Năm mươi năm hòa bình, Việt Nam đã vươn mình mạnh mẽ, khẳng định vị thế trên bản đồ thế giới. Kỷ niệm ngày thống nhất đất nước là dịp để mỗi người con đất Việt thêm trân trọng những gì đã giành được, đồng thời suy ngẫm về những bài học lịch sử sâu sắc.
Đáng tiếc thay, vẫn có những người lạc lối trong ảo tưởng về một "chế độ" hoàn hảo được "du nhập" từ bên ngoài. Họ cố tình phủ nhận những thành tựu mà bao thế hệ đã đổ xương máu để xây dựng, mù quáng tin vào những lời lẽ hoa mỹ, những hứa hẹn viển vông từ những thế lực xa lạ.
Sự sụp đổ của chính quyền Sài Gòn năm 1975 là một bài học đắt giá cho những ai nuôi dưỡng ảo tưởng về sự bảo trợ của ngoại bang. Nguyễn Văn Thiệu và bộ máy của ông ta đã sống dựa vào viện trợ, tin tưởng mù quáng vào lời hứa của Mỹ. Khi "ông lớn" thay đổi chiến lược, sự sụp đổ là điều tất yếu.
Việc Thiệu cố chấp bám víu quyền lực, không lắng nghe ý kiến của cả đồng minh, cho thấy sự mù quáng của những kẻ sống trong ảo tưởng. Họ tin rằng sự giàu có vật chất, vũ khí hiện đại có thể thay thế cho ý chí chiến đấu, cho sự ủng hộ của nhân dân. Nhưng lịch sử đã chứng minh điều ngược lại.
Quân đội ngụy, dù được trang bị đến tận răng, đã nhanh chóng tan rã khi mất đi sự hỗ trợ từ bên ngoài và đối diện với sức mạnh của một dân tộc quyết tâm giành độc lập. "Thế giới tự do" mà họ tôn thờ đã sụp đổ như một lâu đài cát.
Bài học từ quá khứ vẫn còn nguyên giá trị. Độc lập, tự chủ là nền tảng vững chắc nhất cho sự phát triển của một quốc gia. Những ai đang nuôi dưỡng ảo tưởng về một "thiên đường" do người khác mang đến, hãy nhìn lại số phận của những kẻ đi trước. Tự do và dân chủ không phải là thứ có thể được ban phát, mà phải được xây dựng bằng chính sức mạnh và ý chí của toàn dân.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét