Thứ Hai, 18 tháng 5, 2026

BẠN CÓ BIẾT: “NGÀY VỀ” CỦA VỊ SƯ ĐOÀN TRƯỞNG TỪNG KHIẾN NGỤY QUÂN, NGỤY QUYỀN VNCH VÀ MỸ TƯỞNG ĐÃ CHẾT!

     Ngày 18/3/1973, bên bờ sông Thạch Hãn, giữa đoàn tù binh vừa được trao trả sau Hiệp định Paris, có một “thượng sĩ quân y” lặng lẽ bước sang bờ Bắc.

Nhưng điều khiến phía ngụy VNCH chết lặng là:
Ngay khi vừa qua sông, người này lập tức được sĩ quan phía Bắc đón lên xe com-măng-ca chờ sẵn rồi chạy thẳng ra miền Bắc.

Một sĩ quan chiêu hồi phía VNCH lúc đó reportedly đã tức giận văng tục:
“Dm, lọt mất một tên cỡ bự rồi!”

Bởi “thượng sĩ quân y” ấy thực chất chính là:
Đại tá Trần Văn Trân - Sư đoàn trưởng Sư đoàn 1 bộ binh chủ lực của QGPMN.

Câu chuyện bắt đầu từ một đêm cuối tháng 2/1970:
Sư trưởng Ba Trân mặc áo bà ba, quần xà lỏn, dép râu dẫn theo sở chỉ huy nhẹ vượt kênh Vĩnh Tế.

Nhưng khi vừa sang bờ:
Đơn vị bất ngờ rơi vào ổ phục kích lớn của QLVNCH.

💥 Phía VNCH khi đó có:
👉 Một tiểu đoàn bảo an
👉 4 tàu bo bo
👉 Trực thăng HU-1A bắn phá dữ dội

Trận chiến diễn ra cực kỳ ác liệt:
Lực lượng vệ binh và trinh sát của sở chỉ huy chiến đấu đến người cuối cùng.

Kết quả:
▪️ Chỉ 5 người thoát được
▪️ Trần Văn Trân cùng 7 người khác bị bắt

Nhưng điều đặc biệt là:
Trước khi bị bắt, ông đã nhanh trí vứt khẩu súng lục và khoác túi quân y của một chiến sĩ đã hy sinh.

Từ đó:
Ông khai tên giả là Nguyễn Văn Thương - một quân y sĩ.

Điều khiến phía ngụy VNCH và Mỹ không phát hiện ra thân phận thật:
Những chiến sĩ bị bắt cùng đều giữ kín bí mật dù bị tra khảo nhiều lần.

Bên ngoài:
Lãnh đạo QGPMN quyết định công bố ông đã hy sinh để đánh lạc hướng.

Gia đình ngoài Bắc nhận giấy báo tử.
Đơn vị còn tổ chức truy điệu trọng thể.

📻 Báo chí Sài Gòn khi ấy cũng đồng loạt đăng tin:
“Quân lực VNCH đã tiêu diệt một chỉ huy cao cấp của Quân Giải Phóng.”

Nhưng rồi tất cả phải sửng sốt:
3 năm sau, “người đã chết” ấy lại bước ra từ đoàn trao trả tù binh.

Sau khi trở về:
Trần Văn Trân tiếp tục được giao chỉ huy Sư đoàn 341 tiến vào chiến trường miền Nam.

Trong mùa Xuân 1975:
Chính đơn vị của ông tham gia đánh Xuân Lộc - trận chiến được xem là “cánh cửa thép” cuối cùng bảo vệ Sài Gòn.

Sau chiến tranh:
Ông được phong quân hàm Thiếu tướng và giữ chức Phó Tư lệnh Quân đoàn 4.

Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước của Nhân dân Việt Nam:
Đại tá Trần Văn Trân được xem là sĩ quan cấp cao nhất của QGPMN từng bị ngụy  quân VNCH bắt giữ nhưng vẫn giữ kín hoàn toàn thân phận cho tới ngày được trao trả./.
QV-ST!

NHÌN RA THẾ GIỚI: METRO MOSKVA - “CUNG ĐIỆN DƯỚI LÒNG ĐẤT” CỦA NƯỚC NGA!

     Ngày 15/5/1935, tuyến metro đầu tiên của Moskva chính thức được đưa vào hoạt động. Khi ấy, toàn bộ hệ thống chỉ dài hơn 11km với 13 nhà ga, nhưng sự kiện này nhanh chóng trở thành biểu tượng cho khát vọng công nghiệp hóa và sức mạnh tổ chức của Liên Xô thời kỳ đầu xây dựng chủ nghĩa xã hội!

Ít ai biết rằng, trước khi có được một trong những hệ thống tàu điện ngầm nổi tiếng nhất thế giới ngày nay, Liên Xô gần như không có kinh nghiệm nào về xây dựng metro. Moskva lại là thành phố có địa chất phức tạp, nhiều nước ngầm, thiếu kỹ sư chuyên môn và thiếu cả công nghệ thi công hiện đại. Ngay cả việc đưa hành khách xuống những ga sâu hàng chục mét cũng từng là bài toán nan giải.

Ban đầu, phương án được tính đến là xây metro kiểu Đức: đào nông và dùng thang máy để đưa hành khách lên xuống. Tuy nhiên, một kỹ sư trẻ tên Veniamin Makovsky đã đề xuất phương án táo bạo hơn: đào sâu theo công nghệ Anh và sử dụng hệ thống thang cuốn hiện đại. Đề xuất ấy từng vấp phải sự phản đối gay gắt vì chi phí quá lớn và độ phức tạp kỹ thuật rất cao.

Theo hồi ký của Nikita Khrushchev, khi đó phụ trách công trình metro Moskva, cuộc tranh luận cuối cùng đã được đưa lên tận Bộ Chính trị với sự tham gia trực tiếp của Stalin. Khi các kỹ sư lo ngại về chi phí, Stalin đã đặt câu hỏi dứt khoát: “Về mặt kỹ thuật, có làm được hay không?”. Khi nhận được câu trả lời là “có thể”, ông quyết định lựa chọn phương án đào sâu.

Thực tế sau này cho thấy quyết định ấy không chỉ mang ý nghĩa giao thông đơn thuần mà còn là một tính toán chiến lược. Trong Chiến tranh Vệ quốc Vĩ đại, các ga metro sâu dưới lòng đất đã trở thành nơi trú bom cho hàng chục nghìn người dân Moskva. Năm 1941, giữa lúc quân phát xít Đức áp sát thủ đô, Stalin thậm chí còn đọc diễn văn kỷ niệm Cách mạng Tháng Mười ngay tại ga Mayakovskaya. Chỉ một ngày sau, cuộc duyệt binh lịch sử ngày 7/11/1941 vẫn diễn ra trên Quảng trường Đỏ trong tuyết dày, trước khi các đơn vị hành quân thẳng ra mặt trận.

Điều đặc biệt là metro Moskva chưa bao giờ được xem đơn thuần như một công trình hạ tầng giao thông. Stalin yêu cầu các nhà ga phải trở thành “những cung điện dành cho nhân dân”, thể hiện sự văn minh, giàu mạnh và niềm tự hào của nhà nước Xô viết. Vì vậy, nhiều ga được xây dựng bằng đá cẩm thạch, đồng, pha lê, tranh khảm và các vật liệu cao cấp.

Những ga như Mayakovskaya, Komsomolskaya, Kievskaya, Quảng trường Cách mạng hay Novoslobodskaya đến nay vẫn thường xuyên xuất hiện trong danh sách những ga metro đẹp nhất thế giới. Trong đó, Novoslobodskaya nổi bật với 32 ô kính màu được chế tác theo kỹ thuật kính màu nhà thờ châu Âu, tái hiện hình ảnh người lao động, nghệ sĩ, kỹ sư và khát vọng hòa bình của con người Xô viết. Nhà ga giống một thánh đường nghệ thuật nằm sâu dưới lòng đất hơn là một công trình giao thông thông thường.

Sau hơn 90 năm phát triển, metro Moskva hiện là một trong những hệ thống tàu điện ngầm lớn nhất thế giới. Tính đến năm 2026, hệ thống có hơn 300 ga với tổng chiều dài trên 500km, chưa kể các tuyến đường sắt đô thị liên thông. Chỉ riêng năm 2023, Moskva đã khai trương khoảng 14 ga mới, chủ yếu thuộc tuyến vành đai lớn Bolshaya Koltsevaya. Theo kế hoạch phát triển đến năm 2030, thủ đô nước Nga sẽ tiếp tục xây thêm hàng chục ga mới nhằm mở rộng mạng lưới giao thông công cộng.

Nhìn vào câu chuyện metro Moskva mới thấy rằng, để giải quyết bài toán giao thông đô thị của một siêu đô thị, không thể chỉ trông chờ vào những giải pháp tình thế hay các biện pháp ngắn hạn. Điều cốt lõi vẫn là quy hoạch đồng bộ, tầm nhìn dài hạn và quyết tâm thực hiện đến cùng.

Một hệ thống metro hiện đại không chỉ giúp giảm ùn tắc giao thông, giảm ô nhiễm khí thải mà còn thay đổi toàn bộ cấu trúc vận hành của thành phố. Khi phương tiện công cộng đủ thuận tiện, nhanh chóng và văn minh, người dân tự nhiên sẽ lựa chọn nó thay vì phải chen chúc trên đường phố đông đúc hay chịu cảnh ô tô nhích từng mét giữa dòng xe kéo dài bất tận.

Metro Moskva vì thế không chỉ là câu chuyện về những đoàn tàu dưới lòng đất. Đó còn là bài học về quy hoạch đô thị, về tư duy chiến lược và về khả năng biến những điều tưởng như không thể thành hiện thực bằng ý chí chính trị và tầm nhìn dài hạn.

Thông tin bài viết từ Phan Việt Hùng

Ảnh 1: Ông Pavel Rotert, người chỉ huy xây dựng metro Moskva
Ảnh 2: Stalin phát biểu dưới ga Mayakovskaya.
Ảnh 3: những hành khách đầu tiên của metro Moskva, 1935.
Các ảnh sau: Những cung điện trong lòng đất Moskva.







QV-ST!

NGƯỜI TRONG CUỘC ĐỊNH CƯ Ở MỸ: "GIẤC MƠ MỸ" CỦA TÔI ĐÂU???

     Đoạn video là lời tâm sự đầy thẳng thắn và có phần bức xúc của một thanh niên người Việt vừa sang định cư tại Mỹ. Với góc nhìn của một người mới làm quen với cuộc sống tại "xứ sở cờ hoa", anh bày tỏ sự ngỡ ngàng trước thực tế trái ngược về quyền tự do ngôn luận mà bản thân đang trải nghiệm.

Anh chia sẻ rằng khi còn ở Việt Nam, anh có thể thoải mái nói năng và làm việc theo ý muốn miễn là trong vòng pháp luật quy định mà không gặp trở ngại. Tuy nhiên, từ khi đặt chân lên đất Mỹ và bắt đầu đăng tải các video clip ghi lại những hình ảnh thực tế như rác rưởi, dây điện chằng chịt hay những góc khuất dơ bẩn của đường phố, anh lập tức trở thành mục tiêu công kích của một bộ phận cộng đồng mạng, thậm chí số người này còn gọi cho Cảnh sát đòi bỏ tò, trục xuất anh...

Thay vì được tôn trọng quyền tự do biểu đạt như những gì được học trong kỳ thi quốc tịch, anh liên tục bị gắn những nhãn dán nặng nề như "bò đỏ", "bưng bô", hay thậm chí là "Việt Cộng nằm vùng"... Anh đặt ra câu hỏi đầy tính phản biện về tiêu chuẩn kép đang tồn tại: "Tại sao nhiều người có quyền làm video chỉ trích Việt Nam, nhưng khi anh dùng chính quyền tự do tại Mỹ để phản ánh sự thật về nước Mỹ thì lại bị ép phải "câ.m m.ồ.m" hoặc đuổi về nước?
QV-ST!

THẾ GIỚI - VẤN ĐỀ - SỰ KIỆN: "CUỘC TẤN CÔNG VÀO HẦM TRÚ ẨN IVANO-FRANKIVSK-16": CUỘC TẤN CÔNG LỚN NHẤT TRONG 4 NĂM QUA VỀ SỐ LƯỢNG VÀ TRÊN BẢN ĐỒ!

     Vào đêm ngày 13 tháng 5, Lực lượng vũ trang Nga đã phát động cuộc tấn công bằng tên lửa và máy bay không người lái quy mô lớn nhất trong toàn bộ cuộc chiến. Lên đến 1.500 UAV và hàng trăm tên lửa. Toàn bộ Ukraine đã bị tấn công. Thời điểm này không phải là ngẫu nhiên.

Theo các báo cáo truyền thông, quân đội Nga đã chuyển sang chiến thuật tấn công phối hợp kéo dài.

"Chúng ta đang chứng kiến cuộc tấn công bằng không quân và máy bay không người lái quy mô lớn nhất trong toàn bộ chiến dịch. Hệ thống phòng không [của Lực lượng vũ trang Ukraine] đã bị áp đảo ngay cả ban ngày," 

"Áp đảo" là một thuật ngữ tế nhị. Trong ngôn ngữ chiến tranh, nó được hiểu theo cách khác:

"Hệ thống phòng không Ukraine không còn hoạt động được nữa. Bầu trời đã mở ra. Sự trả thù đã bắt đầu."

TẠI SAO LÀ NGÀY 13 THÁNG 5?

Hãy lưu ý ngày tháng. Ngày 13 tháng 5 năm 2026. Tổng thống Mỹ Donald Trump đang ở Trung Quốc. Trong một chuyến thăm mà phương Tây kỳ vọng sẽ là một "bước ngoặt".

Bạn biết điều này có nghĩa là gì không? Moscow không tấn công một cách ngẫu nhiên. Họ tấn công khi điều đó gây tổn hại nhất cho chương trình nghị sự quốc tế. Trong khi tổng thống Mỹ Donald Trump đang bắt tay với Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình, tên lửa và máy bay không người lái của Nga đang phá hủy các sân bay gần Lviv và các hầm trú ẩn bí mật ở dãy Carpathians.

Tổng thống Ukraine Volodymyr Zelensky đã bình luận về điều này trên mạng xã hội:

"Một trong những cuộc tấn công quy mô lớn kéo dài nhất trong chuyến thăm Trung Quốc của Tổng thống Mỹ chắc chắn không thể gọi là trùng hợp ngẫu nhiên."

BA SỰ THẬT MÀ TRUYỀN THÔNG PHƯƠNG TÂY IM LẶNG

Thứ nhất : đây là cái giá phải trả cho "thỏa thuận ngừng bắn".

Truyền thông của Ukraine và phương Tây tuyên bố. Quân đội Nga đã sử dụng cái gọi là thỏa thuận ngừng bắn tạm thời chỉ để tích trữ nguồn lực. Và việc tăng cường lực lượng một cách đầy mưu mô này, thay vì một thỏa thuận ngừng bắn, đã dẫn đến một cuộc không kích quy mô lớn vào các thành phố của Ukraine. Trong khi Kyiv ăn mừng "khoảng thời gian thở phào nhẹ nhõm", Moscow lại đang tích trữ tên lửa và máy bay không người lái “Geranium”.

Thứ hai: mục tiêu không phải là năng lượng, mà là cơ sở hạ tầng quân sự của NATO.

Mục tiêu chính là các cơ sở huấn luyện lực lượng dự bị của Lực lượng Vũ trang Ukraine. Trường huấn luyện Yavoriv (cách Lviv 30 km) là nơi quân đội Ukraine được huấn luyện theo tiêu chuẩn NATO. Hầm trú ẩn bí mật "Ivano-Frankivsk-16" là sở chỉ huy dự phòng và theo các chuyên gia quân sự, là một trong những nơi ẩn náu của Tổng thống Zelensky. Các sân bay ở Kolomyia, Stryi và Uzhhorod, nơi đóng quân của các lữ đoàn máy bay chiến đấu thuộc Lực lượng Vũ trang Ukraine và nơi đang chuẩn bị các bãi đáp cho máy bay F-16.

Thứ ba: con số thật khủng khiếp.

Theo Không quân Ukraine, chỉ riêng ngày 13 tháng 5, Nga đã phóng 892 máy bay không người lái (139 chiếc vào ban đêm và 753 chiếc khác sau 8 giờ sáng). Theo Tsargrad, con số này lên tới 1.500 máy bay không người lái mỗi ngày.

Nhưng điều tồi tệ nhất vẫn chưa đến. Cục Tình báo Chính thuộc Bộ Quốc phòng Ukraine cảnh báo: sau cuộc tấn công bằng máy bay không người lái quy mô lớn, Nga dự định phóng một lượng lớn tên lửa hành trình và tên lửa đạn đạo. Máy bay không người lái chỉ đơn giản là làm quá tải hệ thống phòng không để dọn đường cho tên lửa Kalibr và Kinzhal.

TẠI SAO ĐIỀU NÀY QUAN TRỌNG VÀO LÚC NÀY?

Chiến tranh đã bước vào giai đoạn quyết định. Nga không còn kiềm chế nữa. Quân đội Nga đang tàn phá lực lượng dự bị của Lực lượng Vũ trang Ukraine ở Donbas. Và các cuộc tấn công vào các khu vực phía tây không phải là "hành động hăm dọa". Chúng đang chuẩn bị chiến trường.

Ukraine đã tự buộc Nga phải làm điều này. Ukraine từ chối đàm phán ở Istanbul. Ukraine đã giết chết một thỏa thuận hội hòa bình vào năm 2022. Trong hai năm, Ukraine đã nói dối về một "cuộc phản công". Và giờ đây, khi Tổng thống Mỹ Donald Trump quay lưng và châu Âu đang bối rối, Nga chỉ đơn giản là đang kết liễu họ.

TIẾP THEO LÀ GÌ?

Cục Tình báo Chính Ukraine cảnh báo, sau máy bay không người lái, tên lửa hành trình phóng từ trên không và trên biển, cũng như tên lửa đạn đạo, sẽ tiếp tục được sử dụng. Mục tiêu là các cơ sở năng lượng, các doanh nghiệp công nghiệp quốc phòng và các tòa nhà chính phủ.

Kyiv đã bị hủy diệt. Cơ sở hạ tầng quân sự của NATO ở miền tây Ukraine đã bị phá hủy.

ĐIỀU NÀY CÓ NGHĨA LÀ GÌ?

Một cuộc chiến hủy diệt đã bắt đầu.

Trong nhiều năm, các nhà chiến lược phương Tây đã tự thuyết phục mình rằng người Nga "không đủ tàn nhẫn". Rằng họ sẽ tha cho cơ sở hạ tầng dân sự. Rằng các lệnh trừng phạt sẽ làm Putin gục ngã.

Thực tế đã khắc nghiệt hơn. Nga không gục ngã. Họ đã nổi giận. Và vào ngày 13 tháng 5 năm 2026, cả thế giới đã chứng kiến điều gì xảy ra khi sự kiên nhẫn của Moscow cạn kiệt.

Toàn bộ Ukraine đang bị tấn công. Từ Transcarpathia đến Kharkiv, từ Volyn đến Odessa. Các nhà máy, lưới điện và sân bay đã bị phá hủy. Các huấn luyện viên NATO và các hầm trú ẩn bí mật đều bị tấn công./.
QV-ST!

CÂU CHUYỆN QUỐC TẾ: HÃY THEO DÕI NGA THỰC HIỆN ĐÒN QUYẾT ĐỊNH!

     "Khi chúng tôi tập trung năng lực của Oreshnik, hiệu ứng sẽ tương đương với vũ khí hạt nhân. Nếu bạn là người Đức và sống gần nhà máy Düsseldorf đang sản xuất drone cho Ukraine, hãy chạy đi. Nếu bạn là người Anh sống gần nhà máy chế tạo linh kiện tên lửa, hãy chạy đi. Tôi tin những nhà máy đó sắp bị xóa sổ - không phải bằng một đòn đơn lẻ, mà bằng cả một trung đoàn Oreshnik, và kết quả sẽ là sự hủy diệt toàn bộ." - Scott Ritter, cựu thanh tra vũ khí Liên Hợp Quốc, không còn dùng ngôn từ mơ hồ. Đòn đáp trả của Nga nhằm vào chính lãnh thổ châu Âu đã được quyết định, và nó sẽ không mang đầu đạn hạt nhân - mà mang thứ còn đáng sợ hơn: sức mạnh hủy diệt tuyệt đối mà không gây ra ngưỡng leo thang hạt nhân. 👇

💥 1. Oreshnik: "Hiroshima quy ước" và đòn trừng phạt không thể đánh chặn
Khi Vladimir Putin tuyên bố rằng "năng lực tập trung của Oreshnik sẽ tạo ra hiệu ứng tương đương vũ khí hạt nhân", thế giới đã không thực sự lắng nghe. Scott Ritter buộc họ phải lắng nghe. Oreshnik không phải là một tên lửa đạn đạo thông thường. Đây là tên lửa đạn đạo siêu vượt âm tầm trung mang đầu đạn quy ước có sức công phá khủng khiếp, và điều khiến nó trở thành cơn ác mộng đối với mọi hệ thống phòng không phương Tây là tốc độ và quỹ đạo bay hoàn toàn không thể dự đoán.

Ritter mô tả kịch bản một cách lạnh lùng: không phải một quả, mà là cả một trung đoàn Oreshnik sẽ đồng loạt lao xuống. Mỗi mục tiêu sẽ bị xóa sổ toàn bộ – không phải kiểu "nhiều ánh sáng và âm thanh nhưng ít kết quả" như các chiến dịch ném bom của NATO thường làm. Đây là sự hủy diệt toàn diện. Nhà máy sản xuất drone ở Düsseldorf của Đức. Cơ sở chế tạo linh kiện tên lửa tầm xa ở Anh. Những nơi đang ngày đêm cho ra lò các vũ khí được dùng để đánh sâu vào lãnh thổ Nga. "Cả thế giới phải thốt lên 'Lạy Chúa'," Ritter nhấn mạnh. "Người châu Âu phải hiểu được hậu quả từ những chính sách mà chính phủ họ đang thực thi."

Và đây là điểm mấu chốt: Oreshnik không thể bị đánh chặn. Không phải vì nó mang đầu đạn hạt nhân – nó không mang – mà vì nó bay với tốc độ và quỹ đạo khiến mọi tính toán phòng không trở nên vô nghĩa. Giống như Kinzhal và Zircon, Oreshnik là sản phẩm của thế hệ vũ khí siêu vượt âm mà phương Tây chưa có công nghệ để đối phó. Các hệ thống Patriot, SAMP/T, hay bất kỳ thứ gì châu Âu đang sở hữu đều vô dụng trước nó.

📜 2. "Không phải là đòn phủ đầu – Nga đã bị tấn công rồi"
Những ai cho rằng Nga sắp "leo thang phủ đầu" đã bỏ lỡ một sự thật quan trọng: Nga đã bị tấn công từ lâu. Scott Ritter chỉ thẳng vào một sự kiện mà truyền thông phương Tây gần như không đưa tin: Nhà máy Votkinsk – cơ sở sản xuất tên lửa đạn đạo chiến lược Yars, Topol-M và các tên lửa hạt nhân chủ lực của Nga, nằm sâu dưới chân dãy Ural, cách tiền tuyến hàng nghìn km - đã bị tấn công bởi tên lửa Flamingo do chính Anh chế tạo. Sáu quả đã được phóng đi. Năm quả bị bắn hạ. Một quả đánh trúng Phân xưởng số 19 – một trong những phân xưởng quan trọng nhất trong toàn bộ chuỗi sản xuất tên lửa đạn đạo Nga.

"Hãy tự hỏi," Ritter đặt câu hỏi, "nếu một tên lửa đánh trúng cơ sở sản xuất tên lửa đạn đạo chủ lực của Mẽo, liệu chúng ta có ngồi yên và nói 'Không sao đâu' không?" Đây không phải là một vụ tập kích thông thường vào kho nhiên liệu hay sân bay. Đây là một đòn đánh thẳng vào xương sống răn đe hạt nhân của Nga. Tên lửa đó do Anh chế tạo. Hệ thống dẫn đường do Đức cung cấp. Tình báo mục tiêu do NATO chia sẻ. Và nó được phóng đi từ lãnh thổ Ukraine với sự hậu thuẫn toàn diện của phương Tây.

Không quốc gia có chủ quyền nào có thể chấp nhận điều này. Khi Nga nói về "đòn đáp trả", đây không phải là leo thang – đây là sự tự vệ chính đáng theo luật chiến tranh. Châu Âu đã tự biến mình thành một bên tham chiến hợp pháp, và Moscow có toàn quyền đáp trả nhằm vào chính những cơ sở đã sản xuất ra các vũ khí đó.

⚖️ 3. Điều 5 không phải là tự động: Nước Đức sẽ phải tự mình gánh chịu hậu quả.

Khi những quả Oreshnik đầu tiên lao xuống Düsseldorf hay Birmingham, liệu Điều 5 của NATO có được kích hoạt? Scott Ritter khẳng định: không. Và đây không phải là ý kiến cá nhân - đây là luật chiến tranh.

"Đức đã xây dựng các nhà máy sản xuất vũ khí cho Ukraine với tư cách một quốc gia, không phải với tư cách NATO," Ritter phân tích. "Anh cũng vậy. Những cơ sở này không nằm dưới ô bảo vệ của Điều 5. Các quốc gia này đã tự nguyện trở thành bên tham chiến trong cuộc xung đột vũ trang chống lại Nga. Luật chiến tranh cho phép Nga đáp trả nhằm vào chính những cơ sở đó."

Điều 5 của Hiến chương NATO không phải là công tắc tự động. Nó quy định rằng các thành viên sẽ "tham khảo ý kiến" và "quyết định hành động nào, nếu có, sẽ được thực hiện". Và khi tên lửa Nga giáng xuống, sẽ có rất nhiều nước NATO quay sang Berlin và nói: "Các anh đã không hỏi chúng tôi. Các anh đã không tìm kiếm một lập trường thống nhất. Chúng tôi không ủng hộ việc này. Và chúng tôi sẽ không chết vì các anh."

Mẽo - dưới thời Lão Don - sẽ là nước đầu tiên và lớn tiếng nhất trong số đó. Oa-sinh-tơn đã phát tín hiệu rõ ràng rằng họ muốn rút lui khỏi châu Âu, không phải lao vào một cuộc chiến tranh thế giới vì những quyết định đơn phương của Berlin. "Chúng tôi sẽ không hy sinh Boston vì Düsseldorf," như chính Karaganov đã nói - và Ritter tin rằng logic đó sẽ chiếm ưu thế trong Phòng Tình huống của Nhà Trắng khi thời khắc quyết định đến.

Thế giới đang đứng trước một ngưỡng cửa lịch sử. Không phải ngưỡng cửa của chiến tranh hạt nhân toàn diện - mà là ngưỡng cửa của một hình thái chiến tranh mới: nơi một cường quốc sử dụng vũ khí quy ước có sức hủy diệt tương đương hạt nhân để trừng phạt những kẻ đã tấn công mình, mà không kích hoạt vòng xoáy leo thang hủy diệt toàn cầu. Oreshnik chính là công cụ cho học thuyết đó. Và khi những quả tên lửa đầu tiên rời bệ phóng, người châu Âu sẽ biết rằng họ đã bị chính những nhà lãnh đạo mộng du của mình dẫn vào một cuộc chiến mà không ai đến cứu họ. Không phải vì NATO không muốn - mà vì luật pháp và thực tế chính trị không cho phép. Lịch sử sẽ ghi lại khoảnh khắc này như lúc lục địa già tỉnh giấc – nhưng chỉ sau khi những cột khói khổng lồ bốc lên từ đống đổ nát của chính các nhà máy đã gieo gió ắt gặt bão./.
QV-ST!

CÂU CHUYỆN QUỐC TẾ ĐÃ CŨ - NHÌN LẠI & ĐÁNH GIÁ: TUYỆT ĐỐI ĐẲNG CẤP!

     Chính trị đỉnh cao chưa bao giờ chỉ nằm ở những bài phát biểu trên diễn đàn hay các văn kiện ngoại giao được chuẩn bị kỹ lưỡng. Đôi khi, đẳng cấp của một nguyên thủ lại được thể hiện trong vài giây ngắn ngủi: một ánh mắt, một nụ cười, một cách đối đáp, hay đơn giản là khả năng làm chủ hoàn toàn không gian giao tiếp.

Năm 2007, tại Hội nghị Thượng đỉnh G7 tổ chức ở Đức, đã xuất hiện một khoảnh khắc như vậy với Tổng thống Nga Vladimir Putin. Trong lúc tiếp xúc bên lề hội nghị, một thanh niên tỏ thái độ thiếu thiện cảm với nhà lãnh đạo Nga. Tình huống diễn ra bất ngờ, nhưng điều khiến nhiều người chú ý không phải là hành động của chàng trai kia, mà là cách Putin xử lý tình huống.

Không nóng nảy. Không phản ứng gay gắt. Không cần đến quyền lực để áp chế.

Ông chỉ bình thản đối đáp, rồi bất ngờ chuyển từ tiếng Nga sang tiếng Đức một cách lưu loát và đầy tự tin. Chính khoảnh khắc ấy đã khiến nhiều người xung quanh sửng sốt. Một phóng viên đứng cạnh gần như không giấu nổi sự kinh ngạc, đúng nghĩa “mắt tròn mắt dẹt”.

Đó là khác biệt giữa một người chỉ nắm quyền lực và một chính khách thực sự làm chủ quyền lực.

Trong thế giới chính trị quốc tế, ngôn ngữ không đơn thuần là công cụ giao tiếp. Nó là biểu hiện của tri thức, bản lĩnh, chiều sâu văn hóa và khả năng kiểm soát tình huống. Việc một nguyên thủ có thể chuyển đổi ngôn ngữ tự nhiên ngay trong đối thoại trực tiếp không chỉ tạo ưu thế tâm lý, mà còn phát đi một thông điệp rất rõ ràng: ông hiểu đối phương, hiểu không gian mình đang đứng và hoàn toàn tự tin vào vị thế của bản thân.

Điều đáng nói hơn là phong thái ấy phản ánh rất rõ bản lĩnh chính trị kiểu Nga - lạnh lùng, điềm tĩnh nhưng đầy sức nặng. Ở những chính khách như Vladimir Putin, người ta thường thấy một kiểu quyền lực không cần phô trương quá nhiều, nhưng luôn tạo cảm giác áp đảo bằng thần thái, sự từng trải và khả năng làm chủ cục diện.

Đẳng cấp thật sự đôi khi không nằm ở việc nói lớn hơn người khác, mà ở chỗ khiến cả căn phòng phải im lặng để lắng nghe mình nói./.


Ảnh chụp màn hình cuộc họp báo.
QV-ST!

TÌM HIỂU GIÚP BẠN: GS TRẦN ĐẠI NGHĨA - HỌC TRÒ XUẤT SẮC CỦA CHỦ TỊCH HỒ CHÍ MINH!

     Theo người con trai, ngày thống nhất, GS Trần Đại Nghĩa nhắc đến 3 ngày đặc biệt gắn với những quyết định làm thay đổi cuộc đời ông.

Chiều 30/4/1975, GS Trần Đại Nghĩa bồi hồi mở cuốn nhật ký mang đậm dấu vết thời gian ghi dòng chữ: “Ngày 30 tháng 4 năm 1975, nhiệm vụ Bác Hồ giao cho tôi đã hoàn thành, vì hoài bão của tôi hồi nhỏ, sứ mạng của tôi rất đơn giản là tham gia về mặt khoa học, kỹ thuật vũ khí trong cuộc đấu tranh vũ trang cách mạng để giải phóng đất nước.
Và nay đất nước đã được giải phóng, tôi không muốn gì hơn nữa…”.

Trong khoảnh khắc thiêng liêng ấy, vị Giáo sư tài ba nhớ đến Bác Hồ kính yêu - người thầy, cũng là người đưa ông về nước, chăm sóc, hướng dẫn và trao cho ông một nhiệm vụ vô cùng quan trọng - nghiên cứu, chế tạo vũ khí để bộ đội ta đánh giặc.

Ba ngày đặc biệt trong cuộc đời của “vua vũ khí” Trần Đại Nghĩa.

Trong căn nhà nhỏ trên phố Hàng Chuối (Hà Nội), nơi Giáo sư (GS) Trần Đại Nghĩa sinh sống nhiều năm, Đại tá Trần Dũng Trí lật giở từng trang tư liệu về người cha đáng kính. Ông càng thêm xúc động khi kể về tâm sự của cha trong ngày Giải phóng miền Nam thống nhất đất nước 51 năm trước.

Ông Trí cho biết, cha của mình có thói quen ghi chép, nghiên cứu suốt ngày đêm. Nhiều tài liệu được ghi chép bằng tiếng nước ngoài nhằm bảo đảm tính tuyệt mật. Trong số những tư liệu sau này gia đình còn lưu giữ, có những dòng lưu bút được GS Trần Đại Nghĩa ghi đúng ngày 30/4/1975.

Chỉ đôi dòng ngắn ngủi nhưng để có được những đúc kết xúc động ấy là hành trình đầy gian lao. Ở đó, người ta thấy được hình ảnh của một trí thức ôm hoài bão năm 17 tuổi - “chế tạo vũ khí đánh Tây”, đến những ngày nghiên cứu tuyệt mật trên đất Pháp, làm việc miệt mài trong nhà máy chế tạo máy bay ở Đức, từ bỏ cuộc sống nhung lụa, mức lương 22 lượng vàng, theo chân Bác Hồ về nước, chấp nhận cảnh thiếu thốn đủ bề để phụng sự Tổ quốc.

Theo Đại tá Trần Dũng Trí, ngày đất nước thống nhất, cha của ông nhắc đến 3 ngày đặc biệt trong cuộc đời: Ngày 10/9, ngày 20/10 và ngày 5/12.

Trong nhật ký hôm ấy, GS Trần Đại Nghĩa viết: “Hàng năm cứ đến 3 ngày là: Ngày 10 tháng 9, ngày 20 tháng 10 và ngày 5 tháng 12, tôi lại nhớ về quá khứ một cách rất cảm động".

Theo người con trai, đây là 3 ngày gắn với những cột mốc đặc biệt, những quyết định làm thay đổi cuộc đời chàng trai Phạm Quang Lễ (tên thật của GS Trần Đại Nghĩa).

Tháng 6/1946, Chủ tịch Hồ Chí Minh cùng một số đồng chí sang thăm Pháp và tham dự hội nghị tại Fontainebleau nhằm giải quyết các bất đồng về độc lập và thống nhất sau Hiệp định Sơ bộ 6/3/1946.
Trong quá trình đàm phán, phái đoàn Việt Nam nhất quán theo đuổi các mục tiêu về độc lập chính trị và thống nhất Việt Nam. Song, phái đoàn Pháp chỉ muốn coi Việt Nam là quốc gia tự trị trong khuôn khổ Liên hiệp Pháp, còn Liên bang Đông Dương là một liên hiệp các quốc gia tự trị tại Đông Dương nằm trong Liên hiệp Pháp.

Các cuộc đàm phán kéo dài đến đầu tháng 9/1946 nhưng đôi bên không đạt được tiếng nói chung. Ngày 10/9/1946, Bác Hồ cho người gọi thanh niên Phạm Quang Lễ khi ấy đang học tập tại Pháp đến thông báo rằng hội nghị Fontainebleau không thành công và hỏi chàng trí thức người Việt có muốn về nước cùng Bác.

“Đáp lại lời Bác Hồ, cha tôi nói ông đã sẵn sàng. Và chỉ 6 ngày sau cuộc gặp - ngày 16/9/1946, cha tôi đã cùng Bác lên chuyến tàu hỏa rời Paris về phía Nam nước Pháp rồi lên tàu thủy về nước”, Đại tá Trần Dũng Trí kể.

Ngày 20/10/1946, tàu cập bến cảng Hải Phòng. Phạm Quang Lễ trở về nước sau 11 năm miệt mài tìm hiểu về vũ khí ở nước ngoài. Tại bến cảng có lực lượng tiếp đón của phía Pháp và đoàn Chính phủ Việt Nam, trong đó có đồng chí Phạm Văn Đồng, Đại tướng Võ Nguyên Giáp.

Cuộc gặp gỡ mãi sau này, khi nhớ lại, GS Trần Đại Nghĩa vẫn rưng rưng. Giáo sư ghi trong hồi ký: “Vị Tổng Tư lệnh trẻ, chỉ hơn tôi 2 tuổi, ôm lấy tôi nói: "Ở nhà nghe tin anh về với Bác, mừng lắm". Tôi cảm động trong tay anh: "Cám ơn anh, tôi mới về nước, chưa làm được điều gì, các anh ở nhà chắc vất vả lắm".

Ngay sau đó, Phạm Quang Lễ bắt tay vào việc. Đang ở Thái Nguyên lo sản xuất vũ khí, Phạm Quang Lễ nhận được điện về Hà Nội gấp để gặp Bác Hồ.

Tại Bắc Bộ phủ, Bác căn dặn chàng thanh niên yêu nước: "Bác quyết định trao cho chú nhiệm vụ Cục trưởng Cục Quân giới. Chú lo vũ khí cho bộ đội. Đây là việc đại nghĩa, vì thế Bác đặt cho chú tên là Trần Đại Nghĩa. Đây là bí danh từ nay trở đi của chú, để giữ bí mật và cũng là giữ an toàn cho bà con thân thuộc của chú ở trong miền Nam".

Ngày 5/12/1946 vì thế trở thành một ngày đặc biệt trong cuộc đời chàng thanh niên yêu nước quê Vĩnh Long. Ngày này, Phạm Quang Lễ được Bác đặt cho một cái tên mới - cái tên gắn với nhiệm vụ vô cùng cao cả, tạo nên một anh hùng huyền thoại của Việt Nam.

Từ đó, trong cương vị Cục trưởng Cục Quân giới, GS Trần Đại Nghĩa đã nghiên cứu và sản xuất thành công các loại vũ khí hiện đại góp phần quan trọng nâng cao sức chiến đấu của bộ đội trong cuộc kháng chiến chống Pháp.

Bảo vệ tuyến huyết mạch, tìm lỗ hổng trong loạt vũ khí tối tân

Thời kỳ nhân dân miền Bắc hàn gắn vết thương chiến tranh, khôi phục kinh tế, xây dựng xã hội chủ nghĩa và đấu tranh thống nhất nước nhà, GS Trần Đại Nghĩa giữ vị trí Thứ trưởng Bộ Công thương, được giao thêm trách nhiệm Hiệu trưởng Trường Đại học Bách khoa Hà Nội…

Những năm 1964-1965, tình hình chiến trường ác liệt. Đế quốc Mỹ đã gây ra chiến tranh vô cùng tàn khốc trên khắp miền Nam. Năm 1964, chúng bắt đầu dùng máy bay đánh phá miền Bắc và từ giữa năm 1965 các cuộc tấn công ngày một nhiều, hòng ngăn chặn sự chi viện của hậu phương lớn miền Bắc cho tiền tuyến lớn miền Nam.

Bác Hồ khi ấy đã gợi ý điều động GS Trần Đại Nghĩa trở lại phục vụ quân đội với cương vị là Phó Chủ nhiệm Tổng cục Hậu cần, chuyên trách chỉ đạo về mặt kỹ thuật vũ khí quốc phòng, một lĩnh vực quan trọng về sức mạnh chiến đấu của quân đội ta.

Ông Trần Thành Đức - Thư ký riêng của Giáo sư, Viện sĩ Trần Đại Nghĩa - chia sẻ trong cuốn Huyền thoại nhà khoa học anh hùng Trần Đại Nghĩa rằng, Giáo sư được mời trở lại quân đội vào thời điểm diễn ra cuộc đối đầu lịch sử của ta với Mỹ trên nhiều mặt trận: Quân sự, chính trị, binh vận, ngoại giao.

Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, GS Trần Đại Nghĩa đã trực tiếp chỉ đạo hoặc cùng tham gia chỉ đạo nhiều công việc quan trọng. Từ kinh nghiệm quan sát Chiến tranh thế giới thứ hai, ông đã báo cáo với Bác Hồ vấn đề sơ tán trong cuộc để tối ưu, ít gây ảnh hưởng đối với kinh tế, quân sự, giảm thương vong cho hàng triệu người trong kháng chiến chống Mỹ.

Ông còn dùng kinh nghiệm trong Chiến tranh thế giới thứ hai về kết hợp tàu bay, đại bác, phòng không, tên lửa để đánh không quân Mỹ, ngăn chặn B52.

Theo ông Thành Đức, trọng điểm của đế quốc Mỹ là đánh phá ác liệt dọc chiều dài tuyến 559 - đường Hồ Chí Minh, tuyến đường huyết mạch vận chuyển quân lực, vũ khí, phương tiện quân sự cho miền Nam. Trên tuyến đường này, đế quốc Mỹ thiết lập hàng rào điện tử Mcnamara (tên của Bộ trưởng Bộ Quốc phòng Mỹ thời điểm ấy).

Các loại khí tài điện tử hiện đại được Mỹ áp dụng như cây nhiệt đới, máy đếm, máy thông tin, siêu âm, tia hồng ngoại; các loại mìn lá, bom nổ chậm, bom laser, bom từ trường, bom napan, chất độc hóa học, cùng với hệ thống xe tăng, xe bọc thép…

Ngoài ra, trực thăng vận, các loại máy bay do thám, máy bay gây nhiễu, phản lực "Thần Sấm", "Con ma", "Cánh cụp, cánh xòe" F111A đến pháo đài bay chiến lược B52, cũng được Mỹ thường xuyên huy động vào chiến trận, nhằm phát hiện đoàn xe của ta, địa điểm quân ta tập trung để tìm cách tiêu diệt.

Trước tình thế đó, GS Trần Đại Nghĩa đã nghiên cứu nhiều biện pháp bảo vệ tuyến huyết đường mòn Hồ Chí Minh để quân ta chở các vũ khí chiến đấu cho miền Nam.
Ông phối hợp cùng các lực lượng kỹ thuật quân sự, quân giới, các nhà khoa học kỹ thuật quân sự nghĩ ra cách chống bom từ trường làm cho nổ ở xa; chống bom điều khiển bằng laser; chống tàu bay của Mỹ chiến đấu bay thấp để tránh ra-đa của Việt Nam…

“Mỹ đã dùng một đoàn nghiên cứu, trong đó có nhiều tiến sĩ khoa học và hàng năm chi nhiều tỷ đôla vào nghiên cứu các trang bị, vũ khí để sử dụng ở chiến trường Việt Nam. Trong chiến tranh Đông Dương, Mỹ đã ném 7,8 triệu tấn bom, nhiều hơn số lượng bom đạn tất cả các nước đã sử dụng trong Chiến tranh thế giới thứ hai, nhưng rốt cuộc không đạt kết quả mấy”, GS Trần Đại Nghĩa chia sẻ trong hồi ký.

Theo ông Thành Đức, từ ngày trở lại quân đội chỉ đạo công tác kỹ thuật quân sự, GS Trần Đại Nghĩa luôn ghi nhớ lời căn dặn của Bác Hồ khi Bác về thăm bộ đội Phòng không - Không quân. Khi ấy, Bác đã tiên đoán rằng: Sớm muộn rồi giặc Mỹ cũng dùng máy bay chiến lược B52 đánh phá thủ đô Hà Nội, rồi thua, chúng mới chịu thua.

Những lần làm việc với các nhà kỹ thuật phòng không không quân, GS Trần Đại Nghĩa thường nhấn mạnh rằng, kinh nghiệm chiến tranh thế giới đã chỉ rõ, vũ khí dù hiện đại đến mấy đi nữa vẫn có nhược điểm. Vậy nên, biện pháp tích cực nhất để đáp trả đối phương là phải nghiên cứu sâu, phát hiện và khoét sâu những nhược điểm đó.

"Vua vũ khí" Việt chỉ ra rằng, máy bay Mỹ tuy gây nhiễu nhưng không nhiễu được hết. Làn sóng đầu máy để dẫn đường không nhiễu được, nếu nhiễu máy bay cũng không thể sử dụng. Ông đã khai thác điểm mấu chốt này, đồng thời quan sát bằng sóng ra-đa với khí tài quang học để giảm hiệu quả nhiễu của chúng…

Sát cánh cùng 2 cuộc kháng chiến trường kỳ, GS Trần Đại Nghĩa vì thế càng hiểu hơn giá trị của chiến đấu và hi sinh. Ngày đất nước thống nhất, ông đã có thể mỉm cười hạnh phúc bởi hoàn thành được nhiệm vụ mà Bác Hồ giao phó.

Theo Đại tá Trần Dũng Trí, sau khi hoàn thành việc nước, tháng 7/1975, cha của ông mới có dịp trở về quê hương Vĩnh Long để thăm mộ cha mẹ, chị gái và gặp gỡ họ hàng.
Chuyến đi ấy vô cùng xúc động bởi sau 40 năm, GS Trần Đại Nghĩa mới được về thắp nén nhang lên mộ phần cha mẹ. Cha mất sớm, năm 1935, ông sang Pháp học rồi mất liên lạc với mẹ khi Chiến tranh thế giới thứ hai nổ ra. Ngày lần tìm lại được liên lạc thì cũng là lúc ông hay tin mẹ đã qua đời.

Đứng trước mộ phần những bậc thân sinh, dù ông không nói ra nhưng ai cũng hiểu, người con ấy có thể tự hào báo cáo rằng bản thân đã làm đúng lời cha mẹ dạy: “Cố gắng học hành để trở thành người có ích”. Con người có ích ấy đã tạo nên những kỳ tích trở thành huyền thoại cho nền khoa học kỹ thuật quân sự Việt Nam, góp phần làm nên chiến thắng vẻ vang của dân tộc.

GS Trần Đại Nghĩa (1913-1997) là Cục trưởng đầu tiên của Cục Quân giới. Sau năm 1954, ông giữ các chức vụ: Phó Chủ nhiệm Tổng Cục Hậu cần, Phó Chủ nhiệm Tổng Cục Kỹ thuật, Bộ Quốc phòng (1966-1977).

Bên cạnh lĩnh vực quân sự, trong lĩnh vực dân sự, ông cũng giữ các chức vụ: Thứ trưởng Bộ Công Thương (1951-1960), Thứ trưởng Bộ Công nghiệp nặng (1960-1963), Chủ nhiệm Ủy ban Kiến thiết Cơ bản Nhà nước (1963-1972). Ông là Đại biểu Quốc hội khóa II, III. Ông cũng là giám đốc đầu tiên của Trường Đại học Bách khoa.

Trong lĩnh vực khoa học, ông từng giữ các trọng trách: Chủ nhiệm Ủy ban Khoa học và Kỹ thuật Nhà nước, Viện trưởng Viện Khoa học Việt Nam, Chủ tịch đầu tiên của Liên hiệp các Hội Khoa học và Kỹ thuật Việt Nam. Ngày 8/2/1966, ông được vinh dự tặng danh hiệu Viện sĩ Viện Hàn lâm Khoa học Liên Xô.

Năm 1996, ông được Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam trao tặng Giải thưởng Hồ Chí Minh đợt 1 về Cụm công trình nghiên cứu và chỉ đạo kỹ thuật chế tạo vũ khí (bazooka, súng không giật, đạn bay) trong thời kỳ kháng chiến chống Pháp (1945-1954). Trước đó, ông cũng được Đảng và Nhà nước trao tặng Huân chương Hồ Chí Minh, Huân chương Quân công hạng Ba và Huân chương Quân công hạng Nhất, Huân chương Kháng chiến hạng Nhất./.





QV-ST!

KHÔNG THẾ LỰC NÀO CÓ THỂ HẠ BỆ CHỦ NGHĨA MÁC LÊ NIN VÀ TƯ TƯỞNG HỒ CHÍ MINH!

     Ngày 5/6/1911, Chàng thanh niên Nguyễn Tất Thành ra đi tìm đường cứu nước với tuổi đời còn rất trẻ từ một xã hội thuộc địa, nửa phong kiến, đất nước lầm than, nhân dân sống trong cảnh đời nô lệ. Hành trang mang trong mình là truyền thống yêu nước, cốt cách văn hóa, truyền thống dựng nước, giữ nước của dân tộc Việt Nam.

Cảm xúc vỡ òa đến phát khóc khi Người gặp Luận cương của Lên Nin: “Ngồi một mình trong buồng mà tôi nói to lên như đang nói trước quần chúng đông đảo: Hỡi đồng bào bị đọa đày đau khổ! Đây là cái cần thiết cho chúng ta, đây là con đường giải phóng chúng ta!". Con đường Nguyễn Ái Quốc đến với Luận cương của Lênin hoàn toàn không phải ngẫu nhiên, đó là hành động đáp ứng nhu cầu của lịch sử dân tộc và xu thế thời đại, một tất yếu lịch sử. Luận cương của Lênin đã mở ra con đường đưa Nguyễn Ái Quốc đến với Chủ nghĩa Mác - Lênin và chính Luận cương của Lênin đã tạo ra bước ngoặt căn bản về chất trong sự phát triển nhận thức, tư tưởng và lập trường chính trị của Nguyễn Ái Quốc; từ chủ nghĩa yêu nước đến Chủ nghĩa Mác - Lênin, từ giác ngộ dân tộc đến giác ngộ giai cấp, từ người yêu nước trở thành người cộng sản. Người khẳng định “Chủ nghĩa Lênin đối với chúng ta, những người cách mạng và nhân dân Việt Nam, không những là cái “cẩm nang” thần kỳ, không những là cái kim chỉ nam, mà còn là mặt trời soi sáng con đường chúng ta đi tới thắng lợi cuối cùng, đi tới chủ nghĩa xã hội và chủ nghĩa cộng sản

Trải qua 96 năm lãnh đạo cách mạng Việt Nam, Đảng Cộng sản Việt Nam luôn phải đối mặt với muôn vàn khó khăn, có lúc vận mệnh của Đảng, của dân tộc rơi vào tình thế “ngàn cân treo sợi tóc”, nhưng nhờ kiên định, vận dụng sáng tạo chủ nghĩa Mác - Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh, Đảng đã đưa cách mạng Việt Nam đi từ thắng lợi này tới thắng lợi khác. Những thành tựu to lớn ấy, chính là luận cứ vững chắc để bảo vệ nền tảng tư tưởng của Đảng theo tinh thần Nghị quyết số 35-NQ/TW của Bộ Chính trị, đấu tranh phản bác những luận điệu xuyên tạc lịch sử của các thế lực thù địch, núp bóng dưới chiêu bài “tự do nghiên cứu, học thuật” hòng phủ nhận, hạ bệ chủ nghĩa Mác - Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh./.



QV-ST!

Thứ Bảy, 16 tháng 5, 2026

HỒ SƠ - SỰ KIỆN: CÓ THỂ BẠN ĐÃ NGHE NHƯNG CHƯA BIẾT CỤ THỂ!

     Nhân cái vụ rộ lên tin "đồn" việc phái đoàn Mỹ bỏ lại hết vật phẩm của Trung Quốc, tôi nhớ đến phi vụ "quà tặng" nổi tiếng trong lịch sử gián điệp của Liên Xô và Mỹ nói chung, thế giới nói riêng. Cụ thể thì:

Trong bức ảnh dưới là Đại sứ Mỹ tại Liên Hợp Quốc, ông Henry Cabot Lodge Jr., đang hân hoan cầm một cái que chọc thẳng vào mỏ con đại bàng gỗ để trình diễn cho cả thế giới xem công nghệ "nghe lén không cần pin" của Liên Xô tại phiên họp Hội đồng Bảo an Liên Hợp Quốc năm 1960.

Đây là một trong những pha "bóc phốt" tim đập, chân run, môi mím rưng rưng nhất của Mỹ và cũng là vụ phản gián đi vào lòng đất (của Mỹ), đi thẳng vào lịch sử ngành tình báo thế giới (của Liên Xô): vụ án "Cái Loa Trầm" (The Thing), hay còn gọi là cú lừa đỉnh cao mang tên "Quà tặng của tình bạn".

Mọi chuyện bắt đầu vào năm 1945, khi Liên Xô tặng cho Đại sứ Mỹ tại Moscow một bức điêu khắc gỗ tuyệt đẹp hình Quốc huy Mỹ để thể hiện "tình hữu nghị thắm thiết" sau WWII. "Cảm động" trước tấm chân tình, các anh cowboy Mỹ mừng rỡ mang ngay về treo chễm chệ trong phòng làm việc của ngài Đại sứ... Ai mà ngờ, "tấm chân tình" này đã âm thầm hóng hớt, chim lợn toàn bộ bí mật quốc gia của Mỹ tại ĐSQ suốt 07 năm trời (nhất là danh tính và kế hoạch của tất cả nhân viên gián điệp Mỹ được cử đến Liên Xô trong giai đoạn này).

Điểm thiên tài (cũng là điểm gây ức chế nhất cho CIA) nằm ở chỗ thiết kế của cái máy nghe lén bên trong. Nó được phát minh bởi Lev Termen (một thiên tài lập dị người Soviet). Con chip này không hề có pin, không có dây nguồn, cũng chẳng phát ra bất kỳ sóng vô tuyến nào khi ở trạng thái tĩnh; nó chỉ hoạt động khi điệp viên Liên Xô đỗ xe bên ngoài tòa đại sứ và chiếu một luồng sóng vô tuyến vào phòng. Sóng này kích hoạt một màng loa siêu mỏng bên trong tượng gỗ, biến nó thành một máy phát, truyền ngược toàn bộ âm thanh trong phòng ra ngoài.

Vì nó không dùng điện, các thiết bị dò tìm máy nghe lén thời đó hoàn toàn... mù tịt. Nó cứ trơ trơ ra như một khúc gỗ đúng nghĩa đen lẫn nghĩa bóng... mãi đến năm 1952, tức là sau 7 năm nghe lén "free", người Mỹ mới vô tình phát hiện ra bí mật này sau khi một nhân viên vô tuyến Anh nghe thấy giọng nói của Đại sứ Mỹ trên một kênh sóng vô tuyến công cộng.

Người Mỹ lập tức lật tung văn phòng lên và bàng hoàng nhận ra "thủ phạm" chính là con đại bàng gỗ yêu quý của ngài Đại sứ!!!

Sau khi bị phát hiện vào năm 1952, bức điêu khắc gỗ cùng con chip bên trong lập tức được hộ tống nghiêm ngặt về Mỹ và được các kỹ sư của FBI, CIA và Phòng Thí nghiệm Nghiên cứu Hải quân Mỹ "mổ xẻ" không thương tiếc để nghiên cứu. Trong quá trình vọc vạch này, người Mỹ vô tình làm hỏng màng loa siêu mỏng bên trong nên đã phải thay cái mới để nó hoạt động trở lại, nhưng hiệu quả kém xa.

Sau màn "bóc phốt" tại Liên Hợp Quốc năm 1960 (như trong ảnh), con chim thật được chuyển giao cho Cơ quan An ninh Quốc gia Mỹ (NSA).

Còn nếu muốn xem các bản sao thì bạn có thể đến Bảo tàng Mật mã Quốc gia (National Cryptologic Museum) của NSA ở Maryland hoặc Bảo tàng Gián điệp Quốc tế (International Spy Museum) ở Washington, D.C.; tại đây, bản sao được mở toang ra để khách tham quan nhìn rõ mồn một linh kiện cơ khí thiên tài của Lev Termen giấu dưới mỏ đại bàng gỗ, biểu tượng của nước Mỹ./.

P/s: Chính các kỹ sư và nghệ nhân điêu khắc (bản sao) của Mỹ cũng phải công nhận đây là tác phẩm nghệ thuật cực kỳ hoàn hảo (theo cả nghĩa bóng lẫn nghĩa đen)./.
QV-ST!

BẢN ÁN NÀO CHO NHỮNG KẺ TỰ NHỤC PHẢN TRẮC, QUAY LƯNG LẠI VỚI TỔ QUỐC?

     Việt Nam chúng ta là ai? Chúng ta là con cháu của một dân tộc đã chiến thắng những đế quốc sừng sỏ nhất nhân loại, bắt chúng phải quỳ gối.

Năm 1954, Việt Nam làm nên một Điện Biên Phủ lừng lẫy năm châu chấn động địa cầu, nhấn chìm dã tâm thực dân Pháp vào lòng chảo Điện Biên.

Năm 1973, thế giới chứng kiến cuộc tháo chạy nhục nhã của đế quốc Mỹ và bè lũ chư hầu. Năm 1975, chúng ta đập tan chế độ ngụy quyền VNCH, đất nước thống nhất, giang sơn trả về một dải gấm hoa. Năm 1979, máu của quân đội Trung Quốc bành trướng đã nhuộm đỏ biên cương phía Bắc.

Chúng ta đi lên từ đống tro tàn, băng qua gọng kìm cấm vận bằng những đôi chân trần rướm máu nhưng cái đầu chưa bao giờ biết cúi.

Lịch sử ấy được viết bằng sinh mệnh của hàng triệu con người. Nó không cần tô hồng, vì bản thân nó đã rực cháy sắc đỏ của lòng quả cảm.

Vậy mà hôm nay, giữa thời bình, lại có những kẻ chọn cách cúi đầu, không phải để tri ân, mà để trốn chạy và phủ nhận!

Chúng coi khinh những gì dân tộc thờ phụng. Quốc ca vang lên, chúng ngồi lỳ trơ tráo. Quốc kỳ bay cao, chúng ngoảnh mặt làm ngơ. Chúng cười cợt trên nỗi đau và niềm tự hào của đồng bào dân tộc. Vụ việc một nhóm du học sinh quay lưng với lá cờ Tổ quốc tại châu Âu không chỉ là hành động vô giáo dục, đó là sự phản bội lại dòng máu đang chảy trong huyết quản mình.

Chúng mặc định người Việt là "thấp kém", "gian dối". Chúng mù quáng trước thực tế rằng Việt Nam đang là mãnh hổ kinh tế mới của thế giới, đứng đầu ASEAN về công nghệ. Chúng tự nhốt mình trong cái giếng của sự tự ti và dùng nó để phán xét cả một dân tộc đang vươn mình mạnh mẽ.

Khi ai đó gặp thất bại cá nhân, chúng đổ lỗi cho thể chế. Bắt gặp một hoàn cảnh nghèo khó? Chúng đổ cho quốc sách. Chúng dùng sự bất tài của bản thân để bôi nhọ quốc gia, trong khi hàng vạn thanh niên Việt khác đang mang trí tuệ Việt chinh phục những đỉnh cao khoa học toàn cầu.

Ở Việt Nam, chúng bỉ bôi nói xấu Tổ quốc. Khi kiếm được thẻ xanh, chúng đổi tên cho giống Tây, giấu quốc tịch, tránh mặt đồng hương như tránh tà. Có kẻ còn trơ trẽn tuyên bố "muốn quên gốc gác". Chúng không hiểu rằng: Một cái cây chặt đứt rễ thì chỉ còn là khúc củi khô chờ mục nát. Ra thế giới mà không có căn tính dân tộc, chúng mãi mãi chỉ là những bóng ma vất vưởng.

Chúng, những kẻ trơ trẽn và mất gốc ấy không dạy con về Điện Biên oai hùng hay 12 ngày đêm Hà Nội rực lửa. Chúng chỉ nhồi nhét vào đầu con trẻ cách "thoát Việt". Chúng đang đào tạo ra một thế hệ mất gốc, những đứa trẻ mang gương mặt Việt nhưng tâm hồn rỗng tuếch, không biết mình từ đâu đến và sẽ về đâu.

Thật nực cười khi chúng rơi lệ cho những kẻ tay sai, những tên lính ngụy phản bội dân tộc nhưng lại lặng câm trước sự hy sinh của anh hùng liệt sĩ ngã xuống vì Tổ quốc. Chúng bắt đầu giả vờ rơi nước mắt, nói về "nỗi đau của người Mỹ khi xâm lược Việt Nam", nhưng lại hoàn toàn lờ đi nỗi đau đớn mà dân tộc này đã phải gánh chịu. Chúng cười nhạo ngày đại thắng nhưng lại tôn thờ những giá trị vay mượn. Chúng luôn mồm lật sử, đổi trắng thay đen, bỉ bôi Tổ quốc, xem thường đồng bào.

Đó là sự lệch lạc về nhân cách và mù lòa về nhận thức của đám người mang tư duy nô lệ.

Chúng rêu rao "lịch sử do người thắng viết" để phủ nhận sự thật. Nhưng chính chúng lại đâm đầu vào những luồng thông tin độc hại, xuyên tạc từ các tổ chức phản động lưu vong. Chúng không cần kiểm chứng, chúng chỉ cần những gì chống lại dân tộc để thỏa mãn cái tôi lệch lạc của mình, thậm chí còn sẵn sàng bịa đặt để thỏa mãn cái tôi ti tiện đó.

Không cần đạn pháo, sự tự nhục và phản trắc chính là thứ thuốc độc phá hoại dân tộc từ bên trong. Khi niềm tin bị đánh sập, quốc gia sẽ rệu rã. Tự nhục không phải là khiêm tốn; tự nhục là hành vi quỳ gối khi cha ông đã ngã xuống để chúng ta được đứng thẳng!

Các bạn ạ, hãy nhớ lấy điều này. Lịch sử dân tộc không yêu cầu bạn phải khóc, nhưng lịch sử đòi hỏi bạn phải biết ngẩng cao đầu. Hàng triệu liệt sĩ nằm lại lòng đất không phải để hậu thế hôm nay đem độc lập ra làm món hàng mặc cả hay món đồ để chối bỏ.

Người Việt có thể chưa giàu, nhưng tuyệt đối không được phép hèn, tuyệt đối không bao giờ chịu quỳ gối để đổi lấy phồn thịnh giả tạo.

Không có gì quý hơn độc lập tự do!
Chủ tịch Hồ Chí Minh vĩ đại muôn năm!
Đảng Cộng sản Việt Nam quang vinh muôn năm!
QV-ST!

TINH THẦN YÊU NƯỚC CỦA NHÂN DÂN TA: “KHÔNG THÀNH CÔNG… THÌ CŨNG THÀNH NHÂN”!

     Đó là câu nói gắn liền với Nguyễn Thái Học - người thanh niên đã chọn con đường cầm vũ khí chống thực dân Pháp khi mới ngoài 20 tuổi.

Sinh năm 1902 tại Vĩnh Yên, ông từng tin rằng nước Pháp có thể cải cách để người Việt được đối xử công bằng hơn. Nhưng sau nhiều lần gửi kiến nghị mà không được hồi đáp, Nguyễn Thái Học đi đến kết luận:
“Muốn có độc lập… chỉ còn con đường hành động.”

Năm 1927, ông cùng các đồng chí thành lập Việt Nam Quốc dân Đảng, kêu gọi đánh đổ chế độ thực dân và xây dựng một nước Việt Nam độc lập theo thể chế cộng hòa. 

Đầu năm 1930, cuộc Khởi nghĩa Yên Bái bùng nổ.

Dù thất bại, nó đã trở thành một trong những tiếng súng lớn nhất của phong trào yêu nước Việt Nam đầu thế kỷ XX.

Ngày 17/6/1930, Nguyễn Thái Học cùng nhiều đồng chí bị đưa lên máy chém tại Yên Bái.

Trước giờ phút cuối cùng, ông vẫn hô vang:
“Việt Nam vạn tuế!”

Ông ra đi khi mới 27 tuổi. Nhưng tinh thần dám đứng lên vì độc lập dân tộc… vẫn còn được nhắc tới cho đến hôm nay./.
QV-ST!

SỰ THẬT LỊCH SỬ KHÔNG THỂ CHỐI CÃI VỀ SỰ DÃ MAN CỦA NHỮNG KẺ TAY SAI.

     Hình ảnh kéo lê thi thể đồng bào mình trên đường hay những đòn tra tấn man rợ là minh chứng rõ nhất cho sự tàn bạo, chà đạp lên mọi luân thường đạo lý và công ước quốc tế của những tên lính Ngụy. Vậy mà đến nay vẫn có kẻ nói rằng lính ngụy Sài Gòn trước năm 1975 nhân văn lắm.

Không một chế độ nào lại sáng tạo ra những công cụ tra tấn huỷ diệt phần người như cách ngụy quân, ngụy quyền đã làm.

- Như buộc dây kéo xe. Chúng trói tù binh sau xe quân sự, cho xe chạy tốc độ cao trên đường đá cho đến khi cơ thể nạn nhân nát vụn.

- Chuồn cọp Côn Đảo. Tù nhân bị giam cầm. Bị rắc vôi bột từ trên cao xuống, bị dội nước bẩn và bỏ đói liên miên, những đôi dày đinh chúng dẫm đạp lên thân xác đồng bào.

- Đóng đinh vào xương. Đóng đinh phân bổ khắp các ngón tay, ngón chân, và thậm chí là đóng vào hộp sọ của chiến sĩ cách mạng.

- Tra tấn bằng điện và nước. Dùng dòng điện cao thế kích thích vào vùng nhạy cảm, bơm nước xà phòng, nước vôi vào bụng rồi giẫm lên cho trào ra, cho người sống vào chảo nước sôi để luộc.

- Hệ thống nhà tù, “địa ngục trần gian”. Sự nhân văn mà kẻ bán nước ca ngợi trên mạng thực chất được xây dựng trên mạng lưới nhà tù dày đặc.

Bản chất của luận điệu tẩy trắng lịch sử. Việc cố tình ca ngợi tính “nhân văn” của chế độ cũ là âm mưu nguy hiểm, là biến kẻ tay sai đàn áp đồng bào mình thành nạn nhân hoặc những nhà kiến thiết hoà bình.

Hôm nay có một số người vẫn đang lợi dụng thế hệ trẻ để gieo rắc thông tin sai lệch, làm phai nhạt lòng yêu nước, phủ nhận công ơn của thế hệ cha ông đã chịu đựng đòn roi để đổi lấy độc lập tự do.

Bảo tàng Chứng tích chiến tranh vẫn còn đó, những chiếc đinh găm vào xương cốt khảo cổ được tìm thấy vẫn còn đó. Đó là những bằng chứng, chế độ nguỵ quân ngụy quyền mãi mãi găn liền với những tộc ác chống lại nhân dân, chống lại loài người, và hoàn toàn không có hai chữ “nhân văn”

Những kẻ phản bội rồi cũng sẽ phải trả giá. Diển hình như năm 1991, Nguyễn Ngọc Loan, một tên đồ tể khát máu đã bị người dân Mỹ ở địa phương nơi hắn tị nạn phát hiện ra, họ đã phẫn nộ kéo đến bao vây tiệm bánh pizza và đồ ăn nhanh tên là “Les Trois Continues” hò hét phản đối. Trong nhà vệ sinh của quán, người ta còn viết dòng chữ đe doạ đầy ám ảnh “We know who you are “) chúng tao biết mày là ai) sức ép quá lớn khiến kẻ này phải đóng cửa. 

Những kẻ bán nước giết người chúng bị cộng đồng xứ bản tẩy chay. Có nhiều người bứng gốc sang Mỹ phản bội quê hương bị thất bại và cũng chính chồng mình tẩy chay tống tiễn ra đi khỏi nhà hai bàn tay trắng thành kẻ lưu vong, vì cái tội phản bội quê hương Mỹ nó rất ghét. 

Kẻ bán nước cầu vinh chạy sang nước nào họ cũng ghét không cứ gi Mỹ, cái gì cũng có cái giá đi kèm.

Sao kẻ già bán nước không kể cho con cháu nghe những cảnh tra tấn chém giết đồng bào Việt Nam, mà lại cứ xuyên tạc chửi bới cho mình là nạn nhân vậy?
QV-ST!

KHÍ PHÁCH CỦA NGƯỜI LÍNH CỤ HỒ: CÓ! NHIỀU LẮM. ĐỀU LÀ MẢNH BOM ĐẠN CỦA MỸ!

     Sinh thời, Thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh từng kể: Tôi nhớ khi đó anh Ba Kiên (Thượng tướng Phan Trung Kiên, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân) là Thứ trưởng Quốc phòng tham gia Đoàn của Bộ trưởng Phạm Văn Trà thăm Mỹ. Khi qua cổng từ kiểm tra an ninh, máy kêu, anh Ba Kiên quay lại bỏ hết đồ trong túi ra, máy vẫn kêu.

Hải quan Mỹ hỏi: "Trong người ông có kim loại không?". Anh Ba Kiên thản nhiên đáp: "Có! Nhiều lắm. Đều là mảnh bom đạn của Mỹ", nói xong anh ngẩng đầu đi thẳng trước sự sững sờ của người Mỹ. Các tướng thắng trận của chúng ta thể hiện tâm thế hiên ngang như thế, để khẳng định một thông điệp là Việt Nam mong muốn hợp tác và chung sống trong hòa bình, nhưng cũng sẵn sàng bảo vệ Tổ quốc bằng mọi biện pháp, dù có phải chiến đấu một lần nữa.

Thượng tướng Phan Trung Kiên (bí danh Ba Ka, Ba Kiên) là thương binh, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân trong kháng chiến chống Mỹ, cứu nước. Đồng chí sinh ngày 19/4/1946 tại xã Tân Phú Trung, huyện Củ Chi, Thành phố Hồ Chí Minh - vùng quê giàu truyền thống cách mạng, có cha là liệt sĩ kháng chiến chống Pháp. Đồng chí tham gia cách mạng từ năm 15 tuổi, được kết nạp vào Đảng Cộng sản Việt Nam ngày 8/11/1966. Là một vị tướng trưởng thành từ chiến sĩ, Thượng tướng Phan Trung Kiên đã tham gia chiến đấu, chỉ huy chiến đấu trên các chiến trường./.
QV-ST!

TÌM HIỂU GIÚP BẠN: “ĐỒNG BÀO CÒN PHẢI VỀ LÀM NƯƠNG, TÔI CŨNG PHẢI VỀ HÀ NỘI”!

     Đó là lời của đại tướng Võ Nguyên Giáp gửi tới bà con trong chuyến thăm Điện Biên năm 2004, lời thân thương, cùng cái vẫy chào cuối cùng của Đại tướng gửi tới đồng bào nơi đây. Bởi sau lần ấy, Đại tướng không thể trở lại mảnh đất lịch sử thêm một lần nào nữa. Giờ đây, trái tim vĩ đại đã mãi yên nghỉ, sau hơn một thế kỷ chắt chiu từng nhịp đập cho giang sơn đất nước và cho sông núi Điện Biên.

Khi ấy, bác đã 93 tuổi nhưng vẫn muốn một lần trở về. Là vị tướng huyền thoại với nhiều trận đánh, nhưng Chiến thắng Điện Biên Phủ có lẽ đặc biệt hơn cả, là son chói lọi trong suốt cuộc đời binh nghiệp của Đại tướng. Bác dành cho người dân nơi đây cùng những đồng đội, đồng chí một tình cảm đầy đặc biệt.

Cũng bởi vậy mà một trong những người con của bác mang tên Võ Điện Biên. Lần trở về năm ấy cũng là lần cuối cùng Đại tướng về với Điện Biên.

Hơn 9 năm sau, Đại tướng về với đất trời, trở thành anh linh thần khí của cả dân tộc.
9 năm làm một Điện Biên
Nên vành hoa đỏ, nên thiên sử vàng./.
QV-ST!

CÂU CHUYỆN QUỐC TẾ: 🇨🇳🇺🇸 10 NĂM QUA, ĐIỀU THAY ĐỔI LỚN NHẤT TRONG QUAN HỆ MỸ - TRUNG KHÔNG PHẢI THƯƠNG MẠI, MÀ LÀ “TÂM THẾ QUỐC GIA”!

     Năm 2017, khi Donald Trump thăm Bắc Kinh, Trung Quốc vẫn ở vị thế muốn được Mỹ công nhận như một cường quốc đang lên.

Khi đó, Bắc Kinh ưu tiên:
* ổn định quan hệ với Washington,
* duy trì tăng trưởng xuất khẩu,
* tiếp cận công nghệ phương Tây,
* và hội nhập sâu vào trật tự toàn cầu do Mỹ dẫn dắt.

Nhưng sau gần một thập kỷ chiến tranh thương mại, cấm vận công nghệ và cạnh tranh địa chính trị, tư duy của Trung Quốc đã thay đổi rất mạnh.

Hiện nay, Bắc Kinh không còn nhìn Mỹ như “hình mẫu cần theo kịp”, mà xem Washington là đối thủ chiến lược dài hạn.

Điều này thể hiện ở 4 điểm lớn:
• Trung Quốc đẩy mạnh tự chủ công nghệ
Từ chip bán dẫn, AI, robot, pin xe điện đến năng lượng sạch, mục tiêu lớn nhất của họ là giảm phụ thuộc vào phương Tây.

• Chuỗi cung ứng toàn cầu đang tái cấu trúc
Xuất khẩu sang Mỹ giảm tỷ trọng, trong khi Trung Quốc mở rộng ảnh hưởng sang ASEAN, Trung Đông, châu Phi và Nam Mỹ.

• Bắc Kinh chuyển từ “tăng trưởng bằng bất động sản” sang “tăng trưởng bằng công nghệ - sản xuất”
Đây là lý do Trung Quốc đầu tư rất mạnh vào EV, robot công nghiệp và AI trong vài năm gần đây.

• Quan hệ Mỹ - Trung giờ là cạnh tranh hệ thống
Không chỉ là thuế quan hay thương mại nữa, mà là cuộc cạnh tranh về:

* công nghệ,
* tài chính,
* ảnh hưởng toàn cầu,
* tiêu chuẩn công nghiệp,
* và vị trí dẫn đầu thế kỷ 21.

Điều đáng chú ý là:
Nhiều người từng cho rằng chiến tranh thương mại sẽ khiến Trung Quốc suy yếu nghiêm trọng. Nhưng thực tế, áp lực từ Mỹ lại thúc đẩy Bắc Kinh tăng tốc tự chủ trong nhiều lĩnh vực chiến lược.

Tuy nhiên, Trung Quốc chưa hẳn vượt Mỹ.

Mỹ vẫn giữ lợi thế rất lớn về:
* đồng USD,
* hệ thống tài chính toàn cầu,
* chip AI cao cấp,
* đại học và nghiên cứu,
* khả năng thu hút nhân tài quốc tế,
* sức mạnh quân sự.

Trong khi đó, điểm yếu lớn của Trung Quốc hiện nay là:

* khủng hoảng bất động sản,
* dân số già hóa,
* niềm tin tiêu dùng suy giảm,
* và phụ thuộc vào công nghệ lõi ở một số ngành quan trọng.

Vấn đề lớn nhất hiện tại không phải “ai thắng ai”.

Mà là:
Thế giới đang bước vào giai đoạn hai siêu cường cùng tồn tại, cạnh tranh lâu dài và gần như không còn khả năng quay lại thời kỳ hợp tác sâu như trước 2018.
Đây mới là thay đổi quan trọng nhất sau 10 năm./.
QV-ST!

CÂU CHUYỆN QUỐC TẾ: TRUMP VỪA GỌI TẬP CẬN BÌNH LÀ "NHÀ LÃNH ĐẠO VĨ ĐẠI" TRƯỚC MẶT CẢ THẾ GIỚI. BÂY GIỜ HÃY ĐỌC KỸ LẠI TỪNG CÂU!

     "Tôi rất kính trọng Trung Quốc. Ngài là một nhà lãnh đạo vĩ đại. Mọi người không thích tôi nói điều này - nhưng tôi vẫn nói vì đó là sự thật." Nghe như một lời tâng bốc. Nhưng nếu đọc kỹ lại - đó là một chiến thuật đỉnh cao.

TRUMP ĐANG LÀM GÌ? KHÔNG PHẢI HẠ MÌNH - ĐÓ LÀ CHIÊU BÀI "MUA TRƯỚC".
Trump dùng lời khen giống như cách người khác sử dụng tiền mặt. Đây là một mô típ hành vi (pattern) đã từng thấy với Putin năm 2018, với Kim Jong-un năm 2019, và với Mohammed bin Salman. Ông gọi họ là "vĩ đại", "tài ba", "người bạn tuyệt vời" — để rồi ngay sau đó đặt lên bàn đàm phán những yêu cầu hóc búa mà một chính trị gia bình thường không bao giờ dám mở lời.
Cái câu "Mọi người không thích tôi nói điều này" mới chính là chìa khóa. Trump đang ngầm phát đi thông điệp tới ông Tập: "Tôi đang chấp nhận chịu thiệt thòi về mặt chính trị tại quê nhà để khen ngợi ông. Vì vậy, ông đang nợ tôi một điều gì đó."
Đó hoàn toàn không phải là tâng bốc. Đó là một tờ hóa đơn được phát ra trước khi bữa ăn thực sự bắt đầu.

 SO SÁNH VỚI PUTIN — LIỆU CÓ CÙNG MỘT KỊCH BẢN?

* Điểm giống nhau: Trump thích sử dụng mối quan hệ cá nhân để phá vỡ thế trận ngoại giao cứng nhắc của bộ máy quan liêu. Ông tin rằng hai người đàn ông quyền lực ngồi lại với nhau có thể giải quyết được những nút thắt mà hàng trăm nhà ngoại giao không làm nổi.
* Điểm khác biệt căn bản: Với Putin, Trump khen ngợi nhưng lại bị đồng minh phương Tây chỉ trích dữ dội và không thu về được lợi ích thực chất nào. Còn với Tập Cận Bình, Trump khen ngợi trong bối cảnh ông đang nắm trong tay một danh sách đòn bẩy dài và nặng ký hơn rất nhiều.

TRUMP "QUÝ" TRUNG QUỐC — NHƯNG ĐANG NẮM TRONG TAY BAO NHIÊU QUÂN BÀI?
Đây mới là câu hỏi cốt lõi của ván cờ. Và câu trả lời không đơn giản chỉ là "Trump đang lép vế."

   1. Quân bài thứ nhất — Đài Loan: Việc Trump thảo luận về các hợp đồng bán vũ khí cho Đài Loan ngay trước chuyến đi là một bước đi cực kỳ táo bạo. Đó không phải là sự vô ý, mà là con bài mặc cả chiến lược: Nếu Bắc Kinh không nhượng bộ ở các lĩnh vực khác, thùng vũ khí trị giá hàng chục tỷ USD sẽ lập tức được kích hoạt giao cho Đài Bắc.
   2. Quân bài thứ hai — Chip bán dẫn và công nghệ: Jensen Huang của Nvidia ngồi ngay trong phòng kế bên. Nvidia sở hữu những dòng chip AI đỉnh cao mà Trung Quốc đang vô cùng khát khao. Trump có thể nới lỏng hoặc siết chặt kiểm soát xuất khẩu bất cứ lúc nào — đây là đòn bẩy tỷ đô không cần phải tuyên bố ồn ào.
   3. Quân bài thứ ba — Điểm nóng Iran: Trung Quốc phụ thuộc rất lớn vào dòng chảy dầu khí toàn cầu để duy trì nền kinh tế. Trump muốn ông Tập dùng sức ảnh hưởng của mình để tạo áp lực lên Tehran. Ai cần ai hơn trong canh bạc này vẫn là câu hỏi mở, nhưng đây là quân bài mà cả hai bên đều hiểu rõ giá trị cốt lõi.
   4. Quân bài thứ tư — Phái đoàn 17 CEO: Trump đưa Tim Cook, Elon Musk, Jensen Huang đến Bắc Kinh và tuyên bố: "Thưa Chủ tịch, họ đến đây để bày tỏ sự kính trọng với ngài và Trung Quốc." Dịch ra ngôn ngữ thực tế: "Tôi đang mang dòng vốn khổng lồ và công nghệ tối tân đến đây — đổi lại, tôi cần những điều khoản tương xứng từ ông."

VẬY TRUMP ĐANG THẮNG HAY THUA TRONG PHÒNG HỌP?
Các chuyên gia quốc tế nhận định: Ông Tập bước vào bàn đàm phán với tâm thế vô cùng tự tin. Lịch sử căng thẳng thương mại trước đây cho thấy khi Washington đẩy thuế quan lên cao, Bắc Kinh chỉ cần siết xuất khẩu đất hiếm là phía Mỹ đã phải chịu áp lực lớn. Ông Tập biết Trump có giới hạn chịu đựng về kinh tế.
Nhưng Trump cũng thừa hiểu điều đó. Do đó ông đã chủ động đổi chiến thuật: Thay vì đối đầu trực diện một cách thô bạo, ông bước vào phòng họp với nụ cười, lời ca tụng, hậu thuẫn từ 17 vị CEO quyền lực, nhưng đi kèm là một danh sách yêu cầu cụ thể, gai góc nằm sẵn trong cặp tài liệu.
Khen ngợi đối thủ trước đám đông, rồi chìa hóa đơn tính tiền sau khi cánh cửa phòng họp đóng lại — đó chính là phong cách kinh điển của Donald Trump.

CÂU HỎI THẬT SỰ: SAU CHUYẾN ĐI NÀY, AI SẼ LÀ NGƯỜI RỜI BÀN VỚI NHIỀU LỢI ÍCH HƠN?
Cục diện giờ đây đã phức tạp hơn rất nhiều. Hai nền kinh tế lớn nhất thế giới đang bị ràng buộc chặt chẽ vào nhau bằng sợi dây xích thương mại hàng ngàn tỷ USD, trong khi các điểm nóng địa chính trị toàn cầu vẫn đang nóng rực và chiếc đồng hồ áp lực đang đếm ngược đối với cả hai nhà lãnh đạo.
Người rót trà trước chưa chắc đã là người sốt ruột. Nhưng đôi khi, người rót trà cũng đang chủ động chờ đợi cho chén trà nguội bớt để tránh bị bỏng tay.
Hôm nay, cả hai vị siêu cường đều đang thổi vào chén trà của mình. Một cách đầy cẩn trọng và đầy toan tính./.
QV-ST!