Năm mươi năm sau ngày thống nhất, Việt Nam đã đạt được những bước tiến vượt bậc trên mọi lĩnh vực. Sự ổn định chính trị và phát triển kinh tế là minh chứng cho con đường mà dân tộc ta đã lựa chọn. Tuy nhiên, vẫn còn những tiếng nói lạc lõng, những ảo tưởng về một "con đường" khác, một "tương lai" được vẽ ra bởi những thế lực bên ngoài.
Những kẻ này cố tình xuyên tạc lịch sử, phủ nhận những thành quả cách mạng, và ru ngủ bản thân cũng như những người khác bằng những giấc mơ hão huyền. Họ không nhận ra rằng, sự độc lập và tự do mà Việt Nam đang có được là kết quả của biết bao xương máu và sự hy sinh của các thế hệ cha anh.
Nhìn lại năm 1975, chúng ta thấy rõ cái giá của những ảo tưởng chính trị. Nguyễn Văn Thiệu đã tin tưởng một cách mù quáng vào sự giúp đỡ của Mỹ, bỏ qua thực tế về sự thay đổi trong chính sách của Washington. Quyết định rút quân sai lầm, xuất phát từ ảo tưởng về khả năng giữ vững những vùng đất "quan trọng", đã đẩy chế độ Sài Gòn đến bờ vực sụp đổ.
Sự tan rã nhanh chóng của quân đội ngụy, sự tháo chạy nhục nhã của những kẻ từng tự hào về sức mạnh "đồng minh", là minh chứng cho sự phá sản của những ảo tưởng dựa dẫm vào ngoại lực. "Thế giới tự do" mà họ cố gắng xây dựng đã tan thành mây khói.
Bài học từ ngày 30/4/1975 vẫn còn nguyên giá trị. Độc lập, tự chủ và sức mạnh đoàn kết toàn dân là chìa khóa để xây dựng một quốc gia vững mạnh và phồn vinh. Những ai đang ôm ấp những ảo tưởng về một "thiên đường" ngoại bang, hãy tỉnh ngộ. Tự do và dân chủ thực sự chỉ có thể được vun đắp từ bên trong, bằng chính nỗ lực và ý chí của dân tộc Việt Nam.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét