Thứ Bảy, 17 tháng 1, 2026

ĐỪNG CÓ CÁI “THẺ NHÀ BÁO” MÀ PHÁT NGÔN PHỦ NHẬN LỊCH SỬ HÀO HÙNG CỦA DÂN TỘC!

Gửi anh Tiểu Vũ! 
Nghe nói anh nhận mình là nhà báo, tôi cũng ko rõ anh Tiểu Vũ có từng đc học và có học lịch sử hay chưa? Và bằng cách thần kỳ nào mà anh tốt nghiệp và có được thẻ nhà báo nữa. Nhưng nếu đã từng đi qua một nền giáo dục phổ thông tối thiểu của người Việt Nam, thì thật khó tin rằng anh có thể phát biểu một cách hời hợt và vô cảm thậm chí khuyết tật tư duy,: tầm nhìn như vậy về chiến tranh, về ký ức dân tộc, và về những con người đã sống, đã chết và để đất nước này có được hai chữ “HOÀ BÌNH - ĐỘC LẬP - TỰ DO” như ngày hôm nay.

Anh dường như đã quên, hoặc cố tình quên rằng lịch sử chiến tranh của Việt Nam không kết thúc vào năm 1975.

Anh nói rằng “đất nước đã hoà bình độc lập 50 năm rồi, nên những người sinh giai đoạn 1955 -1960 không có “đánh đấm” gì để mà nhắc tới chiến tranh”, là một cách nhìn vừa thiển cận, vừa xúc phạm ký ức lịch sử của cả một thế hệ.

Những người sinh ra trong giai đoạn đó lớn lên đúng vào thời kỳ ác liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ. Họ là lớp người trưởng thành trong bom đạn, nhiều người chưa kịp sống trọn tuổi trẻ đã phải ra chiến trường. Nhưng ngay cả khi chiến tranh chống Mỹ kết thúc, đất nước này chưa từng có một nền hoà bình trọn vẹn, dài lâu như anh tưởng.

Bởi lịch sử Việt Nam không dừng lại ở mốc 30/4/1975.

Chỉ bốn năm sau, năm 1979, Việt Nam bước vào cuộc chiến tranh bảo vệ biên giới phía Bắc, một cuộc chiến khốc liệt, kéo dài nhiều năm, với những mặt trận mà đến hôm nay vẫn còn nhức nhối trong ký ức dân tộc. Trong đó, mặt trận Vị Xuyên (Hà Giang) là một trong những chiến trường ác liệt nhất.

Từ năm 1984 đến 1989, Vị Xuyên trở thành “lò vôi thế kỷ”. Hàng nghìn cán bộ, chiến sĩ đã ngã xuống chỉ để giữ từng điểm cao mang những con số khô khốc: 468, 685, 772… Có những đơn vị thương vong tới 70 - 80%. Có những người lính ra đi không để lại tên, hài cốt còn nằm lại trong lòng núi đá cho đến tận hôm nay.

Những người sinh năm 1955 - 1960 khi ấy đang ở độ tuổi sung sức nhất của đời người. Họ không “đánh đấm bằng mồm”, mà trực tiếp cầm súng, trực tiếp nằm trong chiến hào, trực tiếp đối diện cái chết, trong một cuộc chiến mà suốt nhiều năm sau đó không được nhắc tới một cách đầy đủ và công bằng.

Chiến tranh đối với họ không phải “câu chuyện để kể cho vui”, mà là ký ức không thể quên, và cũng không có quyền quên.

Ngay từ khi sinh ra, những đứa trẻ Việt Nam đã được nuôi dưỡng bằng ký ức đó, không phải bằng thù hận, mà bằng lòng biết ơn và tự hào. Trong lời ru của bà, của mẹ, chiến tranh và đất nước đã hiện diện rất tự nhiên:

“À ơi
Muốn coi lên núi mà coi
Coi bà Triệu tướng cưỡi voi đánh cồng”.

Hay:

“Thương nhau chia củ sắn lùi
Bát cơm sẻ nửa, chăn sui đắp cùng”

Những câu ca dao ấy không chỉ nói về gian khó, mà nói về tinh thần cộng đồng, về sự hy sinh, về lý do vì sao người Việt Nam không thể coi chiến tranh như một câu chuyện phiếm.

Lịch sử Việt Nam không phải lịch sử của những dân tộc chưa từng bị xâm lược. Đó là lịch sử của một dân tộc nhỏ bé nhưng liên tục phải đứng lên để tồn tại. Vì thế, chiến tranh trong ký ức Việt Nam không phải là sự hiếu chiến, mà là tự vệ, là sinh tồn, là giữ lấy quyền làm người trên mảnh đất của mình.

Việc nhắc lại chiến tranh không phải để khoe khoang hay để “đánh đấm bằng mồm”, mà để nhắc rằng hoà bình hôm nay không tự nhiên mà có. Nó được đổi bằng xương máu, bằng tuổi trẻ, bằng những thế hệ không kịp sống trọn đời người.

Nếu coi việc nhắc đến chiến tranh là “ra rả”, thì có lẽ vấn đề không nằm ở những người từng đi qua chiến tranh, mà nằm ở sự đứt gãy ký ức lịch sử của một bộ phận người hôm nay, những người hưởng thụ hoà bình nhưng lại coi thường cái giá của nó.

Và cuối cùng, câu hỏi đặt ra là: anh Tiểu Vũ có thực sự đc thẩm thấu mạch văn hoá - lịch sử của dân tộc này hay chưa ? Bởi với bất kỳ người Việt Nam nào, thì ký ức chiến tranh không phải là thứ để chế giễu, càng không phải là thứ để phủi tay cho xong. Đó là phần máu thịt của lịch sử, và cũng là nền móng của hoà bình hôm nay.

Hoà bình không bắt đầu từ sự lãng quên. Hoà bình bắt đầu từ sự hiểu biết và tôn trọng quá khứ. 

Nhớ cho kỹ nhé anh Vũ nếu là con người thì cần phải biết:
"SỐNG VÌ MỒ MẢ - KHÔNG AI SỐNG BẰNG CẢ BÁT CƠM".

Chỉ YÊU CẦU anh không được dùng thứ ngôn từ của người làm báo mà lại hành xử như kẻ tung cảm xúc, dẫn dắt đám đông, lấy sự lãng quên làm lập luận. Vì khi anh nhận mình là nhà báo thì ắt khác với những kẻ thiếu trí tuệ, vô năng về nhận thức.

Chiến tranh không phải trò đùa để mỉa mai, ký ức dân tộc không phải công cụ để câu like câu view qua câu chữ. 
Ai coi thường lịch sử thì có thể được vài tràng vỗ tay rẻ tiền, nhưng không bao giờ có tư cách đứng chung hàng với những người LÀM NGHỀ TỬ TẾ.
Lịch sử ở đó. Máu xương ở đó.
Vấn đề chỉ là: anh có đủ kiến thức và bản lĩnh để đối diện hay không mà thôi! 
Thân ái!

Môi trường ST.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét