.
Những ngày ẩn náu ở ven suối, vết thương của ông Hùng bị nhiễm trùng nghiêm trọng, Ông bắt đầu sốt cao và gần như không thể qua khỏi do vết thương bị nhiễm trùng mạnh.
Đến ngày 26/10/1966, trong cơn mê man do sốt cao, ông Hùng nghe thấy có tiếng s.úng đ.ạn của quân địch. Ông bèn bảo đồng đội chạy trốn. Sức khỏe kiệt quệ, ông không còn sức để chạy trốn. Người đồng đội đành phải để lại ông cùng túi thuốc để tìm đường ẩn náu.
Tuy nhiên, số phận của ông Hùng chưa dừng ở đó. Sau khi phát hiện ông Hùng nằm ở khe suối, lính Mỹ đã đưa ông lên trực thăng chở đến quân y viên ở An Túc - Bình Định, nay là An Khê, Gia Lai để cứu chữa. Tại đây, ông đã gặp bác sĩ Sam Axelrad - ân nhân cứu mạng của đời mình. Bác sĩ Sam Axelrad đã tiến hành phẫu thuật c.ắt b.ỏ cánh tay và giúp ông Hùng giữ được mạng sống.
Tuy nhiên, ông Hùng vẫn cảm thấy sợ vì bây giờ chả khác nào ông đang bị quân địch giam giữ. Đến khi vết thương lành lặn, do không biết đi đâu về đâu, ông chỉ quanh quẩn trong bệnh xá. Trong thời gian điều trị, ông và bác sĩ Sam dần dần trở nên thân thiết với nhau.
Năm 1967, bác sĩ Sam phải trở về Mỹ công tác và ông đã mang theo cả bộ xương cánh tay phải của ông Hùng lúc thu dọn hành lý. Thời gian thấm thoát trôi qua, mọi chuyện cứ ngỡ đã kết thúc. Ở độ tuổi 70, bác sĩ Sam đột nhiên nghĩ về người lính Việt mà năm xưa mình từng cứu sống.
Khi nhìn lại khúc xương cánh tay của ông Hùng, bác sĩ Sam nung nấu ý định muốn trở lại Việt Nam để tìm lại người lính mà ông đã cứu sống. "Tôi cũng không còn sống được bao lâu nữa. Tôi không muốn giao kỷ vật này cho các con cháu. Nó cần được trả lại cho chủ của nó hoặc gia đình anh ấy”, ông chia sẻ.
Bác sĩ Sam tìm lại giấy tờ mình từng lưu giữ về chiến tranh năm xưa và cả giấy tờ liên quan đến ông Hùng để đăng tin tìm người lên các phương tiện truyền thông. Sau đó, ông được một người phụ nữ tự xưng là từng sống gần bệnh viện An Túc năm nào giúp đỡ, hướng dẫn ông Sam tìm đến nhà ông Hùng.
Khi hay tin ân nhân cứu mạng năm xưa tìm đến nhà, ông Hùng vui mừng khôn xiết. “Tôi giờ đã gần đất xa trời, có xương cánh tay ấy mai này ch.ết, con cái ch.ôn theo thành người đầy đủ chân tay. Dù sao tôi cũng cảm ơn ông ấy, nếu không được phẫu thuật kịp thời có lẽ tôi đã bị nhiễm trùng mà ch.ết. Chiến tranh thật kỳ lạ, đôi khi kẻ bên kia chiến tuyến lại trở thành ân nhân”.
Nguồn : Đàm đạo lịch sử
Có thể là hình ảnh về 4 người, mọi người đang đứng và văn bản cho biết 'ĐÂM ĐAO LỊCH SỬ ĐÀMĐẠOLICHS CUỘC ĐOÀN TỤ KỲ LẠ: CỰU LÍNH MỸ VƯỢT NỬA VÒNG TRÁI ĐẤT ĐỂ TRẢ CHIẾC XƯƠNG CÁNH TAY CHO CỰ LÍNH VIỆT MÀ ÔNG ĐÃ CỨU MẠNG SAU 46 NĂM CẤT GIỮ'
Thích
Bình luận
Chia sẻ

SHARE CÁI ĐẸP, DẸP CÁI XẤU TRÊN KHÔNG GIAN MẠNG


⚜
Mạng xã hội ở nước ta phát triển rất nhanh và ngày càng lan rộng, thu hút nhiều thành phần, đối tượng tham gia.
♨
Trong đó, tỷ lệ cán bộ, đảng viên sử dụng facebook hiện nay chiếm khá cao. Hầu như ai cũng có tài khoản cá nhân facebook, thậm chí có người sở hữu 2, 3 tài khoản.
❌
Tuy nhiên, bên cạnh một số ít cán bộ đảng viên mạnh dạn đăng tải hoặc chia sẻ các thông tin, hình ảnh từ các trang chính thống thể hiện quan điểm, ý kiến cá nhân của mình về một vấn đề nào đó thì vẫn còn đại đa số người còn thờ ơ, phớt lờ những vấn đề xã hội đang quan tâm.
⛔
Vậy thì vai trò của họ ở đâu trên không gian mạng này?
Cái tư duy thấy đúng cũng không bảo vệ, thấy sai cũng không lên án, phê phán đã và đang tồn tại ở nhiều cơ quan, đơn vị. Và chính tư duy cá nhân ấy cũng được nhiều người áp dụng khi tham gia mạng xã hội.
Họ lẳng lặng vào mạng, dò đọc, rồi lẳng lặng, âm thầm trở ra như chiếc bóng. Đối với những bài viết hay, tích cực, nguồn dẫn chính thống đàng hoàng, báo đài rầm rộ đưa tin nhưng cũng không thấy họ tham gia chia sẻ, bình luận, like bài.
Hay đối với những thông tin tiêu cực, bức xúc, xã hội đang quan tâm cũng chẳng thấy họ biểu thị cảm xúc gì. Tốt cũng được, chẳng khen động viên, mà xấu cũng mặc kệ, chẳng thèm phê phán, phản ứng.
Ôi, một thái độ dửng dưng, vô cảm đến lạ lùng.
Tôi nghĩ thế này, đã là cán bộ, đảng viên thì ít ra cũng phải nhận thức được thông tin nào đúng, sai, tích cực, tiêu cực chứ.
Khi tiếp xúc với một bài đăng mà bản thân thấy hay, đúng, nguồn đăng rõ ràng thì cũng nên thể hiện cảm xúc của mình, đó có thể là “thích”, “thả tim”, "thương thương".
Hay hơn nữa là thêm những bình luận động viên, khen ngợi để cổ vũ nhau.
Còn nếu bạn nhận thấy rằng thông tin sai, lệch lạc hoặc còn nghi ngờ độ chính xác thì ít ra cũng nên bày tỏ thái độ bằng icon cảm xúc “ngạc nhiên”, “buồn” hoặc “phẫn nộ”.
Xem, đọc xong mà vô cảm đến mức lặng lẽ cho qua, thế thì khác nào bạn đã đồng tình, ủng hộ thông tin xấu đó rồi.
Bởi trong một số trường hợp được mặc nhiên rằng “im lặng là đồng ý”.
Nhiều người rất thích truy cập internet để coi và cập nhật thông tin, nhưng lại rất mù mờ và không phân biệt được đâu là thông tin chính thống, đâu là thông tin giả làm mất ổn định và định hướng, dẫn dắt dư luận xã hội của các thế lực thù địch.
Hãy để cái tốt đẹp được lan tỏa, đồng thời cũng phải đẩy lùi những cái xấu, tiêu cực, đó không chỉ là trách nhiệm của cộng đồng mạng nói chung mà đó còn là trách nhiệm của mỗi cán bộ, đảng viên khi tham gia mạng xã hội facebook đó các bạn à!
Thiết nghĩ, mỗi cán bộ, đảng viên cần nhận thức đúng đắn và đầy đủ hơn về trách nhiệm của mình đối với xã hội, đất nước. Là cán bộ, đảng viên trước hết phải có lập trường, tư tưởng, quan điểm rõ ràng ở mọi lúc, mọi nơi.
Trên không gian mạng lại rất cần thể hiện vai trò đó. Hãy là những nhân tố mang tính nòng cốt, tích cực trong xây dựng mặt trận đoàn kết toàn dân./.
Nguồn: Thông điệp cuộc sống
Có thể là hình ảnh về 5 người và văn bản cho biết 'Q Nên làm gì trên không gian mạng? T VĂNHÃA ứng κử TRÊN KHÔNG GIAN MẠNG 沖 "Share" cái đẹp, dẹp cái xấu'
Thích
Bình luận
Chia sẻ

ĐẾN THƯỢNG ĐẾ CŨNG PHẢI CƯỜI 😂 CHỈ CÓ THỂ LÀ Ở UKRAINE ...!!!

 

Anna Sergeeva, 25 tuổi, không có kinh nghiệm làm việc đã trở thành thứ trưởng Bộ Hội nhập Châu Âu mới. Cô gái trước đây chưa từng có kinh nghiệm trong lĩnh vực công.
Anna Sergeeva, trước khi nhậm chức đã có 3 năm kinh nghiệm lãnh đạo công ty về lĩnh vực chuyên tư vấn các vấn đề về các hoạt động thương mại, cung cấp dịch vụ cho các tiệm làm tóc và thẩm mỹ viện.
Đồng thời, mức lương của tân thứ trưởng này còn cao gấp 2 lần rưỡi so với anh Dé Lèn. Trong khi mức lương của a Dé Lèn chỉ kiếm được 28.000 hryvnias mỗi tháng, thì tân thứ trưởng này kiếm được 68.600 hryvnias mỗi tháng.
Bộ Chính sách Xã hội giải thích rằng trong 4 năm qua, Sergeeva đã tích cực tham gia các hoạt động xã hội - Cô giúp đỡ trẻ em khuyết tật về thể chất và tinh thần, trẻ mồ côi và người già neo đơn.
Nghe profile tân Thứ trưởng Bộ Hội nhập Châu Âu của U cà mà hi vọng cho hội những người thiếu nước tại Cali, cứ chăm làm nail biết đâu lại có Thứ trưởng Mỹ gốc Việt./.
#TQGTM
Có thể là hình ảnh về 1 người, đang đứng và văn bản cho biết 'IF CÔ GÁI 25 TUỔ”I TRỞ THÀNH TÂN THỨ TRƯỞNG UKRAINE VỚI 3 NĂM KINH NGHIỆM TƯ VẤN DỊCH VỤ CHO CÁC TIỆM LÀM TÓC VÀ THẨM MỸ VIỆN fb.com/ttxltt'
Thích
Bình luận
Chia sẻ