NHÂN PHẨM ĐẠO ĐỨC LÀ YẾU TỐ QUYẾT ĐỊNH CỦA NGƯỜI LÃNH ĐẠO
Phẩm chất đạo đức của người cán
bộ, đảng viên không tự nhiên mà có, nó là kết quả của tu dưỡng, rèn luyện, phấn
đấu kiên trì. Người không tự giác giữ được cho bản thân sẽ đi đến suy thoái, biến
chất, nhất là khi được trao cho chức vụ, quyền hạn. Đó là quy luật tất yếu. Thời
gian chuẩn bị nhân sự cho Đại hội Đảng khóa 14 và nhiệm kỳ 2025-2030 cần được
lưu tâm nhiều hơn cho vấn đề này.
Nói chuyện với các đại biểu đảng
viên trẻ tiêu biểu toàn quốc ngày 27/8/2019, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng tâm sự:
“Có những người có thiếu thốn gì đâu mà sao tham thế? Chưa làm cái gì đã nghĩ đến
“chấm mút” rồi, nói nhỏ là “chấm mút”, nói to là vi phạm pháp luật, bất chấp cả
pháp luật, không còn xứng danh là đảng viên, dân khinh, coi thường. Tại sao vừa
qua, đấu tranh phòng, chống tham nhũng, lãng phí, tiêu cực được dân ủng hộ? Vì
nó đúng quá!”. Lời tâm huyết, thẳng thắn của Tổng Bí thư gợi mở xuất phát điểm
cho tu dưỡng, rèn luyện của cán bộ, đảng viên nói chung và đảng viên có chức
quyền nói riêng.
Đảng viên chân chính xem chức vụ, vị trí công
tác như là phương tiện để khẳng định bản thân, thực hiện khát vọng cống hiến.
Người tham vọng thì coi quyền lực là phương tiện thỏa mãn mưu cầu danh lợi, vật
chất, lạc thú, “vinh thân phì gia”. Bất luận trường hợp nào thì khi có quyền
“nói có người nghe, đe có người sợ”, cùng với nó, sự cám dỗ sẽ giăng ra như mạng
nhện vây quanh. Nếu không biết giữ mình thì suy thoái, biến chất là khó tránh
khỏi! Cuộc sống vật chất càng sung túc thì việc giữ gìn đạo đức cá nhân dường
như ngày một khó hơn trong giữ gìn phẩm chất của cán bộ, đảng viên hiện nay.
Dân gian có câu: “Nay ăn cắp quả
trứng gà, mai sẽ ăn cắp con bò”. Lòng tham của con người cũng vậy, bắt đầu từ
những lợi ích nhỏ nhặt và sẽ tăng lên từng ngày. Sa vào cạm bẫy của lòng tham
nhiều khi người trong cuộc khó nhận biết. Nó như sợi dây thòng lọng trói buộc,
nhẹ nhàng ban đầu rồi dần bị siết chặt mình lúc nào chẳng biết. Lòng tham không
miễn trừ cho bất kỳ ai, hễ người có chút suy tư đến quyền lợi cá nhân sẽ rất dễ
bị lôi kéo. Chỉ một giây phút bất cẩn, nhẹ lòng với ham muốn và cạm bẫy của quyền
lực dễ làm hại cả cuộc đời.
Khi đã có
chức quyền khó tránh khỏi những mặt trái tiêu cực nếu không tỉnh táo. Nhiều bị
cáo từng là Bộ trưởng, Bí thư cấp tỉnh khi đứng trước tòa đã nghẹn ngào khóc
xin lỗi Đảng, Nhân dân vì để lòng tham dẫn dắt vào chốn tù tội, tỉnh ngộ thì đã
quá muộn. Trong hơn 10 năm qua, đã có hàng trăm ngàn cán bộ, đảng viên bị kỷ luật,
trong đó có nhiều cán bộ diện Trung ương quản lý; hàng chục sĩ quan cấp cao lực
lượng vũ trang, nhiều người là giáo sư, tiến sĩ, anh hùng lao động, người có
nhiều công đóng góp cho đất nước… bị kỷ luật, truy tố là từ hệ quả đó.
Cốt lõi phẩm chất của người cộng
sản là “quên mình vì nước, vì dân”, suốt đời “Phụng sự tổ quốc, phục vụ Nhân
dân”. Đó không chỉ là khẩu hiệu mà còn là thực tế đòi hỏi ở mỗi người cán bộ.
Có người cho rằng, kinh tế thị trường lợi ích phải được hài hòa giữa riêng -
chung. Tuy nhiên, không thể chỉ vì quyền lợi riêng mà quên nghĩa vụ chung, nhất
là chỉ lo thu vén cho cá nhân. Mặt trái của cơ chế thị trường là “cạm bẫy” suy
thoái rình rập, nhưng cũng chính nó làm ngời sáng phẩm chất của người cán bộ,
nhất là cán bộ lãnh đạo.
Muốn lãnh đạo người khác thì phải
lãnh đạo chính mình, bảo đảm mọi lời nói, việc làm của mình đúng đắn thì nhất định
sẽ có uy tín để lãnh đạo người khác. Chủ tịch Hồ Chí Minh đã chỉ ra: “Mỗi chứng
bệnh là một kẻ địch. Mỗi kẻ địch bên trong là một bạn đồng minh của kẻ địch bên
ngoài. Địch bên ngoài không đáng sợ. Địch bên trong đáng sợ hơn, vì nó phá hoại
từ trong phá ra”. Khi Đảng ta quyết tâm đẩy mạnh cuộc chiến phòng, chống tham
nhũng, làm trong sạch Đảng và hệ thống chính trị thì càng cần phải có những người
đảng viên, lãnh đạo như thế. Yếu tố quyết định của người lãnh đạo là giữ cho được
nhân phẩm đạo đức của bản thân trước khi đem mọi khả năng phục vụ đất nước và
Nhân dân. Đó là đòi hỏi, không phải là khẩu hiệu suông!
Phấn đấu giữ được nhân phẩm đạo
đức không quá khó khi biết giữ mình. Điều đáng nói, khi trở thành người có chức,
có quyền, nhất là người đứng đầu, nhiều người quên mất “vũ khí” tự phê bình và
phê bình. Khi chỉ thích nghe những lời xu nịnh, tìm sơ hở của những người thẳng
thắn để trù dập, vô hiệu hóa thì con đường dẫn đến suy thoái, biến chất chỉ là
một khoảng ngắn, thậm chí rất ngắn.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét