Đây là mô hình phổ biến tại
các quốc gia theo thể chế nhà nước đơnnhất và tập quyền cao, trong đó các cơ
quan chuyên môn ở địa phương vừa chịu sự lãnh đạo của chính quyền địa phương
gồm: Hội đồng nhân dân (HĐND), Ủy ban nhân dân (UBND), vừa chịu sự chỉ đạo
nghiệp vụ của các bộ, ngành trung ương. Mô hình này được áp dụng tại nhiều nước
Đông Á như Việt Nam, Trung Quốc, Thái Lan, nơi các sở, phòng, ban địa phương
thường được ví như những “cánh tay nối dài” của bộ máy hành chính trung ương.
Ưu điểm của mô hình này là
bảo đảm sự thống nhất chính sách và kiểm soát chuyên môn theo ngành dọc. Tuy
nhiên, điểm yếu lớn là dễ phát sinh mâu thuẫn thẩm quyền, trách nhiệm phân tán
và giảm mức độ chủ động của địa phương. Theo World Bank, nếu thiết kế không hợp
lý, mô hình này có thể làm suy yếu hiệu lực thực hiện chính sách ở cấp địa
phương và tạo ra cơ chế hành chính mang tính “xin – cho”, kìm hãm sáng tạo và
khả năng thích ứng tại cơ sở.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét