Thứ Ba, 11 tháng 4, 2023
LỜI BÁC DẠY NGÀY NÀY NĂM XƯA: NGÀY 12 THÁNG 4 NĂM 1953!
Đoàn kết hình thức, xuôi chiều - mối nguy làm suy yếu tổ chức đảng
Cắt giảm thủ tục rườm rà trong giao dịch đất đai
Tăng cường đấu tranh phản
bác các quan điểm, luận điệu sai trái, thù địch chống phá Đảng; bảo vệ nền tảng
tư tưởng của Đảng
Có
thể nói chưa bao giờ cuộc đấu tranh phản bác các quan điểm, luận điệu sai trái
thù địch; bảo vệ nền tảng tư tưởng của Đảng lại có tính thời sự, cấp thiết và
nống bỏng như hiện nay. Vì bảo vệ nền tảng tư tưởng của Đảng là bảo vệ những
giá trị lịch sử, bản chất cách mạng, khoa học, nhân văn của chủ nghĩa Mác -
Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh, bảo vệ Cương lĩnh, đường lối lãnh đạo của Đảng
Cộng sản; chính sách, pháp luật của Nhà nước, làm cho hệ tư tưởng của Đảng cầm
quyền thấm sâu vào đời sống chính trị, tinh thần của xã hội. Bởi vậy, tăng
cường đấu tranh phản bác các quan điểm, luận điệu sai trái thù địch chống phá
Đảng, bảo vệ nền tảng tư tưởng của Đảng trong tình hình hiện nay là vấn đề quan
trọng cần được đầu tư toàn diện.
Càng gần đến các ngày lễ lớn của đất nước, các
thế lực thù địch, cơ hội chính trị lại tăng cường sử dụng mọi âm mưu, thủ đoạn
để chống phá Đảng, Nhà nước ta với cấp độ ngày càng tinh vi. Chúng lợi dụng
không gian mạng, mạng xã hội (Facebook) để tuyên truyền xuyên tạc đường lối
lãnh đạo của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước, họ phủ nhận nền tảng tư
tưởng của Đảng; bác bỏ chủ nghĩa Mác – Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh. Họ lợi dụng
tình hình dư luận xã hội đang bức xúc về những tệ tham nhũng, tiêu cực, suy
thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức lối sống; những biểu hiện “tự diễn biến”,
“tự chuyển hóa” trong cán bộ, đảng viên, cán bộ công chức, viên chức, trong đó
có cả cán bộ cấp chiến lược, rồi quy chụp mọi khuyết điểm, sai lầm, tiêu cực
trong chủ trương, đường lối đổi mới cán bộ và công tác cán bộ của Đảng.
Hơn thế nữa, các thế lực thù địch, phản động, cơ hội
tuyên truyền xuyên tạc Cương lĩnh, đường lối lãnh đạo của của Đảng Cộng sản
Việt Nam và vai trò quản lý của Nhà nước của chính quyền các cấp, với những thủ
đoạn rất tinh vi, sảo quyệt. Triệt để tấn công vào nội bộ ta một cách toàn
diện cả về tổ chức, con người và nhu cầu của đời sống xã hội như tín ngưỡng,
tôn giáo; lợi dụng một số vụ việc phức tạp, nhạy cảm, sai phạm, khuyết
điểm của một số cán bộ, đảng viên để kích động, chia rẽ nội bộ, bôi nhọ lãnh
đạo cấp cao. Nếu cán bộ, đảng viên không có bản lĩnh chính trị vững vàng
sẽ rất dễ bị tác động dẫn tới hoang mang, dao động, không phân biệt
được đúng - sai, thiếu tin tưởng vào sự lãnh đạo của Đảng, quản lý của Nhà
nước, vào con đường đi lên chủ nghĩa xã hội ở Việt Nam, thậm chí có hành
động làm trái với Cương lĩnh, đường lối, quan điểm của Đảng, chính sách,
pháp luật của Nhà nước. Đây chính là những mầm mống bên trong rất nguy
hiểm, đe dọa đến nền tảng tư tưởng của Đảng.
Âm mưu, thủ đoạn và phương thức chống phá của các phần
tử cơ hội âm thầm và lâu dài nhưng tác hại thực sự rất khó lường; Chúng đòi xóa
bỏ nguyên tắc tổ chức và sinh hoạt Đảng, nhất là là nguyên tắc tập trung dân
chủ; vu cáo Đảng cầm quyền chiếm quyền của dân, vi phạm dân chủ, nhân quyền,
“độc đoán, đảng trị”; đối lập Đảng với Nhà nước và đối lập Đảng, Nhà nước với
nhân dân... Cùng với đó, các thế lực thù địch còn lôi kéo, kích động một bộ
phận người dân và cả một số cán bộ hoặc lợi dụng tự do tín ngưỡng, tôn giáo vào
các mục đích sai trái, bất hợp pháp, gây ảnh hưởng tiêu cực đến an ninh chính
trị, trật tự an toàn xã hội... Đây cũng chính là những vấn đề cần được nhận
diện đầy đủ để có biện pháp, phương hướng xử lý, đấu tranh phù hợp, hiệu quả.
PHẢN BÁC NHỮNG CÁI NHÌN SAI LỆCH VỀ NGÀY 30-4-1975
Cách đây 48 năm, vào lúc 11 giờ 30 phút ngày 30-4-1975, lá cờ
của Mặt trận dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam đã tung bay trên nóc Dinh Độc
Lập, đánh dấu giờ phút thiêng liêng của dân tộc Việt Nam, kết thúc vẻ vang cuộc
kháng chiến chống Mỹ, cứu nước kéo dài 21 năm (1954 - 1975). Kể từ đó, ngày
30-4 hằng năm trở thành ngày lễ chính thức của nhân dân Việt Nam, được đặt tên
là Ngày Chiến thắng, hoặc Ngày Giải phóng hoàn toàn miền Nam, thống nhất đất
nước.
Gần nửa thế kỷ qua, ngày 30-4 đã trở thành ngày hội thống nhất
non sông gấm vóc, ngày tự hào về truyền thống vẻ vang của dân tộc Việt Nam. Thế
nhưng với các thế lực thù địch và một số đối tượng cơ hội chính trị thì ngày
30-4 lại là ngày “hằn học”, ngày “bực tức”, ngày “thù hận”. Đã thành thông lệ
từ nhiều năm nay, cứ gần đến ngày lễ Chiến thắng, một số đối tượng chống cộng
cực đoan ở hải ngoại lại tung ra các bài viết, trả lời phỏng vấn với cách nhìn
sai lệch, xuyên tạc lịch sử về ngày 30-4-1975. Họ gọi cuộc chiến tranh do đế
quốc Mỹ tiến hành ở Việt Nam giai đoạn 1954 - 1975 là “cuộc nội chiến giữa hai
miền Nam - Bắc”; gọi ngày 30-4-1975 là “Ngày quốc hận” và tháng 4-1975 là
“Tháng tư đen”…
Năm nay, vẫn “trung thành” với các âm mưu thâm độc, nhưng các
thế lực thù địch và một số phần tử cơ hội chính trị có vẻ “đổi mới” hơn về
phương thức chống phá, chúng lợi dụng mạng xã hội, mạng Internet để đưa những
thông tin sai lệnh, xuyên tạc sự thật lịch sử, “vẽ” ra viễn cảnh “nếu không có
ngày 30-4-1975”… Nguy hiểm hơn, một số đối tượng còn xúi giục những người trẻ tuổi
ở Việt Nam đấu tranh “đòi tự do dân chủ” theo viễn tưởng phương Tây, từ đó làm
giảm niềm tin vào chế độ, đòi “đa nguyên, đa đảng”…
Có lẽ chúng không biết hoặc cố tính không muốn biết sự thật lịch
sử Việt Nam trong thế kỷ XX. Sau Chiến thắng lịch sử Điện Biên Phủ (tháng
5-1954), thực dân Pháp buộc phải ký Hiệp định Genevơ. Theo nội dung Hiệp định,
vĩ tuyến 17 được coi là ranh giới tạm thời chia đôi đất nước ta. Ranh giới ấy
lẽ ra đã được xóa bỏ, hai miền Nam-Bắc ruột thịt có thể đã được thống nhất chỉ sau
hai năm bằng một cuộc Tổng tuyển cử phổ thông đầu phiếu vào tháng 7-1956. Thế
nhưng đế quốc Mỹ với âm mưu muốn thế chân thực dân Pháp ở miền Nam đã phá đi cơ
hội thống nhất non sông lúc ấy. Chính quyền Ngô Đình Diệm-tay sai của đế quốc
Mỹ biết không thể có cơ hội chiến thắng một cách đàng hoàng, hợp pháp qua cuộc
Tổng tuyển cử trên cả nước trước Chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộng hòa của Chủ
tịch Hồ Chí Minh được lòng dân. Vì thế, dưới sự hậu thuẫn của Mỹ, chính quyền
tay sai Ngô Đình Diệm đã giành quyền thống trị miền Nam bằng vũ lực, súng đạn,
máy chém, sát hại dã man hàng vạn đồng bào, tạo ra những cuộc bắt bớ, giết hại
tín đồ Phật giáo, gây mâu thuẫn dân tộc, tôn giáo. Với việc dựng lên chính
quyền Ngô Đình Diệm, Mỹ đã thi hành ở Việt Nam chủ nghĩa thực dân kiểu mới. Khi
nhận thấy Ngô Đình Diệm không còn phù hợp với chính sách của mình, Mỹ lập tức
dàn xếp một cuộc đảo chính, tiêu diệt cả hai anh em Ngô Đình Diệm và Ngô Đình
Nhu, dựng lên tại miền Nam Việt Nam một chính thể khác phục vụ trung thành hơn
cho lợi ích của Mỹ tại Việt Nam.
Dưới sự chỉ đạo của Mỹ, cùng với quân Mỹ, quân đội ngụy quyền
Sài Gòn đã thực hiện nhiều chiến dịch thảm sát đồng bào miền Nam. Kể cả khi Mỹ
đưa quân trực tiếp tham chiến, hay sau khi quân Mỹ phải rút phần lớn lực lượng
khỏi miền Nam Việt Nam theo Hiệp định Paris vào năm 1973 thì bản chất của cuộc
kháng chiến chống Mỹ, cứu nước của quân và dân ta dưới sự lãnh đạo của Đảng vẫn
không thay đổi. Tại Việt Nam từ năm 1954 đến 1975, thực chất chỉ có một Nhà
nước chính danh của dân tộc Việt Nam tồn tại, đó là Nhà nước Việt Nam Dân chủ
Cộng hòa, được khai sinh ngày 2-9-1945 sau cuộc Cách mạng Tháng Tám lịch sử. Bộ
máy quản lý Nhà nước đó đã được Quốc hội nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa bầu
chọn. Các đại biểu Quốc hội khóa I được cử tri cả nước tín nhiệm bầu ra trong
cuộc Tổng tuyển cử vào ngày 6-1-1946. Còn cái gọi là “Chính phủ Việt Nam cộng
hòa” không phải là một chính quyền hợp pháp, hợp đạo lý, hợp lòng dân mà chỉ là
tay sai cho đế quốc Mỹ.
Đến đầu năm 1973, sau khi thua đau trên chiến trường, chịu sức
ép của dư luận trong nước và quốc tế bởi đang thực hiện một cuộc chiến tranh
phi nghĩa, đế quốc Mỹ buộc phải ký Hiệp định Paris, rút quân khỏi nước ta.
Nhưng Mỹ vẫn để lại một đội ngũ cố vấn hùng hậu, vẫn viện trợ quân sự để tiếp
tục biến chính quyền “Việt Nam cộng hòa” thành con rối trong tay Mỹ. Như thế,
cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước của nhân dân ta không phải là một cuộc nội
chiến giữa hai miền Nam-Bắc của Việt Nam như luận điệu xuyên tạc của các thế
lực thù địch. Mà đó là cuộc kháng chiến chính nghĩa của toàn thể dân tộc Việt
Nam, nhân dân Việt Nam trước sự xâm lược của đế quốc Mỹ và đánh đổ bè lũ tay
sai của Mỹ, kết thúc thắng lợi bằng Chiến thắng 30-4-1975.
Chiến thắng 30-4-1975 là thắng lợi to lớn nhất, trọn vẹn nhất,
vĩ đại nhất trong hành trình thực hiện mục tiêu cách mạng do Đảng ta và Chủ
tịch Hồ Chí Minh lãnh đạo; là trang sử hào hùng và chói lọi trong lịch sử hàng
nghìn năm của dân tộc. Nếu không có Chiến thắng 30-4-1975, chúng ta không thể
có công cuộc đổi mới hiện nay, không có điều kiện để tập trung tiến hành công
nghiệp hóa, hiện đại hóa và đạt được những thành tựu to lớn, có ý nghĩa lịch sử
trong gần 50 năm qua./.
Nhận diện và phòng ngừa các thủ đoạn lợi dụng tôn giáo chống phá Việt Nam hiện nay
Bác bỏ những luận điệu xuyên tạc, phủ nhận giá trị tư tưởng Hồ Chí Minh
Cảnh giác với âm mưu xúi giục, kích động thanh niên
Phát huy giá trị của văn hóa trong công tác xây dựng, chỉnh đốn Đảng trong sạch, vững mạnh, đáp ứng yêu cầu, nhiệm vụ hiện nay
Lợi dụng quyền tự do dân chủ để chống phá đất nước
Vì sao Việt Nam xác định Việt Tân là tổ chức khủng bố, phản cách mạng?
Ngày 4-10-2016, căn cứ pháp luật Việt Nam và quốc tế, Bộ Công an đã đưa “Việt Tân” vào danh sách các tổ chức khủng bố, chống Nhà nước Việt Nam. Từ khi thành lập năm 1981 đến nay, tổ chức này đã có nhiều hoạt động chống phá Đảng, Nhà nước và sự nghiệp cách mạng của nhân dân ta, nhiều đối tượng đã bị bắt giữ, xét xử nhưng chúng vẫn không từ bỏ dã tâm lật đổ chính quyền XHCN ở Việt Nam.
Từ tàn quân lưu vong đến khủng
bố “chuyển lửa về quê nhà”
Theo
thông báo của Bộ Công an, Tổ chức phản cách mạng lưu vong “Việt Tân” là tên
viết tắt của cái gọi là “Việt Nam canh tân cách mạng đảng”, trụ sở chính đặt
tại 2530 đường Berryessa 234 San Jose, California, Mỹ và "Văn phòng
2" tại Bangkok, Thái Lan. Tổ chức này có cơ quan tuyên truyền là báo
"Kháng chiến"; đài "Việt Nam kháng chiến" và "Chân
trời mới". Đối tượng cầm đầu là Đỗ Hoàng Điềm, sinh 1963, quốc tịch Mỹ,
"Chủ tịch Việt Tân" và Lý Thái Hùng, sinh 1953, quốc tịch Mỹ,
"Tổng bí thư Việt Tân".
Năm 1981,
Hoàng Cơ Minh (nguyên chuẩn tướng, Phó đề đốc hải quân chính quyền Việt Nam
Cộng hòa) và một số đối tượng phản động lưu vong đứng ra thành lập tổ chức phản
động "Mặt trận quốc gia thống nhất giải phóng Việt Nam". Cái gọi là
mặt trận ấy có cương lĩnh, có con dấu, hiến chương và vẫn một sắc màu ba que
được Mỹ nuôi dưỡng, chỉ đạo, nhằm chống phá Việt Nam bằng các hoạt động vũ
trang, khủng bố.
Với
tham vọng ngông cuồng, đồng thời để lừa mị một bộ phận kiều bào ở hải ngoại,
ngày 10-9-1982 tại căn cứ ở Thái Lan, Hoàng Cơ Minh lập ra tổ chức "Việt
Nam canh tân cách mạng đảng" - gọi tắt là "Việt Tân", là cơ quan
đầu não cực kỳ phản động, chỉ huy mọi hoạt động của “Mặt trận quốc gia thống
nhất giải phóng Việt Nam” và một số tổ chức phản động khác tiến hành các hoạt
động chống phá, tiến tới lật đổ chính quyền nhân dân ở Việt Nam. Các thành viên
của “Mặt trận” này đồng thời là thành viên của “Việt Tân”.
Theo tài
liệu tố cáo tội ác của “Mặt trận” và các thành viên “Mặt trận” nhận nhiệm vụ
xâm nhập về nước hoạt động khủng bố phá hoại (Bộ Công an), Hoàng Cơ Minh từng
huênh hoang tuyên bố mục tiêu “kháng chiến giải phóng Việt Nam” gồm các giai
đoạn từ 30-4-1975 đến năm 1980, tập hợp lực lượng, đối tượng chủ yếu nhằm vào
những người trong chính quyền cũ là sĩ quan cao cấp ở trong nước và những kẻ có
nợ máu với nhân dân đang lẩn trốn ở nước ngoài. Năm 1980-1983, tuyển mộ lính
đánh thuê ở các trại tị nạn người Việt để đào tạo huấn luyện. Năm 1984-1987,
xây dựng cơ sở hạ tầng hạt nhân. Từ năm 1986-1990, là giai đoạn xây dựng vùng
giải phóng tạm, lấy chỗ đứng chân đón các “kháng chiến quân” trở về. Đến năm
1992 là giai đoạn lật đổ và giành chính quyền.
Để thực
hiện dã tâm đó, Hoàng Cơ Minh phái tay chân sục sạo các trại tị nạn người Việt
tuyển mộ lính đưa về căn cứ huấn luyện gián điệp, biệt kích, tiến hành các hoạt
động khủng bố, phá hoại, bắt cóc, thủ tiêu con tin. Tuy nhiên, trong suốt 5 năm
liền, y chỉ tuyển được 200 quân. Để lòe bịp dư luận và moi đô la từ bà con Việt
kiều ở nước ngoài, Hoàng Cơ Minh thuê bọn phỉ Lào đóng giả các “kháng chiến
quân”, quay phim gửi về Mỹ và tuyên bố đã dựng được cờ và tập hợp được các tổ
chức kháng chiến, với đội quân 10.000 người.
Sự
bịp bợm của Hoàng Cơ Minh không chỉ khiến bà con kiều bào mà ngay cả phe đối
lập của hắn cũng phải lên tiếng. Chính Trần Văn Liễu, Tổng trưởng Tổng cục Hải
ngoại của Minh từng công khai chỉ trích Minh là bọn tống tiền, là bọn buôn
kháng chiến, bọn lừa đảo bà con người Việt sống xa xứ sở để móc túi moi đô la
và vàng.
Kế hoạch ngông
cuồng
Hoàng Cơ
Minh và đồng bọn xác định: Hướng xâm nhập, xây dựng "mật cứ" trong
nội địa là các tỉnh miền Trung - Tây Nguyên và Đông Nam Bộ. Chúng hy vọng sẽ
móc nối với các tổ chức phản động ở trong nước, đưa người vào rừng huấn luyện
rồi tung trở lại thực hiện phương châm "Trong nổi dậy, ngoài đánh
vào".
Tư liệu
của Bộ Công an cho biết, từ năm 1982 - 1989, "Việt Tân" đã tổ chức
nhiều đợt đưa người và vũ khí xâm nhập vào lãnh thổ Việt Nam; tiến hành các
chiến dịch "Đông tiến 1", "Đông tiến 2", "Đông tiến
3"… qua đất Lào, Campuchia. Mặc dù Hoàng Cơ Minh cùng những kẻ cầm đầu
"Việt Tân" xây dựng kế hoạch công phu, tổ chức xâm nhập với điều
kiện, trang bị hoàn hảo, nhưng toán "Kháng quản" là toán xâm nhập mở
đường, chưa kịp lập "mật cứ", thì đã bị cơ quan an ninh Việt Nam tóm
gọn.
Tiếp đó,
chiến dịch "Đông tiến 1" do Dương Văn Tư cầm đầu gồm 51 tên xâm nhập
ngày 15-5-1986. Mục đích của chuyến đi mở đường là lập một “mật khu” khô tại
Gia Lai-Kon Tum, móc nối với những tên làm việc cho chế độ Mỹ-ngụy chưa chịu
cải tạo, tổ chức ám sát cán bộ, đánh phá các đồn biên phòng, các nông, lâm
trường, chặn đánh xe vận tải trên các tuyến đường cao nguyên. Tuy nhiên, mọi
chuyển động và những hành tung của toán biệt kích này không thoát khỏi tai mắt
nhân dân trên đường xâm nhập Việt Nam. Trong suốt hơn 4 tháng hành quân, bọn
chúng đi được không quá 300 cây số đường rừng và liên tục bị các lực lượng vũ
trang Việt Nam, Lào và Campuchia truy đuổi, bao vây. Một số tên bị tiêu diệt,
số còn lại đã giết lẫn nhau để đoạt tiền, vàng rồi bỏ trốn khỏi đội hình.
Đám tàn
quân được phái đi nhiều tên bị diệt, một số bị bắt, những tên ngoan cố bỏ chạy
cũng bị truy kích và phải đầu hàng, nhưng Hoàng Cơ Minh vẫn hò hét “Đông Tiến”
giải phóng Việt Nam để tiếp tục lòe bịp dư luận và bà con kiều bào sống xa quê
hương. Ngày 7-7-1987, Hoàng Cơ Minh đích thân chỉ huy toàn bộ lực lược gần 150
tên thực hiện chiến dịch "Đông tiến 2", xâm nhập vào Tây Nguyên để
xây dựng "mật cứ". Nhưng khi mới vào đất Lào, chúng bị lực lượng vũ
trang Lào phối hợp với bộ đội Việt Nam chặn đánh. Trong trận đánh cuối
cùng ngày 28-8-1987, Hoàng Cơ Minh đã phải phơi xác cùng đám tàn quân. Kết cục,
"Đông tiến 2" hoàn toàn thất bại với 60 tên bị tiêu diệt, 67 tên bị
bắt sống…
Ngày
1-12-1987, Tòa án nhân dân tối cao nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam mở
phiên tòa sơ thẩm đồng thời là chung thẩm xét xử công khai vụ án Hoàng Cơ Minh,
với tội danh phản bội tổ quốc và hoạt động phỉ. Hàng ngàn người, trong đó có
đoàn đại biểu Tòa án nhân dân, Viện kiểm sát nhân dân hai nước bạn Lào,
Campuchia cũng có mặt theo dõi phiên tòa.
Mặc dù
Hoàng Cơ Minh đã bị tiêu diệt, nhưng ảo vọng “lật đổ và giành chính quyền” vẫn
được nhóm tàn quân của Việt Tân nhen nhóm thực hiện bằng chiến dịch "Đông
tiến 3", do Trần Quang Đô chỉ huy. Ngày 22-8-1989 Trần Quang Đô cùng 68
tên khác âm mưu xâm nhập Quảng Trị - Quảng Nam - Đà Nẵng - Gia Lai -
Kon Tum xây dựng căn cứ, sau đó phát triển lực lượng xuống đồng bằng sông Cửu
Long. Tuy nhiên, khi chúng vừa vào đất Lào thì bị quân và dân Lào truy quét
quyết liệt phải chịu kết cục bi thảm với 30 tên ngoan cố bị tiêu diệt, 38 tên
còn lại bị bắt sống.
Khủng bố “phiên bản 2.0”
Giai đoạn
sau năm 1989, Việt Tân tiếp tục tuyển mộ, huấn luyện, chỉ đạo thành viên xâm
nhập về Việt Nam kích động biểu tình, phá rối an ninh, bạo loạn, thủ tiêu, bắt
cóc con tin; đưa người ra nước ngoài đào tạo, huấn luyện, tổ chức các khóa đào
tạo trực tuyến về phương thức, hoạt động khủng bố, phá hoại; tán phát lên mạng
Internet hướng dẫn cách chế tạo bom xăng để phục vụ hoạt động khủng bố, phá
hoại, ám sát… Mặc dù năm 1987, Hoàng Cơ Minh bị thương và đã tự sát. Năm
1991, chiến dịch "Đông tiến 3" cũng
bị thất bại nhưng Việt Tân vẫn lừa dối nhiều người Việt Nam ở nước ngoài không
công bố thông tin này để vận động quyên góp tiền cho “kháng chiến”, có thông
tin cho biết số tiền lên đến hàng trăm triệu USD nhưng chủ yếu rơi vào tay các
cá nhân cầm đầu tổ chức này.
Năm
2001, “tổ chức Mặt Trận” chính thức công bố sự thật về cái chết của Hoàng Cơ
Minh. Năm 2004, tại Đức, tổ chức Mặt Trận tuyên bố giải tán và công khai hóa
Việt Nam Canh tân Cách mạng Đảng (gọi tắt là Việt Tân).
Tháng 8-2006, Việt Tân
đã tổ chức nhóm “sang sông”, thực chất là chiến dịch “Đông tiến 7”, và nhóm
“liên minh dân tộc” với ý đồ đưa người về nước tiến hành các hoạt động khủng
bố. Để thực hiện âm mưu này, Việt Tân đã từng bước công khai hóa tổ chức. Từ tháng
3 đến tháng 11-2007, Nguyễn Kim - chủ tịch “Việt Tân” đã chỉ đạo Nguyễn Hải tên
gọi khác là Khunmi Somsak, Nguyễn Quang Phục, Nguyễn Quốc Hải ở Thái Lan 4 lần
về Việt Nam khảo sát, thiết lập tuyến đường bí mật xâm nhập vào Việt Nam, móc
nối cơ sở, tán phát truyền đơn, thuê nhà tìm địa điểm ẩn náu cho đồng bọn.
Đồng
thời, cử Nguyễn Ngọc Đức, Nguyễn Quốc Quân về nước bằng con đường bất hợp pháp;
Nguyễn Thị Thanh Vân và Trương Leon về Việt Nam bằng con đường công khai,
có nhiệm vụ chỉ đạo số đối tượng trong nước biểu tình, phá rối an ninh, bạo
loạn nhằm gây hoang mang, uy hiếp tinh thần của một bộ phận người dân..., nhưng
đã bị cơ quan an ninh điều tra của ta phát hiện và xử lý nghiêm theo quy định
của pháp luật. Nhóm đối tượng này đã được đồng bọn trong nước cung cấp tên 40
công ty và 7.000 địa chỉ người thân nhận thư, 1.000 USD để mua thiết bị máy in,
usb, tem, bì thư... để tin 7.000 tờ truyền đơn.
Một vụ
việc khác tinh vi hơn đã được Báo An ninh Thế giới Online đưa tin là việc “Việt
Tân” tổ chức cho Phạm Minh Hoàng, thành viên của “Việt Tân” tại Pháp về Việt
Nam làm giảng viên hợp đồng của một trường Đại học tại TP Hồ Chí Minh. Dưới bút
danh Phan Kiến Quốc, tên Hoàng đã viết nhiều bài. Trong đó, 33 bài viết có nội
dung xuyên tạc chủ trương, đường lối chính sách của Đảng và Nhà nước Việt Nam
rồi gửi cho tổ chức khủng bố Việt Tân đăng tin, tán phát trên mạng internet
nhằm mục đích kích động, lôi kéo người dân biểu tình. Tháng 8-2011, Tòa án nhân
dân TP Hồ Chí Minh đã đưa ra xét xử, tuyên bố Hoàng phạm tội “Hoạt động nhằm
lật đổ chính quyền nhân dân”. Sau khi ra tù, Hoàng tiếp tục hoạt động xâm phạm
an ninh quốc gia nên đã bị Chủ tịch nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam
tước quốc tịch, trục xuất về Pháp vào giữa năm 2017.
Tiếp đó,
từ tháng 8-2009 đến tháng 11-2011, “Việt Tân” tổ chức đưa 17 đối tượng là cơ sở
trong nước nhiều lần sang Thái Lan, Campuchia, Lào, Philippines và Mỹ để các
thành viên của “Việt Tân” huấn luyện phương thức hoạt động. Ngày 2-8-2011, khi
các đối tượng nhập cảnh về Việt Nam thì bị cơ quan an ninh Bộ Công an phát
hiện, bắt giữ và khởi tố 17 bị can; đề nghị truy tố 14 bị can, truy nã 3 bị can.
Mới đây
nhất là ngày 11-11-2019, Tòa án Nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh đã mở phiên tòa
xét xử sơ thẩm 6 bị cáo về các tội: "Khủng bố nhằm chống chính quyền nhân
dân," "Làm giả con dấu, tài liệu của cơ quan, tổ chức." Trong vụ
án này, 3 bị cáo: Châu Văn Khảm (sinh năm 1949, quốc tịch Việt Nam, Australia),
Nguyễn Văn Viễn (sinh năm 1971, trú tại thành phố Tam Kỳ, tỉnh Quảng Nam), Trần
Văn Quyền (sinh năm 1999, trú tại huyện Hương Khê, tỉnh Hà Tĩnh) bị truy tố về
tội "Khủng bố nhằm chống chính quyền nhân dân" theo quy định tại Điều
113, khoản 2, điểm a, Bộ luật Hình sự năm 2015. Ba bị cáo còn lại là Bùi
Văn Kiên, Trần Thị Nhài và Nguyễn Thị Ánh bị truy tố về tội "Làm giả con
dấu, tài liệu của cơ quan, tổ chức" do đã có hành vi làm giả nhiều chứng
minh nhân dân, hồ sơ xin việc làm cho các đối tượng trong vụ án. Với những bằng
chứng xác đáng, Hội đồng xét xử Tòa án Nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh tuyên
phạt Châu Văn Khảm 12 năm tù; Nguyễn Văn Viễn 11 năm tù và Trần Văn Quyền 10
năm tù (cả hai bị quản thúc 5 năm sau khi mãn hạn tù). Các bị cáo còn lại Bùi
Văn Kiên bị kết án 4 năm tù, Nguyễn Thị Ánh 3 năm tù, Trần Thị Nhài 3 năm tù.
Không
dừng lại ở đó, trong năm 2019, số cầm đầu “Việt Tân” tại Mỹ còn chỉ đạo số
đối tượng tại TP Hồ Chí Minh tính toán khả năng thực hiện một số hoạt động phá
hoại ở Việt Nam vào các dịp lễ lớn. Ban đầu, Việt Tân chủ trương tiến hành đặt
bom phá hoại một số tượng đài ở TP Hồ Chí Minh. Tuy nhiên, sau đó, các đối
tượng đã thay đổi kế hoạch nhằm vào TP Hà Nội theo 3 hướng. Hướng thứ nhất là đặt
bom trong thùng rác công cộng ở một số địa điểm quan trọng, tập trung là khu
vực trung tâm của Hà Nội. Phương án hai là kích động một số đối tượng cực đoan,
quá khích tập trung gây “náo loạn” trước khu vực trung tâm chính trị nhằm tạo
điểm nóng, thu hút sự chú ý của lực lượng an ninh để các đối tượng khác tiến
hành đánh bom theo kế hoạch. Sau đó, bố trí ghi hình, tung lên mạng xã hội tất
cả các hoạt động nhằm gây tiếng vang, vu cáo chính quyền Việt Nam “đàn áp khủng
bố” các nhà “hoạt động dân chủ”, “bất đồng chính kiến”.
Đầu tháng
8-2019, trên cơ sở khuyến nghị của lực lượng đặc nhiệm tài chính (FATF) về
chống rửa tiền và tài trợ khủng bố và đề nghị của Ngân hàng Phát triển châu Á
(ADB), Bộ Công an đã công bố danh sách tổ chức, cá nhân liên quan đến khủng bố,
tài trợ khủng bố.
