Chiến thắng
30/4/1975 không chỉ là sự kiện lịch sử trọng đại mà còn là biểu tượng sáng ngời
của chủ nghĩa anh hùng cách mạng Việt Nam trong thế kỷ XX. Đây là kết quả tất yếu
của một hành trình dài đấu tranh kiên cường, bất khuất của cả dân tộc chống lại
cuộc chiến tranh xâm lược của Mỹ và các thế lực tay sai, vì độc lập dân tộc và
thống nhất đất nước. sau 50 năm giải phóng, vẫn tồn tại những luận điệu xuyên tạc,
cố tình gọi cuộc chiến vệ quốc của nhân dân ta là “cuộc nội chiến”, đưa ra những
quy kết sai trái về Ngày Giải phóng 30/4 nhằm bôi nhọ lịch sử, phủ nhận tính
chính nghĩa của cuộc kháng chiến vẫn luôn tái diễn.
Chính những
người bên kia chiến tuyến, trong đó ông Nguyễn Cao Kỳ, cựu Thủ tướng, Cựu Phó Tổng
thống chính quyền Sài Gòn đã nói thật về thân phận nô lệ của chính quyền Sài
Gòn: “Việt cộng gọi chúng tôi là những con rối, những con bù nhìn của người Mỹ.
Nhưng rồi chính nhân dân Mỹ cũng gọi chúng tôi là những con bù nhìn của người Mỹ,
chứ không phải là lãnh tụ chân chính của nhân dân Việt Nam”. Trả lời trong cuộc
phỏng vấn Báo Thanh Niên, số Xuân Ất Dậu (năm 2005), ông Nguyễn Cao Kỳ cũng cho
biết: “Mỹ lúc nào cũng đứng ra làm kép chính, chúng tôi không có quyền lực và
vai trò gì quan trọng, vì vậy nhiều người cho đây là cuộc chiến tranh của người
Mỹ và chúng tôi chỉ là những kẻ đánh thuê”.
Về bản chất của
chính quyền Sài Gòn cần phải được nhìn nhận một cách khách quan. Đây không phải
là một chính quyền dân tộc chân chính mà thực chất chỉ là bộ máy cai trị do Mỹ
dựng lên, tồn tại hoàn toàn nhờ vào súng đạn và USD của Mỹ. Từ Ngô Đình Diệm đến
Nguyễn Văn Thiệu, tất cả các đời tổng thống Sài Gòn đều do Washington chỉ định
và bảo trợ. Trong khi đó, Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam là đại
diện chân chính cho nhân dân miền Nam đã nhận được sự ủng hộ rộng rãi của các tầng
lớp nhân dân, thể hiện qua các phong trào như Đồng khởi Bến Tre (1960), cuộc Tổng
tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân (1968) cho đến Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử
(1975). Sự ủng hộ của nhân dân Việt Nam cũng như sự ủng hộ của nhân dân tiến bộ
trên thế giới chính là minh chứng hùng hồn nhất cho tính chính nghĩa của cuộc đấu
tranh vệ quốc chống các thế lực xâm lược, giải phóng miền Nam, thống nhất đất
nước.
Chỉ hơn 1 tháng
sau thất bại ở Việt Nam, trên tờ “Sao và vạch” (Stars and Stripes), ngày
14/5/1975, Maxwell D. Taylor, Đại tướng quân đội, từng là Đại sứ Mỹ tại Nam Việt
Nam đã thừa nhận rằng: “Tất cả chúng ta đều có phần của mình trong thất bại của
Mỹ ở Việt Nam và chẳng có gì là tốt đẹp cả. Chúng ta không hề có một anh hùng
nào trong cuộc chiến tranh này…”. Còn ông Henry Kissinger, người được đánh giá
là một trong những “bộ óc” thông thái nhất trong lịch sử nước Mỹ, từng là Ngoại
trưởng, cố vấn an ninh quốc gia của Tổng thống Mỹ từng thốt lên rằng “không thể
giải thích nổi cái gì đó đã nhen lên trong dân tộc đó những ngọn lửa anh hùng
và nghị lực như vậy”!
Việc cố tình gọi
Chiến thắng 30/4 là kết quả của “nội chiến” thực chất là một thủ đoạn chính trị
tinh vi nhằm phủ nhận thắng lợi vĩ đại của dân tộc Việt Nam, xóa nhòa công lao
lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam và Chủ tịch Hồ Chí Minh. Đây cũng là thủ đoạn
để các thế lực thù địch gieo rắc sự hoài nghi, làm suy yếu sức mạnh đại đoàn kết
dân tộc. Nhắc lại những điều trên không phải là để xới lại quá khứ đau thương
mà để chúng ta thấy rõ tính chất của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, đồng
bào ta phải hi sinh biết bao máu xương mới giành được. Đó là sự thật khách
quan, không thể vì bất cứ lý do gì đánh lận bản chất, xuyên tạc lịch sử. Chúng
ta cũng hiểu rằng, trong giai đoạn cách mạng mới, thông điệp hôm nay là gác lại
quá khứ, hướng tới tương lai, vì hoà bình, ổn định và phát triển.
Sưu tầm
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét