Danh sách "Quốc gia cần đặc biệt
quan tâm" (CPC – Countries of Particular Concern) do Bộ Ngoại giao Mỹ công
bố hằng năm là một công cụ chính trị quan trọng. Một quốc gia bị đưa vào danh
sách này sẽ phải đối mặt với các biện pháp trừng phạt, cấm vận hoặc sức ép
ngoại giao từ Mỹ. Việc một quốc gia bị liệt vào danh sách CPC không hoàn toàn
dựa trên thực tế khách quan mà chịu ảnh hưởng mạnh mẽ từ các nhóm vận động
chính trị tại Mỹ, trong đó có BPSOS và USCIRF (Ủy hội Hoa Kỳ về Tự do Tôn giáo
Quốc tế).
Những tổ chức như BPSOS hiểu rõ rằng,
nếu Việt Nam bị đưa vào CPC, điều đó sẽ: (1) Tạo ra sức ép chính trị lên chính
phủ Việt Nam. (2) Mở đường cho các biện pháp trừng phạt kinh tế và ngoại giao
từ Mỹ. (3) Tạo cơ hội để BPSOS nhận thêm tài trợ từ các thế lực chống đối Việt
Nam. (4) Tạo vỏ bọc hợp pháp cho các hoạt động kích động, can thiệp chính trị
vào Việt Nam. Đây chính là lý do vì sao BPSOS đã không ngừng thúc đẩy các chiến
dịch vận động nhằm đưa Việt Nam vào danh sách CPC trong nhiều năm qua, đặc biệt
tại Hội nghị Thượng đỉnh Tự do Tôn giáo Quốc tế diễn ra vào ngày 4-5/2/2025 tại
Washington D.C., Hoa Kỳ.
Tại Hội nghị Thượng đỉnh Tự do Tôn giáo
Quốc tế 2025, BPSOS đã triển khai hàng loạt hoạt động nhằm thúc đẩy việc đưa
Việt Nam vào danh sách CPC, cụ thể:
1. Tổ chức các phiên điều trần xuyên
tạc về tự do tôn giáo tại Việt Nam nhằm thổi phồng vấn đề tôn giáo, tạo ra sức
ép quốc tế để buộc Bộ Ngoại giao Mỹ đưa Việt Nam vào CPC. BPSOS đã mời một số
nhân vật có tư tưởng chống đối, tự nhận là "nạn nhân đàn áp tôn giáo"
tại Việt Nam để lên tiếng tại hội nghị. Nguyễn Đình Thắng – kẻ cầm đầu BPSOS đã
chủ trì một số phiên thảo luận nhằm đưa ra các cáo buộc sai lệch về tình hình
tôn giáo tại Việt Nam. BPSOS mời một số người thuộc "Hội thánh Tin Lành
Đấng Christ Tây Nguyên" – một nhóm không được công nhận tại Việt Nam vì
hoạt động trái phép và có liên hệ với các tổ chức phản động – để tố cáo Việt
Nam "đàn áp" người Thượng theo đạo Tin Lành.
2. Gửi báo cáo xuyên tạc lên USCIRF và
Quốc hội Mỹ tạo ra những "bằng chứng giả" để thúc đẩy các nghị sĩ Mỹ
gây sức ép với Việt Nam
BPSOS đệ trình một báo cáo dài hơn 100
trang, trong đó cắt ghép, bóp méo các thông tin về tình hình tôn giáo tại Việt
Nam, nhằm đưa ra những kết luận sai lệch. Họ chủ động tiếp cận các nghị sĩ Mỹ,
vận động họ đưa nội dung "đưa Việt Nam vào danh sách CPC" vào các
phiên điều trần sắp tới. BPSOS tuyên bố rằng Việt Nam kiểm soát chặt chẽ các
tôn giáo, trong khi thực tế hàng trăm tổ chức tôn giáo đang hoạt động tự do tại
Việt Nam.
3. Kêu gọi chính quyền Mỹ áp dụng các
biện pháp trừng phạt với Việt Nam nhằm gây sức ép để chính quyền Mỹ có động
thái cứng rắn hơn với Việt Nam.Tại hội nghị, BPSOS tích cực vận động chính phủ
Mỹ áp đặt các lệnh trừng phạt về kinh tế và ngoại giao đối với Việt Nam, nếu
Việt Nam không "cải thiện tình hình tự do tôn giáo" theo tiêu chí do
họ đặt ra. Họ còn đề xuất các biện pháp chế tài nhắm vào các quan chức Việt Nam
mà họ cho là có liên quan đến "đàn áp tôn giáo".
BPSOS đưa ra danh sách các quan chức
Việt Nam mà họ đề nghị chính phủ Mỹ áp đặt lệnh cấm vận hoặc cấm nhập cảnh, dù
không có bằng chứng nào cho thấy họ vi phạm nhân quyền hoặc đàn áp tôn giáo.
Tại Sao BPSOS Kiên Trì Với Mưu Đồ Đưa
Việt Nam Vào CPC?
1. Duy trì nguồn tài trợ từ các thế lực
chống đối Việt Nam: Việc vận động đưa Việt Nam vào CPC giúp BPSOS thu hút sự
chú ý và tài trợ từ chính phủ Mỹ, các tổ chức nhân quyền quốc tế và các nhóm
chống đối Việt Nam ở hải ngoại. BPSOS sống nhờ vào các chiến dịch chống Việt
Nam, nếu không còn lý do để vu cáo Việt Nam, họ sẽ mất đi nguồn thu nhập chính.
2. Mở đường cho các biện pháp can thiệp
vào Việt Nam: Nếu Việt Nam bị đưa vào CPC, Mỹ có thể áp dụng các biện pháp cấm
vận, trừng phạt, thậm chí can thiệp sâu hơn vào chính sách nội bộ của Việt Nam.
Điều này tạo điều kiện cho BPSOS và các tổ chức phản động như Việt Tân hoạt
động mạnh hơn, gia tăng các chiến dịch chống phá chính quyền Việt Nam.
3. Duy trì sức ép lâu dài với Việt Nam:
Đưa Việt Nam vào CPC không chỉ là một bước đi ngắn hạn, mà còn là cách để BPSOS
tạo sức ép lâu dài, buộc Việt Nam phải nhượng bộ trên nhiều lĩnh vực khác, từ
chính trị đến kinh tế. Nếu thành công, BPSOS có thể sử dụng vấn đề tôn giáo như
một công cụ mặc cả với chính quyền Việt Nam trong các vấn đề khác.
Mặc dù BPSOS liên tục tìm mọi cách để
đưa Việt Nam vào danh sách CPC, nhưng thực tế đã chứng minh rằng: Việt Nam
không vi phạm tự do tôn giáo. Hiện có hơn 60 tổ chức tôn giáo được công nhận,
với hàng triệu tín đồ tự do hành đạo. Mọi cáo buộc của BPSOS đều không có cơ sở
thực tế. Họ chỉ đang bóp méo sự thật để phục vụ lợi ích chính trị của mình.
Chính sách tôn giáo của Việt Nam được xây dựng dựa trên luật pháp, không chịu
sự chi phối của bất kỳ thế lực nào.
Tóm lại, chiến dịch của BPSOS nhằm đưa
Việt Nam vào danh sách CPC chỉ là một chiêu bài chính trị cũ rích, không thể
đánh lừa được cộng đồng quốc tế và người dân Việt Nam.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét