Albert Einstein
thường đưa ra cách giải nghĩa giản dị mà sâu sắc về những khái niệm trừu tượng,
phức tạp. Chẳng hạn, theo ông: “Giáo dục là cái còn lại ở con người sau khi người
ấy quên mất mình đã học được cái gì ở nhà trường”. Khi được yêu cầu giải thích về
Thuyết tương đối của mình, ông phân trần: "Bạn giơ tay trên bếp lò, một
phút dài như một giờ. Bạn ngồi với một cô nàng xinh đẹp, một giờ chỉ như một
phút. Ấy chính là sự tương đối!”
Vợ của Albert
Einstein thường khuyên ông phải ăn vận cho chỉn chu hơn khi tới chỗ làm. Ông sẽ
luôn phản bác lại rằng: “Tại sao nhỉ? Mọi người ở đó đều biết tôi mà”.
Khi Einstein tới
dự một cuộc họp lớn, bà lại nài nỉ ông hãy mặc những bộ đồ đẹp đẽ hơn. Ông lại
bảo: "Tại sao chứ? Ở đấy có ai biết tôi đâu!"
Einstein tiết lộ
bí quyết hôn nhân hạnh phúc của ông rằng: “Khi cưới chúng tôi thoả thuận: tôi sẽ
quyết định những vấn đề lớn còn vợ tôi những vấn đề nhỏ. Chúng tôi luôn tuân thủ
nguyên tắc đó. Nó mang lại thành công cho cuộc hôn nhân. Chỉ lạ là trong suốt
50 năm qua chả có vấn đề nào là vấn đề lớn cả!”
Một hôm, hồi còn
làm việc tại đại học Princeton, khi đang trên đường về, ông quên mất địa chỉ
nhà mình. Tài xế taxi không nhận ra ông. Ông hỏi anh ta có biết nhà của
Einstein không. Anh ta đáp rằng: "Ai mà không biết địa chỉ của Einstein chứ
nhỉ? Ai ở Princeton này chả rõ. Ông muốn gặp ông ấy à?". Và Einstein nói:
“Tôi là Einstein đây. Tôi quên địa chỉ nhà mình rồi, anh chở tôi về đó được
không?”. Rồi tài xế chở ông về và còn chẳng lấy tiền cước xe.
Có lần, Einstein
đi tàu hỏa từ Princeton và người soát vé đi xuống để bấm vé của các hành khách.
Khi anh ta tới chỗ Einstein, ông tìm trong túi áo vest. Chẳng thể nào mò ra được
tấm vé, ông chuyển sang túi quần. Không thấy, ông lại tìm trong cặp nhưng cũng
không có luôn. Và rồi tiếp đến, ông tìm cả chiếc ghế bên cạnh mình. Vẫn chẳng
thấy gì. Người soát vé nói: “Tiến sĩ Einstein, tôi biết ngài mà. Chúng tôi đều
biết ngài. Tôi chắc rằng ngài đã mua vé rồi. Xin đừng lo lắng gì cả”. Einstein
gật đầu một cách lịch sự. Người soát vé tiếp tục đi tới những hàng ghế phía
sau. Lúc sắp sang toa khác, anh ta quay lại và thấy nhà vật lý vĩ đại của chúng
ta vẫn đang loay hoay quỳ xuống tìm tấm vé. Anh ta vội vã đi tới và bảo: “Thưa tiến sĩ Einstein, xin đừng lo mà, tôi
biết ngài là ai mà. Không vấn đề gì đâu. Ngài không cần vé đâu. Tôi tin là ngài
đã mua vé rồi”. Einstein nhìn anh ta và nói: "Chàng trai à, tôi cũng biết
tôi là ai mà. Nhưng tôi quên béng mất mình đang đi đâu rồi”.
Khi Einstein gặp
Charlie Chaplin, Einstein nói: "Tôi rất ngưỡng mộ nghệ thuật của ông, nhất
là sự phổ quát trong ấy. Ông chẳng cần nói gì... Vậy mà cả thế giới vẫn hiểu được!".
Charlie Chaplin đáp lời: “Đúng vậy. Nhưng danh tiếng của ông còn vĩ đại hơn mà.
Cả thế giới ngưỡng mộ ông, dù chẳng ai hiểu được ông nói gì!"
Nguồn: ST
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét