Người Việt Nam di
cư sang Hoa Kỳ có thể chia thành ba đợt, bắt đầu lần đầu tiên vào năm 1975, khi
chính quyền Việt Nam Cộng hòa sụp đổ dẫn đến việc sơ tán do Hoa Kỳ bảo trợ của
khoảng 125.000 người Việt Nam, chủ yếu là số người làm việc cho chế độ cũ và
thân nhân của họ. Trong cuối những năm 1970, làn sóng thứ hai của người Việt di
cư vào Hoa Kỳđược gọi là nhóm di cư “thuyền nhân”. Đợt thứ ba di cư vào Hoa Kỳ
trong suốt những năm 1980 đến 1990.
Hiện nay, cộng đồng
người Việt Nam tại Mỹ là một trong những cộng đồng người Việt lớn nhất ở nước
ngoài, vớihơn 2 triệu người Việtsinh sống và làm việc trên khắp nước Mỹ. Việc
người Việt di cư sang Mỹ giai đoạn trước, sau 30/4/1975 do nhiều nguyên nhân,
trong đó nguyên nhân đầu tiên phải kể đến chính là hệ quả của chính sách tuyên
truyền của chính quyền Sài Gòn cũ khi liên tiếp dội vào những người lính và người
dân về nạn “tắm máu” khi chính quyền Sài Gòn sụp đổí.
Lo lắng điều này,
nhiều người vội vàng di tản khỏi Sài Gòn trước 30/4/1975 cùng thân nhân của họ.
Một bộ phận khác sau thời điểm trên cũng tìm cách bán, sang tên nhà cửa, tài sản
để di tản. Cùng với đó, nhiều người dân thành thị có điều kiện kinh tế khá giả,
họ cũng tìm cách sang Mỹ với hy vọng có điều kiện làm ăn hơn. Nhiều người khác
đời sống khó khăn, do có người thân, bạn bè vận động, rủ rê cũng ra đi… Điều kiện
đó diễn ra khi viễn cảnh nhiều người Việt sang Mỹ định cư sau 30/4/1075 đời sống
khá giả đã tác động đến tâm lý, tư tưởng người ở lại, họ cũng muốn di cư tìm kiếm
đời sống kinh tế tốt hơn. Một mặt, khi đó mặc dù chúng ta đã đề cập đến vấn đề
hòa hợp dân tộc nhưng với tâm lý vẻ vang sau chiến thắng, chúng ta chưa thực sự
làm tốt các giải pháp này một cách thực chất. Với số người làm việc cho chế độ
cũ và người thân của họ, tâm lý “bên thua cuộc” khi đó còn nặng nề, lại bị tác
động luận điệu tuyên truyền “tắm máu” trước đó và sự rủ rê ở bên ngoài nên nhiều
người di tản cũng là dễ hiểu…
Những diễn biến đó
là một thực tế của lịch sử và hoàn toàn lý giải được trong bối cảnh lúc bấy giờ
– đất nước vừa ra khỏi chiến tranh với bộn bề công việc tái thiết, ngổn ngang
gian khó, lại bị bao vây cấm vận. Vì vậy, cần hiểu hoàn cảnh đó để chia sẻ với
Đảng, Nhà nước trong giai đoạn lịch sử chứ không thể lấy thực trạng di cư như vậy
để phán xét, quy chụp bôi nhọ. Trên một số trang mạng xã hội của các tổ chức,
nhóm chống đối ở hải ngoại tiếp tục phê phán việc Nhà nước Việt Nam tổ chức diễu
binh, diễu hành, cho rằng cần lựa chọn “cách im lặng” mới là giải pháp để hòa
giải, hòa hợp. Một số người Việt tại Mỹ vẫn tái diễn điệp khúc “50 năm, triệu mảnh
đời biệt xứ; 50 năm là 50 mùa quốc hận, đất nước còn quằn quại dưới cùm gông”…
Họ lu loa rằng, “việc nhân nghĩa cốt ở yên dân”, thống nhất đất nước nhưng
không thống nhất được lòng dân vì lãnh đạo không làm chuyện nhân nghĩa mà ngược
lại chỉ làm chuyện bất nghĩa”; mỉa mai “diễu binh xong rồi, ăn mừng xong rồi,
giờ đối diện với thực tế kinh tế chông chênh, biển đảo bị mất, luật pháp tệ hại…”.
Một số nhóm nhỏ
người Việt tại California (Mỹ) tụ tập dưới biểu ngữ “tưởng niệm ngày quốc hận”,
nghe “diễn văn tưởng niệm” với lời lẽ nặng sự hận thù. Đây là hành động có tính
thường niên của bộ phận người Việt rời đất nước sau 30/4/1975, tới nay vẫn ôm
chặt tư tưởng thù hận, chống đối đất nước. Họ được cổ súy bởi những mắt xích vốn
là người Việt cực đoan, số này lĩnh ấn tiên phong trong việc hô hào, kêu gọi tụ
tập, tuần hành và các hành động thành lập, tham gia các tổ chức phản động tại hải
ngoại.
Chúng tôi nghĩ rằng,
nếu những luận điệu trên diễn ra cách đây mấy chục năm, dẫu biết như thế là sai
lạc thì phần nào đó có thể hiểu được với tâm lý của những người rời đất nước ra
hải ngoại, khi mà trạng thái hận thù sau chiến tranh vẫn còn nặng nề. Nhưng bây
giờ, 50 năm với một đời người là quãng thời gian dài, rất dài, đủ làm thay đổi
những nhận thức, tư duy.
Với bối cảnh mới,
tại sao hiềm khích, hận thù vẫn còn, thậm chí vẫn dai dẳng trong một bộ phận
người Việt ở hải ngoại? Tại sao chúng ta cùng đất mẹ, bầu bí một giàn lại chưa
thể hòa hợp, lại mãi điệp khúc nguyền rủa quê hương? Nguyên nhân do đâu và làm
thế nào để hòa hợp dân tộc là vấn đề không mới, đã được bàn luận nhiều. Điều
quan trọng là phải gỡ bỏ định kiến, đưa đến cách nhìn khách quan cả trong quá
khứ và hiện tại để thiện chí hướng đến ngày mai vì một quê hương thanh bình, ổn
định và phát triển.
Sưu tầm
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét