Khi đất nước bị xâm lược, gặp họa binh đao, triệu triệu người hiên ngang bước vào cuộc chiến, không mảy may vị kỷ, gợn tâm nghĩ đến mưu cầu vật chất, quyền được sống. Cứ thế họ lao lên, nhắm thẳng quân thù mà bắn. Cũng trong hoàn cảnh giang sơn tăm tối, điêu linh đó, nhiều người khác được Đảng, Nhà nước ưu ái cho đi nước ngoài học tập, những người đang bước qua lằn ranh sinh tử, chiến đấu trên chiến trường cũng gửi gắm, kỳ vọng vào những người được xuất ngoại, mong họ được bình an, chăm chỉ học tập, nghiên cứu để thành tài, trở về giúp nước, xây dựng Tổ quốc sau ngày giải phóng to đẹp hơn, đàng hoàng hơn. Tức là, khi những người khác chịu gian khổ, hy sinh cho Tổ quốc được sống, thì một số người xuất ngoại lại được hưởng cuộc sống thanh bình, an nhàn nơi trời Tây.
Thế rồi, Đất nước hòa bình,
những người bước ra từ cuộc chiến ít hơn nhiều so với lúc những đoàn quân đi
vào cuộc chiến, thậm chí bước ra cuộc chiến rồi mà vẫn không được hưởng hạnh
phúc, no ấm, đủ đầy vì đất nước còn nghèo, con đau thương, vết cắt chiến tranh
chưa lành. Bản thân họ hy sinh cả tuổi thanh xuân trên chiến trường, bị thất học,
bằng cấp không hoàn chỉnh, hay thân thể, tâm trí cũng không lành lặn gì… Họ trở
về vừa vật lộn với cuộc sống, vừa cố gắng vượt qua những cơn đau bằng ký ức chiến
tranh, bằng những giấc ngủ mộng mị với chiến trường.
Trong lúc đó, những người
xuất ngoại kết thúc khoảng thời gian êm ả ở bên Tây, trở về Tổ quốc, được bố
trí công việc, có lương, có thưởng, ngồi phòng lạnh, phòng đẹp nghiên cứu mát
rượi, sang chảnh làm việc, nghiên cứu khoa học, đề xuất chính sách xây dựng đất
nước. Trong số họ nhiều người thăng tiến nhanh chóng trên con đường quan lộ,
nhiều người trở nên giàu có, được gọi bằng hai chữ ĐẠI GIA.
Dù trái cảnh, ngược đời, những
người sống chết với Tổ quốc trong chiến tranh không một tiếng kêu than, trách
móc, so sánh, đòi hỏi, họ im lặng, lầm lũi lao động giản đơn, vui vẻ với quá khứ
để sống trọn vẹn một kiếp người, họ cũng hiểu và tự hào: Đã hy sinh thì phải hi
sinh trọn vẹn mới không có lỗi với con cháu, với non sông. Với những người đã từng
xuất ngoại, trở thành tầng lớp trí thức, nay là nhà nghiên cứu khoa học, là nhà
kinh tế, là quan to, là đại gia, nhà đẹp, xe sang, cuộc sống dư thừa vật chất
như bậc vương giả mà nền tảng của cuộc sống ấy không chỉ là tiền của của Nhà nước,
của Nhân dân, không chỉ là sức lao động, chất xám của bản thân, mà còn bằng
chính máu xương của những người từng ở lại dấn thân vào cuộc chiến.
Điều đáng nói trong số đó
có không ít kẻ tự cho mình cấp tiến, tư duy mới, tư duy khoa học thượng đẳng, họ
trở nên hung hăng, vơ vét, đâm thẳng ngọn giáo làm bằng kim - tiền vào thẳng
trái tim của những người từng đổ máu trên chiến trường; họ hùa vào nhau trên
bàn nhậu đầy rượu ngoại, thức ăn ngon, rôm rả, bàn đàm về cuộc chiến tranh chống
ngoại xâm mà họ may mắn không trở thành một phần trong đó. Họ xét lại tất cả,
xét lại cả tính chất, mục tiêu, ý nghĩa của chiến tranh, xét lại cả hành vi tàn
bạo của kẻ thù, họ biến những người đã đổ máu, hy sinh trải lên con đường lập
nghiệp giàu sang cho họ thành những người lạc lối, bơ vơ, ngu muội. Họ coi những
kẻ xâm lược là cứu tinh văn minh, xem những kẻ từng là tay sai, bán nước là
chính danh, đồng nghĩa máu của những người yêu nước đổ xuống trong chiến tranh
là vô nghĩa, phi nghĩa, bất nghĩa. Họ dùng lí luận, lí lẽ tây hóa biện minh cho
âm mưu xét lại, dùng quyền uy và đồng tiền để che lấp sự thật, để đánh tráo bản
chất.
Nỗi đau, sự bất hạnh không
chỉ đến từ kẻ thù, không chỉ bởi cuộc sống vất vả, bất công, mà nỗi đau càng lớn,
càng đau đớn gấp bội bởi sự vô tâm, phản bội của những người anh em, đồng chí.
Dù xã hội còn những khó
khăn, tiêu cực nhất định nhưng đừng bao giờ vì thế mà phản bội.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét