Trong bối cảnh yêu cầu cải cách thể
chế ngày càng trở nên cấp thiết, đặc biệt trước những giới hạn về hiệu quả vận
hành, tính linh hoạt và trách nhiệm giải trình trong mô hình tổ chức chính
quyền địa phương hiện nay, Việt Nam cần chuyển mạnh sang tiếp cận quản trị theo
hướng phân quyền thực chất, dựa trên nguyên tắc bổ trợ (subsidiarity) –
một nguyên lý đã chứng minh giá trị cả về lý luận lẫn thực tiễn tại nhiều quốc
gia, như: Đức, Thụy Điển, Nhật Bản và đặc biệt là trong thiết kế quản trị đa
tầng của EU.
Nguyên tắc bổ trợ, được định nghĩa tại Điều 5(3) của Hiệp ước Maastricht (EU, 1992), xác lập rằng:“Việc ra quyết định cần được thực hiện ở cấp gần dân nhất có thể, và cấp cao hơn chỉ can thiệp khi mục tiêu chính sách không thể đạt được một cách hiệu quả ở cấp thấp hơn”.
Nói cách khác, bổ trợ là nguyên tắc
phân quyền theo chiều từ dưới lên, trong đó chính quyền trung ương chỉ can
thiệp khi cấp địa phương không đủ năng lực thực hiện nhiệm vụ công. Mô hình này
giúp duy trì tính thống nhất quốc gia, nhưng đồng thời tối đa hóa quyền tự chủ
và trách nhiệm giải trình của địa phương, theo nguyên lý: “giao quyền đến nơi
có năng lực thực hiện tốt nhất”.
Tư tưởng này hiện đã được khơi dậy
mạnh mẽ trong định hướng lãnh đạo cao cấp, thể hiện qua phương châm của Tổng Bí
thư Tô Lâm: “Địa phương quyết – Địa phương làm – Địa phương chịu trách nhiệm”. Đây là chỉ dấu
chính trị – thể chế rõ ràng, cho thấy Việt Nam đang bước vào giai đoạn chuyển
tiếp từ mô hình quản lý tập quyền sang mô hình quản trị phân quyền trách nhiệm.
Trong mô hình mới, trung ương giữ vai trò kiến tạo thể chế, giám sát và đánh
giá kết quả, trong khi địa phương là trung tâm thực thi, sáng tạo và chịu trách
nhiệm chính trị – hành chính trước người dân và pháp luật.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét