Sự kiện tại Caracas rạng sáng 3/1/2026 có tổng số người thiệt mạng trong vụ việc này là 80 người, thì 32 người là số lượng vệ sĩ cận vệ Cuba thiệt mạng trực tiếp tại dinh tổng thống Miraflores khi cố gắng ngăn chặn toán đặc nhiệm bắt giữ ông Maduro.
Xem con số này, nhiều người phải giật mình đặt câu hỏi tại sao số lượng nhân sự an ninh của Cuba đông vậy. Đó là bởi vì Venezuela sử dụng vệ sĩ và nhân viên an ninh Cuba để bảo vệ các nguyên thủ quốc gia, đặc biệt là dưới thời Hugo Chávez và ông Maduro. Đây một chiến lược kết hợp giữa lòng tin chính trị, nhu cầu chống đảo chính và các thỏa thuận chiến lược giữa hai nước này. Cuba vốn nổi tiếng với G2, cơ quan tình báo có mạng lưới tình báo tinh nhuệ, và khả năng tình báo phản gián dày dạn kinh nghiệm bậc nhất khu vực Mỹ Latin. Các nhân viên an ninh Cuba không chỉ đóng vai trò là "lá chắn sống", mà còn là các chuyên gia phản gián lão làng. Bằng chứng đã chứng minh rằng họ đã làm thất bại hàng trăm cuộc ám sát chủ tịch Fidel Castro do CIA chủ mưu. Còn ở Venezuela, họ chịu trách nhiệm giám sát chính các sĩ quan quân đội Venezuela để phát hiện sớm các mầm mống bất mãn. Theo các báo cáo tình báo quốc tế, đội ngũ này thiết lập một hệ thống an ninh đa lớp, nơi các vệ sĩ Cuba kiểm soát vòng trong cùng sát nhất với nguyên thủ, đảm bảo rằng ngay cả các tướng lĩnh cấp cao của Venezuela cũng khó có thể dễ dàng tiếp cận tổng thống nếu không được phép.
Xuất phát từ lý do thiếu tin tưởng tuyệt đối của các nhà lãnh đạo Venezuela đối với lực lượng quân đội và cảnh sát trong nước. Sau cuộc đảo chính hụt năm 2002 nhằm lật đổ ông Hugo Chavez, chính quyền Venezuela trở nên cực kỳ nhạy cảm với khả năng bị phản bội từ nội bộ. Các nhân viên an ninh Cuba được xem là "người ngoại tộc", không có mối liên hệ với các phe phái chính trị hay gia đình tại Venezuela, do đó họ ít có khả năng bị mua chuộc hoặc tham gia vào các âm mưu lật đổ tại địa phương. Đối với Maduro, sự trung thành của lực lượng này không dựa trên quốc tịch, mà dựa trên sự sống còn của ý thức hệ chung. Mối quan hệ hai nước này còn dựa trên một sự trao đổi chiến lược về kinh tế và chính trị. Venezuela là quốc gia có trữ lượng dầu mỏ cực kỳ khổng lồ, họ cung cấp dầu giá rẻ và viện trợ tài chính cho Cuba trong nhiều thập kỷ. Đổi lại, Cuba xuất khẩu "nguồn lực con người", bao gồm các bác sĩ, giáo viên, và đặc biệt là các cố vấn quân sự, an ninh. Đây là một liên minh sinh tồn: Nếu chính quyền xã hội chủ nghĩa ở Venezuela sụp đổ, thì nền kinh tế Cuba sẽ phải chịu tổn thất rất nặng nề. Do đó, bảo vệ nguyên thủ Venezuela cũng chính là bảo vệ lợi ích quốc gia và sự ổn định của chính chính quyền Cuba. Vậy nên đối với các nhân sự an ninh Cuba, việc bảo vệ nguyên thủ Venezuela không chỉ là nhiệm vụ chuyên môn mà còn là nhiệm vụ sống còn của chính thể Cuba. Họ hiểu rằng nếu chính quyền ông Maduro sụp đổ, nguồn viện trợ năng lượng, và liên minh chiến lược giữa hai nước sẽ chấm dứt, gây ra thảm họa kinh tế cho quê hương. Sự ràng buộc này tạo ra sự quyết tâm và tinh thần sẵn sàng hy sinh cao hơn nhiều so với các đơn vị bản địa, những người có thể lựa chọn đầu hàng hoặc đào ngũ để bảo toàn mạng sống khi tình thế thay đổi.
Và đó là những lý do rõ ràng nhất để hiểu tỷ lệ thương vong rất cao của các nhân viên an ninh Cuba trong các tình huống xung đột trực tiếp, với vai trò "lá chắn cuối cùng" của nguyên thủ Venezuela. Điều này không phải là ngẫu nhiên mà là kết quả của một cấu trúc an ninh đã được tính toán kỹ lưỡng./.
Ảnh: Người dân Cuba tham gia cuộc biểu tình ở Havana để thể hiện sự đoàn kết với Venezuela sau khi Tổng thống Maduro bị Mỹ bắt giữ.
Môi trường ST.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét