Một nguyên tắc then chốt trong thực
hiện phân quyền bổ trợ là không áp dụng mô hình tổ chức “đồng phục” mà thay vào
đó, cần phân loại địa phương dựa trên chức năng, điều kiện và năng lực thể chế
thực tế. Trên cơ sở đó, có thể xác lập ba nhóm chính quyền địa phương, tương
ứng với các đặc trưng quản trị khác nhau:
(1) Chính quyền đô thị: cần cơ chế
điều hành tập trung, linh hoạt và chuyên nghiệp hóa cao, có khả năng xử lý các
vấn đề phức tạp của đô thị hóa và cung ứng dịch vụ công cường độ cao.
(2) Chính quyền nông thôn: ưu tiên ổn
định tổ chức, tăng cường phân quyền dân sinh và phát triển bền vững, chú trọng
đến nông nghiệp, bảo vệ môi trường và an sinh cơ sở.
(3) Chính
quyền khu vực động lực (vùng kinh tế trọng
điểm, khu công nghiệp – công nghệ cao, vùng biên giới…): cần áp dụng mô
hình “bán tự trị” hoặc “khu vực đặc quyền quản trị”, với cơ chế đặc thù về ngân
sách, tổ chức bộ máy và nhân sự.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét