Từ trưa qua đến nay, cộng đồng mạng lan truyền một đoạn clip kèm ảnh cắt từ sóng truyền hình trực tiếp của VTV, ghi lại cảnh đại biểu Nguyễn Kim Sơn ngủ gật chỉ ít phút sau khi phiên khai mạc Đại hội XIV của Đảng bắt đầu. Thú thật, trước giờ tôi cũng không khắt khe lắm chuyện “ngủ gật”, vì có lúc chính mình cũng phải thức đêm học bài, làm việc… Nhưng cái tư thế “ngủ gật” ở một không gian như Đại hội Đảng toàn quốc là điều không thể xem nhẹ.
Đại hội Đảng không phải buổi họp thường lệ để ai mệt thì… ngủ gật. Đây là nơi hoạch định đường hướng, nơi kết tinh ý chí chính trị, nơi bàn chuyện “trăm năm” của đất nước. Vì vậy, nếu ở đó lại xuất hiện hình ảnh gục đầu, mắt nhắm thì không còn là chuyện “mệt” nữa. Đó là chuyện kỷ luật. Đó là chuyện nêu gương. Và sâu hơn, đó là chuyện tôn trọng tổ chức, tôn trọng Đại hội, tôn trọng nhân dân.
Đảng ta nói nêu gương không phải bằng lời cho vui. Quy định số 08-QĐi/TW (25/10/2018) nêu rõ cán bộ, đảng viên (trước hết là cán bộ cấp cao) phải nghiêm chỉnh chấp hành Cương lĩnh, Điều lệ, nghị quyết, chỉ thị, quy định của Đảng; đồng thời gương mẫu thực hiện các quy định về trách nhiệm nêu gương. Nêu gương là cái “đứng trước”. Đã đứng trước thì không chỉ đúng ở chuyện lớn, mà còn phải mực thước ở chuyện nhỏ như là dáng ngồi, thái độ lắng nghe, tinh thần tập trung trong công việc.
Rồi mới đây, Bộ Chính trị cũng ban hành Quy định số 144-QĐ/TW (09/5/2024) về chuẩn mực đạo đức cách mạng của cán bộ, đảng viên trong giai đoạn mới. Văn bản này nhắc lại, siết lại và làm rõ nền đạo đức của người đảng viên trong giai đoạn mới. Vậy mà ở nơi trang nghiêm bậc nhất của tổ chức Đảng, Đại biểu Sơn lại “ngủ gục” chỉ sau mấy phút khai mạc, thì xin hỏi là cái chuẩn mực ấy nằm ở đâu trong tư thế ấy?
Rõ là mỉa mai!
Bác Hồ từng có lời dạy mà tôi rất tâm đắc rằng “Một tấm gương sống còn có giá trị hơn một trăm bài diễn văn tuyên truyền.” Thời trước, câu đó đúng vì “làm” quan trọng hơn “nói”. Thời nay, câu đó còn đúng hơn theo kiểu… nhức nhối hơn là... dân ít đọc hết văn kiện, nhưng dân xem clip, xem ảnh thì rất nhanh. Một phút lơ là thôi là có thể đục vào niềm tin của nhân dân nhanh hơn cả trăm trang giải thích.
Có người sẽ bao biện rằng “Người ta làm việc nhiều, mệt là bình thường.” Tôi xin phép nói thẳng, mệt thì ai không mệt? Nhưng mệt không thể là cái cớ để hạ thấp chuẩn mực kỷ cương ở nơi tập trung quyền lực tối cao của Đảng. Người đảng viên mà quen lấy “mệt” ra để biện hộ cho sự buông thả bản thân, thì mai mốt lấy gì để nhắc dân phải “kỷ luật”, nhắc học trò phải “chuyên cần”, nhắc cán bộ phải “trách nhiệm”?
Tôi cũng không ủng hộ kiểu lấy câu chuyện của đại biểu Sơn để chế giễu, bởi không ai muốn một sự kiện lớn của đất nước bị đem ra làm trò cười. Nhưng tôi cũng không đồng ý kiểu “im luôn cho yên”. Vì im lặng là dung dưỡng cái sai. Cái sai nhỏ mà dung dưỡng hoài thì thành thói quen. Mà thói quen, một khi len vào tác phong chính trị, sớm muộn cũng làm hỏng khí chất của tổ chức Đảng.
Cho nên, nếu clip và ảnh đang lan truyền phản ánh đúng sự việc, thì câu chuyện cần được nhìn nhận đúng bản chất của nó, rằng đây là dấu hiệu của sự xuống cấp của tác phong nêu gương — ít nhất ở khoảnh khắc đó. Và điều cần nhất không phải là chửi rủa ông Nguyễn Kim Sơn cho hả hê. Điều cần nhất lúc này là làm sao để ông Sơn tự thấy xấu hổ mà tự sửa; đồng thời tổ chức Đảng nơi ông công tác cũng phải chấn chỉnh kỷ luật, chấn chỉnh tác phong đúng mức. Đảng ta càng siết công tác xây dựng, chỉnh đốn thì càng phải nghiêm với những “chi tiết nhỏ” như vậy, vì nó chạm thẳng vào lòng tin của nhân dân.
Cuối cùng, tôi muốn nói thế này... Đại hội Đảng là nơi người ta “thức” cùng vận mệnh đất nước, không phải nơi để dân nhìn vào rồi… thức trắng vì buồn./.
Môi trường ST.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét