Sự ganh ghét, đố kỵ là một đặc
tính tiêu cực trong tính cách của con người, nó hình thành khi một người cảm thấy
mình thua kém người khác và tức giận vì điều đó. Ngay từ xa xưa, sự ganh ghét,
đố kỵ đã xuất hiện trong cuộc sống của con người, có rất nhiều câu chuyện trong
văn hóa phương Đông và phương Tây phản ánh về vấn đề này; như truyện “Nàng Bạch
Tuyết và bảy chú lùn” của văn hóa phương Tây, vì ganh ghét trước sắc đẹp của
nàng Bạch Tuyết mà bà mẹ kế của nàng tìm đủ mọi thủ đoạn để hại nàng, nhưng rốt
cục bà lại chết do chính những thủ đoạn của mình gây ra; hay trong truyện “Tam
quốc diễn nghĩa” của nền văn hóa phương Đông, nhân vật Chu Du vì ghen tức Gia
Cát Lượng tài trí hơn mình đã bao lần tìm cách hãm hại mà không được, cuối cùng
vì uất hận hộc máu mồm mà chết. Đối với văn hóa Việt Nam, sự ganh ghét, đố kỵ
thường xuất hiện trong các câu ca dao, tục ngữ như: “Trâu buộc thì ghét trâu
ăn/ Quan võ thì ghét quan văn dài quần”, “con gà tức nhau tiếng gáy”, “ghen ăn,
tức ở”...Trong xã hội hiện nay, sự cạnh tranh ngày càng gay gắt, mối quan hệ giữa
người với người ngày càng phức tạp, tâm lý ganh ghét, đố kỵ càng trở nên phổ biến,
thể hiện ở mọi lúc, mọi nơi, mọi lĩnh vực và mọi mặt đời sống xã hội. Người ta
hay so sánh mình với những người khác, thấy họ có một vài mặt nào đó hơn mình
thì thường cảm thấy trong lòng lo lắng, buồn bã, so bì, tị nạnh… rồi sinh ra bực
bội, căm ghét, thấy mình bị xúc phạm, muốn trả thù… Đặc biệt, sự ganh ghét, đố
kỵ đang tồn tại ở một bộ phận cán bộ, đảng viên công tác tại các cơ quan, đơn vị;
điều dễ nhận thấy nhất là khi ai đó có thành tích, địa vị, vinh dự, chuyên môn,
bằng cấp, của cải, nhân duyên, gia đình hạnh phúc, thành đạt là nảy sinh ganh
ghét, đố kỵ… Có người thể hiện lòng ganh ghét, đố kỵ ra ngoài, nhưng có người lại
giấu kín trong lòng. Họ không công tâm nhìn nhận, đánh giá năng lực, hiệu quả
công việc của người khác mà còn tìm mọi cách lôi kéo người có chung suy nghĩ để
soi mói, nói xấu sau lưng và tìm cách cản trở đồng chí, đồng nghiệp. Ngoài ra,
họ còn tỏ ra vui sướng trước thất bại của người khác; thậm chí họ lươn lẹo “quy
chụp, biến báo” người tốt thành người xấu, tâng bốc mình lên để được cấp trên
ưu ái mình…Nghị quyết Trung ương 4 (khóa XII) về tăng cường xây dựng, chỉnh đốn
Đảng; ngăn chặn, đẩy lùi sự suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống,
những biểu hiện “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” trong nội bộ đã chỉ rõ: “Cá
nhân chủ nghĩa, sống ích kỷ, thực dụng, cơ hội, vụ lợi; chỉ lo thu vén cá nhân,
không quan tâm đến lợi ích tập thể; ganh ghét, đố kỵ, so bì, tị nạnh, không muốn
người khác hơn mình…”, đây là một trong những biểu hiện suy thoái về đạo đức, lối
sống của một bộ phận cán bộ, đảng viên, công chức, viên chức đang tồn tại trong
tình hình hiện nay. Những biểu hiện suy thoái này làm nản lòng, nhụt chí và cản
trở sự phấn đấu của cá nhân và tổ chức, làm xói mòn đạo đức, văn hóa trong ứng
xử, gây hại cho tập thể. Đồng thời, làm ảnh hưởng tiêu cực đến việc xây dựng và
củng cố sự đoàn kết, thống nhất và là nguyên nhân của sự nhen nhóm, bè phái, lợi
ích nhóm, dẫn đến nguy cơ “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” trong nội bộ…Để loại
bỏ thói ganh ghét, đố kỵ trong tình hình hiện nay, các cơ quan, đơn vị cần quán
triệt và thực hiện nghiêm Nghị quyết Trung ương 4 (khóa XII) về tăng cường xây
dựng, chỉnh đốn Đảng; ngăn chặn, đẩy lùi sự suy thoái tư tưởng chính trị, đạo đức,
lối sống, những biểu hiện “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” trong nội bộ, gắn với
đẩy mạnh học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh và Cuộc
vận động Phát huy truyền thống, cống hiến tài năng, xứng danh “Bộ đội Cụ Hồ” thời
kỳ mới; chú trọng làm tốt công tác tư tưởng, phát huy dân chủ, xây dựng khối
đoàn kết, thống nhất trong cấp ủy, tổ chức đảng, làm hạt nhân cho khối đoàn kết
của cơ quan, đơn vị. Xây dựng văn hóa ứng xử lành mạnh, kết hợp hài hòa giữa
phát huy dân chủ đi đôi với giữ nghiêm kỷ luật, kỷ cương, giữ gìn tình yêu
thương đồng chí, đồng đội. Thực hiện nghiêm túc chế độ tự phê bình và phê bình,
rà soát từ trong cấp ủy đến từng đảng viên, ai có biểu hiện ganh ghét, đố kỵ,
so bì, tị nạnh, không muốn người khác hơn mình phải chấn chỉnh, chỉ rõ cho họ
thấy để họ “tự soi”, “tự sửa”. Phải quán triệt sâu sắc quan điểm của Chủ tịch Hồ
Chí Minh “mục đích của tự phê bình và phê bình để giúp nhau tiến bộ, sửa chữa
sai lầm”, chứ không phải là để “bới lông tìm vết”, nên cách thức tiến hành phải
có lý, có tình, có tính giáo dục cao. Đồng thời, tự phê bình và phê bình phải
được làm thường xuyên, phải nêu cả ưu điểm và khuyết điểm, “phê bình việc chứ
không phê bình người” để cùng tiến bộ. Thường xuyên tổ chức các phong trào thi
đua, các cuộc vận động vào thực tiễn công việc; trong nhận xét, đánh giá, đề bạt,
khen thưởng phải thật sự khách quan, dân chủ, công khai và đúng thực chất,
không bao che, không ích kỷ, hẹp hòi, thành kiến cá nhân làm tổn hại đồng chí,
đồng đội, hạn chế sức chiến đấu của cấp ủy, tổ chức đảng và tập thể cơ quan,
đơn vị… Phát huy sự nêu gương của đội ngũ cán bộ các cấp, nói đi đôi với làm,
đi đầu trong mọi việc. Thường xuyên động viên, khen thưởng kịp thời những nhân
tố điển hình tiên tiến; ngăn chặn cái sai, cái xấu, kèn cựa địa vị, lợi ích
nhóm…Đặc biệt, mỗi cán bộ, đảng viên, quần chúng phải nhận thức đúng và luôn
rèn luyện đạo đức cách mạng, phòng và chống chủ nghĩa cá nhân; nỗ lực học tập
nâng cao trình độ lý luận chính trị, chuyên môn, nghiệp vụ, tận tâm, tận lực với
công việc, thấy đúng kiên trì bảo vệ, thấy sai kiên quyết đấu tranh./.
Thứ Hai, 20 tháng 12, 2021
THÓI GANH GHÉT, ĐỐ KỴ LÀ CĂN BỆNH CỐ HỮU
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét