BẢO VỆ AN NINH QUỐC GIA TRÊN KHÔNG GIAN MẠNG TRONG BỐI CẢNH CUỘC
CÁCH MẠNG CÔNG NGHIỆP LẦN THỨ TƯ THEO ĐỊNH HƯỚNG ĐẠI HỘI XIII CỦA ĐẢNG
Bảo vệ an ninh quốc gia trên không gian mạng được xác định là
trách nhiệm của toàn Đảng, toàn dân, toàn quân, các cấp, các ngành. Trong bối
cảnh Cách mạng công nghiệp lần thứ tư, cần phải tăng cường hơn nữa bảo vệ an
toàn, an ninh mạng các hệ thống thông tin quan trọng quốc gia; phòng ngừa, phát
hiện và đấu tranh ngăn chặn các hoạt động xâm phạm an ninh quốc gia trên không
gian mạng.
Không gian mạng và bảo vệ an ninh quốc gia trên không gian mạng
Hiện nay, trên thế giới vẫn chưa có khái niệm thống nhất về
không gian mạng. Quan điểm của Mỹ đề cập trong Chỉ thị số 54 về An ninh quốc
gia và Chỉ thị số 23, năm 2008, về An ninh nội địa của Tổng thống Mỹ cho rằng,
không gian mạng là mạng lưới kết nối các cơ sở hạ tầng bao gồm internet, các
mạng viễn thông, các hệ thống máy tính, các hệ thống xử lý và điều khiển trong
ngành công nghiệp trọng yếu; không gian mạng được dùng để mô tả một môi trường
ảo, trong đó diễn ra việc trao đổi thông tin và tương tác giữa con người với
nhau, không bị giới hạn bởi không gian và thời gian. Bộ Quốc phòng Nhật Bản xác
định không gian mạng là không gian ảo, bao gồm cả internet, trong đó thông tin
được trao đổi bằng công nghệ thông tin và viễn thông; không gian mạng là
“trường”, trong đó các hoạt động tình báo, tấn công và phòng thủ được tiến hành
như “trường” trên bộ, trên biển, trên không và trong không gian(1).
Trung Quốc coi không gian mạng là chiến trường thứ năm và là mặt
trận tình báo mới. Trong phát biểu tại hội nghị thành lập Tiểu tổ Lãnh đạo an
ninh mạng và thông tin hóa Trung ương ở Bắc Kinh, ngày 27-2-2014, Tổng Bí thư,
Chủ tịch nước Tập Cận Bình cho rằng, internet và an ninh thông tin đã trở thành
thách thức mới đối với Trung Quốc vì cả hai đều gắn liền với an ninh quốc gia
và ổn định xã hội(2).
Luật An ninh mạng được Quốc hội nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa
Việt Nam thông qua ngày 12-6-2018 khẳng định, không gian mạng là mạng lưới kết
nối của cơ sở hạ tầng công nghệ thông tin, bao gồm mạng viễn thông, mạng
internet, mạng máy tính, hệ thống thông tin, hệ thống xử lý và điều khiển thông
tin, cơ sở dữ liệu; là nơi con người thực hiện các hành vi xã hội không bị giới
hạn bởi không gian và thời gian. Không gian mạng quốc gia là không gian mạng do
Chính phủ xác lập, quản lý và kiểm soát(3). Trên không gian mạng, Việt Nam có
hệ thống thông tin quan trọng về an ninh quốc gia. Hệ thống này gồm hệ thống
thông tin quân sự, an ninh, ngoại giao, cơ yếu; hệ thống thông tin lưu trữ, xử
lý thông tin thuộc bí mật nhà nước; hệ thống thông tin phục vụ lưu giữ, bảo
quản hiện vật, tài liệu có giá trị đặc biệt quan trọng; hệ thống thông tin phục
vụ bảo quản vật liệu, chất đặc biệt nguy hiểm đối với con người, môi trường
sinh thái; hệ thống thông tin phục vụ bảo quản, chế tạo, quản lý cơ sở vật chất
đặc biệt quan trọng khác liên quan đến an ninh quốc gia; hệ thống thông tin
quan trọng phục vụ hoạt động của cơ quan, tổ chức ở Trung ương; hệ thống thông
tin quốc gia thuộc lĩnh vực năng lượng, tài chính, ngân hàng, viễn thông, giao
thông vận tải, tài nguyên và môi trường, hóa chất, y tế, văn hóa, báo chí; hệ
thống điều khiển và giám sát tự động tại công trình quan trọng liên quan đến an
ninh quốc gia, mục tiêu quan trọng về an ninh quốc gia(4).
Từ khái niệm bảo vệ an ninh quốc gia được đề cập trong Luật An
ninh quốc gia Việt Nam năm 2004 có thể hiểu, bảo vệ an ninh quốc gia trên không
gian mạng là phòng ngừa, phát hiện, ngăn chặn, đấu tranh làm thất bại các hoạt
động xâm phạm an ninh quốc gia trên không gian mạng. Thực tế cho thấy, không
gian mạng quốc gia Việt Nam chứa đựng những yếu tố hết sức quan trọng, nếu bị
xâm hại sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng tới lợi ích, an ninh quốc gia. Hiện nay, các
thế lực thù địch, phản động trong và ngoài nước vẫn không từ bỏ âm mưu, hoạt
động chống phá Việt Nam. Chúng luôn lợi dụng thành tựu khoa học - kỹ thuật và
không gian mạng vào các hoạt động chống phá với các thủ đoạn ngày càng tinh vi,
nguy hiểm. Trong bối cảnh đó, yêu cầu bảo vệ an ninh quốc gia trên không gian
mạng đặt ra trong tình hình hiện nay là hết sức cấp thiết. Chính vì vậy, Nghị
quyết số 51-NQ/TW, ngày 5-9-2019, của Bộ Chính trị, về “Chiến lược bảo vệ an
ninh quốc gia” xác định, cần phải tăng cường bảo vệ an toàn, an ninh mạng các
hệ thống thông tin quan trọng quốc gia và các hệ thống thông tin quan trọng về
an ninh quốc gia; phòng ngừa, phát hiện và đấu tranh ngăn chặn các hoạt động
xâm phạm an ninh quốc gia trên không gian mạng; khắc phục điểm yếu, lỗ hổng bảo
mật, nguy cơ mất an toàn, an ninh mạng, an ninh thông tin.
Bảo vệ an ninh quốc gia trên không gian mạng được xác định là
trách nhiệm của toàn Đảng, toàn dân, toàn quân ta. Do đó, để triển khai công
tác này, phải phát huy được sức mạnh dân tộc kết hợp với sức mạnh thời đại;
đồng thời, xác định đây là cuộc đấu tranh của toàn dân, dưới sự lãnh đạo của
Đảng, là nhiệm vụ trọng yếu của cuộc đấu tranh bảo vệ an ninh quốc gia, giữ gìn
trật tự, an toàn xã hội, là trách nhiệm của cả hệ thống chính trị, trong đó,
lực lượng công an giữ vai trò nòng cốt, lực lượng an ninh mạng và cảnh sát
phòng, chống tội phạm công nghệ cao có trách nhiệm trực tiếp thực hiện nhiệm vụ
bảo vệ chủ quyền, lợi ích quốc gia trên không gian mạng. Đây là quan điểm, tư
tưởng cơ bản, xuyên suốt của Đảng, quyết định thắng lợi cuộc đấu tranh bảo vệ
an ninh, chủ quyền quốc gia trên không gian mạng. Các nguyên tắc cần quán triệt
trong bảo vệ an ninh quốc gia trên không gian mạng bao gồm: Tuân thủ Hiến pháp,
pháp luật, bảo đảm lợi ích của Nhà nước, quyền và lợi ích hợp pháp của tổ chức,
cá nhân; đặt dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam, sự quản lý thống nhất
của Nhà nước, huy động sức mạnh tổng hợp của hệ thống chính trị và toàn dân
tộc; lực lượng chuyên trách bảo vệ an ninh quốc gia trên không gian mạng làm
nòng cốt. Kết hợp chặt chẽ giữa nhiệm vụ bảo vệ an ninh quốc gia với nhiệm vụ
xây dựng, phát triển kinh tế, văn hóa, xã hội. Chủ động phòng ngừa, đấu tranh
làm thất bại mọi âm mưu và hoạt động xâm phạm an ninh quốc gia trên không gian
mạng.
Bảo vệ an ninh quốc gia trên không gian mạng là bảo vệ chế độ
chính trị và Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, bảo vệ độc lập, chủ
quyền, thống nhất, toàn vẹn lãnh thổ Việt Nam trên không gian mạng; bảo vệ an
ninh về tư tưởng và văn hóa, khối đại đoàn kết toàn dân tộc, quyền lợi và lợi
ích hợp pháp của các cơ quan, tổ chức, cá nhân trên không gian mạng; bảo vệ an
ninh trong các lĩnh vực kinh tế, quốc phòng, đối ngoại và các lợi ích khác của
quốc gia trên không gian mạng; bảo vệ bí mật nhà nước và các mục tiêu quan
trọng về an ninh quốc gia trên không gian mạng; phòng ngừa, phát hiện, ngăn
chặn, đấu tranh làm thất bại và loại trừ các hoạt động xâm phạm an ninh quốc
gia, nguy cơ đe dọa an ninh quốc gia trên không gian mạng.
Hoạt động xâm phạm an ninh quốc gia trên không gian mạng trong
bối cảnh cuộc Cách mạng công nghiệp lần thứ tư
Cuộc Cách mạng công nghiệp lần thứ tư được hình thành dựa trên
nền tảng của công nghệ số cùng với việc sử dụng phổ biến in-tơ-nét. Đặc trưng
quan trọng của cuộc cách mạng này là sự phát triển hệ thống liên kết thế giới
thực và ảo trên cơ sở internet kết nối vạn vật (Internet of Things - IoT) và
internet kết nối các hệ thống (Internet of Systems - IoS). Trong bối cảnh diễn
ra cuộc Cách mạng công nghiệp lần thứ tư, trên không gian mạng xuất hiện những
nguy cơ, hoạt động tác động mạnh mẽ đến an ninh quốc gia của tất cả các nước,
trong đó có Việt Nam. Ở các nước trên thế giới, nhất là các nước có nền khoa
học - công nghệ phát triển, như Mỹ, Nga, Trung Quốc..., đã và đang xuất hiện
ngày càng nhiều hoạt động xâm phạm an ninh quốc gia trên không gian mạng. Cụ
thể là:
Một là, chiến tranh mạng. Có thể nói, chiến tranh mạng là một
hình thái chiến tranh mới, vượt ra khỏi khuôn khổ khái niệm về chiến tranh quân
sự truyền thống. Đây là cuộc chiến tranh bất đối xứng, chỉ một lực lượng rất
nhỏ cũng có thể gây thiệt hại lớn cho đối phương. Chiến tranh mạng không sử
dụng khí tài quân sự truyền thống mà sử dụng lực lượng tinh nhuệ để lập trình,
chế tạo, sản xuất và nhân bản hàng loạt vũ khí mạng, như mã độc, hệ thống công
cụ tấn công mạng, hệ thống công cụ tình báo mạng. Mặc dù được tiến hành trên
không gian mạng nhưng hậu quả do chiến tranh mạng gây ra có thể vượt ra ngoài
phạm vi không gian ảo và có sức tàn phá lớn, thậm chí vượt xa chiến tranh quân
sự truyền thống. Tháng 4-2007, hàng loạt trang thông tin điện tử (website) các
cơ quan chính phủ, nhà cung cấp dịch vụ internet và ngân hàng của E-xtô-ni-a bị
tấn công liên tục. Hậu quả là hầu hết các website tại E-xtô-ni-a bị tê liệt
trong khoảng 3 tuần, gây ra nhiều thiệt hại cho nước này. Năm 2009, hàng loạt
website của chính phủ Mỹ và Hàn Quốc cũng bị tấn công, trong đó nhiều website
quan trọng của Mỹ và Hàn Quốc phải tạm ngừng hoạt động.
Hai là, gián điệp mạng. Gián điệp mạng ra đời cùng với sự xuất
hiện của không gian mạng với sự kết nối của mạng máy tính, internet và sự phát
triển của công nghệ thông tin. Gián điệp mạng có thể gây ra những tổn thất khôn
lường về nhiều mặt, thậm chí làm ảnh hưởng đến nhiều quốc gia thông qua hoạt
động tấn công vào hệ thống máy tính của các cơ quan chính quyền, tập đoàn kinh
tế, hệ thống ngân hàng hoặc hệ thống thông tin của các cảng sân bay hàng không
quốc tế,... để đánh cắp dữ liệu số, thông tin bí mật hoặc tấn công mã độc,
chiếm quyền kiểm soát, điều khiển hệ thống thông tin... Từ năm 2006 đến năm
2017, WikiLeaks cho công bố hàng loạt tài liệu mật, trong đó có nhiều tài liệu
mật của Mỹ và một số nước, bao gồm cả các tài liệu phản ánh hoạt động giám sát
các thiết bị di động của Cơ quan tình báo Trung ương Mỹ (CIA). Năm 2013, E.
Xnâu-đân (Edward Snowden) tiết lộ thông tin mật về chương trình do thám toàn
cầu do tình báo Mỹ và Anh thực hiện, gồm cả các hoạt động giám sát điện thoại
của một số nhà lãnh đạo trên thế giới, như Tổng thống Nga D. Mét-vê-đép (Dmitry
Medvedev), Thủ tướng Đức An-giê-la Méc-ken (Angela Merkel)... Năm 2016, 11,5
triệu tài liệu mật cũng đã được công khai cho báo chí trong vụ “Hồ sơ
Panama”...
Ba là, khủng bố mạng. Thời gian qua, các đối tượng khủng bố quốc
tế; các thế lực thù địch; các tổ chức tin tặc, điển hình như Tổ chức khủng bố
Nhà nước Hồi giáo tự xưng (IS), tổ chức tin tặc do “nhóm hacker ẩn danh”
Anonymous sáng lập và chỉ đạo, luôn tìm cách lợi dụng không gian mạng, công
nghệ thông tin hoặc phương tiện điện tử để thực hiện các hành vi khủng bố, tài
trợ khủng bố. Hoạt động khủng bố mạng gồm tấn công mạng nhằm mục đích khủng bố;
tấn công khủng bố trên mạng; sử dụng không gian mạng để đe dọa khủng bố. Năm
2015, nhóm hacker người Tuy-ni-di Al-Fallaga có quan hệ chặt chẽ với mạng lưới
thánh chiến toàn cầu đã tiến hành chiến dịch “Op Electronic Badr” tấn công các
trang tin điện tử của ngân hàng Hapoalim, Mossad và nhiều website khác của
Chính phủ I-xra-en, sau đó đăng tải các tài liệu thu được lên Facebook. Thời
gian qua, tổ chức khủng bố IS cũng liên kết chặt chẽ với các nhóm tin tặc, như
Cyber Caliphate, IS Hacking Division, ISIS Cyber Army và một số nhóm tin tặc
khác ủng hộ IS tiến hành các vụ tấn công mạng nhằm vào mục tiêu của các nước mà
chúng cho là thù địch.
Bốn là, tội phạm mạng. Bên cạnh những loại tội phạm, như khủng
bố, gián điệp trên không gian mạng, còn xuất hiện các hành vi vi phạm pháp luật
khác, như xâm nhập bất hợp pháp, lấy cắp, sửa đổi, phá hoại dữ liệu, dùng dữ
liệu đó vào mục đích xâm phạm an ninh quốc gia, chiếm đoạt tài sản, phát tán
thông tin thuộc bí mật nhà nước, bí mật kinh doanh, bí mật đời tư. Thủ đoạn của
chúng là sử dụng kỹ thuật tấn công chủ động, tấn công thụ động; tấn công lợi
dụng lỗ hổng bảo mật, để xâm nhập bất hợp pháp...; trong đó thủ đoạn phổ biến
là lừa người sử dụng để cài backdoor, trojan. Với ưu thế miễn phí, tiện lợi,
các dịch vụ mạng như Skype, Yahoo, Facebook, Viber, Zalo,... được sử dụng phổ
biến ở nhiều nước trên thế giới và Việt Nam. Tội phạm mạng đã lợi dụng các dịch
vụ này để cài mã độc, phần mềm gián điệp vào các thiết bị di động, máy tính kết
nối internet nhằm kiểm soát, lấy cắp nội dung thông tin, dữ liệu cuộc gọi, gây
ra nhiều thiệt hại cho người dùng, trong đó có các cá nhân, cơ quan chính quyền
các nước. Ví dụ, như vụ “hacker của thế kỷ 21” A. Gôn-da-lét (Albert Gonzalez)
đánh cắp dữ liệu của hơn 170 triệu thẻ tín dụng trong khoảng thời gian từ năm
2005 đến năm 2007, gây chấn động dư luận Mỹ và thế giới do mức độ hậu quả thiệt
hại nặng nề mà nó gây ra. Hay vụ Mỹ và Anh bắt giữ 48 người ở Mỹ liên quan đến
vụ tấn công được biết đến với loại trojan mang tên Zeus mà họ dùng để trộm cắp
hơn 70 triệu USD từ các ngân hàng trên khắp thế giới.
Việt Nam hiện cũng đang đối mặt với không ít các nguy cơ, thách
thức đe dọa đến an ninh quốc gia trên không gian mạng. Cụ thể là:
Thứ nhất, chiến lược “diễn biến hòa bình” trên không gian mạng.
Hiện nay, các thế lực thù địch, phản động đang triệt để lợi dụng
không gian mạng để tiến hành các hoạt động phá hoại nền tảng tư tưởng, nhằm
thực hiện âm mưu chiến lược “diễn biến hòa bình”, chống phá Việt Nam. Chúng chủ
yếu sử dụng mạng xã hội, phổ biến là Facebook, Youtube để tuyên truyền, phá
hoại nền tảng tư tưởng, thúc đẩy “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” trong nội bộ,
từng bước triển khai thực hiện mục tiêu thay đổi chế độ chính trị nước ta. Năm
2020, Bộ Công an đã phát hiện hơn 3.000 trang mạng có nội dung xấu, trong đó có
31 trang mạng, blog, 55 kênh Youtube, 49 trang fanpage, 765 tài khoản facebook,
149 hội nhóm chống đối cực đoan, đăng tải hơn 800.000 bài viết, video, clip có
nội dung xấu, độc hại. Trong các sự kiện chính trị quan trọng của đất nước, các
thế lực thù địch không ngừng lợi dụng không gian mạng để tuyên truyền, phá
hoại, phổ biến các quan điểm sai trái, thù địch nhằm chống phá Đảng, Nhà nước
ta.
Thứ hai, hoạt động gián điệp mạng và các loại tội phạm công nghệ
cao.
Không gian mạng đã và đang trở thành môi trường để các thế lực
thù địch tiến hành các hoạt động gián điệp nhằm vào Việt Nam. Thời gian qua, cơ
quan đặc biệt nước ngoài đã tiến hành tuyển lựa công dân Việt Nam qua không
gian mạng, có những trường hợp đã được các cơ quan chức năng Việt Nam phát
hiện, bóc gỡ. Bên cạnh đó, các cơ quan đặc biệt nước ngoài còn triệt để lợi
dụng không gian mạng để tiến hành các hoạt động xâm nhập gián điệp, thu thập
tin tình báo chống Việt Nam. Các hoạt động này được tiến hành thông qua các mã
độc, phần mềm gián điệp được cài sẵn trong các phần mềm, ứng dụng, các thiết bị
số làm quà tặng, bán ra thị trường hoặc có thể cài đặt từ xa thông qua
in-tơ-nét. Theo Trung tâm Ứng cứu khẩn cấp máy tính Việt Nam (VNCERT), hằng năm
có hàng triệu mã độc tấn công các máy tính của Việt Nam, với hàng nghìn virus
máy tính mới xuất hiện và hàng trăm website của các cơ quan, doanh nghiệp bị
tấn công, xâm nhập.
Trên thực tế, không gian mạng còn là nơi tội phạm công nghệ cao
tiến hành các hoạt động gây nhiều thiệt hại cho các cá nhân, tổ chức. Phổ biến
là các hoạt động giả danh các cơ quan thực thi pháp luật tiến hành các hoạt
động lừa đảo qua mạng; lừa đảo qua phương thức kinh doanh đa cấp qua mạng (sử
dụng các khoản lợi nhuận lớn làm “mồi nhử”, lôi kéo số lượng lớn người dân đầu
tư vào các dự án “ảo”, sau đó đánh sập hệ thống để chiếm đoạt tài sản); giả mạo
website của các ngân hàng để lừa người truy cập, yêu cầu cung cấp thông tin
giao dịch trực tuyến, sau đó chiếm đoạt quyền sử dụng tài khoản ngân hàng,
chiếm đoạt tài sản; chiếm quyền điều khiển tài khoản mạng xã hội, sau đó lừa
đảo chiếm đoạt tài sản của người thân, bạn bè; tổ chức đánh bạc trên mạng với
tổng số tiền lên đến hàng nghìn tỷ đồng; tiến hành các hoạt động “tín dụng đen”
trên mạng, “giang hồ mạng”. Hoạt động trên của các đối tượng đã làm ảnh hưởng
không nhỏ đến an ninh quốc gia và trật tự, an toàn xã hội.
Thứ ba, nguy cơ chiến tranh mạng.
Thế giới đã và đang đối mặt với nguy cơ chiến tranh mạng, đó là
nguy cơ hiện hữu và trong một thế giới vạn vật kết nối internet, Việt Nam không
nằm ngoài vòng xoáy đó. Chính vì vậy, Nghị quyết số 28-NQ/TW, ngày 25-10-2013,
của Hội nghị Trung ương 8 khóa XI, về “Chiến lược bảo vệ Tổ quốc trong tình
hình mới” khẳng định, nguy cơ xảy ra khủng bố, chiến tranh mạng, mất an ninh
thông tin ngày càng gia tăng. Mục tiêu tấn công của kẻ địch trong trường hợp
xảy ra chiến tranh mạng đối với Việt Nam là hệ thống hạ tầng truyền dẫn vật lý
(cáp truyền dẫn quốc tế, trục truyền dẫn nội bộ quốc gia); các hạ tầng dịch vụ
lõi (router, thiết bị mạng... ); các hệ thống cơ sở dữ liệu, mạng máy tính nội
bộ; hệ thống điều khiển tự động hóa của các cơ sở quan trọng về kinh tế, quốc
phòng, an ninh, như nhà máy lọc dầu, nhà máy thủy điện, nhiệt điện, giàn khoan,
sân bay, hải cảng. Năm 2016 đã xảy ra hàng loạt hoạt động tấn công mạng nhằm
vào hệ thống quản lý thông tin của các sân bay quốc tế lớn của Việt Nam, như
sân bay quốc tế Nội Bài, Tân Sơn Nhất, Đà Nẵng, Phú Quốc. Rõ ràng, nếu để xảy
ra chiến tranh mạng sẽ dẫn đến những hậu quả nặng nề về nhiều mặt cho đất nước.
Thứ tư, tình trạng mất an ninh, an toàn thông tin mạng đe dọa
tới an ninh quốc gia.
Việt Nam đang phụ thuộc vào thiết bị hạ tầng và hệ thống công
nghệ mạng lõi do các công ty nước ngoài cung cấp và luôn thường trực nguy cơ bị
nước ngoài kiểm soát, giám sát. Phần lớn hạ tầng công nghệ phần cứng của Việt
Nam, từ các hạ tầng lõi cho đến các thiết bị cá nhân đều nhập từ nước ngoài,
nhiều nhất là từ Trung Quốc và Mỹ. Các hãng bảo mật và cơ quan chức năng nhiều
nước, trong đó có Việt Nam đã chứng minh và cảnh báo về các mã độc, “cửa hậu”
được cài sẵn trong các thiết bị trước khi xuất xưởng, cho phép đối phương có
thể truy cập, kiểm soát từ xa. Bên cạnh đó, nhiều trang thiết bị mạng sử dụng
trong nước, gồm cả các trang thiết bị của các cơ quan, tổ chức nhà nước có xuất
xứ nước ngoài. Ngoài ra, tình trạng thiếu nguồn nhân lực công nghệ thông tin
chất lượng cao, nhất là về an ninh, an toàn mạng cũng dẫn đến nguy cơ khó kiểm
soát được các vấn đề an ninh, an toàn mạng. Đáng chú ý, nhận thức của một số
cấp lãnh đạo, quản lý, ý thức và kỹ năng về an ninh, an toàn mạng của người sử
dụng tại Việt Nam còn hạn chế, trong đó có cả cán bộ thuộc các bộ phận cơ mật,
thiết yếu, nắm quyền quản trị các hệ thống quan trọng, liên quan đến nhiều bí
mật nhà nước.
Thực tế cho thấy, Việt Nam là quốc gia có tốc độ phát triển
internet nhanh trong khu vực, nhưng tồn tại nhiều hạn chế, yếu kém về an ninh,
an toàn mạng. Hiện nay, khoảng 70% dân số Việt Nam sử dụng internet, 66% sử
dụng mạng xã hội; 100% số cơ quan nhà nước có cổng thông tin điện tử, sử dụng
mạng nội bộ LAN, Extranet, internet; sử dụng các kênh liên lạc trên không gian
mạng để giao dịch. Theo các tổ chức an ninh mạng Kaspersky và Symantec, Việt
Nam là quốc gia đứng đầu thế giới về nguy cơ bị nhiễm mã độc, phần mềm độc hại
(qua USB, thẻ nhớ) với gần 70% người dùng máy tính có nguy cơ bị lây nhiễm cao;
đứng thứ ba về số lượng người dùng di động bị mã độc tấn công nhiều nhất thế
giới; đứng thứ 4 trên thế giới về nguy cơ bị nhiễm độc khi sử dụng in-tơ-nét.
Hệ quả là năm 2020 có tới hơn 73% số vụ lộ, lọt bí mật nhà nước xảy ra trên
không gian mạng, tăng khoảng 3% so với năm 2019.
Một số vấn đề đặt ra trong bảo vệ an ninh quốc gia trên không
gian mạng theo tinh thần Đại hội XIII của Đảng
Văn kiện Đại hội XIII của Đảng khẳng định: “Kiên quyết, kiên trì
bảo vệ vững chắc độc lập, chủ quyền, thống nhất, toàn vẹn lãnh thổ của Tổ quốc,
lợi ích quốc gia - dân tộc; bảo vệ Đảng, Nhà nước, nhân dân và chế độ xã hội
chủ nghĩa; bảo đảm an ninh, trật tự, an toàn xã hội; giữ vững môi trường hòa
bình, ổn định để phát triển đất nước”(5). Trong bối cảnh cuộc Cách mạng công
nghiệp lần thứ tư, các thế lực thù địch, phản động luôn lợi dụng thành tựu khoa
học - kỹ thuật để chống phá Việt Nam, đặc biệt là gia tăng các hoạt động tuyên
truyền phá hoại nền tảng tư tưởng của Đảng trên không gian mạng, do đó, để bảo
vệ an ninh quốc gia trên không gian mạng theo tinh thần Đại hội XIII của Đảng,
cần làm tốt một số nhiệm vụ trọng tâm sau:
Một là, tiếp tục tăng cường công tác tuyên truyền, nâng cao nhận
thức cho người dân, nhất là các cán bộ, đảng viên về âm mưu, hoạt động “diễn
biến hòa bình”, phá hoại của các thế lực thù địch, phản động trên không gian
mạng.
Trên thực tế, không gian mạng đã, đang và sẽ là môi trường để
các thế lực thù địch tìm mọi cách lợi dụng vào các hoạt động chống Đảng, Nhà
nước ta. Hoạt động thường xuyên, phổ biến của chúng trên không gian mạng là
tuyên truyền phá hoại nền tảng tư tưởng của Đảng ta. Trong khi đó, số lượng
người dân Việt Nam được tiếp cận, sử dụng in-tơ-nét ngày càng nhiều, kiến thức,
kỹ năng về tự bảo vệ bản thân trên không gian mạng của một bộ phận không nhỏ
người dân còn hạn chế, dẫn đến tình trạng số lượng người dân tiếp cận với các
thông tin tuyên truyền, phá hoại tư tưởng của các thế lực thù địch ngày một
lớn, dễ bị các đối tượng lôi kéo, tiêm nhiễm các quan điểm sai trái, thù địch.
Để mỗi người dân có thể “miễn dịch” với các luận điệu tuyên truyền, xuyên tạc
của kẻ địch và cao hơn có thể trở thành chiến sĩ kiên trung, đấu tranh trên mặt
trận tư tưởng, lý luận, chúng ta cần tiếp tục tăng cường hơn nữa công tác tuyên
truyền, nâng cao ý thức cảnh giác, để mỗi người dân có thể nhận thức rõ âm mưu,
hoạt động xâm phạm an ninh quốc gia trên không gian mạng của các đối tượng.
Hai là, làm tốt công tác phòng ngừa, phát hiện, đấu tranh chống
các hành vi xâm phạm an ninh quốc gia trên không gian mạng.
Thời gian qua, xuất hiện ngày càng nhiều các hoạt động xâm phạm
an ninh quốc gia trên không gian mạng, từ hoạt động của các đối tượng tình báo,
gián điệp, phản động, cho tới các loại đối tượng tội phạm khác, nhất là tội
phạm công nghệ cao. Do đó, yêu cầu làm tốt công tác phòng, ngừa, phát hiện, đấu
tranh chống các hành vi xâm phạm an ninh quốc gia trên không gian mạng ngày
càng trở nên cấp thiết. Cần làm tốt công tác quản lý, giám sát không gian mạng
để phòng ngừa và phát hiện sớm các hoạt động xâm phạm an ninh quốc gia trên
không gian mạng. Huy động sức mạnh tổng hợp của toàn dân, của cả hệ thống chính
trị trong đấu tranh phòng, chống các hành vi xâm phạm an ninh quốc gia trên
không gian mạng. Đầu tư xây dựng đội ngũ, lực lượng nòng cốt chuyên trách, tinh
nhuệ, tinh thông nghiệp vụ, đủ khả năng đấu tranh với các loại tội phạm xâm
phạm an ninh quốc gia trên không gian mạng.
Ba là, phòng ngừa không để chiến tranh mạng xảy ra.
Mặc dù chưa xảy ra chiến tranh mạng, tuy nhiên, thời gian qua,
chúng ta đã chứng kiến nhiều hoạt động tấn công mạng nguy hiểm, gây ra những
thiệt hại lớn cho Việt Nam. Do đó, yêu cầu phòng ngừa không để chiến tranh mạng
xảy ra là hết sức cần thiết. Để đối phó với nguy cơ xảy ra chiến tranh mạng,
chúng ta phải triển khai ngay các giải pháp tổng thể, đồng bộ bảo vệ an ninh
quốc gia trên không gian mạng, khẩn trương nghiên cứu và có giải pháp hiệu quả
phòng, chống chiến tranh mạng, chiến tranh điện tử, chiến tranh sử dụng vũ khí
công nghệ cao, chiến tranh thông tin. Tăng cường quản lý nhà nước về an ninh
thông tin, an ninh không gian mạng quốc gia trong lĩnh vực an ninh - quốc
phòng, bảo vệ vững chắc các cơ sở hạ tầng quân sự, mục tiêu trọng yếu; có chiến
lược phát triển nhân lực chuyên ngành công nghệ thông tin trong lĩnh vực quốc
phòng, an ninh. Đầu tư trọng điểm xây dựng các đơn vị an ninh mạng, tác chiến
điện tử đủ mạnh để thực hiện nhiệm vụ phòng thủ quốc gia trên không gian mạng,
sẵn sàng ứng chiến khi có chiến tranh mạng xảy ra.
Bốn là, tăng cường công tác bảo đảm an ninh, an toàn thông tin
trên không gian mạng.
Để bảo đảm an ninh, an toàn thông tin trên không gian mạng,
trước hết cần chú trọng công tác bảo vệ an ninh chính trị nội bộ, tăng cường
tuyên truyền, phổ biến kiến thức về bảo đảm an ninh, an toàn thông tin cho cán
bộ, đảng viên và nhân dân. Chủ động phòng ngừa những sơ hở, thiếu sót, không để
các thế lực thù địch, phản động và các loại đối tượng lợi dụng xâm phạm hệ
thống thông tin, thu thập, chiếm đoạt bí mật nhà nước, thông tin nội bộ gây
phương hại đến an ninh quốc gia, lợi ích của các cơ quan, tổ chức và cá nhân.
Tuân thủ các quy định của Luật An toàn thông tin mạng năm 2015. Chấp hành
nghiêm các quy định về bảo mật nhà nước, quy chế phát ngôn, cung cấp thông tin,
tài liệu. Kịp thời phát hiện, ngăn chặn, xử lý nghiêm các hành vi làm mất an
ninh, an toàn thông tin; lộ, lọt bí mật nhà nước, thông tin nội bộ hoặc lợi
dụng bí mật nhà nước, thông tin nội bộ để thực hiện các hành vi trái pháp luật.
Năm là, xây dựng nguồn nhân lực công nghệ thông tin chất lượng
cao, đủ về số lượng, đồng thời nghiên cứu, nắm bắt, tiến tới chủ động về công
nghệ, trang thiết bị và dịch vụ mạng.
Việt Nam có đội ngũ kỹ sư, chuyên gia công nghệ thông tin đông
đảo nhưng số lượng làm việc trong các cơ quan nhà nước còn hạn chế, trong đó,
không ít người giỏi, có năng lực chuyên môn tốt đã chuyển ra ngoài khu vực Nhà
nước làm việc. Đáng chú ý là, số lượng người có chuyên môn sâu về an ninh, an
toàn thông tin mạng còn thiếu, đặc biệt là trên lĩnh vực bảo mật mạng. Do đó,
trong thời gian tới, cần có chiến lược đào tạo phù hợp để có nguồn nhân lực đủ
cả về số lượng và bảo đảm về chất lượng, có thể đáp ứng được những đòi hỏi, yêu
cầu của cuộc Cách mạng công nghiệp lần thứ tư đặt ra. Bên cạnh đó, cần tăng
cường công tác nghiên cứu, hợp tác quốc tế, chuyển giao công nghệ, tự chủ sản
xuất các trang thiết bị, tiến tới có thể tự chủ trong sử dụng, cao hơn là trong
sản xuất các trang thiết bị và ứng dụng dịch vụ mạng./.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét