Việt Nam đã hòa bình, nhưng chưa thật sự thái bình. Bởi chiến tranh có thể kết thúc bằng súng đạn, còn vết thương dân tộc chỉ lành khi con người thôi quay lưng với nhau.
Những năm gần đây, một thứ rất nguy hiểm đang len lỏi:
– Phân biệt vùng miền
– Lật sử có chủ đích
– Tôn thờ phương Tây như chân lý
– Và coi việc đấu tố Cộng sản là “khai sáng”
Nguy hiểm ở chỗ: những luận điệu ấy không bắn một viên đạn nào, nhưng có thể làm tan rã một dân tộc từ bên trong:
1) Bắc - Nam không phải hai phe, mà là hai bờ vai của một thân thể:
Không có miền Bắc thì không có Điện Biên Phủ. Không có miền Nam thì không có Trường Sơn - không có ngày thống nhất.
Máu đổ ở Quảng Trị, ở Củ Chi, ở Đồng Tháp, ở Hà Nội… đều là máu người Việt.
Chia Bắc - Nam để hằn thù hôm nay là phản bội xương máu hôm qua.
Ai còn nuôi tư tưởng “miền này tốt - miền kia xấu” là đang tự chặt rễ chính mình.
2) Lật sử không phải tranh luận - đó là xúc phạm tiền nhân:
Tranh luận lịch sử là cần thiết.
Nhưng bẻ cong lịch sử, đổi nghĩa từ ngữ, dán nhãn phản động cho anh hùng dân tộc thì không phải học thuật, mà là phá gốc.
Không có Lý - Trần thì không có bờ cõi hôm nay. Không có Quang Trung thì đã có một cuộc Bắc thuộc mới. Không có hàng triệu người ngã xuống trong thế kỷ XX thì không có một Việt Nam độc lập để ngồi chê trách.
Ai ngồi trong hòa bình mà nhạo báng người tạo ra hòa bình, thì đó không phải là tỉnh táo - đó là vô ơn.
3) Thờ phương Tây mù quáng không phải văn minh, mà là mất tự trọng:
Học cái hay của phương Tây là đúng.
Nhưng tôn thờ vô điều kiện, coi họ luôn đúng, luôn cao thượng, còn dân tộc mình luôn sai, luôn thấp kém - đó không phải là khai sáng.
Đó là đổi chủ trong tư duy.
Một dân tộc trưởng thành là dân tộc:
– biết học hỏi
– biết phê phán
– và biết đứng thẳng
Không cúi đầu trước cường quốc nào.
Không tự đánh mình để làm vừa lòng người khác.
4) Đấu tố Cộng sản bằng thù hằn là con đường cụt:
Có quyền phê phán chính sách.
Có quyền chỉ ra sai lầm.
Nhưng đấu tố bằng hằn thù, bằng xuyên tạc, bằng phủ định sạch trơn lịch sử dân tộc thì không xây được gì cả.
Chê trách mà không đưa giải pháp là phá.
Chống mà không hiểu lịch sử là mù.
Và nguy hiểm nhất là lấy thù hằn làm bản sắc.
5) Ơn với anh hùng dân tộc không phải là khẩu hiệu:
Ơn không phải để treo miệng.
Ơn là biết mình từ đâu mà có.
Biết rằng:
– Mỗi tấc đất có giá
– Mỗi ngày yên ổn là thành quả
– Và độc lập không phải món quà được phát miễn phí
Ai coi thường điều đó, sớm muộn cũng phải trả giá - không bằng máu thì bằng lệ thuộc.
LỜI KẾT:
Việt Nam chưa thái bình vì chúng ta chưa thống nhất trong nhận thức.
Khi còn chia rẽ, còn lật sử, còn cúi đầu thờ ngoại bang và quay lưng với tiền nhân, thì hòa bình chỉ là trạng thái tạm thời.
Bắc Nam là một nhà.
Lịch sử là nền móng.
Dân tộc là giới hạn cuối cùng không được bước qua.
Ai vượt qua ranh giới đó, dù nhân danh điều gì, cũng đang đứng về phía đối lập với chính dân tộc mình./.
Môi trường ST.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét