Thứ Năm, 13 tháng 1, 2022

CHA ÔNG TA ĐÁNH GIẶC: TỰ CAO TỰ ĐẠI!

      Trong Chu dịch giảng: “Khiêm thụ ích, mãn chiêu tổn”, nghĩa là khiêm nhường sẽ nhận được lợi ích mà tự mãn thì mất đi. Và những người khôn có đức tính khiêm nhường là khởi nguồn của “tự tâm sinh ma”. Người tự cao tự đại thường so sánh hơn thua với người khác, họ sẽ làm bất cứ điều gì để chứng minh cho người khác thấy họ đang tài giỏi hơn mọi người.

Đó là sách của người xưa nói, tôi chỉ có việc chép lại thôi.

Tôi thì hiểu một cách nôm na rằng, dù mình chưa cao nhưng cứ tưởng mình đã cao hoặc cố làm cho mình cao hơn người một cách huyễn hoặc. Và cũng huyễn hoặc như thế, tự cho mình to lớn (về đầu óc) hơn người. Từ cổ chí kim chưa mấy ai thành công khi mình có tính kiêu ngạo, thậm chí nhiều vị tướng lĩnh chết dưới tay kẻ thù cũng vì cái tính kiêu ngạo đó.

Họa sĩ lừng danh thế giới Leonardo da Vinci, sống vào thời Phục Hưng, ở thế kỷ 15, có một câu nói nổi tiếng: “Những bông lúa lép thường kiêu ngạo chĩa thẳng đầu lên trời, còn những bông lúa chắc hạt thường cúi đầu xuống đất”.

Một đất nước, một dân tộc kiêu ngạo mà không biết tự kiềm chế sự ngông cuồng, là một quốc gia thất bại. Các nước đế quốc thường rêu rao, “dậy cho nước này nước kia một bài học”, song bản thân mình lại không chịu học.

Những năm còn trong rừng Việt Bắc, chính cụ Hồ đã viết thư cho tổng thống và phó tổng Mỹ lúc đó là Franklin Roosevelt và Harry Truman, thông qua các sĩ quan OSS (tiền thân của CIA ngày nay), là những người đã được Việt Minh cứu khi nhảy dù xuống vùng biên giới Việt Trung, trong thư cụ Hồ đã đề xuất sự hợp tác giữa hai nước, nhưng sẵn tính kiêu ngạo nên Mỹ đã từ chối.

Cũng bởi tính kiêu ngạo, người Pháp đã tuyên bố vào thời điểm lập căn cứ Điện Biên Phủ, rằng sẽ quét sạch Việt Minh ra khỏi núi rừng Tây bắc trong bảy (7) ngày. Kết cục thế nào thì ai cũng đã biết, tướng De Castries khi đến ngạo nghễ bao nhiêu thì khi phải dơ hai tay lên đầu hàng lại thảm hại bấy nhiêu, đến nỗi về sau ông ta phải thốt lên rằng, “…Tôi hân hạnh được làm đối thủ của tướng Giáp, được làm kẻ chiến bại trực tiếp của một người tài giỏi như tướng Giáp”.

Một khi đã giành được chính quyền, cụ Hồ lại đề nghị với chính quyền Pháp thời đó, công nhận quyền độc lập của Việt Nam trong khối Liên hiệp Pháp, song vì bản tính kiêu ngạo, không thể chấp nhận nền độc lập của một nước nhược tiểu bị đô hộ. Cuối cùng lại phải đặt bút ký vào Hiệp định Geneve, nhận sự thất bại, chấp nhận để Mỹ thay chân tiếp tục xâm chiếm Việt Nam qua chính phủ bù nhìn Bảo Đại và Trần Trọng Kim.

Lại thêm một chính quyền Mỹ kiêu ngạo nữa, chủ trương dạy cho Việt Nam một bài học và “đưa miền bắc Việt Nam trở về thời kỳ đồ đá”. Rốt cuộc thì sao? Mỹ phải ngồi vào bàn đám phán ở Paris để ký bản Hiệp định công nhận sự thất bại của mình. 

Nếu ai đã đọc cuốn sách “Khi đồng minh tháo chạy” của Tiến sĩ Nguyễn Tiến Hưng, nguyên bộ trưởng trong nội các Nguyễn Văn Thiệu mới thấy sự ê chề của chính quyền Mỹ và chính quyền bọn tay sai thời đó, ê chề lắm cơ!

Bước sang thế kỷ 20, khi Liên bang Xô viết sụp đổ, là chất xúc-tát kích thích thêm tính kiêu ngạo của những nước Mỹ và châu Âu, đinh ninh rằng lần này chủ nghĩa xã hội, chủ nghĩa cộng sản sẽ biến khỏi trái đất, chủ nghĩa tư bản sẽ làm bá chủ hoàn cầu. Nhưng, mọi người hãy nhìn vào các chiến trường mà Mỹ và khối NATO đã tiến hành trên các nước trung đông, và gần nhất là tại Afghanistan thì biết kết quả của những cuộc chiến ấy.

Cũng là thời kỳ hậu Xô viết, một nước Trung hoa đang lên đe dọa ngôi bá chủ của Mỹ, thế là Mỹ “chiến” bằng kinh tế với Trung quốc. Một nước Nga, đáng lẽ cũng phải sụp đổ vì Gorbachev và Eltsin, bọn họ đã ồ ạt tư nhân hóa, kết quả là kinh tế nước Nga suy sụp, nhiều cá nhân nhờ vậy mà giàu lên. Nhưng NATO lại không hiểu người đã vực nước Nga đứng dậy – Vladimir Putin. Nếu có dịp, tôi sẽ viết về nước Nga trong những năm 1990 và Putin.

Trong bài này tôi chỉ xin nói một câu, rằng các nước Mỹ và châu Âu đã đánh giá sai về nhân dân Nga và Putin, nên mới bị giật mình, vội vàng đưa quân tướng áp sát nước Nga đồng thời nuôi dưỡng một quân cờ mới – Zelensky của Ucraina, để bao vây nước Nga.

Nhưng đó là thể hiện một sự yếu đuối, một sự mất lý trí, một sự bị động, một sự khiêu khích. Không hơn.

Hãy nghe nhà văn F. M. Dostoyevsky của Nga (1821-1881) nói về các nước châu Âu vào thuở đó, nghiệm ra đến nay vẫn đúng:

“Đắm đuối thế đủ rồi, đã đến lúc phải tỉnh táo lại. Và tất cả những điều này, tất cả những trò ngoại quốc này, tất cả châu Âu này của các ông chỉ tuyệt là ảo tưởng; và cả chúng ta nữa, khi ở ngoại quốc này, tất cả chúng ta cũng chỉ là ảo tưởng… Hãy nhớ lấy lời tôi, rồi các ông sẽ thấy!”.

Bài dài rồi, tạm kết thúc ở phần các quốc gia kiêu ngạo. Bài sau tôi xin nói về tính tự cao tự đại của con người chúng ta./.

Ảnh: Tướng De Castries bị bắt ở Điện Biên Phủ.

Yêu nước ST.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét