Trong mô hình phân cấp phân quyền điều chỉnh linh hoạt (Regulatory Decentralisation)., chính quyền trung ương ban hành khung pháp
lý, các chuẩn mực chính sách và mục tiêu vĩ mô, trong khi địa phương được quyền
tự quyết về cách thức thực hiện, tổ chức bộ máy và huy động nguồn lực tùy theo
điều kiện thực tiễn. Đây là hình thức phân quyền mềm, theo nguyên tắc “trung
ương kiến tạo – địa phương linh hoạt”, thường thấy tại các quốc gia có truyền
thống pháp quyền và năng lực thể chế cao như Phần Lan, Thụy Điển, Hà Lan.
Ưu điểm nổi bật là tạo không gian sáng tạo, thích ứng cao cho
địa phương mà vẫn bảo đảm kiểm soát chiến lược từ trung ương. Theo OECD (2017),
việc thiết kế phân quyền theo mô hình điều chỉnh linh hoạt có thể tối ưu hóa
hiệu quả thực thi chính sách công, đồng thời hạn chế nguy cơ phân tán quyền lực
và mất kiểm soát trong điều hành quốc gia.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét