Trong
lúc này khi Đảng Cộng sản Việt Nam chuẩn bị tiến hành Đại hội XIII, người tự xưng “nhà dân chủ” ở trong và ngoài
nước hùa nhau “bình luận” và đưa ra những “phát kiến dân chủ” cho nội
dung dự thảo các văn kiện trình đại hội.
Tại
sao những “nhà dân chủ” lại mất nhiều công sức và thời giờ đến vậy để nêu lên
và đề xuất những “phát kiến dân chủ” đối với Đảng Cộng sản Việt Nam. Đó thực
chất chỉ là lời lẽ của những người cố tình khoác lên mình cái vỏ bọc gọi là
“dân chủ” mà thôi. Bản chất của những “nhà dân chủ” này được thể hiện ở những
vấn gì và tại sao chúng ta phải thật cảnh giác với những vấn đề này.
Họ
mượn cớ bàn luận về nội dung văn kiện đại hội chỉ để chống phá Đảng Cộng sản
Việt Nam. Người dân của các nước trên thế giới và ở Việt Nam đều biết rằng,
việc hoạch định đường lối chính trị để dân tộc mình phát triển đi lên trong
từng giai đoạn là khó khăn nhất so với việc hoạch định mọi đường lối khác. Vì
vậy, các đảng cầm quyền ở các nước luôn đầu tư nhiều công sức cho việc xây dựng
đường lối chính trị của nước mình trong giai đoạn tiếp theo để được công dân
hoặc cử tri đồng tình, ủng hộ với tỷ lệ cao nhất. Cùng vì lý do này, khi người
đại diện của Đảng Cộng sản Việt Nam họp báo và nêu lên những vấn đề mới trong
nội dung dự thảo các văn kiện trình Đại hội XIII, thì các “nhà dân chủ” bắt đầu
bám riết vào đó để “thọc mạch”, “soi mói”. Họ cho rằng: “3 đến 4 vấn đề mới mà
dự thảo đưa ra không có gì gọi là “tư duy đột phá” và chỉ là “sự tuyên truyền
của Đảng”. Họ còn đưa ra tiêu chí về “tư duy đột phá” - tư duy ở trình độ cao,
ít nhất là cao hơn hẳn tư duy thông thường 4-5 bậc (thông thường, kinh nghiệm,
logic, tổng hợp)...
Với
lập trường chính trị dường như đối lập với Đảng Cộng sản Việt Nam, họ lớn tiếng
phủ nhận đường lối chính trị của Đảng là điều có thể dự đoán được. Thực tế,
Đảng cũng không ép buộc họ phải theo ý của Đảng, đó chính là biểu hiện của tự
do dân chủ xã hội chủ nghĩa. Nhưng đã “đăng đàn” về sự phủ nhận thì phải có lý
lẽ thuyết phục và đề xuất được cái gì mới hơn, hay hơn, đúng với cái gọi là “tư
duy đột phá” như họ nói thì mới thuyết phục được Đảng Cộng sản Việt Nam và công
luận về việc đổi mới tư duy chính trị để xây dựng đất nước. Vậy nội dung chủ
đạo cái gọi là “tư duy đột phá” của họ nêu lên là gì? Đó là, họ đòi Đảng phải
thay đổi “định hướng xã hội chủ nghĩa”, "đưa đất nước theo con đường tư
bản chủ nghĩa, xã hội thực hiện đa nguyên chính trị mà không có đảng cộng sản
tham gia thì mới tìm thấy dân chủ"...
Xem
ra đây đúng là cái lý của các “chú Cuội”. Tiếc thay thực tiễn trên thế giới này
đang diễn ra trái với mong mỏi của họ. Đó là, ở nhiều nước được coi là dân chủ,
đa nguyên chính trị trên thế giới, nhưng thực chất chỉ có một hoặc hai đảng
thay nhau cầm quyền và quyết định đường lối chính trị của đất nước. Hơn nữa,
cái thực thể “chính trị đa nguyên” bấy lâu nay ở một số nước đã nhiều lần bị
thế giới “nghi ngờ” và bị chính một bộ phận không nhỏ người dân của nước đó tẩy
chay vì sự "đa nguyên nửa vời", tiếng là có nhiều đảng tham gia lãnh
đạo chính trị, nhưng thực chất chỉ có một, hoặc hai đảng thay nhau lãnh đạo mà
thôi. Và thực tế là "thiên đường" của chủ nghĩa tư bản, của chủ nghĩa
đa nguyên thì chưa thấy, nhưng cái hố ngăn cách xã hội do phân hóa giàu nghèo
rõ ràng ngày càng rộng; sự phân biệt đối xử, kỳ thị giữa các dân tộc, màu da...
đã ngày càng lộ rõ, khiến cho xã hội bất bình, náo loạn, mất an ninh trật tự,
quyền con người bị đe dọa.
Thực
tế là như thế, nhưng với tâm địa đen tối và bản chất cơ hội, dối trá, những
“nhà dân chủ” vẫn cố tình tung hỏa mù hòng lừa phỉnh một số người nhẹ dạ cả
tin. Thế nên họ không ngừng tâng bốc phong trào dân chủ kiểu phương Tây; cố hữu
tư tưởng, mục tiêu, hòng xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam,
thay đổi chế độ và hướng lái người dân Việt Nam đi tới "xã hội dân
chủ" kiểu phương Tây mà thiên hạ thừa biết đó chỉ là cái “bánh vẽ” không
hơn không kém. Vì thế có thể gọi họ là những "nhà dân chủ cuội".
Về
vấn đề bầu cử trong Đảng, bầu cử Quốc hội và HĐND các cấp, các "nhà dân
chủ cuội” cho rằng cần phải “dân cử, dân bầu”, chứ không thể là “đảng cử, đảng
bầu” hay “đảng cử, dân bầu”... Thực tế trên thế giới hiện nay, có nhiều nước
phương Tây, việc bầu cử tưởng như rất dân chủ, thế nhưng thực chất dân chủ chỉ
là cái vỏ, là phần nổi của tảng băng chìm. Có những nước đã bày ra đủ thứ luật
lệ để ngăn chặn cơ hội thắng cử của các đảng có tư tưởng đối lập với đảng, hoặc
các đảng cầm quyền. Sự việc này còn tiến xa và nguy hiểm đến mức những đối thủ
tiềm năng có nguy cơ bị "thanh toán" trước khi thắng cử. Điều này
từng xảy ra ở nhiều nước có nền dân chủ kiểu phương Tây. Thực tế đó chắc chắn
các "nhà dân chủ cuội" có biết, nhưng họ luôn cố tình lấp liếm, che
đậy.
Về
phương pháp bầu cử, các "nhà dân chủ cuội" khuyên Đảng ta nên học
theo nước này, nước kia và lấy Hoa Kỳ là "hình mẫu", nghĩa là để cho
"dân trực tiếp bầu Tổng Bí thư" của Đảng, như kiểu cử tri Hoa Kỳ bầu
tổng thống. Nhưng từ trước đến nay, theo pháp luật của Hoa Kỳ thì bất cứ ứng cử
viên tổng thống nào cũng phải được đảng của mình lựa chọn, đề cử và bầu ra để
trở thành ứng cử viên tranh cử Tổng thống Hoa Kỳ. Các ứng cử viên tổng thống sẽ
được cử tri, đúng hơn là đại cử tri, bầu chọn làm tổng thống. Như vậy có thể
hiểu, hiện tượng “đảng cử, rồi đảng bầu”, sau đến “đảng cử rồi dân bầu” cũng là
một nguyên tắc phổ thông trong bầu cử ở các nước phương Tây, mà điển hình là
Hoa Kỳ. Vì vậy, các "nhà dân chủ cuội" cố tình chê bai, bài xích Đảng
Cộng sản Việt Nam "không để cho dân được bầu Tổng Bí thư” và xuyên tạc cơ
chế đảng đề cử để nhân dân bầu ra bộ máy lãnh đạo, quản lý nhà nước (bầu cử
Quốc hội và HĐND các cấp) của mình, chứng tỏ họ thiếu hiểu biết về nguyên tắc
và phi thực tế.
Với
bản chất, tâm địa hẹp hòi nên các "nhà dân chủ cuội" luôn lo sợ, cố
tình dè bỉu, xuyên tạc sự thành công của Đảng Cộng sản Việt Nam trong quá trình
lãnh đạo xây dựng đất nước theo con đường xã hội chủ nghĩa (XHCN). Khi chứng
kiến sự sụp đổ của chủ nghĩa xã hội (CNXH) hiện thực ở các nước Đông Âu và Liên
Xô vào những năm 1980-1990, nhiều người đã không khỏi hoang mang, lo lắng. Lúc
đó, những "nhà dân chủ cuội” có lẽ là người vui mừng nhất và họ “tiên
đoán” chủ nghĩa xã hội ở Việt Nam sớm hay muộn cũng sẽ sụp đổ theo. Nhưng ngược
lại, dưới sự chèo lái của Đảng Cộng sản Việt Nam, con tàu cách mạng Việt Nam
không những vượt qua sóng cả mà còn vươn lên mạnh mẽ. CNXH ở Việt Nam đã đứng
vững giữa muôn vàn khó khăn, đã phát triển một cách đĩnh đạc, kỳ diệu hơn bao
giờ hết. Nói như Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng là: Chưa bao giờ
chúng ta có một cơ đồ như ngày hôm nay. Việt Nam hiện nay đang là đối tác, là
bạn bè của gần 200 nước và vùng lãnh thổ trên thế giới. Nhiều quốc gia hùng
cường, nhiều nước lớn trên thế giới muốn nâng cấp mối quan hệ, hợp tác với nước
Cộng hòa XHCN Việt Nam. Đó là thực tế không thể phủ nhận.
Vấn
đề là tại sao Việt Nam lại đứng vững và phát triển như vậy? Chỉ có một câu trả
lời duy nhất đối với các “nhà dân chủ cuội” rằng, chỉ có họ mới cố tình quên
truyền thống anh dũng quật cường và tư duy sáng tạo của dân tộc Việt Nam trong
đấu tranh giải phóng dân tộc và xây dựng đất nước. Nhưng người không quên vấn
đề này là Đảng Cộng sản Việt Nam. Đảng đã tiếp nối, phát huy cao độ truyền
thống quý báu của dân tộc trong thế kỷ 20 và đầu thế kỷ 21. Trong sự nghiệp
lãnh đạo toàn dân, toàn quân tiến hành công cuộc đổi mới, xây dựng và bảo vệ Tổ
quốc, Đảng Cộng sản Việt Nam đã đem lại giá trị đích thực về quyền dân tộc tự
quyết, quyền con người cho nhân dân và dân tộc Việt Nam. Đảng đang ngày càng
làm cho dân giàu, nước mạnh, phát triển hùng cường, nâng cao uy tín, vị thế đất
nước, tham gia có trách nhiệm vào giải quyết các vấn đề về hòa bình, an ninh
trong khu vực và trên thế giới. Vì vậy, Đảng Cộng sản được nhân dân Việt Nam
tin cậy, yêu mến và ủy thác vai trò là lực lượng chính trị lãnh đạo xã hội,
định ra chủ trương, đường lối, đưa dân tộc Việt Nam không ngừng phát triển.
Bằng uy tín, trí tuệ và bản lĩnh của mình, Đảng Cộng sản Việt Nam đã tạo được
niềm tin đối với nhân dân và bạn bè trên thế giới.
Thực
tế ngày nay cho thấy, lý tưởng cộng sản trên thế giới không những không mất đi
mà còn tiếp tục hiển hiện một cách quang minh từ chính những thành công mang
tầm thời đại của Đảng Cộng sản Việt Nam và các đảng cộng sản khác ở những năm
đầu thế kỷ 21 này. Các “nhà dân chủ cuội” đang thấy rõ sự tồn tại mãnh liệt và
sinh động đó, nhưng họ vẫn cố tình lập lờ, không chịu thừa nhận thực tế, không
chịu thừa nhận những thành quả của cách mạng Việt Nam trong gần một thế kỷ qua.
Đó là vì trong họ luôn tồn tại dai dẳng một tư tưởng thù nghịch, hoặc tồn tại
sự ảo tưởng phi thực tế mà căn nguyên sâu xa của nó là sự cơ hội về chính trị,
chỉ muốn Việt Nam mất ổn định để "đục nước béo cò". Về lâu dài, họ ảo
tưởng rằng "cứ tuyên truyền, cứ xuyên tạc kiểu "mưa dầm thấm
lâu", thế nào cũng có người nghe, người theo". Về ngắn hạn thì họ cố
tình xuyên tạc, bịa đặt trắng trợn, đổi trắng, thay đen trong cách lập luận,
hòng câu view, câu like để... kiếm sống trên mạng. Tất cả những trò bịp bợm
chính trị đó của các "nhà dân chủ cuội" không thể qua mắt những người
có hiểu biết, có kinh nghiệm, có thông tin, không thể phỉnh phờ được nhân dân
Việt Nam.
Đến
đây có thể nói, các “nhà dân chủ cuội” đang lo sợ những thành tựu của CNXH ở
Việt Nam dưới sự lãnh đạo của Đảng sẽ là luồng sáng soi rõ tâm can đen tối của
họ. Còn những cái gọi là “tư duy đột phá”, những “phát kiến”, “đóng góp” cho
Đại hội XIII của Đảng Cộng sản Việt Nam từ những "nhà dân chủ cuội"
thực chất không có gì gọi là khoa học, là đột phá, đó chỉ là những cái cớ để họ
chống phá, hòng hạ thấp uy tín của Đảng Cộng sản Việt Nam, chống phá sự vươn
lên của CNXH trên thế giới mà thôi. Thế nên, những lý lẽ mà họ đưa ra không
thuyết phục và không thể nào tin được, cần cảnh giác và quyết liệt đấu tranh
phê phán.