Thứ Ba, 4 tháng 1, 2022

NHỮNG KẺ TRỞ CỜ, BÁN NƯỚC CẦU VINH CÕNG RẮN CẮN GÀ NHÀ ĐỀU CÓ KẾT CỤC GIỐNG NHAU!

      Cách đây 30 năm đúng ngày 25.12.1991: Tổng thống Mikhail Gorbachev từ chức, bàn giao vali mật mã tên lửa hạt nhân chiến lược tới ông Boris Yeltsin. 7:32 tối ngày 25-12, quốc kỳ Liên Xô được hạ xuống từ nóc điện Kremlin và thay bởi quốc kỳ Nga.

Tất cả các thể chế Liên Xô ngừng vận hành vào cuối tháng 12/1991.

Mặc dù Liên Xô sở hữu lượng lớn vũ khí hạt nhân với sức hủy diệt cực lớn nhưng quá trình giải thể của siêu cường này diễn ra khá êm thấm, hầu như không có đổ máu.

Trong một cuộc phỏng vấn với BBC gần đây, Gorbachev nói về thời điểm đó: “Chúng tôi đứng bên bờ nội chiến và tôi muốn tránh điều đó (bằng việc từ chức - ND)... Một sự chia rẽ trong xã hội và một cuộc đấu tranh ở một nước như chúng tôi - một đất nước sở hữu vũ khí hạt nhân, có thể gây ra nhiều tổn thất sinh mạng...”. Tuy nhiên, với việc tuyệt đại đa số các nước thành viên đã tách ra khỏi Liên Xô thì hiển nhiên dù muốn, Gorbachev cũng không thể làm Tổng thống được nữa.

Sau khi Liên Xô tan rã, Nga thừa hưởng chiếc ghế của Liên Xô trong Hội đồng Bảo an Liên Hợp Quốc và tất cả các đại sứ quán Liên Xô trở thành đại sứ quán Nga. Bốn nước Nga, Ukraine, Belarus và Kazakhstan trở thành các nước sở hữu vũ khí hạt nhân, nhưng trong 4 nước này, chỉ có Nga là không từ bỏ kho vũ khí hạt nhân của mình.

Thời điểm đó với Việt Nam đã xuất hiện nhiều nỗi lo, sợ hãi vào cái ngày mà người anh cả của Cộng sản ra đi, có những kẻ lộ rõ tư tưởng trở cờ, chờ cơ hội đục nước béo cò như Bùi Tín… Nhưng tới nay, Việt Nam vẫn đứng vững, vẫn giữ nguyên vẹn chủ nghĩa Cộng sản, vẫn đi trên con đường lên CNXH, có thể chúng ta sẽ không đi nhanh, nhưng sẽ đi rất xa và sẽ đi về đích. Còn Bùi Tín thì đã trở thành kẻ tội đồ thiên cổ…!


     Nhà thơ Tố Hữu sáng tác bài "Chân lý vẫn xanh tươi" bày tỏ sự đau xót về sự kiện này.


CHÂN LÝ VẪN

XANH TƯƠI

"Không nỗi đau nào riêng của ai

Xi-mô-nốp, nếu còn anh trên đời này nóng bỏng

Có lẽ anh sẽ ca một bài ca “Hy vọng”

Như ngày xưa, anh hát “Đợi anh về”

Giữa mùa đông băng giá tái tê

Tôi lại nhớ Lê-nin

Sắp ra đi, vẫn thanh thản niềm tin

Con Người thắng, vì “Tình yêu cuộc sống”

Thật vậy ư? Như trong cơn ác mộng

Chuông nhà thơ rung cùng tiếng cầu kinh

Mấy kẻ đốt đền, quỳ gối cầu xin

Thiên đường máu, từ tay bầy quỷ dữ:

Cả đàn sói chồm lên, cắn vào lịch sử

Cào chiến công, xé cả xác anh hùng

Ôi! nỗi đau này là nỗi đau chung

Lương tâm hỡi lẽ nào ta tự sát?

Lũ phản bội, điên cuồng, hèn nhát

Và cả bay quân cướp nước, giết người

Chớ vội cười! Chân lý vẫn xanh tươi

Cách mạng Tháng Mười vẫn mở đường đi tới.

Từ đổ nát, ta lại xây dựng mới

Rũ bùn dơ, mặt đất sẽ thanh tân

Không sức nào ngăn nổi sức nhân dân

Ngày mai sẽ là ngày mai cộng sản!"

Tố Hữu

Yêu nước ST.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét