Quan điểm của Chủ tịch Hồ Chí Minh về huấn luyện, đào tạo, bồi dưỡng
cán bộ, công chức là một hệ thống những luận điểm về mục đích, chủ thể, đối
tượng, nội dung, phương pháp đào tạo, bồi dưỡng cán bộ, công chức. Quan điểm đó
vẫn còn nguyên giá trị đối với công tác đào tạo, bồi dưỡng đội ngũ cán bộ, công
chức hành chính ở nước ta hiện nay; đòi hỏi phải tiếp tục vận dụng sáng tạo,
góp phần thiết thực vào công cuộc phát triển đội ngũ cán bộ, công chức hành chính
có đủ phẩm chất, năng lực và uy tín, ngang tầm nhiệm vụ trong bối cảnh mới.
Quan điểm của Chủ tịch Hồ Chí Minh về
huấn luyện, đào tạo, bồi dưỡng cán bộ, công chức
Trong suốt tiến trình lịch sử cách mạng
Việt Nam, việc xây dựng đội ngũ cán bộ, công chức trong sạch, vững mạnh luôn là
yêu cầu, nhiệm vụ trung tâm, then chốt trong xây dựng Đảng, Nhà nước, chính
quyền các cấp trong sạch, vững mạnh. Điều đó xuất phát từ vị trí, vai trò của
đội ngũ cán bộ, công chức nói chung, cán bộ, công chức hành chính nói riêng. Là
người sáng lập, lãnh đạo và rèn luyện Đảng Cộng sản Việt Nam, hơn ai hết, Chủ
tịch Hồ Chí Minh hiểu rất rõ ràng, đầy đủ về vị trí, vai trò của đội ngũ cán
bộ, công chức; thường xuyên quan tâm chăm lo xây dựng đội ngũ cán bộ, công chức
nhà nước; bởi lẽ, hiệu lực, hiệu quả hoạt động của bộ máy chính quyền nhà nước
phụ thuộc chủ yếu vào chất lượng đội ngũ cán bộ, công chức, viên chức. Người
dạy, “cán bộ là cái gốc của mọi công việc” và “Muôn việc thành công hoặc thất bại,
đều do cán bộ tốt hoặc kém”. Người cũng chỉ rõ vị trí, vai trò của cán bộ, công
chức trong bộ máy chính quyền nhà nước các cấp: “Cán bộ là cái dây chuyền của
bộ máy. Nếu dây chuyền không tốt, không chạy thì động cơ dù tốt, dù chạy toàn
bộ máy cũng tê liệt. Cán bộ là những người đem chính sách của Chính phủ, của
Đoàn thể thi hành trong nhân dân, nếu cán bộ dở thì chính sách hay cũng không
thể thực hiện được”. Bất cứ đường lối, chính sách gì, nếu có cán bộ tốt thì
thành công, tức là “có lãi”; ngược lại, không có cán bộ tốt thì hỏng việc, tức
là “lỗ vốn”.
Đội ngũ cán bộ, công chức là những mắt
khâu trung gian, là cầu nối giữa Đảng, Chính phủ với quần chúng nhân dân. Chủ
tịch Hồ Chí Minh chỉ rõ: “Mỗi đảng viên là một người thay mặt cho Đảng trước
quần chúng, để giải thích chính sách của Đảng và của Chính phủ cho quần chúng hiểu
rõ và vui lòng thi hành”.
Để làm công việc được Chính phủ, đoàn
thể giao phó đạt chất lượng, hiệu quả cao, Người yêu cầu đội ngũ cán bộ, công
chức phải có đủ “đức”, đủ “tài”. “Đức” và “tài” là những phẩm chất không thể
thiếu ở mỗi người cán bộ, công chức. Ở đây, “đức” là những phẩm chất đạo đức
cách mạng cần phải có ở người cán bộ cách mạng; “tài” là toàn bộ những năng
lực, phẩm chất thuộc về trình độ chuyên môn, kỹ năng nghiệp vụ công tác của mỗi
cán bộ, công chức.
Về đức, theo Chủ tịch Hồ Chí Minh, mỗi
cán bộ, công chức phải hội đủ năm đức tính tốt: nhân, nghĩa, trí, dũng, liêm.
Mỗi cán bộ, công chức phải thực sự “cần, kiệm, liêm, chính, chí công vô tư”.
Cần, kiệm, liêm, chính, chí công vô tư trong quan niệm của Chủ tịch Hồ
Chí Minh là mối quan hệ “với tự mình”. Người coi cần, kiệm, liêm, chính là bốn
đức tính cần có của con người, mang một lẽ tự nhiên, như trời có bốn mùa, đất
có bốn phương.
Về tài, tài của người cán bộ, công chức
thể hiện ở năng lực trí tuệ và năng lực tổ chức thực tiễn, đặc biệt là năng lực
nắm bắt, tổ chức triển khai thực hiện đường lối, chính sách của Đảng và Chính
phủ. Chủ tịch Hồ Chí Minh yêu cầu cán bộ, công chức phải có trình độ văn hóa,
trình độ chuyên môn, am hiểu pháp luật, thành thạo nghiệp vụ hành chính; có
năng lực lãnh đạo, tổ chức thực hiện chủ trương, đường lối của Đảng, chính
sách, pháp luật của Nhà nước. Quan điểm nhất quán của Người là chú trọng chất
trí tuệ và tính chuyên môn trong tổ chức bộ máy chính quyền nhà nước thông qua
chất lượng đội ngũ cán bộ, công chức.
Giữa đức và tài có mối quan hệ mật thiết
với nhau, như Chủ tịch Hồ Chí Minh đã chỉ rõ: Đức là gốc nhưng đức và tài phải
kết hợp, đi đôi với nhau, không thể có mặt này, thiếu mặt kia; có đức mà không
có tài thì chỉ là người vô dụng; còn có tài mà không có đức thì làm việc gì
cũng khó. Người so sánh: “Có đức không có tài như ông bụt ngồi trong chùa,
không giúp ích gì được ai”.
Phẩm chất đạo đức, trình độ chuyên môn,
kỹ năng nghiệp vụ của cán bộ, công chức không phải là những thứ tự dưng có, mà
chỉ có thể là kết quả của hoạt động đào tạo, bồi dưỡng và quá trình tự thân mỗi
cán bộ, công chức không ngừng khổ công, nỗ lực học tập, rèn luyện mới có được.
Chủ tịch Hồ Chí Minh khẳng định: “Đạo đức cách mạng không phải trên trời sa
xuống. Nó do đấu tranh, rèn luyện bền bỉ hằng ngày mà phát triển và củng cố.
Cũng như ngọc càng mài càng sáng, vàng càng luyện càng trong”. Điều đó cho thấy
Người rất coi trọng công tác đào tạo, bồi dưỡng cán bộ, công chức - thuật ngữ
Người thường dùng là “huấn luyện cán bộ”.
Theo Chủ tịch Hồ Chí Minh, muốn có cán
bộ tốt thì Đảng phải làm thật tốt công tác huấn luyện cán bộ, phải coi huấn
luyện cán bộ là công việc gốc, hết sức quan trọng trong xây dựng đội ngũ cán
bộ, công chức, Người chỉ rõ, “huấn luyện cán bộ là công việc gốc của Đảng”; bởi
vậy, “Các cơ quan cần phải rất chú ý đến việc huấn luyện cán bộ”. Người cho
rằng, huấn luyện cán bộ phải toàn diện, đồng thời phải chuyên sâu và có phương
pháp khoa học. Cán bộ có cán bộ đảng, cán bộ nhà nước, cán bộ đoàn thể, cán bộ
ở Trung ương, cán bộ ở địa phương và cơ sở... Huấn luyện cán bộ cũng phải có
nội dung, kế hoạch phù hợp với từng loại cán bộ trong những lĩnh vực cụ thể.
Huấn luyện cán bộ phải được Đảng, Nhà nước, chính quyền các cấp xác định là
công việc thường xuyên, công phu, lâu dài, phải kiên trì và bền bỉ thì mới có
kết quả tốt; bởi vì: “Không phải vài ba tháng, hoặc vài ba năm, mà đào tạo được
một người cán bộ tốt... cần phải công tác, tranh đấu, huấn luyện lâu năm mới
được”.
Hoạt động đào tạo, bồi dưỡng cán bộ,
công chức thường được cấu thành từ các yếu tố cụ thể, gồm mục đích, chủ thể,
đối tượng, nội dung, phương pháp đào tạo, bồi dưỡng. Chủ tịch Hồ Chí Minh chỉ
rõ, phải biết “Huấn luyện ai?... Ai huấn luyện?... Huấn luyện gì?... Huấn luyện
thế nào?”. Mỗi thành tố nêu trên đều được Người đề cập một cách cụ thể trong
đào tạo, bồi dưỡng cán bộ, công chức.
Về mục đích của việc đào tạo, bồi dưỡng
cán bộ, công chức, quan trọng nhất là phải xác định động cơ đào tạo, bồi dưỡng
đúng đắn. Theo Chủ tịch Hồ Chí Minh, cán bộ, công chức phải nhận thức rõ rằng,
đào tạo, bồi dưỡng không phải để chạy theo bằng cấp, mà mục đích cao cả của
việc học là: “Học để làm việc, làm người, làm cán bộ. Học để phụng sự đoàn thể,
giai cấp và nhân dân, Tổ quốc và nhân loại”. Bên cạnh đó, “Học để sửa chữa tư
tưởng... Học để tu dưỡng đạo đức cách mạng... Học để tin tưởng... Học để hành”.
Trong thư gửi giáo sư và sinh viên Trường Dự bị Đại học ở Thanh Hóa, Người nhắc
nhở: “… giáo dục cần nhằm vào mục đích là thật thà phụng sự nhân dân”. Chỉ khi
nào cán bộ, công chức xác định được động cơ, mục đích đúng đắn thì việc học tập
mới đạt tới yêu cầu của công tác đào tạo, bồi dưỡng.
Về chủ thể của hoạt động đào tạo, bồi
dưỡng - những người trực tiếp tham gia vào quá trình đào tạo, bồi dưỡng cán bộ,
công chức, Chủ tịch Hồ Chí Minh luôn đề cao vị trí, vai trò của thầy, cô giáo,
các chuyên gia tham gia công tác giáo dục, huấn luyện cán bộ. Vai trò của người
thầy được Bác Hồ nhấn mạnh: “Nhiệm vụ giáo dục rất quan trọng và vẻ vang, vì
nếu không có thầy giáo thì không có giáo dục. Bây giờ đang xây dựng nước Việt
Nam Dân chủ Cộng hoà để dần dần đến chủ nghĩa xã hội. Kháng chiến thì cần nhiều
cán bộ quân sự. Bây giờ xây dựng kinh tế. Không có cán bộ không làm được. Không
có giáo dục, không có cán bộ thì cũng không nói gì đến kinh tế văn hoá”. Bác
cũng rất coi trọng việc xây dựng đội ngũ cán bộ làm công tác huấn luyện cán bộ;
đồng thời, chú trọng phát huy vai trò của các cán bộ lãnh đạo trong tham gia
công tác đào tạo, bồi dưỡng, huấn luyện cán bộ. Người chỉ rõ: “Phải lựa chọn
rất cẩn thận những nhân viên phụ trách việc huấn luyện đó. Những người lãnh đạo
cần phải tham gia việc dạy”. Vì vậy, người làm công tác đào tạo, bồi dưỡng cán
bộ “phải làm kiểu mẫu về mọi mặt: tư tưởng, đạo đức, lối làm việc” và phải
thường xuyên trau dồi kiến thức, “phải học thêm mãi thì mới làm được công việc
huấn luyện của mình”.
Về nội dung đào tạo, bồi dưỡng, Chủ tịch
Hồ Chí Minh cho rằng, nội dung đào tạo, bồi dưỡng, huấn luyện cán bộ phải cụ
thể, thiết thực, phải hàm chứa cả rèn đức, luyện tài, phải chú trọng trang bị
cả kiến thức văn hóa, lý luận và thực tiễn. Đội ngũ cán bộ, công chức là lực
lượng vô cùng quan trọng trong sự nghiệp xây dựng đất nước, chăm lo cho hạnh phúc
của nhân dân; do đó, họ cần phải được giáo dục, trang bị tri thức văn hóa, khoa
học - kỹ thuật. Người lưu ý rằng, cán bộ, công chức phải có tinh thần ham hiểu
biết các tri thức khoa học một cách toàn diện: “Các cháu phải cố gắng học tập
kỹ thuật, văn hoá, chính trị... Nếu không học tập văn hóa, không có trình độ
văn hóa thì không học tập được kỹ thuật, không học tập được kỹ thuật thì không
theo kịp được nhu cầu kinh tế nước nhà; nhưng phải chú ý học tập chính trị vì
nếu chỉ học văn hóa, kỹ thuật mà không có chính trị thì như người nhắm mắt mà
đi”.
Học chính trị là học chủ nghĩa Mác -
Lê-nin và đường lối, quan điểm của Đảng để hiểu rõ nhiệm vụ cách mạng; đồng
thời, xây dựng cho bản thân mình phương pháp nhận thức đúng đắn trước những
diễn biến phức tạp của cuộc sống, để từ đó vững tin vào lý tưởng cách mạng. Mặt
khác, cần phải học tập khoa học - kỹ thuật, bởi chúng ta đang sống trong một
thời đại khoa học và công nghệ, loài người đang vận dụng những thành tựu kỳ
diệu của khoa học - kỹ thuật để đẩy mạnh sản xuất và cải tạo nhanh chóng bộ mặt
của thế giới.
Về phương pháp đào tạo, bồi dưỡng, Chủ
tịch Hồ Chí Minh là người đã tổ chức và trực tiếp đào tạo, bồi dưỡng nhiều thế
hệ cán bộ cho đất nước nên nắm vững và vận dụng thuần thục các quy luật tư duy
và phương pháp giảng dạy trong công tác đào tạo, bồi dưỡng, huấn luyện cán bộ.
Người đã đề ra hệ thống các nguyên lý, phương châm, phương pháp đào tạo, bồi
dưỡng cán bộ. Chẳng hạn, “Huấn luyện phải chú trọng việc cải tạo tư tưởng”. Đào
tạo, bồi dưỡng cán bộ phải gắn học tập với rèn luyện bản lĩnh chính trị, đạo
đức cách mạng, tác phong, phương pháp công tác; đào tạo, bồi dưỡng cán bộ phải
thực chất, chú trọng chất lượng: “Cốt thiết thực chu đáo hơn tham nhiều”. Trong
đào tạo, bồi dưỡng cán bộ phải chú trọng thực hiện nguyên lý học đi đôi với
hành: “Phải gắn liền lý luận với công tác thực tế”; khi truyền đạt lý luận,
kinh nghiệm công tác phải gắn với liên hệ tình hình cụ thể để giải quyết những
vấn đề thực tiễn đặt ra. “Huấn luyện phải nhằm đúng nhu cầu”; đào tạo, bồi
dưỡng cán bộ phải phù hợp với yêu cầu quy hoạch, sử dụng cán bộ...
Chủ tịch Hồ Chí Minh luôn đề cao phương
pháp tự học. Để làm giàu vốn tri thức, hiểu biết của mình, cán bộ, công chức
cần có tinh thần tìm tòi, sáng tạo trong học tập, trong cuộc sống, nghĩa là cán
bộ, công chức phải chú trọng việc tự học tập nâng cao trình độ chuyên môn, kỹ
năng nghề nghiệp; “phải nêu cao tác phong độc lập suy nghĩ và tự do tư tưởng.
Đọc tài liệu thì phải đào sâu hiểu kỹ, không tin một cách mù quáng từng câu một
trong sách, có vấn đề chưa thông suốt thì mạnh dạn đề ra và thảo luận cho vỡ
lẽ. Đối với bất cứ vấn đề gì đều phải đặt câu hỏi “vì sao?”, đều phải suy nghĩ
kỹ càng xem nó có hợp với thực tế không, có thật là đúng với lý thuyết không,
tuyệt đối không nên nhắm mắt tuân theo sách vở một cách xuôi chiều. Phải suy
nghĩ chín chắn. Phải bảo vệ chân lý, phải có nguyên tắc tính, không được ba
phải, điều hòa”. Đặc biệt, Người nhấn mạnh việc tự giác học tập; tuy nhiên,
Người cũng yêu cầu “không nên học gạo, không nên học vẹt” mà “học phải suy
nghĩ, học phải liên hệ với thực tế, phải có thí nghiệm và thực hành. Học và
hành phải kết hợp với nhau”. Người giảng giải: “Lý luận phải đem ra thực hành.
Thực hành phải nhằm theo lý luận. Lý luận cũng như cái tên (hoặc viên đạn).
Thực hành cũng như cái đích để bắn. Có tên mà không bắn, hoặc bắn lung tung,
cũng như không có tên. Lý luận cốt để áp dụng vào thực tế. Chỉ học thuộc lòng,
để đem loè thiên hạ thì lý luận ấy cũng vô ích. Vì vậy, chúng ta phải gắng học,
đồng thời học thì phải hành”.
Chủ tịch Hồ Chí Minh luôn yêu cầu đội
ngũ cán bộ, công chức phải thường xuyên không ngừng học tập, nâng cao trình độ,
phải coi việc học tập là công việc suốt đời. Người chỉ rõ: “Một người học xong
đại học, có thể gọi là có trí thức. Song y không biết cày ruộng, không biết làm
công, không biết đánh giặc, không biết làm nhiều việc khác. Nói tóm lại: công
việc thực tế, y không biết gì cả. Thế là y chỉ có trí thức một nửa. Trí thức
của y là trí thức học sách, chưa phải là trí thức hoàn toàn. Y muốn thành một
người trí thức hoàn toàn, thì phải đem cái trí thức đó áp dụng vào thực tế”. Vì
lẽ đó, Chủ tịch Hồ Chí Minh yêu cầu mỗi cán bộ, công chức cần phải xác định:
“Học hỏi là một việc phải tiếp tục suốt đời. Suốt đời phải gắn liền lý luận với
công tác thực tế. Không ai có thể tự cho mình đã biết đủ rồi, biết hết rồi. Thế
giới ngày ngày đổi mới, nhân dân ta ngày càng tiến bộ, cho nên chúng ta phải
tiếp tục học và hành để tiến bộ kịp nhân dân”.
Khi người cán bộ, công chức đã có cả
phẩm chất và năng lực, có đức và có tài để gánh vác trọng trách, nhiệm vụ mà
Đảng, Nhà nước và nhân dân giao phó, Chủ tịch Hồ Chí Minh tiếp tục yêu cầu đội
ngũ này phải thực hành phương pháp làm việc khoa học, tác phong chuyên nghiệp,
hiện đại, sâu sát dân, gần dân, học hỏi dân để hoàn thiện mình. Theo Người,
muốn học thành công phải có kế hoạch cụ thể, khoa học, phải tự nguyện, tự giác,
tích cực, chủ động và kiên trì bền bỉ, quyết tâm thực hiện kế hoạch đến cùng;
phải triệt để tận dụng mọi điều kiện, phương tiện, hình thức để học. Học đến
đâu phải ra sức luyện tập thực hành đến đó, học phải đi đôi với hành, lý luận
phải gắn liền với thực tiễn. Học mà không đi đôi với hành thì vô ích. Hành mà
không học thì hành không trôi chảy. Trong thực hiện nhiệm vụ, Chủ tịch Hồ Chí
Minh yêu cầu: “Cán bộ tỉnh phải đến tận các huyện, các xã. Cán bộ huyện phải
đến tận các xã, các thôn. Cán bộ phải chân đi, mắt thấy, tai nghe, miệng nói,
tay làm, óc nghĩ. Để thiết thực điều tra, giúp đỡ, kiểm soát, rút kinh nghiệm,
trao đổi kinh nghiệm giúp đỡ nông dân và học hỏi dân”.
Có thể khẳng định rằng, quan điểm của
Chủ tịch Hồ Chí Minh về đào tạo, bồi dưỡng, huấn luyện cán bộ đã hàm chứa khá
đầy đủ các nguyên lý, nguyên tắc, các yếu tố cấu thành hoạt động giáo dục theo
lý luận giáo dục học hiện đại. Điều đó cho thấy quan điểm Hồ Chí Minh về đào
tạo, bồi dưỡng cán bộ có giá trị lý luận sâu sắc và giá trị thực tiễn to lớn,
có thể vận dụng trong công tác đào tạo, bồi dưỡng đội ngũ cán bộ, công chức nói
chung, cán bộ, công chức hành chính nói riêng ở nước ta hiện nay.
Sưu tầm
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét