Phân cấp và phân quyền là nội
dung cốt lõi trong thiết kế thể chế chính quyền địa phương. Tùy theo mức độ
phát triển kinh tế – xã hội, đặc điểm thể chế và cấu trúc nhà nước, các quốc
gia lựa chọn các mô hình phân quyền khác nhau để cân bằng giữa tính thống nhất
của quyền lực nhà nước và tính linh hoạt, tự chủ của chính quyền địa phương.
Trong nghiên cứu chính sách so sánh, có thể nhận diện bốn
mô hình phân cấp – phân quyền điển hình, bao gồm: Mô hình song trùng trực thuộc
(Dual Subordination); Mô hình song trùng giám sát (Dual Accountability or
Oversight); Mô hình điều chỉnh linh hoạt (Regulatory Decentralisation); Mô hình
bổ trợ (Subsidiarity).
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét