Nửa tỉ đô la tài sản tan tành.
Một quốc gia xáo động. Người dân hoang mang. Không có một tiếng súng hay cần
một kíp nổ nào. Đó là hình thái mới của chiến tranh, nơi những trận đánh được
thực hiện trên những bàn phím nhựa và một đường truyền cáp quang.
Ngày
27-4-2007 có thể sẽ được ghi vào lịch sử chiến tranh hiện đại. Đó là thời điểm
vang lên tiếng chuông báo hiệu một kỷ nguyên mới của chiến tranh - khi các nhà
lãnh đạo quốc phòng và dân cư trên toàn cầu giật mình nhận ra: họ đang đối mặt
với một loại hình chiến tranh mới.
Đó
là thời điểm mà cả đất nước Estonia gồng mình hứng chịu một chuỗi các cuộc tấn
công vào hệ thống máy tính của quốc hội, các bộ ngành, ngân hàng, nhà băng, cơ
quan thông tấn sau một mâu thuẫn ngoại giao. Lần đầu tiên trong lịch sử, một
cuộc tấn công điện tử diễn ra trên tầm quốc gia. Nhiều nghi vấn được đưa ra,
nhưng thủ phạm không thể được tìm thấy.
Nhiều
chuyên gia khắp thế giới cùng tham gia phân tích và điều tra nhưng không tìm
được nơi đã “bắn đi” những viên đạn điện tử. Sau này, một tổ chức tại
Tranistria, một vùng lãnh thổ thuộc Liên Xô cũ, hiện gần như không được quốc
gia nào thừa nhận, đứng ra nhận trách nhiệm. Vụ việc bế tắc vì không có cơ chế
nào cho phép Estonia hay kể cả là Interpol điều tra ở đó.
Sự
kiện Estonia khiến giới chức quân sự NATO giật mình. Ngày 14-7 năm đó, các bộ
trưởng quốc phòng NATO nhóm họp tại Bỉ để bàn về cuộc tấn công, và thống nhất
về phương án hành động trước những cuộc tấn công điện tử. Ngày 25-7, tổng thống
Estonia sang thăm Nhà Trắng và trao đổi với tổng thống George W. Bush về cuộc
tấn công. Một năm sau đó, Trung tâm huấn luyện phòng ngự điện tử của NATO
(CCDCOE) được thành lập tại chính thủ đô Tallinn của Estonia.
Các
hacker và các cuộc tấn công điện tử không còn xa lạ gì với thế giới trong hơn
hai thập kỷ qua. Từ năm 2003, nước Mỹ đã hứng chịu một loạt cuộc tấn công có
quy mô khác nhau vào những hệ thống máy tính quan trọng của chính phủ, mà họ
gọi là “Mưa Titan” - thứ mà Mỹ cáo buộc Trung Quốc đạo diễn. Nhưng ý thức về
việc không gian điện tử trở thành một môi trường của chiến tranh dường như chỉ
bắt đầu kể từ sau “trận đánh lịch sử” tại Estonia năm 2007.
Bảy
năm sau, phương pháp chiến tranh này dường như đã bùng nổ trên quy mô toàn cầu,
cả về mức độ lẫn tần suất sử dụng: năm 2014, trong báo cáo tổng kết của
FireEye, hãng an ninh mạng hàng đầu của Mỹ, người ta nhìn thấy cụm từ “World
War C”, tức là “Chiến tranh thế giới C”. Và chữ C là viết tắt của từ “cyber” -
“điện toán”.
Năm
2014 chứng kiến cuộc tấn công ăn cắp dữ liệu lớn nhất lịch sử ngành tài chính.
Thông tin về 76 triệu tài khoản hộ gia đình và 7 triệu doanh nghiệp nhỏ đã bị
đánh cắp khỏi hệ thống máy tính của đại ngân hàng JP Morgan Chase. Đó là một
cuộc tấn công quy mô mà các nhà điều tra Mỹ khăng khăng đổ cho hacker Nga: tổng
cộng có 10 thể chế tài chính lớn nhỏ tại Mỹ bị tấn công, ngoài ra còn có nỗ lực
xâm nhập bất thành vào hàng loạt đại ngân hàng khác, như Citigroup hay HSBC.
Mặc
dù thiệt hại của vụ này hiện chưa được đo lường, nhưng nó khiến nước Mỹ phải
giật mình vì thủ phạm đã sử dụng những phương pháp quá phức tạp, và nạn nhân
lại là thể chế tài chính lớn nhất nước Mỹ - nơi mà mọi biến động có thể khiến
nền kinh tế chao đảo.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét