Chủ Nhật, 19 tháng 5, 2024

ĐỂ HỌC SINH KHÔNG... SỢ NGHỈ HÈ!

 

Cuối tuần, cháu hàng xóm sang khoe với tôi: “Hôm nay, cô giáo bận việc, cháu được nghỉ nên sang chơi với bạn Bin”! Tôi nói: “Tranh thủ học đi, sắp nghỉ hè rồi, chơi thoải mái”. Nghe thế, mặt cậu bé xịu xuống: “Cháu chẳng được nghỉ hè đâu. Bố mẹ cháu đăng ký học thêm cho cháu rồi”.
Ước mơ được vui chơi trong kỳ nghỉ hè nghe thật giản đơn, nhưng xem ra lại khá khó khăn với không ít con trẻ(!) Áp lực học thêm khiến học sinh không còn hào hứng với kỳ nghỉ hè. Nào là phụ đạo ở trường, học thêm ở cơ sở, trung tâm; nào là học gia sư, phát triển kỹ năng, rèn luyện năng khiếu...
Thế nên, dù là nghỉ hè nhưng các em vẫn phải “học ngày chưa đủ, tranh thủ học đêm”, không còn thời gian để vui chơi, thư giãn. Tuổi thơ của các em thiếu vắng những trò chơi tự nhiên, vô tư, thoải mái, thay vào đó là áp lực học hành với đủ thứ kiến thức và kỳ vọng của cha mẹ, thầy cô...
Thực tế cho thấy, áp lực học thêm đã tác động tiêu cực đến tâm, sinh lý tuổi học trò, khiến các em có cảm giác bị kìm nén, căng thẳng thần kinh, lo âu, sợ bị phê bình, lúc nào cũng có tư tưởng phải đạt thành tích cao, không dám thừa nhận thất bại. Không ít em vì áp lực học hành mà rơi vào trầm cảm, tự kỷ, rối loạn tâm lý, sa sút thể chất...
Thậm chí, đã có những hậu quả đau lòng xảy ra ở một số gia đình do áp lực học thêm của con trẻ. Các bậc phụ huynh ai cũng mong con mình gắng sức học hành để giỏi hơn, để có tương lai tươi sáng hơn. Nhưng nếu vì điều đó mà ép buộc, tạo thành áp lực khiến con trẻ học quá sức, nhồi nhét quá khả năng trong suốt kỳ nghỉ hè thì rất tai hại.
Làm sao để giảm áp lực học thêm, cho các em một kỳ nghỉ hè đúng nghĩa luôn là nỗi trăn trở, là trách nhiệm của các cấp, các ngành, của gia đình, nhà trường và toàn xã hội. Mỗi năm chỉ có một kỳ nghỉ hè. Hoạt động vui chơi, giải trí sau khi học sinh kết thúc năm học là rất cần thiết với độ tuổi đang phát triển tâm lý, thể chất, nhân cách...
Học thêm trong dịp hè chưa chắc đã giỏi hơn! Thay vì ép buộc con cái phải học hè, các bậc phụ huynh nên định hướng, lựa chọn và tổ chức cho con có một kỳ nghỉ hè thật ý nghĩa, vui tươi, bổ ích; khuyến khích con tự học, trải nghiệm kỹ năng sống, kỹ năng giao tiếp, ứng xử, vui chơi lành mạnh.
Hãy vì nụ cười, niềm vui, sự hồn nhiên của hàng triệu học sinh mà chung tay tạo dựng những kỳ nghỉ hè thực sự vui tươi, bổ ích cho học sinh, để các em luôn háo hức mong đợi hè về!./.

SƯ MINH TUỆ TRẢ LỜI BÁO CHÍ

 

🙏 Ý nghĩa tên Thích Minh Tuệ: "Minh có nghĩa là sáng, tuệ là trí tuệ, ý nghĩa cái tên là con đường soi sáng. Sau này khi cảm thấy không còn duyên ở chùa, con ra ngoài và vẫn giữ pháp danh này."
🙏 Về tu sĩ Phật giáo: “Con không phải là tu sĩ Phật giáo bởi tự thấy ‘đạo đức của mình chưa đạt đến cảnh giới đó’, con không tu tập và không là nhân sự của bất cứ ngôi chùa, cơ sở tự viện nào của Giáo hội Phật giáo Việt Nam. Những năm qua, con chỉ nghe lời giảng của Đức Phật Thích Ca Mâu Ni, tập học tu hạnh đầu đà. Tu hạnh này có 13 pháp khổ hạnh, trong đó hạnh đầu đà là một trong những pháp môn cao nhất và kinh điển nhất của Phật pháp. Người tu hạnh đầu đà chấp nhận những khó khăn trong các vấn đề ăn, mặc, ở (mặc áo vá, khất thực, ngày ăn một bữa, không nhận tiền cúng dường, khước từ mọi tiện nghi...).”
🙏 Bước chân đã đến: “Con đã đi khắp mọi miền đất nước, chỉ còn ba tỉnh Tây Ninh, Trà Vinh, Bến Tre là chưa tới bởi những địa phương này không nằm trên trục đường chính.”
🙏 Khi nào dừng lại: “Hành trình của con là muốn bộ hành trọn đời. Mục đích không nhằm truyền tải điều gì, bởi mọi điều trong Phật pháp đã có Đức Phật Thích Ca Mâu Ni dạy rồi. Con chỉ muốn thực hành những lời dạy của đức Phật, nhằm giúp hoàn thiện bản thân. Lúc đi bộ con luôn ước nguyện cho mọi người khi nào cũng được hạnh phúc, sống vui vẻ với gia đình."
🙏 Y phục và ăn uống: “Con tự nhặt các tấm vải vứt ở bên đường hoặc trong thùng rác rồi may lại làm quần áo mặc, ai đó cố tình vứt cho con sẽ không nhận. Mỗi ngày chỉ ăn một bữa. Khi đi trên đường, nếu gặp người có tâm, có duyên gửi cơm chay hoặc nước thì con dùng vừa đủ. Qua các con sông, suối con dừng lại tắm rửa. Buổi tối, con thường nghỉ ngơi bên đường, những lúc muốn đi vệ sinh thì ghé vào các cây xăng. Đối với con thì tất cả hành trình đi bộ đều không khó khăn. Khi di chuyển, nếu tâm mình an lạc, hạnh phúc và vượt qua được những trắc trở thì sẽ cảm thấy không còn bất cứ trở ngại gì ở phía trước nữa."
🙏 Về sự kiện người dân đi theo mấy ngày qua: “Nếu mọi người đi theo mình để tập bộ hành, rèn luyện sức khỏe, bước thẳng hàng, giữ yên lặng trật tự thì tốt. Còn tập trung chen nhau xô đẩy để ghi hình, phát trực tiếp, la ó lộn xộn thì không nên, bởi việc tạo ra ồn ào sẽ gây ra sự khó chịu cho những người xung quanh. Quá trình đi bộ, có nhiều người mang áo giống nhà sư đi theo nhưng họ không phải đệ tử của con, nhưng nếu ai muốn đi cùng thì con cũng không cản. Thỉnh thoảng nghỉ ngơi trò chuyện, con luôn khuyên họ nhớ xin phép gia đình, nếu khi nào cảm thấy không muốn tiếp tục hành trình thì có thể trở về nhà. Còn nếu ai đó phát tờ rơi hay nhận tiền bạc rồi nói con chung với họ là không đúng. Đồ đạc con tự mang, không cần những người đi cùng bảo vệ hay nhận tiền thay. Họ nhận thì họ tự chịu, ai làm tự nhận lấy hậu quả và bị xử lý."
🙏 Về cha mẹ: “Dù không liên lạc với gia đình suốt 6 năm qua bởi không đùng điện thoại, mạng xã hội, nhưng lúc nào con cũng nhớ tới công ơn sinh thành, dưỡng dục của bố mẹ. Bản thân con luôn tâm niệm làm theo lời Phật dạy để đền ơn, cầu nguyện cho người thân, gia đình được may mắn, bình an. Không có tài sản, vật chất, nhưng con cho người thân niềm tin là không bao giờ làm khổ họ, ví dụ như không để xảy ra vi phạm pháp luật hay làm ảnh hưởng tới các tổ chức Phật giáo.”
❤️ Đọc những câu trả lời của Sư Thích Minh Tuệ tôi cảm nhận rõ về trí tuệ uyên thâm, ý chí nghị lực phi thường và tấm lòng từ bi bao la của bậc tu hành 🙏
Xin gửi đến Sư một chữ “Thương!” của người luật sư nhỏ bé này

GIẢI MÃ HIỆN TƯỢNG “THÍCH MINH TUỆ”


Việc một vị tu sĩ Thích Minh Tuệ tu tập theo lối “Khổ hành tăng” của Phật giáo nhận được sự quan tâm, ủng hộ của nhiều người, tôi nghĩ là hiện tượng đáng phải suy ngẫm. Một vị tu sĩ, không hề nhận bất cứ đồ ăn gì, đi khắp các tỉnh trên đôi chân trần, lại được sự mến mộ bất ngờ của quần chúng.
Vì sao, trong khi chùa to, chùa nhỏ mọc khắp nơi, các nhà sư được học hành đến nơi đến chốn, được phong trụ trì hẳn hoi, nhưng nhiều người chưa nhận được sự quan tâm, ủng hộ đến vậy. Đây là điều mà chính Giáo hội Phật giáo Việt Nam và chính các nhà sư “chính danh” phải nên suy ngẫm. Liệu trong bối cảnh hiện nay, họ đang thiếu điều gì để có thể nhận được sự mến mộ từ phật tử?
Liệu có phải người dân đã quá chán với những nhà sư chính danh nhưng có lối sống xa hoa, lòng chất chứa Tham Sân Si, những bậc Đại đức khoác cà sa mà Phật pháp chẳng tới nơi tới chốn. Chùa chiền am miếu chẳng phải là nơi tích đức hành thiện, mà là địa điểm để người ta bày đặt Pháp hội trá hình, lừa thu tiền công quả của các Phật tử dưới chiêu bài giải nghiệp giải hạn, “cúng giường”. Người theo tu hành nhưng lại thích dùng đồng hồ Rolex, điện thoại Vertu, thích những thứ phù phiếm hơn là giá trị cốt lõi mà Phật pháp đề cập tới.
Hiện tượng Thích Minh Tuệ phải chăng là lời cảnh tỉnh với chính các nhà sư hãy soi lại mình, đừng biến chiếc áo cà sa, kinh Phật thành công cụ để kiếm tiền. Hãy tu bằng chính cái tâm của mình.

SINH NHẬT LẦN THỨ 79 CỦA NGƯỜI!

 

Lúc sinh thời thường cứ đến tháng 5 sinh nhật, Bác nói với thư ký của Bác bố trí những chuyến công tác xa để Bác tránh chúc tụng, lễ hội.
Bác nói với các đồng chí lãnh đạo Đảng, đừng tổ chức sinh nhật cho Bác, Bác yếu lắm rồi, Bác chẳng biết còn được bao lâu nữa đừng tổ chức bày vẽ làm gì, tốn kém ra. Khi miền Nam chưa giải phóng, Tổ quốc chưa được thống nhất, Bác ăn không ngon, ngủ không yên, Bác không có lòng dạ nào hưởng niềm vui riêng cả.
Đồng chí Lê Duẩn phải thiết tha nói lại với Bác: “Thưa Bác, không tổ chức sinh nhật cho Bác thì không tiện một chút nào, vì ngoài Bác ra đã đành còn có Trung ương, còn có Chính phủ, còn có Quốc hội, có mặt trận. Hơn nữa lại còn có các đoàn ngoại giao, mấy chục vị đại sứ ở Hà Nội đang chờ đợi vào chúc thọ Bác thì sao lại không tổ chức được”.
Bác mới sực nhớ ra điều đó, Bác trầm ngâm một lúc, Bác bảo: “Thôi thì các chú làm nhanh lên cho Bác, đừng kéo dài”.
Bác nói một câu cảm động là “Chỉ cho Bác mấy bông hồng là đủ rồi, đừng bày vẽ tốn kém làm gì”. Bác còn cẩn thận dặn thêm là “Năm bông hồng đỏ cho Bác thôi”.
Lúc sinh thời, Bác ưa hai loài hoa: Một là hoa hồng đỏ, hai là hoa huệ. Bao giờ trong phòng Bác cũng có một bình hoa hồng và một bình hoa huệ. Bác dặn là 5 bông hồng đỏ thôi, ta làm đúng như lời Bác dặn. Bác nói với đồng chí Vũ Kỳ (là một trong tám người thư ký giúp việc của Bác lại ở với Bác lâu nhất, hơn 40 năm): “Chú xem có gì để Bác tiếp khách không”. Đồng chí Vũ Kỳ vào chuẩn bị bánh kẹo, pha nước để Bác tiếp khách. Bác nói với các đồng chí đến chúc thọ Bác là những học trò kiệt xuất của Bác cũng đồng thời là những nhà lãnh đạo cao nhất của Đảng và Nhà nước mà hàng ngày vẫn làm việc bên cạnh Bác: “Các chú ăn bánh kẹo và uống nước để mừng thọ cho Bác. Bác mong các chú thông cảm, Bác mang tiếng là Chủ tịch Đảng, Chủ tịch nước thật đấy, nhưng Bác nghèo lắm, Bác không có gì đâu, mấy manh áo vải, một đôi dép cao su trường chinh vạn dặm”. Thế đấy, sinh nhật cuối cùng của đời mình nhưng Người không muốn cái gì riêng cho mình cả, đời Bác hóa thân tất cả vào dân tộc và nhân loại.
Sự giàu có phong phú nhất của đời Bác là tư tưởng, đạo đức, tâm hồn thì Bác dâng hiến hết cho dân và cho nước, cho cả nhân loại nữa. Còn tài sản riêng, Bác không có gì cả. Bác nói Bác nghèo lắm, Bác không có gì đâu là đúng. Khi Bác mất, đồng chí Vũ Kỳ- người mà Bác giao cho giữ Bản Di chúc cùng túi tiền tiết kiệm đem nộp lại cho Trung ương, báo cáo với Trung ương tất cả chỉ có thế thôi. Cái túi tiền tiết kiệm của Bác, Bác bảo khâu cho Bác một cái túi vải có cái dải rút kéo lên tiêu pha cho Bác xong, còn thừa để vào đấy. Mà Bác có tiêu gì cho Bác đâu, dành hết cho các cụ già thượng thọ; rồi cho các bà mẹ sinh 3, sinh 4; cho các chiến sĩ bộ đội, công an là những người vất vả hy sinh nhiều nhất, cho các cháu thiếu niên nhi đồng là bạn bè cuối tuần đông nhất của Bác... Cho nên cùng với Bản Di chúc thì túi tiền của Bác để lại còn vẻn vẹn có mấy nghìn bạc.
Đúng như nhà thơ Chế Lan Viên từng viết rất cảm động và rất đúng:
"Giấu mình đi, Người không làm phiền ai tất cả
Dép một đôi, áo quần vài bộ
Chỉ có trái tim bao la là tất cả gia tài".
Theo lời kể của Giáo sư Hoàng Chí Bảo.

MỪNG SINH NHẬT BÁC

 

Cả đời vì nước, vì dân
Cuối đời Bác cũng chẳng phân vân gì
Bác buồn, bệnh chưa kịp đi
Bao đêm thức trắng, Bác vì miền Nam.
Cả đời Bác - chẳng cao sang
Chiếc giường gỗ, mái nhà sàn giản đơn
Áo ka ki vai đã sờn
Sống giản dị, chẳng thiệt hơn cho mình.
Bác - Chủ tịch Hồ Chí Minh
Trái tim nhân hậu, nghĩa tình bao la
Non sông, đất nước là nhà
Với dân tộc - Người là Cha tuyệt vời./.
Phan Trung Can

VIẾNG LĂNG BÁC

 

Con ở miền Nam ra thăm lăng Bác
Đã thấy trong sương hàng tre bát ngát
Ôi! Hàng tre xanh xanh Việt Nam
Bão táp mưa sa, đứng thẳng hàng.
Ngày ngày mặt trời đi qua trên lăng
Thấy một mặt trời trong lăng rất đỏ
Ngày ngày dòng người đi trong thương nhớ
Kết tràng hoa dâng bảy mươi chín mùa xuân...
Bác nằm trong giấc ngủ bình yên
Giữa một vầng trăng sáng dịu hiền
Vẫn biết trời xanh là mãi mãi
Mà sao nghe nhói ở trong tim.
Mai về miền Nam thương trào nước mắt
Muốn làm con chim hót quanh lăng Bác
Muốn làm đoá hoa toả hương đâu đây
Muốn làm cây tre trung hiếu chốn này...
Viễn Phương 4-1976
Năm 1976, sau khi cuộc kháng chiến chống Mĩ kết thúc thắng lợi, đất nước thống nhất, lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh cũng vừa khánh thành, Viễn Phương ra thăm miền Bắc, vào lăng viếng Bác Hồ. Bài thơ này được sáng tác trong dịp đó và in trong tập thơ Như mây mùa xuân (1978).
Bài thơ này đã được nhạc sĩ Hoàng Hiệp phổ nhạc thành bài hát cùng tên.

NỔI TIẾNG BẤT ĐẮC DĨ

 

Hãy để cho ông ấy yên để thực hiện ước nguyện của mình. Lâu nay vụ chị đẹp Binh Dương lắng xuống chắc chả có để tài gì để khai thác, vớ được người tập tu hành hơi đặc biệt chút là bám vào, chủ yếu để Câu view - Câu like, phát triển trang nhóm, rồi kinh doanh bán hàng VV.
Ông ấy vẫn đi bộ xuyên Bắc Nam 5, 6 năm nay có làm sao đâu, bỗng dưng thổi phồng ,thần thánh hóa với nhiều mục đích. Người ta tập tu là để tìm đến sự bình yên thanh thản trong tâm hồn, không cần nổi tiếng để rồi phải chịu tai tiếng, ảnh hưởng đến người thân của ông ấy.
Thương ông ấy thì để trong lòng, đừng đưa ông ấy lên cao, đừng vây quanh làm phiền ông ấy, vô tình để rồi một số thành phần dựa vào chống phá gây chia rẽ xã hội. Đa số người ta ủng hộ cảm thương, kính phục ông, nhưng đâu đó cũng có những người cố tình hoặc vô tình làm hại ông ấy.
Chuyện gì cũng có mặt phải mặt trái của nó, ngoài những người lợi dụng hình ảnh của ông để kiếm lợi và làm ảnh hưởng đến ANTT và ATGT ra, thì rất nhiều người dân, tín đồ đạo Phật họ ngưỡng mộ đón nhận ông như một luồng gió mới trong sạch mát lành để họ kính trọng.
Chúc ông chân cứng đá mềm có nhiều sức khỏe để thực hiện ước nguyện của mình.

 Nâng cao quyền năng chính trị cho phụ nữ Việt Nam 

Chủ tịch Hội Liên hiệp Phụ nữ Việt Nam Hà Thị Nga. Ảnh: Dương Giang/TTXVN.


Quan điểm, chủ trương của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước là cơ sở chính trị - pháp lý quan trọng, cùng với nỗ lực hoạt động của các cấp hội liên hiệp phụ nữ đã mang lại quyền năng chính trị cho phụ nữ Việt Nam, cả về lý luận lẫn thực tiễn. Đó không chỉ khẳng định quyền tham chính của phụ nữ Việt Nam hiện nay được tôn trọng, mà còn cho thấy khả năng phụ nữ tham chính là có thể, với nhiều thành tựu.

 “Trong lĩnh vực chính trị, phụ nữ ngày càng ý thức được quyền và trách nhiệm công dân tham gia xây dựng Đảng, xây dựng hệ thống chính trị (…). Phụ nữ được kết nạp vào Đảng, tham gia cấp ủy và các cơ quan dân cử các cấp đều tăng so với nhiệm kỳ trước, có tiếng nói quan trọng trong việc hoạch định và tổ chức thực hiện thắng lợi mục tiêu phát triển kinh tế - xã hội của địa phương, đất nước…”[1].

Tỷ lệ đảng viên nữ hiện chiếm trên 33%, trong đó số mới được kết nạp ngày càng cân bằng với nam giới (như: trong nhiệm kỳ Đại hội XII, tính đến 30-9-2020, toàn Đảng kết nạp 880.155 đảng viên, trong đó 43,72% là nữ[2]).

Nhiều ngành, lĩnh vực có tỷ lệ % lao động nữ cao hơn nam giới. Như năm 2020, tỷ lệ nữ trong ngành giáo dục, đào tạo là 74,7% ; Y tế và hoạt động cứu trợ xã hội là 63,7%; các tổ chức và cơ quan quốc tế 62,9%; Hoạt động tài chính, ngân hàng và bảo hiểm 56%[3].

Dù với tỷ lệ chưa ngang bằng với nam giới, song phụ nữ có mặt trong tất cả các lĩnh vực hoạt động của Đảng và Nhà nước (30,3%). Tỷ lệ nữ đại biểu Quốc hội khóa XV đạt 30,26% (tăng 3,54% so với khóa XIV). Tỷ lệ nữ cấp ủy viên, đại biểu hội đồng nhân dân các cấp nhiệm kỳ sau thường tăng so với nhiệm kỳ trước. Nhiều vị trí chủ chốt trong cơ quan lãnh đạo của Đảng, Nhà nước, các ngành, các cấp có phụ nữ: Ủy viên Bộ Chính trị, Thường trực Ban Bí thư, Ủy viên Trung ương Đảng, Chủ tịch Quốc hội, quyền Chủ tịch nước, Phó Chủ tịch nước, bộ trưởng, thứ trưởng, bí thư, phó bí thư cấp ủy, chủ tịch, phó chủ tịch hội đồng nhân dân, ủy ban nhân dân các cấp…

Bên cạnh đó, vẫn còn nhiều vấn đề hạn chế của phụ nữ và công tác đối với phụ nữ: “một số phụ nữ thiếu hiểu biết pháp luật, nhận thức chưa đầy đủ về bình đẳng giới, quyền của phụ nữ và giá trị của bản thân”; “Công tác tuyên truyền, giáo dục, xây dựng người phụ nữ phát triển toàn diện chưa đáp ứng được yêu cầu”; “công tác nghiên cứu chưa nhận diện đầy đủ những vấn đề của phụ nữ và công tác phụ nữ; một số văn bản chính sách, pháp luật liên quan đến phụ nữ, bình đẳng giới còn thiếu đồng bộ”[4]. Điều đó, khiến cho mục tiêu bình đẳng giới, bảo đảm quyển năng chính trị của phụ nữ chưa được thực thi mọi lúc, mọi nơi...

Những hạn chế có nguyên nhân từ bản thân phụ nữ và từ trách nhiệm của cả hệ thống chính trị, trước hết là của các cấp ủy, tổ chức đảng, các cơ quan nhà nước, chính quyền các cấp và tổ chức đại diện cho quyền lợi của phụ nữ là Hội Liên hiệp Phụ nữ Việt Nam. Nghiên cứu những quy định của Đảng, Nhà nước, những nỗ lực của Hội Liên hiệp Phụ nữ Việt Nam trong công tác nữ để tìm kiếm giải pháp tiếp tục nâng cao quyền năng chính trị cho phụ nữ Việt Nam là nhiệm vụ có tính cấp thiết hiện nay.

Một là, tiếp tục tăng cường, phát huy vai trò, trách nhiệm của các cấp ủy, tổ chức đảng trong công tác phụ nữ. Trên cơ sở Chỉ thị số 21-CT/TW ngày 20-1-2018 về tiếp tục đẩy mạnh công tác phụ nữ trong tình hình mới và tinh thần Nghị quyết Đại hội XIII của Đảng, cấp uỷ, tổ chức đảng các cấp quán triệt sâu sắc và triển khai các giải pháp đồng bộ, mạnh mẽ. Đảng đoàn Quốc hội, hội đồng nhân dân các cấp, Ban Cán sự đảng Chính phủ, ủy ban nhân dân các cấp lãnh đạo sửa đổi, bổ sung, hoàn thiện các văn bản quy phạm pháp luật, xây dựng các chương trình, dự án… có liên quan đến phụ nữ và lồng ghép nội dung bình đẳng giới. Các ban xây dựng Đảng của cấp ủy các cấp phối hợp với tổ chức đảng trong cơ quan mặt trận Tổ quốc, hội phụ nữ, các đoàn thể chính trị - xã hội để nghiên cứu, dự báo tình hình phụ nữ, tham mưu và giúp cấp ủy trong công tác tuyên truyền nâng cao nhận thức của cả hệ thống chính trị về công tác phụ nữ và bình đẳng giới; xây dựng, hoàn thiện các quy định về công tác cán bộ nữ; kiểm tra, giám sát việc thực hiện; phát hiện, biểu dương, nhân rộng những mô hình hay, cách làm sáng tạo trong việc nâng cao quyền năng chính trị cho phụ nữ.

Hai là, đổi mới nội dung, nâng cao chất lượng công tác quản lý nhà nước đối với công tác phụ nữ và bình đẳng giới. Quốc hội, Chính phủ, các bộ, ngành, chính quyền địa phương tiếp tục rà soát, bổ sung, sửa đổi, hoàn thiện thể chế quản lý nhà nước về công tác phụ nữ và bình đẳng giới. Tăng cường vai trò, trách nhiệm của các ban vì sự tiến bộ của phụ nữ trong các cơ quan nhà nước, đơn vị sự nghiệp, nhất là nơi có đông phụ nữ. Tổ chức thực hiện có hiệu quả các chương trình, kế hoạch, đề án của Chính phủ và của chính quyền địa phương liên quan đến quyền và lợi ích của phụ nữ. Tăng cường nguồn lực từ ngân sách, từ xã hội hóa, hợp tác quốc tế… để tạo cơ hội cho phụ nữ làm chủ về kinh tế, có điều kiện tham gia các hoạt động chính trị - xã hội, được đào tạo, bồi dưỡng nâng cao trình độ, năng lực tham chính, được giới thiệu, bầu cử vào các vị trí trong các cơ quan quyền lực nhà nước…

Ba là, phát huy vai trò, trách nhiệm của tổ chức hội liên hiệp phụ nữ các cấp. Trên cơ sở Nghị quyết số 15/NQ-BCH ngày 8-9-2020 của Ban Chấp hành Trung ương Hội Liên hiệp Phụ nữ Việt Nam về Chiến lược phát triển Hội Liên hiệp Phụ nữ Việt Nam đến năm 2030, tầm nhìn 2035, và Nghị quyết Đại hội Phụ nữ toàn quốc lần thứ XIII, các cấp hội triển khai tuyên truyền sâu rộng, nâng cao nhận thức trong tác tầng lớp phụ nữ về quyền năng chính trị của mình; nâng cao trách nhiệm của các cấp Hội để xứng đáng là tổ chức tiên phong hành động vì bình đẳng và sự phát triển của phụ nữ Việt Nam. Triển khai thực hiện sắp xếp, đổi mới tổ chức bộ máy Hội, nhất là cấp cơ sở, phù hợp với yêu cầu nhiệm vụ chính trị của địa phương, đơn vị. Tăng cường tạo nguồn, quy hoạch, đào tạo, bồi dưỡng kỹ năng công tác nhằm xây dựng đội ngũ cán bộ Hội tinh thông, hoạt động chuyên nghiệp, hiệu quả, hội nhập quốc tế. Tiếp tục đổi mới nội dung, phương thức hoạt động Hội, phát huy truyền thống, tiềm năng, thế mạnh và tinh thần làm chủ, khát vọng vươn lên của các tầng lớp phụ nữ. Tiếp tục thực hiện mục tiêu “xây dựng gia đình Việt Nam no ấm, hạnh phúc, tiến bộ, văn minh”, tạo lập môi trường dân chủ, an toàn, thuận lợi để phụ nữ được bảo vệ quyền, nâng cao năng lực tham chính, góp phần vào sự nghiệp xây dựng và bảo vệ đất nước.

st

 Phản bác các luận điệu xuyên tạc về công tác cán bộ của Đảng

Đồng chí Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng chủ trì phiên họp đầu tiên của Tiểu ban Nhân sự Đại hội XIV của Đảng. Ảnh: TTXVN

Đồng chí Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng chủ trì phiên họp đầu tiên của Tiểu ban Nhân sự Đại hội XIV của Đảng. Ảnh: TTXVN

Nhận diện hoạt động chống phá

Gần đây, lợi dụng sự thay đổi về nhân sự của Đảng, các tổ chức phản động như Việt Tân, VOA tiếng Việt, Đài Á Châu tự do (RFA), Chân trời mới Media… đồng loạt đăng tải các bài viết chống phá Đảng, đặc biệt là công tác tổ chức cán bộ.

Ngày 20-3-2024, trên trang Facebook của Việt Tân đăng tải các bài viết với nội dung xuyên tạc công tác nhân sự của Đảng là cuộc “đấu đá nội bộ, thanh trừng phe phái, triệt hạ lẫn nhau”; “không bảo đảm dân chủ”, “không thể lựa chọn” được người đủ năng lực và đạo đức để lãnh đạo đất nước. Chân Trời Mới Media rêu rao rằng “Đa số người dân không còn màng đến các cuộc đấu đá trong nội bộ Đảng”. Ngoài ra, một số tổ chức, cá nhân phản động, cực đoan như: VOA tiếng Việt, Đài Á Châu tự do (RFA), BPSOS, Nguyễn Văn Đài, … cũng ra sức tuyên truyền xuyên tạc công tác nhân sự của Đảng là mất dân chủ; ca ngợi nền dân chủ phương Tây; cổ xúy tư tưởng đa đảng, kích động người người dân biểu tình chống phá chế độ.

Không khó để nhận thấy thủ đoạn lặp đi lặp lại các thông tin bịa đặt, những “câu chuyện nhân sự” nhằm câu “view”, câu “like”, giật tít giật gân, lập lờ đánh lận con đen, thu hút sự quan tâm, theo dõi dư luận để phục vụ cho mưu đồ chống phá. Họ triệt để khai thác các tính năng của mạng xã hội như Facebook, YouTube, Instagram… với độ tương tác rộng, chia sẻ nhanh chóng, dễ tiếp cận người dùng để đăng tải, chia sẻ những thông tin, luận điệu lệch lạc. Chúng tiến hành livetream, thảo luận về công tác nhân sự của Đảng; cài cắm thông tin xấu độc với thông tin chính thống hòng tạo ra sự nhiễu loạn, làm cho người dùng khó phân biệt đâu là “thật - giả”, “đúng - sai”.

Lợi dụng vi phạm của một số cán bộ, trong đó cán bộ cấp cao bị xử lý kỉ luật; một số cán bộ xin thôi giữ các chức vụ trong Đảng, bộ máy Nhà nước, số đối tượng phản động, cơ hội chính trị quy kết lựa chọn cán bộ “không đủ tiêu chuẩn”, xuyên tạc công tác nhân sự là “sự áp đặt từ trên xuống”, “sai ngay từ đầu”, là “hình thức, không thực chất”.

Đối tượng mà các thế lực thù địch hướng đến là một bộ phận cán bộ, đảng viên, nhân dân có nhận thức, hiểu biết chính trị hạn chế, nhằm kích động tâm lý hoài nghi từ đó lôi kéo người dân hình thành tư tưởng chống đối. Tuy nhiên, cũng đã có một số nhóm người tin vào thông tin đó, có những phát ngôn thiếu ý thức xây dựng, thậm chí a dua, hùa theo.

Mục đích của các thế lực thù địch là gây chia rẽ, mất đoàn kết nội bộ, thao túng tâm lý một bộ quần quần chúng nhân dân, làm giảm niềm tin với Đảng; hạ bệ uy tín, dần phủ nhận vai trò lãnh đạo, cầm quyền của Đảng, xóa bỏ chế độ ở nước ta hiện nay. Mặc dù những âm mưu, thủ đoạn này không mới, nhưng hết sức thâm độc, xảo quyệt, tinh vi nếu không hiểu về công tác nhân sự của Đảng, không có chính kiến và “sức đề kháng” trước “vi rút” tin giả, xấu độc, sẽ vô hình trở thành “con tốt”, “quân bài” của các thế lực thù địch.

Khoa học, kỹ lưỡng trong công tác nhân sự

Trong quá trình tự xây dựng, tự chỉnh đốn, Đảng ta luôn quan tâm, chú trọng đến công tác cán bộ. Trong đó, công tác nhân sự là một bộ phận quan trọng, được thực hiện ở những thời điểm có tính quyết định, có ý nghĩa đặc biệt, đôi khi liên quan đến sự sống còn của Đảng, sự phát triển của đất nước. Do vậy công tác tuyển chọn cán bộ của Đảng, Nhà nước luôn được tiến hành một cách khoa học, kỹ lưỡng và theo quy trình nghiêm ngặt với những tiêu chuẩn cao về phẩm chất, đạo đức, năng lực và uy tín để có thể đáp ứng yêu cầu công việc, gánh vác trọng trách xây dựng, phát triển đất nước.

Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng chỉ rõ mục đích cao cả của công tác cán bộ đó là: “xây dựng được một Ban Chấp hành Trung ương mạnh, một Bộ Chính trị mạnh, một Ban Bí thư mạnh, thật sự đoàn kết, thống nhất cao xung quanh người đứng đầu để đủ sức gánh vác trọng trách vinh quang nhưng rất nặng nề của mình là lãnh đạo hoàn thành sứ mạng lịch sử, nhiệm vụ chính trị của mình, tổ chức toàn Đảng, toàn quân, toàn dân ra sức phấn đấu, vượt mọi khó khăn, gian khổ, xây dựng Đảng ta ngày càng trong sạch, vững mạnh; đất nước ta ngày càng phát triển; nhân dân ta ngày càng ấm no, hạnh phúc, xứng đáng với niềm tin yêu và sự mong đợi của toàn Đảng, toàn dân”.

Tổng Bí thư yêu cầu, công tác nhân sự Đại hội phải được tiến hành theo một quy trình chặt chẽ, khoa học và nhất quán, bảo đảm thật sự công tâm, trong sáng, khách quan, đặc biệt phải

Tổng Bí thư yêu cầu, công tác nhân sự Đại hội phải được tiến hành theo một quy trình chặt chẽ, khoa học và nhất quán, bảo đảm thật sự công tâm, trong sáng, khách quan, đặc biệt phải "có con mắt tinh đời" trong việc đánh giá, giới thiệu, lựa chọn. Ảnh: TTXVN

Đảng ta chủ trương lựa chọn cán bộ, đảng viên xứng đáng, có đủ đức, đủ tài để gánh vác nhiệm vụ cách mạng. Việc thay đổi công tác nhân sự của Đảng là cần tiến hành đúng thời điểm với phương châm cán bộ “có vào, có ra, có lên, có xuống” nhằm đáp ứng được yêu cầu của công việc, nhiệm vụ chính trị và phẩm chất đạo đức. Phương châm này đã được thực hiện trong nhiều năm gần đây, nhận được niềm tin, kỳ vọng rất lớn của cán bộ, đảng viên và các tầng lớp nhân dân. Tuy nhiên, sự thay đổi về nhân sự của các cấp, đặc biệt là những vị trí quan trọng, cơ yếu luôn là dịp các thế lực phản động lợi dụng, vin vào chống phá một cách quyết liệt.

Thực tế công tác cán bộ đã bảo đảm được tính dân chủ, chặt chẽ, đồng bộ, khách quan, minh bạch; có nhiều nội dung đổi mới đối với từng nhóm chức danh; đồng thời, xác định rõ thẩm quyền, trách nhiệm của các cấp ủy, tổ chức đảng, cơ quan tham mưu trong công tác giới thiệu, đề xuất và thẩm định nhân sự quy hoạch cán bộ cấp chiến lược.

Đảng đã lựa chọn, tạo dựng nên đội ngũ cán bộ mang trong mình phẩm chất kiên trung với Đảng, tận hiếu với nước, với dân; xứng đáng là người “công bộc”, “đầy tớ” của Nhân dân; có bản lĩnh chính trị vững vàng, trung thành với Chủ nghĩa Mác - Lê-nin, Tư tưởng Hồ Chí Minh, kiên định mục tiêu độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội; nhiều cán bộ dám nghĩ, dám nói, dám làm, dám chịu trách nhiệm, dám đương đầu với khó khăn thử thách, dám hy sinh vì lợi ích chung, thích ứng với xu thế hội nhập, có khả năng làm việc trong môi trường quốc tế. Đội ngũ cán bộ chiến lược, giữ vị trí quan trọng ở các cấp có năng lực, phẩm chất, uy tín, trình độ chuyên môn giỏi; có tư duy đổi mới, có khả năng hoạch định đường lối, chính sách và lãnh đạo, chỉ đạo tổ chức thực hiện. Nhiều cán bộ là tấm gương sáng, tiêu biểu trong lời nói và hành động được cán bộ, đảng viên và quần chúng yêu mến, học tập và noi theo.

Cán bộ trong quy hoạch Ban Chấp hành Trung ương Đảng khóa XIII, đều phải được đào tạo qua 5 lớp bồi dưỡng kiến thức mới cho cán bộ cấp chiến lược. Đại biểu dự Đại hội XIII đều là những cán bộ tiêu biểu về phẩm chất chính trị, đạo đức, lối sống, năng lực, uy tín được bầu chọn từ các cấp. Để chuẩn bị cho Đại hội XIV, Đảng ta đã làm từ rất sớm, Hội nghị Trung ương 8 khóa XIII (ngày 8-10-2023) đã quyết định thành lập Tiểu ban Nhân sự do đồng chí Nguyễn Phú Trọng, Tổng Bí thư Ban Chấp hành Trung ương Đảng làm Trưởng Tiểu ban với nhiệm vụ xây dựng Phương hướng công tác nhân sự, giới thiệu nhân sự Ban Chấp hành Trung ương Đảng, Bộ Chính trị, Ban Bí thư và các chức danh lãnh đạo chủ chốt của Đảng khóa XIV, nhiệm kỳ 2026 - 2031...

Công tác lựa chọn cán bộ được tiến hành từng bước, theo quy trình khoa học, chặt chẽ, thận trọng, bài bản để chọn ra những hạt nhân tiêu biểu, có đủ phẩm chất, năng lực bầu vào các chức danh chủ chốt của Đảng; hoàn toàn không phải là một sự “sắp xếp hình thức”, “thanh trừng, đấu đá nội bộ” như sự suy đoán vô căn cứ, xuyên tạc của số đối tượng phản động, cơ hội chính trị. Việc một số cán bộ được bầu vào các chức danh của cơ quan lãnh đạo của Đảng sau này trong quá trình công tác vi phạm kỷ luật Đảng, pháp luật Nhà nước đó là do cá nhân đó thiếu tu dưỡng, rèn luyện phẩm chất chính trị, đạo đức lối sống, sa vào chủ nghĩa cá nhân, có biểu hiện “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa”, không thể đổ lỗi cho công tác nhân sự “sai ngay từ đầu” như những gì các thế lực thù địch rêu rao, xuyên tạc.

Phát biểu tại Tiểu ban Nhân sự Đại hội XIV của Đảng, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã cảnh báo “Các phần tử xấu, cơ hội, thù địch cũng nhân dịp này tìm mọi cách xuyên tạc, tung tin, tác động, chia rẽ nội bộ ta hòng phá hoại công tác nhân sự nói riêng, công tác xây dựng Đảng nói chung của chúng ta, rất thâm độc và nguy hiểm”. Để ngăn chặn, đấu tranh với những thông tin sai trái, xuyên tạc công tác cán bộ, lựa chọn nhân sự của Đảng, Nhà nước, cần tập trung vào một số giải pháp sau:

Một là, phát huy vai trò của cơ quan chức năng, truyền thông, báo chí trong tuyên truyền quan điểm, chủ trương, đường lối của Đảng về công tác cán bộ. Kịp thời, chủ động cung cấp thông tin chính thống, chính xác định hướng dư luận, nhất là trước những vấn đề phức tạp, nhạy cảm, những vấn đề xã hội quan tâm, đáp ứng nhu cầu của cán bộ, đảng viên và nhân dân theo quy định, tránh để thông tin giả, thông tin không chính thống lan truyền trên mạng xã hội; chủ động đấu tranh bảo vệ nền tảng tư tưởng của Đảng, thiết lập và sử dụng nhiều diễn đàn trên mạng xã hội để tuyên truyền, phản bác, loại bỏ các thông tin sai lệch, vô căn cứ.

Hai là, cần có biện pháp phát huy quyền và trách nhiệm của các tổ chức và người đứng đầu trong hệ thống chính trị về công tác cán bộ; coi trọng công tác giáo dục tư tưởng, rèn luyện đội ngũ cán bộ lãnh đạo, quản lý “vừa hồng, vừa chuyên”, có bản lĩnh chính trị vững vàng, năng lực công tác tốt, dân chủ, khoa học; kiểm soát tốt quyền lực trong công tác cán bộ. Đề cao vai trò nêu gương của người cán bộ nhất là người đứng đầu cơ quan, đơn vị, địa phương; trách nhiệm càng cao càng phải gương mẫu, nêu gương mọi lúc, mọi nơi, từ suy nghĩ cho đến hành động. Từ đó, hạn chế, tiến tới triệt tiêu cơ hội các thế lực thù địch lợi dụng sai phạm của cán bộ, đảng viên để xuyên tạc, chống phá.

Ba là, mỗi cán bộ, đảng viên và quần chúng nhân dân cần hết sức tỉnh táo và cảnh giác, tự đề kháng; không tiếp tay, không lan truyền thông tin chưa được kiểm chứng. Cần phải chọn lọc thông tin chính thống, phân tích đúng sai, tránh a dua theo những thông tin xuyên tạc, bịa đặt; kiên quyết đấu tranh đẩy lùi mọi ý đồ xuyên tạc, vu khống của số đối tượng xấu.

Bốn là, kịp thời phát hiện, đấu tranh, ngăn chặn việc tán phát những thông tin giả, tin sai sự thật và xử lý nghiêm minh các trường hợp đưa tin giả, tin sai sự thật theo đúng quy định của pháp luật.

st

 Nhận diện luận điệu của thế lực thù địch về cái gọi là "đảng viên quá độ"

Ảnh minh hoạ

Ảnh minh hoạ

Thực chất của luận điệu “đảng viên quá độ”

Lý luận về thời kỳ quá độ là thành tựu cơ bản, rất quan trọng của chủ nghĩa Mác - Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh và của Đảng ta. Từ quan điểm khoa học, cách mạng của chủ nghĩa Mác - Lênin về tính tất yếu của thời kỳ quá độ trước đây: “Giữa xã hội tư bản chủ nghĩa và xã hội cộng sản chủ nghĩa là một thời kỳ cải biến cách mạng từ xã hội nọ sang xã hội kia. Thích ứng với thời kỳ ấy là một thời kỳ quá độ chính trị và nhà nước của thời kỳ ấy không thể là cái gì khác hơn là nền chuyên chính cách mạng của giai cấp vô sản”[1], các học giả tư sản, thế lực thù địch và những kẻ cơ hội chính trị hiện nay viện cớ vào đó đã tung ra luận điệu “Việt Nam trong thời kỳ quá độ lên CNXH thì người đảng viên cũng cần có tính quá độ”! Vậy thực chất của luận điệu này là gì? Tính nguy hại của nó ra sao?

Thực chất của luận điệu “đảng viên quá độ” là hạ thấp tiêu chuẩn của người đảng viên, thừa nhận sự suy thoái về phẩm chất, chính trị, đạo đức, lối sống và coi tệ tham nhũng, tiêu cực của đội ngũ cán bộ, đảng viên là tất yếu; từ đó, xuyên tạc bản chất tốt đẹp, tính tiền phong, gương mẫu của người đảng viên, làm cho Đảng ta không còn “là đạo đức, là văn minh”, tiến tới phủ nhận vai trò độc tôn lãnh đạo của Đảng. Luận điệu về cái gọi là “đảng viên quá độ” có thể nhận diện trên các mặt như sau:

Một là, sự quá độ về chính trị của người đảng viên. Theo đó, đảng viên có ý thức chính trị kém, không kiên định đối với con đường phát triển của cách mạng Việt Nam độc lập dân tộc và CNXH; thừa nhận khả năng quay trở lại con đường TBCN, phủ nhận tính tất yếu, đặc điểm, nội dung, tính chất của thời kỳ quá độ lên CNXH ở Việt Nam; thừa nhận sự tồn tại kiến trúc thượng tầng TBCN và sự bóc lột theo phương thức cũ của CNTB ở Việt Nam là tất yếu; chấp nhận “đa nguyên chính trị, đa đảng đối lập” ở Việt Nam.

Hai là, sự quá độ về tư tưởng của người đảng viên. Là sự đầu hàng trước hệ tư tưởng tư sản, thậm chí là tàn dư của hệ tư tưởng phong kiến; phủ nhận hệ tư tưởng Mác - Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh; cổ xúy cho cái gọi là “tự do tư tưởng” vô hạn độ, phủ nhận tính giai cấp của nền tảng tư tưởng của Đảng ta; chấp nhận sự tồn tại của nhiều hệ tư tưởng khác nhau trong Đảng.

Ba là, sự quá độ về năng lực đảng viên. Là sự chấp nhận hạ thấp tiêu chuẩn trở thành đảng viên, chấp nhận thu nạp các quần chúng không phải là những người ưu tú nhất, thậm chí để các phần tử cơ hội, phản động trở thành đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam; vì vậy, các tổ chức đảng trở thành “câu lạc bộ” của những người chỉ cần “đánh trống, ghi tên” không hơn không kém.

Bốn là, sự quá độ về đạo đức, lối sống của người đảng viên. Là thừa nhận sự tồn tại của đạo đức, lối sống cũ - đạo đức tư sản, tiểu tư sản, đạo đức phong kiến và tán dương thứ đạo đức “đầu đi xuống đất” và lối sống phi nhân văn và phản văn hóa này; trong khi đó, lại coi nhẹ, hạ thấp và phủ nhận đạo đức cách mạng của người đảng viên; hoặc thừa nhận sự tồn tại song song của cả đạo đức cũ và đạo đức cách mạng. Đồng thời, phủ nhận mọi nỗ lực của tổ chức đảng trong bồi dưỡng, nâng cao đạo đức cách mạng cho quần chúng ưu tú chuẩn bị kết nạp Đảng và cho đội ngũ đảng viên.

Năm là, coi tệ tham nhũng, tiêu cực của đội ngũ cán bộ, đảng viên là tất yếu. Đây chính là hệ quả của sự thừa nhận sự quá độ về chính trị, tư tưởng, đạo đức, lối sống của đảng viên. Theo đó, họ cho rằng, thời kỳ quá độ phải “chấp nhận đau thương” - tức chấp nhận đảng viên tham nhũng, tiêu cực; rồi qui kết, tham nhũng, tiêu cực là thuộc tính, bản chất của một đảng độc tôn lãnh đạo; từ đó họ đưa ra thư ngỏ, thỉnh nguyện thư, kiến nghị, lời kêu gọi Đảng ta từ bỏ sự lãnh đạo với cuộc chiến phòng, chống tham nhũng, tiêu cực; vì theo họ: Đảng độc tôn lãnh đạo làm triệt tiêu dân chủ, Đảng lãnh đạo công tác phòng, chống tham nhũng, tiêu cực chẳng khác nào “vừa đá bóng, vừa thổi còi”, hoặc cái gọi là “đấu đá, thanh trừng nội bộ”; xa hơn là phủ nhận sự lãnh đạo của Đảng ta đối với toàn xã hội được hiến định ở Điều 4 Hiến pháp năm 2013…

Tính nguy hại của luận điệu “đảng viên quá độ”

 Trước hết, nó làm nhụt ý chí phấn đấu của các quần chúng ưu tú muốn vào Đảng; làm phân rã về chính trị, làm tan rã niềm tin, gây hỗn loạn về tư tưởng, tạo ra “những khoảng trống” để đưa hệ tư tưởng tư sản thâm nhập vào từng đảng viên và tổ chức đảng; làm suy thoái về đạo đức, lối sống của đội ngũ cán bộ, đảng viên. Đây là bước rất ngắn có thể chuyển sang “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” trong nội bộ Đảng và cả hệ thống chính trị.

Vì vậy, trong Văn kiện Đại hội XIII, Đảng ta tự phê bình: “Một số tổ chức cơ sở đảng, một bộ phận cán bộ, đảng viên, công chức, viên chức chưa gương mẫu. Công tác xây dựng, phát triển tổ chức đảng, đảng viên trong các doanh nghiệp ngoài nhà nước còn lúng túng, hạn chế; công tác phát triển đảng viên ở vùng sâu, vùng xa, biên giới, hải đảo, nơi có đông đồng bào dân tộc thiểu số, tôn giáo, vùng nông thôn còn nhiều khó khăn. Việc đánh giá, xếp loại tổ chức đảng và đảng viên ở một số nơi còn chưa thực chất. Một bộ phận cán bộ, đảng viên phai nhạt lý tưởng, giảm sút ý chí, ngại khó, ngại khổ, suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, “tự diễn biến”, “tự chuyển hoá”[2].

Về vấn đề này, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng tiếp tục cảnh báo trong bài viết "Tự hào và tin tưởng dưới lá cờ vẻ vang của Đảng, quyết tâm xây dựng một nước Việt Nam ngày càng giàu mạnh, văn minh, văn hiến và anh hùng": “Việc tổ chức thực hiện luật pháp, chính sách, thực thi công vụ vẫn là khâu yếu; kỷ luật, kỷ cương ở nhiều nơi chưa nghiêm, thậm chí còn có hiện tượng né tránh, đùn đẩy trách nhiệm; cái gì có lợi thì kéo về cho cơ quan, đơn vị và cá nhân mình; cái gì khó khăn thì đùn đẩy ra xã hội, cho cơ quan khác, người khác. Trong khi đó, các thế lực xấu, thù địch, phản động tiếp tục lợi dụng tình hình này để đẩy mạnh việc thực hiện chiến lược “diễn biến hoà bình”, thúc đẩy “tự diễn biến”, “tự chuyển hoá” trong nội bộ chúng ta nhằm chống phá Đảng, Nhà nước và chế độ ta”[3].

Tình trạng trên nếu kéo dài và không kịp thời được khắc phục sẽ làm mất đi sự đoàn kết, thống nhất trong Đảng; Đảng mất bản chất cách mạng. Hệ quả là, làm cho Nhân dân giảm sút niềm tin vào Đảng và chế độ ta, thậm chí ngả theo các thế lực thù địch và phản động.

Nguy hiểm hơn nó sẽ biến thành nguy cơ làm cho một số tổ chức đảng phân rã cả về chính trị, tư tưởng, tổ chức, biến dạng theo chiều hướng tiêu cực cả về đạo đức và cán bộ. Báo cáo tại Hội nghị nghị toàn quốc tổng kết công tác kiểm tra giám sát của Đảng năm 2023, triển khai nhiệm vụ năm 2024 chỉ rõ: Trong năm 2023, cấp ủy các cấp và chi bộ đã thi hành kỷ luật 423 tổ chức đảng (tăng 2,92% so với năm 2022); thi hành kỷ luật 18.130 đảng viên (tăng 10,64% so với năm 2022), có 3.073 cấp ủy viên (chiếm 16,94%). Ủy ban kiểm tra (UBKT) các cấp đã thi hành kỷ luật 183 tổ chức đảng và 6.302 đảng viên, có 1.975 cấp ủy viên (chiếm 31,34%); trong đó, UBKT các địa phương, đơn vị thi hành kỷ luật 154 tổ chức đảng và 6.237 đảng viên, UBKT Trung ương thi hành kỷ luật 29 tổ chức đảng và 65 đảng viên.

Cuối cùng, tính nguy hại này sẽ tạo ra một hệ quả tất yếu, Đảng sẽ tự làm mất vai trò lãnh đạo của mình đối với toàn xã hội và cách mạng Việt Nam sẽ có nguy cơ chệch hướng xã hội chủ nghĩa. Không những vậy, đối với công tác đối ngoại của Đảng, với phong trào cộng sản và công nhân quốc tế, vị thế, uy tín của Đảng ta cũng sẽ bị giảm sút nghiêm trọng. Đảng đánh mất vị trí, vai trò và sứ mệnh lịch sử của mình, dẫn đến diệt vong. Đây là nguy cơ không thể xem nhẹ, bởi vì, thực tiễn lịch sử cách mạng thế giới đã chứng minh, một đảng dày dặn kinh nghiệm như Đảng Cộng sản Liên Xô cùng các đảng cộng sản và công nhân khác đã suy vong bởi nhiều nguyên nhân, trong đó, nguyên nhân của mọi nguyên nhân chính là công tác xây dựng Đảng ở nhiều quốc gia đã bị vi phạm cơ bản, cụ thể:

Nhiều nước đã xa rời nguyên tắc trong xây dựng đảng kiểu mới của chủ nghĩa Mác-Lênin, biến đảng cộng sản thành tổ chức độc quyền. Một số cán bộ lãnh đạo cao cấp trở thành kẻ quan liêu, từng bước xa rời hoặc phản bội lại chủ nghĩa Mác-Lênin. Đặc biệt, có hai nguyên nhân cơ bản và trực tiếp liên quan chặt chẽ với nhau: (i) những sai lầm nghiêm trọng về đường lối chính trị, về công tác xây dựng đảng, công tác tư tưởng và công tác tổ chức, cán bộ trong quá trình cải tổ; (ii) các thế lực thù địch, phản động thực hiện chiến lược “diễn biến hòa bình”, tìm mọi cách tác động làm chệch hướng công cuộc cải tổ, cải cách ở Liên Xô, lợi dụng những sai lầm bên trong để thực hiện mục tiêu xóa bỏ chế độ XHCN.

Ở Liên Xô và hầu hết các nước xã hội chủ nghĩa ở Đông Âu, vào những thập niên từ những năm 60-90 cuối thế kỷ XX, bộ máy Đảng Cộng sản đã không được xây dựng theo những nguyên tắc mácxít - lêninít. Nhà nước Xô viết đã từng bước biến chất, không còn thể hiện quyền lực của nhân dân mà chỉ là biểu hiện quyền lực của các phe nhóm trong Đảng. Nguyên tắc tập trung dân chủ trong xây dựng Đảng hoàn toàn bị rời bỏ, trở thành tập trung quan liêu, độc tài, độc quyền. Những nội dung xây dựng Đảng kiểu mới: về tư tưởng, chính trị, tổ chức, về đạo đức, lối sống của người đảng viên đã trở thành xa lạ trong Đảng Cộng sản Liên Xô và nhiều đảng cộng sản khác. Một số lãnh đạo cấp cao trong bộ máy Đảng, Nhà nước Xô viết đã thoái hóa, biến chất, trở thành những kẻ phản bội nhân danh “cải tổ”, “cải cách”. Đây là nguyên nhân rất trực tiếp đưa Đảng và chủ nghĩa xã hội hiện thực đến khủng hoảng, suy thoái.