"Cái quý nhất của con người ta là đời sống. Đời người chỉ sống có một lần. Phải sống sao cho khỏi xót xa ân hận vì dĩ vãng ti tiện và hèn đớn của mình, để đến khi nhắm mắt xuôi tay có thể nói rằng: Tất cả đời ta, tất cả sức ta, ta đã hiến dâng cho sự nghiệp cao đẹp nhất trên đời, sự nghiệp đấu tranh giải phóng loài người".
Những dòng triết lý về ý nghĩa đời người của nhân vật Paven Coocsaghin trong cuốn sách nổi tiếng của Nikolai A.Ostrovsky gần một thế kỷ qua vẫn còn nhiều người thuộc và ghi nhớ. Trong một thời kỳ dài, đó là cuốn sách gối đầu giường của thanh niên Liên Xô và thanh niên Việt Nam...
Họ
chuyền tay nhau đọc, đã mang theo trong ba lô cuốn sách ra trận. Nhiều người đã
anh dũng chiến đấu, hy sinh, vượt qua nỗi đau đớn thể xác khi bị thương nhờ
được tiếp thêm sức mạnh và lý tưởng sống của Paven...
Suốt
nhiều thập niên, cùng với tấm gương hy sinh của những người con anh hùng như Lý
Tự Trọng, Phan Đình Giót, Nguyễn Văn Trỗi, Lê Thị Hồng Gấm... Paven (hiện thân
của nhà văn) trở thành hình mẫu giữa đời thường, lay thức, vẫy gọi, thúc giục
thanh niên Việt Nam yêu nước sống và chiến đấu cho lý tưởng. Nguyễn Văn Thạc,
Đặng Thùy Trâm, Võ Thị Tần và rất nhiều thanh niên Việt Nam ở lứa tuổi hai mươi
đã thấm nhuần được ý nghĩa, giá trị sống của một đời người, sẵn sàng hy sinh
thân mình cho đất nước, cho Nhân dân.
“Thép
đã tôi trong lửa đỏ và nước lạnh. Từ đó thép trở nên cứng rắn và không hề biết
sợ. Thế hệ chúng tôi đã được tôi luyện như vậy”. Nikolai A.Ostrovsky đã lý giải
như thế về ..cuốn sách gối đầu giường của thanh niên Việt Nam một thời, không
chỉ trong ký ức mà hiện giờ, mỗi khi nhắc đến nhân vật Paven, nhiều người Việt
Nam vẫn yêu mến, trân trọng.
“Thép
đã tôi thế đấy” kể vể cuộc đời của Paven, một người xuất thân từ gia đình nghèo
khổ sớm nhận ra những bất công của chế độ cũ, chấp nhận chia tay Tônhia, người
mình yêu, một cô gái tiểu tư sản để đến với cuộc sống của giai cấp lao động, đi
theo lý tưởng cộng sản, hiến dâng sức trẻ cho công cuộc tái thiết đất nước sau
Cách mạng tháng Mười Nga. Đó là con người dũng cảm, giàu nghị lực... Sự truyền
lửa của Paven là rất lớn. Thời thanh niên, nhiều người trong chúng ta chuyền
tay nhau đọc, nhiều người thấm nhuần lý tưởng đã lên đường ra trận. Cuốn sách
là cẩm nang sống của họ”.
Và
trong một hội nghị quan trọng mới đây, Tổng Bí thư- Chủ tịch nước Nguyễn Phú
Trọng đã nhắc lại câu nói xúc động, sâu sắc, nổi tiếng ấy: “Thép đã tôi trong
lửa đỏ và nước lạnh, lúc đó thép trở nên cứng rắn và không hề biết sợ”. Cán bộ
của Đảng đã được thử thách, rèn luyện nhiều. Tổng Bí thư cũng nhắc lại nội dung
chính của đoạn văn và liên hệ với cán bộ, đảng viên nòng cốt: Cái quý nhất của
con người là cuộc sống và danh dự sống, bởi vì, đời người chỉ sống có một lần.
Phải sống sao cho khỏi xót xa, ân hận vì những năm tháng đã sống hoài, sống
phí; để khỏi phải hổ thẹn vì những việc làm ti tiện, đớn hèn, mang tai, mang
tiếng, mọi người khinh bỉ; để trước khi nhắm mắt xuôi tay, có thể tự hào rằng:
Ta đã sống có ích, đã mang tất cả đời ta, tất cả sức ta hiến dâng cho sự nghiệp
cao quý nhất trên đời: Vì vinh quang của Tổ quốc, của Đảng, vì hạnh phúc của
Nhân dân, của con người; để con cháu chúng ta mai sau mãi mãi biết ơn, kính
trọng, học tập và noi theo...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét