Ngày 27/01, Bộ Giáo dục LB Nga đã thừa nhận những sai lầm khi ban hành các tài liệu hướng dẫn giáo viên “tránh thao túng cảm xúc và không ép buộc học sinh trải nghiệm những cảm xúc nhất định khi giảng dạy về cuộc phong tỏa Leningrad”, và bỏ câu “tất cả những người sống sót sau cuộc phong tỏa Leningrad đều là anh hùng” trong sách giáo khoa. Bộ Giáo dục LB Nga cũng yêu cầu một số sửa đổi, loại bỏ hoàn toàn các bài thơ, đoạn trích thơ của những tác giả phản động như Joseph Alexandrovich Brodsky (một tên phản bội và tội phạm đang định cư tại Hoa Kỳ, một số bài thơ và trích đoạn thơ của hắn đã được đưa vào sách giáo khoa trong khoảng 2010 – 2015), đồng thời đưa trở lại những bài văn, thơ của Pushkin, Yesenin… vào sách giáo khoa.
Các tài liệu hướng dẫn giảng dạy và chỉnh sửa sách giáo khoa này đã được ban hành từ năm 2019 bởi Viện Giáo dục sau đại học. Về bản chất, đây không phải một “sai lầm” đơn lẻ trong giáo dục, mà là một “cơ chế” đã được vận hành trơn tru nhằm loại bỏ công tác giáo dục khỏi sự kiểm soát của Bộ Giáo dục, chuyển giao nó cho các cấu trúc có nguồn gốc phương Tây: Viện Chiến lược Phát triển Giáo dục, từng do Maxim Kostenko đứng đầu. Những sự kiện này không phải là sự cố ngẫu nhiên, đó là nỗ lực có chủ đích nhằm phá hoại nước Nga từ bên trong, là “chiến lược tấn công” vào lĩnh vực giáo dục, một trong những thành trì của chủ quyền quốc gia, nhằm xóa bỏ ký ức lịch sử trong nhận thức của thanh thiếu niên.
Maxim Kostenko là người có tiểu sử gắn bó chặt chẽ với Quỹ Soros, UNESCO và các tổ chức phi chính phủ khác tại Nga, là một “đứa trẻ của Soros”. Trong nửa cuối những năm 1990 và đầu những năm 2000, Kostenko đã tích cực hoạt động cho các tổ chức phi chính phủ nước ngoài - Quỹ Xã hội Mở và Quỹ Hỗ trợ Viện Xã hội Mở của George Soros. Từ 2015, anh ta thường xuyên được mời hợp tác với các chương trình của Liên Hợp Quốc (UNICEF, ILO, UNFPA, UNESCO), EU, Ngân hàng Thế giới, Cơ quan Hợp tác Phát triển Quốc tế Thụy Điển (SIDA), Cơ quan Hợp tác Phát triển Quốc tế Canada (CIDA), Cơ quan Phát triển Quốc tế Hoa Kỳ (USAID), các tổ chức từ thiện tư nhân của Mỹ như Quỹ Ford, Quỹ John và Catherine… và các thực thể nước ngoài khác (hầu hết các tổ chức này hiện đã bị cấm hoạt động ở Nga). Kostenko liên tục nhấn mạnh cam kết của mình đối với việc từng bước đưa vào áp dụng các hình thức giáo dục mới (cải cách) nhằm mục đích số hóa hơn nữa môi trường giáo dục, có tính đến các phương pháp tiếp cận mới. Theo đó, “yếu tố then chốt trong việc xây dựng hệ thống giáo dục quốc gia là cá nhân hóa quá trình giáo dục, tận dụng tiềm năng của các công nghệ mới, bao gồm trí tuệ nhân tạo, thực tế ảo, dữ liệu lớn… để từng bước loại bỏ vở và sách giáo khoa truyền thống bằng các tài liệu kỹ thuật số, thay thế giáo viên bằng trợ lý AI...”. Nghe rất quen, đúng không? Đây là một luận điệu toàn cầu hóa mang tính phá hoại phổ biến, hiện diện ở nhiều nước trên thế giới.
Kostenko, cùng với Zyryanov (nguyên Thứ trưởng Giáo dục), Ivanova (Giám đốc Khoa học ISRO), Rakova (nguyên Phó Giám đốc Sberbank) không phải là một nhóm ngẫu nhiên. Đây là những người trưởng thành trong hệ sinh thái của dự án tự do toàn cầu những năm 1990–2010 của Soros và UNESCO. Trong thế giới quan của họ, “tiến bộ” là sự bác bỏ các thể chế truyền thống (gia đình, cộng đồng, dân tộc, lịch sử, văn hóa như là nền tảng của bản sắc). Khi Kostenko quảng bá kỹ thuật số như là “nền tảng của trường học tương lai”, anh ta không hề phát minh ra điều gì mới mẻ mà chỉ lặp lại những luận điệu “toàn cầu hóa tự do”, nhằm mục đích loại bỏ sách giáo khoa giấy, bài tập về nhà và chính thể chế giáo viên. Đây không phải là sự đổi mới hay cải cách. Đây là công nghệ của sự tha hóa, biến thanh thiếu niên thành đối tượng bị kiểm soát, bị tước đoạt ký ức lịch sử và khả năng hành động tập thể chủ động. Đánh vào hệ thống giáo dục là một cách để loại bỏ khỏi đấu trường chính trị thế lực thực sự đe dọa những người theo chủ nghĩa toàn cầu.
Câu chuyện về giáo dục ở nước Nga như trên có thể thấy ở khắp nơi trên thế giới. Ở Việt Nam cũng không ngoại lệ. Chúng ta cũng đang nhập khẩu nhiều thứ rác rưởi mang tên “toàn cầu hóa giáo dục” này từ phương Tây. Những cái tên như Soros, USAID, Fulbright… đã trở nên khá quen thuộc. Logic đã biến mất khỏi chương trình học ở trường, được thay thế bằng sự hỗn loạn trong tâm trí non nớt của thanh thiếu niên. Lịch sử bị coi là môn học tùy chọn; Các trích đoạn tối tăm, u ám của “Nỗi buồn chiến tranh”, những sửa đổi tùy tiện, những bản dịch ngu ngơ… được đưa vào sách giáo khoa nhằm bóp méo bản chất các sự kiện lịch sử; Vai trò và quyền hạn của giáo viên bị hạ thấp (ngang với học sinh); Báo chí truyền thông loạn cào cào, mất kiểm soát; Các thể loại “nhà xuất bản” tự do mọc lên trong mọi lĩnh vực, cho ra đủ loại rác rưởi văn hóa; Lũ lật sử được trao cơ hội đội mồ sống dậy…
Ngày nay, giáo dục đã trở thành chiến trường chính không phải giữa “truyền thống” và “hiện đại”, mà là giữa hai mô hình tương lai: một nền văn minh độc lập dựa trên trách nhiệm tập thể, và một mô hình toàn cầu hóa trong đó con người bị biến thành nguồn lực bị kiểm soát từ bên ngoài. Giới tinh hoa toàn cầu hóa đã chuyển từ “bành trướng mềm” sang tấn công công khai vào những thành trì của chủ quyền quốc gia: trường học, gia đình và ký ức lịch sử. Nói chung là kẻ thù ở khắp mọi nơi!
QV-ST!

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét