Thứ Bảy, 8 tháng 5, 2021
Hàng loạt đề xuất quy hoạch sân bay không được chấp thuận
Hàng trăm người Ấn Độ tụ tập cầu nguyện
Mánh lừa của hacker với người chuyển khoản nhầm
Vĩnh Phúc đình chỉ công tác hai công an
Có thể tổ chức nhiều đợt thi tốt nghiệp THPT
Thủ đô Malaysia siết hạn chế phòng Covid-19
Cựu thủ tướng Malaysia bị phạt vì vi phạm quy định chống Covid-19
Hà Tĩnh cách ly tập trung 21 ngày với người về từ Bệnh viện K
Làm giàu chủ động
Lý do học 'cá biệt' mà vẫn giàu
Cử nhân 'chạy chợ' kiếm trăm triệu
Các tỉnh giám sát người về từ ổ dịch bệnh viện ở Hà Nội ra sao?
Hà Nội, Hưng Yên, Bắc Ninh phong tỏa nhiều khu dân cư
‘Tiến hóa’ trong mùa dịch
Bỏ thi có được không?
Thứ trưởng Y tế: Tranh thủ từng phút truy vết Covid-19 ở Bắc Ninh
Bốn cựu thanh tra giao thông bị cáo buộc bảo kê sắp ra toà
Campuchia bỏ tù người cố ý lây nCoV cho cộng đồng
Thứ trưởng Campuchia mất chức vì tung tin giả Covid-19
Học sinh cuối cấp vừa ôn thi vừa lo Covid-19
'Bệnh nhân 3051' ở Hải Dương nhập cảnh trái phép
Ca nghi nhiễm nCoV tiếp xúc nhiều người khi đi làm căn cước
Việt Nam ghi nhận thêm 78 ca COVID-19, có 65 ca lây nhiễm cộng đồng
BỞI CHIẾN TRANH ĐÂU PHẢI TRÒ ĐÙA ...
Tấm bản đồ toàn màu xám đen này do người Mỹ cung cấp, vùng xám đen, thể hiện những nơi bom, đạn, mìn người Mỹ thả xuống tại VN, qua đây, để người dân VN và thế giới thấy rằng, Bom, mìn, đạn của kẻ xâm lược, đã tàn phá tan hoang đất nước này.
Tổng số bom, đạn, mìn mà Mỹ ném xuống toàn Đông Dương là 7,85 triệu tấn, gấp gần 3 lần tổng số bom mà tất cả các nước đã sử dụng trong Chiến tranh thế giới thứ hai và tương đương sức công phá của 250 quả bom nguyên tử mà Mỹ ném xuống Hiroshima. hàng triệu người dân nước Việt bị chết oan uổng bởi bom đạn của kẻ xâm lăng, có thể nói, máu chảy thành sông, xương chất thành núi, tội ác man rợ của quân xâm lược và bè lũ tay sai của chúng là, trời không dung, đất không tha. ...Tuy nhiên, sau chiến tranh, máu của người dân vẫn đổ xuống mảnh đất đau thương này, bởi hàng vạn quả bom mìn vẫn nằm rải rác đâu đó trên dải đất hình chữ S, phát nổ bất kỳ lúc nào, lại gây thảm cảnh đau thương, tang tóc ... vậy mà, mấy ông lật sử lại muốn rửa mặt cho ngoại bang, không dám gọi chúng là quân xâm lược mà kêu chúng là "bên thứ ba", họ còn chạy tội cho đám tay sai bán nước ngụy quyền Sài Gòn là "chính quyền", hay "một Quốc gia hợp pháp", Có "Thủ đô" là Sài Gòn, trái với lời Bác dạy "Nước Việt Nam là một, dân tộc Việt Nam là một, sông có thể cạn, núi có thể mòn song chân lý đó không bao giờ thay đổi".
Tấm bản đồ do người Mỹ cung cấp đã nói lên tất cả tội ác dã man của chúng......và tội lỗi của những kẻ ngụy sử có âm mưu lật sử dân tộc
Nguồn: Tìm hiểu lịch sử
Cảnh giác cao và kiên quyết đấu tranh với phong trào “không biết không bầu” của các thế lực thù địch, phản động.
Như chúng ta đã biết, bầu cử là một biểu hiện tính dân chủ, tiến bộ của nhà nước pháp quyền so với các chế độ chính trị đã có trong lịch sử như phong kiến hoặc chiếm hữu nô lệ. Ở Việt Nam, bầu cử đại biểu Quốc hội và HĐND là một hình thức thể hiện quyền làm chủ của công dân cao nhất, để cử tri bầu ra những vị đại diện cho lòng yêu nước, có bản lĩnh chính trị kiên định, đủ phẩm chất, uy tín, năng lực và trình độ, có khả năng đại diện cho ý chí, nguyện vọng của cử tri để lập pháp, giám sát sự lãnh đạo, quản lý, điều hành đất nước của Chính phủ. Thế nên, ở Việt Nam, bầu cử đại biểu Quốc hội, HĐND được xem trọng và được ví như ngày hội thực sự. Quyền và nghĩa vụ bầu cử của công dân Việt Nam chỉ có được sau khi Đảng Cộng sản Việt Nam lãnh đạo nhân dân đánh đổ chế độ thực dân, phong kiến, giành lại độc lập, tự do.
Thời gian qua, trên mạng xã hội, một số đối tượng cơ hội chính trị
trong nước đã phát động phong trào “không biết không bầu”. Đây là chiêu thức
cũ, vẫn lấy cảm hứng từ những câu chuyện "dân chủ phương tây", mà
chính những xã hội đó đang phải gánh chịu hậu quả nặng nề, hố sâu ngăn cách các
bộ phận nhân dân như những vết thương không cầm máu. Phong trào kêu gọi “không
biết không bầu” là rất thâm hiểm. Nó không chỉ cổ vũ cho chủ nghĩa tự do tùy tiện
và chủ nghĩa dân túy vốn đang là ác mộng của nhiều nước trên thế giới mà nó còn
liên quan đến lý luận về xây dựng nhà nước pháp quyền với những ưu việt đã được
khẳng định.
Thấm nhuần Chủ nghĩa Mác-Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh và từ thực tiễn
xây dựng đất nước, trong các văn kiện của Đảng ta lâu nay đều khẳng định mục
tiêu xây dựng nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa Việt Nam của
nhân dân, do nhân dân, vì nhân dân; mọi quyền lực nhà nước thực sự thuộc về
nhân dân, bảo đảm sự thống nhất giữa bản chất giai cấp công nhân với tính nhân
dân và tính dân tộc sâu sắc. Đó là nhà nước mà ở đó quyền lực nhà nước là thống
nhất, có sự phân công, phối hợp và kiểm soát chặt chẽ giữa các cơ quan trong việc
thực hiện các quyền lập pháp, hành pháp và tư pháp, hoạt động trên cơ sở tuyệt
đối tuân thủ Hiến pháp, pháp luật. Nhà nước pháp quyền xã hội chủ
nghĩa Việt Nam do Đảng Cộng sản Việt Nam lãnh đạo là nhà nước tôn trọng
và thực hiện bảo vệ quyền con người, tất cả vì hạnh phúc của con người; đồng thời
bảo đảm sự giám sát của nhân dân, sự phản biện xã hội của Mặt trận Tổ quốc Việt
Nam và các tổ chức thành viên của Mặt trận. Tất cả những mục tiêu này được hiện
hữu thông qua việc xây dựng bộ máy lãnh đạo, lập pháp, hành pháp và tư pháp
đúng các quy định của Hiến pháp và pháp luật hiện hành mà bầu cử đại biểu Quốc
hội và đại biểu HĐND là một biểu hiện cao nhất.
Thực tiễn cho thấy, thứ nhất, việc đưa ra và tuyên truyền, cổ xúy cho
phong trào tự phát “không biết không bầu” là đi ngược lại với quy định của Hiến
pháp và Luật Bầu cử đại biểu Quốc hội và đại biểu HĐND. Điều 2 của luật này quy
định tuổi bầu cử và tuổi ứng cử như sau: “Tính đến ngày bầu cử được công bố,
công dân nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam đủ mười tám tuổi trở lên có
quyền bầu cử và đủ hai mươi mốt tuổi trở lên có quyền ứng cử vào Quốc hội, HĐND
các cấp”. Thế nên, nếu thực hiện phong trào tự phát “không biết không bầu” thì
tự mình đã đánh mất quyền công dân, quyền cử tri mà pháp luật đã quy định. Xin
nói thêm là, từ năm 1946 trở về trước, dưới chế độ thuộc địa nửa phong kiến,
công dân Việt Nam chưa khi nào được hưởng không khí tự do, dân chủ đúng nghĩa;
chưa ai được cầm trong tay phiếu bầu để bầu ra người đại diện để bảo vệ quyền,
lợi ích chính đáng và hợp pháp của mình. Có thể nói, cùng với việc khai sinh, lập
ra nước Việt Nam dân chủ cộng hòa (2-9-1945) thì cuộc Tổng tuyển cử đầu tiên (bầu
cử Quốc hội Việt Nam khóa I) diễn ra tại các tỉnh, thành phố trong cả nước vào
ngày 6-1-1946, theo lối phổ thông đầu phiếu và lựa chọn ra 333 đại biểu cho Quốc
hội là một bước tiến và dấu ấn lịch sử, thể hiện ý chí khát vọng độc lập, tự do
và quyền làm chủ của toàn dân tộc. Từ đó đến nay, việc bầu cử đại biểu Quốc hội
và đại biểu HĐND trở thành đợt sinh hoạt chính trị sâu rộng, là ngày hội chính
trị của nhân dân. Các quy định trong bầu cử cũng ngày càng được bổ sung, hoàn
thiện, được luật hóa để sao cho phát huy quyền làm chủ của công dân, cử tri được
cao nhất; bảo đảm bầu cử an toàn, thống nhất và hiệu quả. Vậy nên, nếu thực hiện
phong trào tự phát “không biết không bầu” thì khác nào “lấy đá ghè chân mình”,
tự tước đi quyền, lợi ích của chính công dân và của chính cử tri.
Thứ hai, việc tán phát thông tin trái luật đã khiến cho nhiều
người lầm tưởng và hiểu sai lệch chế độ chính trị ở Việt Nam, cổ vũ cho tư tưởng
dân chủ cực đoan, vô lối, chủ nghĩa dân túy. Thực tế, ở các nước phương Tây, việc
bầu nghị viện và bầu ra nhà lãnh đạo đất nước được tiến hành khá cởi mở. Các ứng
cử viên tự do xây dựng đề án, tổ chức các chiến dịch truyền thông, vận động tranh
cử để cử tri lựa chọn. Tuy nhiên, hiện nay việc này đã xuất hiện những “gót
chân Asin” mang biểu hiện lợi ích cục bộ, thao túng chính trị, tranh giành cử
tri bằng mọi giá, triệt hạ đối thủ bằng mọi cách, gây bất bình giữa các tầng lớp
trong xã hội. Những bất ổn, náo loạn, đổ máu... xung quanh bầu cử lãnh đạo cấp
cao của một số quốc gia ngày càng cho thấy những bất đồng, phân biệt về quyền
làm chủ của công dân giữa các tầng lớp khác nhau trong xã hội là rất khó có thể
điều hòa. Những người cổ vũ tự do tuyệt đối, tự do vô chính phủ trong lúc này
chẳng những thiếu hiểu biết, mà còn rắp tâm phá hoại đất nước.
Thứ ba, phong trào tự phát “không biết không bầu” là một cái cớ để các
thế lực thù địch và những người bất đồng chính kiến có dịp phản bác lại sự ổn định
chính trị, ổn định xã hội ở Việt Nam. Chúng mong muốn hạ thấp vai trò, uy
tín của Việt Nam với bạn bè quốc tế và đối tác, ngăn các nhà đầu tư nước ngoài
đến Việt Nam. Đây cũng chính là một trong những căn nguyên có thể cướp đi việc
làm, thu nhập của người lao động trong xã hội và đặc biệt làm giảm động lực
tinh thần hướng tới mục tiêu xây dựng Việt Nam hùng cường...
Nêu cao cảnh giác trước những chiêu bài phá hoại cuộc bầu cử đại biểu
Quốc hội và đại biểu HĐND nhiệm kỳ 2021-2026 là yêu cầu cấp bách với nhân dân
nói chung và mỗi cử tri nói riêng. Vì vậy, mỗi cử tri cần cẩn trọng khi tiếp
xúc với mạng xã hội, không chia sẻ, bình luận những thông tin từ những tài khoản
chứa đựng những nội dung có dụng ý xấu. Mỗi cán bộ, đảng viên, công
chức phải nêu cao tinh thần cảnh giác cách mạng, kiên quyết đấu tranh với những
kẻ cơ hội, vạch rõ âm mưu xấu bẩn của chúng. Mỗi cán bộ, đảng viên cũng đồng thời
là một chiến sĩ dân vận, trước tiên vận động người thân trong gia đình và
những người xung quanh làm tròn trách nhiệm công dân, trách nhiệm cử tri trong
ngày hội lớn của đất nước.
Xây dựng đạo đức công vụ theo Tư tưởng Hồ Chí Minh
Sau Cách mạng Tháng Tám năm 1945, Nhà nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa ra
đời. Hiến pháp đầu tiên năm 1946 đã ghi nhận ý tưởng sâu sắc của Chủ tịch Hồ
Chí Minh về thiết lập một nền công vụ mạnh mẽ, sáng suốt của dân, hoạt động vì
nhân dân và chịu sự kiểm soát, bãi miễn của nhân dân; một nền công vụ hiện đại,
dân chủ, có hiệu lực từ Trung ương đến cơ sở. Tư tưởng đó tiếp tục được thể hiện
nhất quán trong Hiến pháp 1959, trong những sắc lệnh và luật được Nhà nước ban
hành. Ngay từ khi ra đời, nền công vụ Việt Nam dưới sự lãnh đạo của Đảng đã được
xây dựng theo quan điểm của Chủ tịch Hồ Chí Minh - một nền công vụ dân chủ,
thân dân, trọng dân, quý dân. Nền công vụ ấy đã quản lý có hiệu quả mọi hoạt động
trong vùng tự do thời chống Pháp, trên phạm vi miền Bắc sau năm 1954, ở vùng
kháng chiến chống Mỹ, cứu nước và những năm đầu khi cả nước bước vào thời kỳ
quá độ lên chủ nghĩa xã hội.
Theo Tư tưởng Hồ Chí Minh, đạo đức công vụ được thể hiện trong những
nguyên tắc đạo đức, chuẩn mực cơ bản: Một là, cần, kiệm, liêm, chính, chí
công vô tư; Hai là, phải có tinh thần trách nhiệm cao với công việc; Ba là, chấp
hành nghiêm kỷ luật và có tinh thần sáng tạo trong thi hành công vụ; Bốn là, có
ý chí cầu tiến bộ, luôn luôn phấn đấu trong công việc; Năm là, có tinh thần
thân ái, hợp tác với đồng nghiệp trong thực hiện công việc.
Người căn dặn chúng ta: “Mỗi con người đều có thiện và ác ở trong lòng
ta, phải biết làm cho phần tốt ở trong mỗi con người nảy nở như hoa mùa xuân và
phần xấu bị mất dần đi, đó là thái độ của người cách mạng. Đối với những người
có thói hư tật xấu, từ hạng người phản lại Tổ quốc và nhân dân, ta cũng phải giúp
họ tiến bộ bằng cách làm cho cái phần thiện trong con người nảy nở để đẩy lùi
phần ác, chứ không phải đập cho tơi bời”. Trong Di chúc, Người căn dặn: “Phải
có tình đồng chí thương yêu lẫn nhau”, nhắc nhở mỗi cán bộ, đảng viên phải
“Trung với nước, hiếu với dân” “luôn yêu thương con người”. Đó chính là phẩm chất
đạo đức cộng sản của người cán bộ chân chính.
Cho đến hôm nay, khi đất nước bước vào thời kỳ đổi mới, phát triển, hội
nhập quốc tế thì những lời dạy của Hồ Chí Minh về một nền công vụ vì dân vẫn
còn nguyên giá trị. Để xây dựng được nền công vụ đó, đội ngũ cán bộ, công chức
cần có những chuẩn mực đạo đức công vụ. Đạo đức công vụ thể hiện trong các hành
vi cụ thể qua công việc của mỗi cán bộ, công chức. Đạo đức công vụ được bao hàm
trong đạo đức cách mạng. Đạo đức công vụ cần có những quy tắc, chuẩn mực,
nguyên tắc đạo đức bắt buộc mỗi cán bộ, công chức phải tuân thủ. Những chuẩn mực
đạo đức công vụ có sự quan hệ, tác động lẫn nhau trong một hệ thống chuẩn mực
thống nhất. Có lòng trung với nước hiếu với dân, có lòng yêu thương con
người thì mới hết lòng, hết sức đem tài đức của mình phục vụ nhân dân. Có
như vậy mới thực hiện được cần, kiệm, liêm, chính, chí công vô tư, tận tụy
vì công việc chung. Nhờ vậy mới giữ được kỷ luật của cơ quan, tổ chức,
mới rèn được tinh thần trách nhiệm cao với công việc và ý chí phấn đấu
vươn lên không ngừng. Khi giữ được phẩm chất trong sạch, không tham địa vị,
danh vọng, tiền tài, có lòng chính trực thì chắc chắn sẽ có tình thân ái,
hợp tác với đồng nghiệp trong công việc. Đạo đức công vụ không phải tự
thân nó có. Mỗi cán bộ, công chức, viên chức phải tích cực tu dưỡng, rèn luyện
theo các chuẩn mực đạo đức công vụ, chắc chắn chúng ta sẽ có một đội ngũ cán bộ
“vừa hồng vừa chuyên” theo lời dạy của Chủ tịch Hồ Chí Minh.
