Bài học chung từ các quốc
gia này là sáp nhập địa giới hành chính phải đi kèm đổi mới thực chất về phân
quyền và đầu tư hạ tầng, nhất là hạ tầng công nghệ.
Nhật Bản, Đan Mạch và Đức thường
được nhắc đến như những ví dụ điển hình về sắp xếp các đơn vị hành chính địa
phương nhằm nâng cao hiệu quả quản lý, tiết kiệm chi phí và đảm bảo dịch vụ
công chất lượng. Dù có bối cảnh chính trị và văn hóa khác nhau, các nước đều đề
cao việc giảm bớt tầng nấc trung gian, trao thêm quyền lực và nguồn lực cho đơn
vị đủ quy mô, đồng thời đẩy mạnh ứng dụng công nghệ. Từ đó, họ xây dựng được bộ
máy chính quyền địa phương gọn nhẹ nhưng vẫn sát dân, phù hợp với yêu cầu phát
triển kinh tế - xã hội.
Nhật Bản đối mặt với dân số
già hóa và chi phí duy trì bộ máy hành chính cao ở các thị trấn, làng xã nhỏ.
Chính phủ quyết định tinh giản bộ máy địa phương để tích hợp nguồn lực và tăng
hiệu quả phát triển. Chương trình “Heisei no daigappei” khuyến khích sáp nhập
các đơn vị nhỏ liền kề thành các thành phố lớn hơn, giúp nâng cao tiềm lực kinh
tế, thu hút đầu tư hạ tầng và cải thiện dịch vụ công. Trước đó, Nhật Bản có hơn
3.200 đơn vị hành chính cấp dưới, còn sau chương trình sáp nhập, giảm xuống khoảng
1.700. Ưu điểm của chương trình là giảm chi phí hành chính, tích hợp nguồn vốn
và nâng cao chất lượng dịch vụ; thách thức là lo ngại mất bản sắc truyền thống
và khu vực nông thôn bị bỏ quên. Ở một số nơi tâm lý người dân lo ngại mất tên
gọi truyền thống, đồng thời một số khu vực nông thôn xa trung tâm sợ bị bỏ quên
do ngân sách, nguồn lực tập trung về trung tâm lớn hơn. Công tác sắp xếp cán bộ
và duy trì sự gắn kết cộng đồng cũng đặt ra nhiều khó khăn. Bài học rút ra là cần
có chính sách minh bạch, phân chia quyền hạn hợp lý và hỗ trợ tốt qua các dịch
vụ công trực tuyến.
Tại Đan Mạch, cuộc cải
cách nổi bật nhất diễn ra năm 2007 khi các “hạt” (counties) bị giải thể, thay bằng
5 “vùng” (regions) chịu trách nhiệm về y tế và giao thông công cộng, còn hầu hết
lĩnh vực gần gũi với người dân được chuyển xuống các đô thị tự quản
(municipalities). Bằng cách ấy, chi phí duy trì cấp trung gian giảm hẳn, ngân
sách được dồn cho hạ tầng và dịch vụ thiết yếu. Cùng lúc, Đan Mạch đẩy mạnh
chính phủ điện tử, rút gọn nhiều thủ tục hành chính, cho phép người dân nộp hồ
sơ hoặc tra cứu thông tin trực tuyến. Nhờ vậy, nền hành chính trở nên thông suốt
hơn, tăng tính trách nhiệm giải trình và giảm được nhiều khâu không cần thiết.
Việc sáp nhập đô thị cũng diễn ra kèm theo chính sách nhân sự rõ ràng, công
khai, giúp cán bộ an tâm về chế độ đãi ngộ và môi trường làm việc. Từ đó, Đan Mạch
vẫn duy trì chất lượng dịch vụ công rất cao, đồng thời giảm đáng kể gánh nặng
hành chính cho ngân sách.
Ở Đức, quá trình
“Kreisreform” (cải cách cấp huyện) diễn ra không tập trung, bởi nước này tổ chức
theo mô hình liên bang. Mỗi bang (Bundesland) có cách thức riêng trong việc sáp
nhập hoặc xóa bớt tầng nấc hành chính dựa trên nhu cầu thực tế. Các bang miền
Đông như Brandenburg hay Mecklenburg-Vorpommern hợp nhất nhiều huyện nhỏ để tạo
nên những đơn vị đủ tầm, còn bang giàu có như Bayern thường đi từng bước chậm
rãi. Song tựu trung, họ đều muốn nâng cao quy mô và khả năng tự chủ cho địa
phương, giúp các đô thị, huyện có đủ ngân sách và dân số để phát triển dịch vụ
y tế, giáo dục, giao thông tốt hơn. Cũng như Đan Mạch, Đức khuyến khích chính
quyền cấp địa phương ứng dụng công nghệ thông tin, tạo điều kiện cho người dân
tiếp cận thủ tục hành chính nhanh gọn và minh bạch. Dù thành quả giữa các bang
có khác nhau song hầu hết đều giảm số đơn vị hành chính, giảm chi tiêu cho bộ
máy trung gian, đồng thời nâng cao chất lượng dịch vụ.
Bài học chung từ các quốc
gia này là sáp nhập địa giới hành chính phải đi kèm đổi mới thực chất về phân
quyền và đầu tư hạ tầng, nhất là hạ tầng công nghệ. Nếu chỉ xóa bớt một tầng nấc
mà không bố trí đủ ngân sách, nhân lực và cơ sở pháp lý cho cấp dưới, quá trình
quản lý có thể gặp đình trệ. Trong khi đó, nếu tận dụng chính phủ điện tử, cổng
dịch vụ công trực tuyến, người dân sẽ được hưởng lợi nhiều hơn, rút ngắn thủ tục
và thời gian. Một yếu tố then chốt khác là chính sách nhân sự và công tác tuyên
truyền. Đan Mạch tiến hành sáp nhập với lộ trình rõ ràng, tham vấn ý kiến
chuyên gia và cộng đồng, minh bạch trong chế độ cho cán bộ, nên hầu như không
gây xung đột. Ở Đức, các bang cũng phải chứng minh tính cấp thiết và lợi ích
chung, trước khi hợp nhất huyện nhỏ. Chính quyền công khai số liệu và dự báo
phát triển, tạo được lòng tin của người dân về triển vọng kinh tế - xã hội tốt
hơn sau khi sáp nhập.
Những kinh nghiệm này gợi
ý nhiều điều cho Việt Nam, nhất là khi chúng ta đang cân nhắc bỏ cấp trung gian
ở nơi đủ điều kiện và sáp nhập các tỉnh không đạt tiêu chí.
Thứ nhất, cần đặt việc sáp
nhập trong tổng thể cải cách hành chính và c.h.u.y.ể.n đ.ổ.i s.ố. Để tránh tình
trạng chồng chéo, bộ máy mới phải có phân cấp, phân quyền rõ ràng. Thứ hai,
cũng như Đức và Đan Mạch, chúng ta nên áp dụng một mô hình linh hoạt, không đồng
nhất cho mọi nơi, vì Việt Nam có địa hình đa dạng, trình độ kinh tế - xã hội
khác biệt giữa miền núi, đồng bằng, đô thị lớn. Điều cần làm là xây dựng tiêu
chí chặt chẽ, có lộ trình minh bạch, giúp người dân và cán bộ sẵn sàng. Thứ ba,
đi kèm với sáp nhập, phải cải thiện hạ tầng, nhất là giao thông và công nghệ
thông tin, để cấp dưới có thể “nối thẳng” với cấp trên mà không cần qua nhiều
khâu. Thứ tư, cần giải quyết bài toán nhân sự bằng cách bố trí, đào tạo lại hoặc
có chính sách luân chuyển, bồi dưỡng phù hợp. Nếu tâm lý cán bộ ổn định, quá
trình sáp nhập sẽ thuận lợi hơn. Cuối cùng, như cả ba mô hình cho thấy, sự minh
bạch về chi tiêu và khả năng tiếp cận dịch vụ công có ý nghĩa quyết định đến
lòng tin xã hội.
Nhật Bản, Đan Mạch và Đức
đã chứng minh sáp nhập địa phương giúp giảm đáng kể chi phí hành chính và tăng
hiệu quả quản trị, với điều kiện phải kết hợp phân quyền, ứng dụng công nghệ số
và chính sách nhân sự, tài chính phù hợp. Việt Nam cũng có thể đạt được lợi ích
tương tự nếu chúng ta triển khai bài bản, có sự đồng thuận cao trong xã hội, nhấn
mạnh lợi ích lâu dài, đồng thời chú trọng đến tính đặc thù vùng miền.
Việc tinh gọn bộ máy không
nên chỉ dừng ở việc thu gọn địa giới hành chính, mà còn phải song hành với đổi
mới tư duy quản trị, để người dân là đối tượng được phục vụ tốt nhất. Qua những
gì đã diễn ra ở một số quóc gia, chúng ta thấy rõ: sáp nhập không phải là mục
tiêu tự thân, mà là công cụ để nâng cao hiệu quả, thúc đẩy phát triển kinh tế -
xã hội và bảo đảm rằng, chính quyền ngày càng gần dân, hoạt động minh bạch, hiện
đại và bền vững hơn./
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét