Thứ Bảy, 4 tháng 12, 2021

NHẬN DIỆN CHIÊU BÀI "NHÂN QUYỀN" CỦA CÁC THẾ LỰC THÙ ĐỊCH

Tại sao chủ nghĩa tư bản đã thống trị toàn cầu, đã chuyển thành chủ nghĩa tư bản toàn cầu hóa, vẫn không từ bỏ chiêu bài nhân quyền, trái lại sử dụng nhân quyền làm quốc sách hàng đầu? Các cường quốc tư bản không chỉ sử dụng “nhân quyền” trong đối nội - tức trong quản trị quốc gia, bảo đảm duy trì, củng cố trật tự tư bản, mà còn sử dụng chiêu bài nhân quyền như một vũ khí rất lợi hại để chi phối tất cả các nước còn lại, chủ yếu là các nước độc lập dân tộc, các nước XHCN, các nước đang phát triển, chậm phát triển, bảo đảm những nước này không đứng ngoài “trật tự thế giới” do họ làm chủ.

Sử dụng vũ khí nhân quyền là một trong những trụ cột của chính sách đối ngoại Hoa Kỳ. Sức ép “nhân quyền”, “nô lệ viện trợ” (khái niệm của Nguyễn Văn Thiệu dùng để nói về viện trợ) cùng với các sức ép khác về chính trị, kinh tế, văn hóa, bạo lực quân sự... tạo thành sức mạnh tổng hợp của chủ nghĩa thực dân mới. Mỹ và các cường quốc phương Tây, dưới chiêu bài nhân quyền, đã ép buộc các chính phủ có xu hướng độc lập phải chấp nhận quyền tự do hoạt động phi pháp của các lực lượng đối lập, để khi có cơ hội, các lực lượng này sẽ trở thành ngòi nổ gây nên những cuộc “cách mạng sắc màu” lật đổ các chính quyền không hợp “khẩu vị” hoặc đã hết tác dụng. Thậm chí, Mỹ còn dùng vũ khí “dân chủ”, “nhân quyền” để can thiệp vào nội trị của đồng minh chí cốt trong NATO. Các sự kiện xảy ra năm 2016 ở Thổ Nhĩ Kỳ là minh chứng.

Mũi nhọn của vũ khí “nhân quyền” tất nhiên nhằm vào các nước XHCN. Thời chiến tranh lạnh, trong cuộc đối đầu toàn diện, ác liệt, không tiếng súng giữa hai phe, các cường quốc phương Tây đã sử dụng tối đa vũ khí “nhân quyền” để “diễn biến hòa bình” các nước XHCN và các nước dân tộc chủ nghĩa tiến bộ. Cuộc chống phá về ý thức hệ, sử dụng chiêu bài nhân quyền đã khoét sâu những mâu thuẫn trong nội bộ nhân dân ở các quốc gia XHCN, góp phần làm sụp đổ hệ thống xã hội chủ nghĩa châu Âu.

Tóm lại, sử dụng chiêu bài “nhân quyền”, “dân chủ” là thủ đoạn quen thuộc rất hiểm độc trong chiến lược “diễn biến hòa bình” của các thế lực cường quyền quốc tế để toàn trị thế giới. Sau chiến tranh lạnh, lợi dụng ưu thế của kẻ thắng thế, thấm nhuần bài học của thời kỳ chiến tranh lạnh, Oasinhtơn và Brúcxen càng đẩy mạnh những hoạt động dùng chiêu bài tự do, dân chủ, nhân quyền, kết hợp với trừng phạt kinh tế và can thiệp quân sự, để làm thay đổi bản đồ địa chính trị thế giới có lợi cho họ. Những sự kiện gần đây chứng tỏ, âm mưu của họ là: “nhân quyền” đi trước, bạo lực theo sau, lật đổ là mục đích. Các thủ đoạn lợi dụng vấn đề “nhân quyền” phổ biến của họ là:

- Lấy danh nghĩa “can thiệp nhân đạo” để chống phá nhà nước dân tộc Xécbi, cuối cùng dùng lực lượng quân sự hùng mạnh của NATO để xóa bỏ nền độc lập, dân chủ của nước này; lấy danh nghĩa Tòa án quốc tế, bắt và giết chết Tổng thống Milôxêvích trong nhà tù.

- Lấy danh nghĩa “chống khủng bố” để tấn công quân sự Irắc, lật đổ chính quyền của Tổng thống Hútxêin, giết chết ông, đưa Irắc vào cảnh hỗn loạn triền miên.

- Mượn cớ “chống khủng bố” để đem quân xâm lược Ápganixtan.

- Thúc đẩy hàng loạt các cuộc “cách mạng sắc màu”: “cách mạng nhung” (Grudia năm 2003), “cách mạng cam” (Ucraina năm 2004), “cách mạng hoa tuylíp vàng” (Cưghixtan năm 2005)...

- Gây ra cuộc nội chiến và chiến tranh ủy nhiệm kéo dài hàng chục năm nhằm lật đổ chính quyền dân tộc ở Xyri.

- Cuộc “cách mạng sắc màu” và can thiệp quân sự của các nước phương Tây đã lật đổ Tổng thống Cađaphi, giết chết ông, đưa đất nước Lybi vào thảm cảnh đói rét lầm than và nội chiến kéo dài.

- Mỹ đã ra sức dùng vũ khí “nhân quyền” để can thiệp chống phá độc lập tự do và cách mạng xã hội ở các nước Mỹ - Latinh như CuBa, Vênêduêla, Chilê...

Ở Việt Nam, quyền công dân, quyền con người đã được luật hóa rõ ràng, đầy đủ, được khẳng định đanh thép trong Hiến pháp Việt Nam các  năm 1946, 1959, 1980, 1992, 2013. Điều 3, Hiến pháp năm 2013 của nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam ghi rõ: “Nhà nước bảo đảm và phát huy quyền làm chủ của Nhân dân; công nhận, tôn trọng, bảo vệ và bảo đảm quyền con người, quyền công dân; thực hiện mục tiêu dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh, mọi người có cuộc sống ấm no, tự do, hạnh phúc, có điều kiện phát triển toàn diện”.

Các quyền con người, quyền công dân được khẳng định trong Hiến pháp, pháp luật, được thể hiện sáng ngời trong cuộc sống. Trước hết, đó là, từ sau thắng lợi của Cách mạng tháng Tám từ năm 1945 đến nay và từ nay về sau, “nước Việt Nam có quyền hưởng tự do và độc lập và sự thật đã thành một nước tự do độc lập” (Tuyên ngôn Độc lập). Nước độc lập vừa là hạnh phúc, vừa là tiền đề và điều kiện tiên quyết để nhân dân được hưởng tự do, hạnh phúc. Theo đánh giá của Liên Hợp quốc, chỉ số hạnh phúc của Việt Nam tăng không ngừng và tăng nhanh nhất trong số các nước đang phát triển (năm 2020 tăng 4 bậc, xếp thứ 79 trên thế giới, đứng hàng đầu các nước châu Á), kinh tế, xã hội, văn hóa, giáo dục, y tế tiến bộ không ngừng. 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét