Kỷ vật trên được tìm thấy trong túi áo một người lính. Thông tin được cựu chiến binh Đặng Minh Phương, người lưu giữ bức ảnh này cung cấp. Nhiều năm qua, ông vẫn đau đáu với mong muốn tìm lại người trong ảnh và gia đình liệt sĩ nhưng chưa thể thực hiện được. Về sau, kỷ vật được ông Phương trao lại cho Bảo tàng Lịch sử Quân sự Việt Nam. Thượng tá Trần Thanh Hằng-cán bộ đã nghỉ hưu của Bảo tàng Lịch sử Quân sự Việt Nam đã chia sẻ lên mạng câu chuyện phía sau một bức ảnh. Cũng như nhiều đồng nghiệp, bà mong tìm được thông tin về người phụ nữ trong ảnh để tìm thân nhân cho liệt sĩ... Đằng sau bức ảnh ấy là những câu thơ tình khiến giới trẻ 8X, 9X rơi nước mắt:
Đợi anh vợi mùa
xuân
Chẳng thấy anh trở
lại
Chỉ thấy chim én
về
Và hoa đào vẫy
mãi...
Tay vít một nhành
hoa
Níu áo mùa xuân
hỏi:
Vì người công tác
xa
Xuân ơi xuân có
đợi?
Xin một nụ trên
cành
Ủ kín vào thương
nhớ
Em để dành mùa
xuân
Đợi anh về mới
nở…”
Ngay sau khi được
chia sẻ lên mạng, câu chuyện về bức ảnh người con gái “Đợi anh về” đã thu hút
hàng ngàn lượt like, hàng trăm lần chia sẻ, bình luận của dân mạng. Những người
trẻ viết tiếp một niềm hy vọng tìm lại được cô gái trẻ trong bức ảnh-thân nhân
liệt sĩ. Dòng bình luận của một bạn trẻ khiến tôi thẫn thờ một lúc: “Đọc xong
bài thơ cái cảm giác bồi hồi, nghèn nghẹn ở trong lồng ngực. Bỗng thấy cuộc
sống bây giờ xô bồ nên tình yêu cũng sớm nở rồi sớm tàn. Yêu nhau chóng vánh,
kết hôn chóng vánh rồi ly hôn cũng nhanh như tia chớp trên trời trong cơn
giông. Không thể nào như ông bà ta lúc xưa. Một ánh mắt, một cái nhìn, một lời
hứa sẽ trở về là có thể sắt son vẹn toàn”. Lời hứa và sự chờ đợi của cô gái trẻ
ấy ngầm gửi gắm sau tấm ảnh hẳn đã tiếp thêm sức mạnh cho người lính trên chiến
trường. Và giờ đây, bức ảnh ấy gián tiếp kể lại cho giới trẻ một câu chuyện
tình yêu giản dị tuyệt đẹp dù người lính ấy đã mãi mãi nằm xuống.
Khi nói về niềm
tin và sự hy vọng, tôi thường nghĩ ngay tới ông Nguyễn Đăng Khoa (tỉnh Nghệ
An), người thường được gọi là nghệ sĩ tài hoa nhất khi là thương binh hạng
nặng nhưng chơi được tới 4 nhạc cụ cùng một lúc. Những giải thưởng cao nhất của
liên hoan ca múa nhạc dành cho thương binh toàn quốc năm nào cũng có tên ông.
Mỗi sáng mai thức dậy, ông thường ngồi thổi kèn, thổi sáo trước nhà. Bên cạnh
ông là dăm ba cháu nhỏ háo hức nghe nhạc, gần đó là người vợ tảo tần, gương mặt
đầy chân chim nhưng ánh mắt ấm, tươi, rạng rỡ.
Nhưng ít ai biết,
ở tuổi 20-giai đoạn đẹp nhất cuộc đời, ông từng sống trong những ngày chán nản
cực độ khi mải miết chìm trong bóng đêm. Trước đó, học xong lớp 12, gác lại ước
mơ trở thành kỹ sư điện tử, cậu học sinh giỏi Đăng Khoa đã tình nguyện nhập ngũ
và lên đường Nam tiến. Cả tiểu đội hy sinh, chỉ còn lại ông với thân thể rách
nát, 2 mắt mù lòa…
Những ngày ấy thật
đáng sợ. Đêm nào ông cũng chói tai bởi tiếng la hét của những đồng đội bị
thương nặng. Những tiếng hét ấy khiến cơn đau của ông quặn buốt. Ông nghĩ về
quê hương, về người vợ vừa cưới sau một lần về phép. Càng nghĩ lại càng thêm
đau khi mặc định mình là người vô dụng, thừa thãi trong xã hội.
Một sáng trở dậy,
tiếng la hét bỗng lặng xuống, chỉ có tiếng kèn harmonica du dương với lời ca:
“Ôi ngày ấy sẽ đến, anh sẽ về, sẽ về, phải không anh…”. Một niềm tin bất diệt
trong một câu hát đầy cảm xúc. Khi những giai điệu dịu dàng ở câu ca cuối cùng:
“Và anh nói tặng em mùa xuân”, thì ông nghĩ tới những nụ hoa tầm xuân dịu dàng
vẫn mọc hoang bên hiên nhà. Chẳng ai tưới tắm, bón phân, chăm sóc nhưng những
nụ hoa tưởng thừa thãi bên hàng rào ấy vẫn lặng lẽ tỏa hương, khoe chút sắc
hồng làm mùa xuân thêm hương sắc, lòng người thêm rạo rực. Từ đó, ông Khoa và
nhiều thương binh đã quyết tâm học nhạc. Họ tìm lại được niềm tin yêu vào cuộc
sống. Họ cũng thấy nhẹ nhõm hơn khi lắng nghe những tiếng chim câu gù trên mái,
khi hít hà một nụ hoa thơm vừa bung nở ban mai. Họ trở về với gia đình, bắt đầu
những công việc mới trong tâm trạng yêu đời.
Tôi vẫn nghĩ về
niềm tin của “Có biết bao người con gái, con trai/Trong bốn nghìn lớp người
giống ta lứa tuổi/Họ đã sống và chết/Giản dị và bình tâm/Không ai nhớ mặt đặt
tên/Nhưng họ đã làm ra Đất Nước” (trích thơ Nguyễn Khoa Điềm). “Giản dị và bình
tâm” từ trong mưa bom, bão đạn cho tới cả những ngày tháng thường nhật. Tôi
nghĩ, để làm nên điều ấy không thể thiếu sức mạnh của niềm tin và hy
vọng./.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét