
Một nhân viên nhà tang lễ đứng trước quan tài dành cho các nạn nhân Covid-19 tại một nhà tang lễ ở hạt Queens, bang New York, Mỹ hồi cuối tháng 11.

Một nhân viên nhà tang lễ đứng trước quan tài dành cho các nạn nhân Covid-19 tại một nhà tang lễ ở hạt Queens, bang New York, Mỹ hồi cuối tháng 11.
Đêm đông 2007, Lê Huy Tích từ TP Hòa Bình xuống trạm quản lý đường thủy đi thay ca, bất ngờ gặp xe ngược chiều rọi đèn pha vào mặt khi vừa qua dốc. Tai nạn kinh hoàng xảy ra với Lê Huy Tích.
Sau khi bị tai nạn, Lê Huy Tích bị liệt đôi chân, không thể cử động. Bác sĩ thông báo anh bị đa chấn thương, vỡ hai đốt sống, vỡ xương quai xanh, liệt hoàn toàn hai chi dưới. Không bỏ cuộc trước những khó khăn Lê Huy Tích đã không ngừng tìm tòi nghiên cứu, tự học tập quyết tâm vươn lên mặc dù mình là người tàn tật.

Anh Lê Huy Tích là một trong số điển hình tiên tiến của tỉnh Hòa Bình về dự Đại hội thi đua yêu nước lần thứ X tại Hà Nội.
"Cuộc sống mỗi người có sinh ra, trưởng thành, an cư, lạc nghiệp và cả cống hiến cho xã hội. Mình khi ấy không còn sức lực, không còn đôi chân, không đi lại được. Không gì cả", anh Tích bây giờ nhớ về cú sốc đầu đời 13 năm trước. Người đàn ông 42 tuổi là giám đốc một công ty chuyên chế tạo đầu kéo xe lăn cho người khuyết tật. Anh mặc comple, đeo thẻ đại biểu, ngồi xe lăn, đại diện cho các điển hình tiên tiến của tỉnh Hòa Bình về Hà Nội dự Đại hội thi đua yêu nước lần thứ X.

Anh Lê Huy Tích trên chiếc xe lăn do Công ty của anh sản xuất.

Xưởng sản xuất đầu kéo xe lăn, xe điện của anh Lê Huy Tích quy tụ nhiều người chung cảnh ngộ, giúp họ có việc làm.
Năm 2013, Lê Huy Tích mở một tiệm sửa chữa điện thoại di động, máy tính. Mang kiến thức những ngày đi sửa chữa tàu thuyền trên sông, sang sửa chữa linh kiện điện, tivi, máy tính, Tích đọc thêm sách, học thêm tiếng Anh để làm công việc tốt hơn. "Mang thân khuyết tật nhưng không thể nghĩ là tôi chỉ làm được ở mức ấy thôi, mà phải làm sản phẩm như của người bình thường", Tích nghĩ thế. Có người thương, tính giúp khi thấy Tích loay hoay cố nâng cái màn hình máy tính. anh gạt đi, nói "nếu bác giữ được cả đời thì giúp, còn không để cháu tự làm". Người ta tự ái, kêu "thằng này bướng". Nhưng rồi thấy anh tỉ mẩn chữa lại từng thứ đã hỏng, họ cũng không trách.
Tiệm điện thoại trước nhà, ở phường Tân Thịnh, TP Hòa Bình khách đến ngày càng đông, tạo thu nhập đủ chi trả tiền thuốc men hàng tháng. Nhưng một lần, anh quờ tay làm nồi canh đổ ụp vào chân, phải nghỉ nửa năm để đi chữa trị vết bỏng. Đến khi quay lại làm, Tích phải nhờ người thân đi mua linh phụ kiện điện tử, nhưng không ưng ý. Anh tạm đóng cửa tiệm và quyết định phải tự chế ra chiếc xe giúp mình đi lại được.
Khi ấy, trong nước chỉ có chiếc xe máy được hoán chuyển bánh sau thành xe ba bánh cho người khuyết tật. Những người như Tích, di chuyển từ giường đến xe lăn còn khó, nói chi ngồi xe máy. Sản phẩm đầu kéo của Italy có thể lắp vào chiếc xe lăn, nhưng 67 triệu đồng là cái giá mà nhiều người khuyết tật không dám mơ tưởng. Lấy khuôn mẫu từ chiếc đầu kéo ấy cùng vận dụng kiến thức chuyên ngành cơ khí, anh tự chế ra một chiếc của riêng mình, ráp từ phụ kiện xe đạp, xe máy, thay đổi một số khớp nối phù hợp hơn với người Việt. Anh quyết định mở xưởng sửa chữa xe điện, sản xuất xe đầu kéo. Trải qua hai lần họp gia đình, ai cũng khuyên anh "đừng cố đấm ăn xôi". Nhưng Tích không chịu, quyết vay 50 triệu đồng – khoản hỗ trợ cho người khuyết tật để mở xưởng. Người thân nhìn anh là một người cố chấp.
Năm 2017, những chiếc đầu kéo cải tiến dần hoàn thiện. Anh tự mình ráp được 8 chiếc, bán 5 triệu đồng, trong khi giá thị trường khoảng 20 triệu. Chiếc đầu kéo có khớp nối với xe lăn, có thể nâng cao hoặc hạ thấp, kéo dài hoặc thu ngắn phù hợp với độ dài cánh tay người dùng. Chiếc đầu kéo còn có thể chở một em bé ngồi trong lòng khi đi chợ, đi chơi, đưa đón con đi học.
Ba năm sau, những chiếc đầu kéo xe lăn từ xưởng của anh đã tràn ngập thị trường. Anh chế tạo thêm xe điện giao hàng cho các shop, khi cần vận chuyển chục thùng mì tôm, nước mắm. Tích lập công ty đầu năm 2020. Xưởng lắp ráp giờ có 9 người khuyết tật, hai người bình thường làm việc, thu nhập 5 triệu mỗi tháng. Họ xuất xưởng khoảng 30 - 40 xe đầu kéo khi có đơn hàng. Mỗi người thợ đến xưởng, anh đều là người trực tiếp cầm tay chỉ việc.
Tổng kết lại mười năm vật lộn để vượt qua cú sốc, ông chủ xưởng nói cuộc sống bao giờ cũng có bế tắc, vượt qua thì thành công đến. "Những gì mình làm cũng chỉ để tạo cho mình sự bình đẳng khi sống giữa những người bình thường. Suy cho cùng, đi bằng đôi chân cũng là di chuyển, ngồi xe lăn cũng là di chuyển".
Khi nhậm chức vào tháng 1/2017, Tổng thống Donald Trump đã nhanh chóng chấm dứt "tuần trăng mật" của ông ở Nhà Trắng khi cùng với đội ngũ báo chí của mình có cuộc đối đầu căng thẳng với truyền thông về quy mô của lễ nhậm chức.
Nhưng khác với Trump, Joe Biden tuyên bố muốn giảm quy mô lễ nhậm chức và nhiều khả năng sẽ không có cuộc diễu hành khổng lồ tại Đại lộ Pennsylvania vì lý do đại dịch. Biden hiện phải đối mặt với hai cuộc khủng hoảng lớn là đại dịch và gián đoạn kinh tế. Giới quan sát nhận định Biden khó có thể khiến tình hình đại dịch ở Mỹ tệ hơn người tiền nhiệm, nên ông có thể sẽ nhận được "khoảng thời gian ưu ái" dành cho người mới trong những tuần đầu nhiệm kỳ. Đồng thời, sau khi được công bố đắc cử, Biden cùng cộng sự của mình thường xuyên có những động thái tốt, nhằm tiếp tục ghi điểm với những người đã ủng hộ ông trong cuộc đua vào Nhà Trắng. Điều này có thể góp phần duy trì khoảng thời gian "êm ấm" hậu chiến thắng của Biden tới tháng 4 năm sau.

Joe Biden phát biểu tại Wilmington, bang Delaware hôm 4/12.
Phần lớn các mục tiêu của truyền thông trước lễ nhậm chức đã không nhắm vào Biden mà vào một số lựa chọn trong nội các của ông. Neera Tanden, người được đề cử vị trí giám đốc văn phòng quản lý ngân sách Nhà Trắng, đã tạo ra rất nhiều làn sóng thù địch khi được xem như kẻ thù của phe cực tả trong đảng của Biden, đồng thời là người gây khó chịu với đảng Cộng hòa. Một số lựa chọn khác như Tony Blinken, Michele Flournoy hay Avril Haines cũng là những cái tên phủ sóng trên nhiều trang báo như những bản sao cho chính quyền cũ của Obama.
Tuy nhiên, những điều này chưa gây tổn hại cho Biden. Ngược lại, nhiều trang báo còn đưa tin những câu chuyện tích cực về các lựa chọn chất lượng của Biden khi so sánh với chính quyền Trump. Ngoài ra, giới quan sát nhận định truyền thông cũng sẽ đánh giá cuộc chiến chống Covid-19 của Biden, điểm tạo nên nhiều khác biệt và lợi thế cho Biden trong cuộc đua với Tổng thống Trump. Với việc đánh bại Donald Trump, người luôn xem truyền thông như kẻ thù, Biden sẽ có nhiều lợi thế để duy trì tuần trăng mật của ông với báo chí. Giới quan sát nhận định Biden đã "gặp may" khi đối thủ của ông trong cuộc đua này là Trump, bởi bất kỳ ai giúp loại Trump đều sẽ nhận được "ưu ái" tương tự.
Những năm qua, cái tên Nguyễn Đình Cống ngày càng trở nên rất “nổi tiếng” trên cộng đồng mạng với hàng trăm bài viết có nội dung bịa đặt, xuyên tạc, phủ nhận chủ nghĩa Mác – Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh và đường lối, quan điểm của Đảng Cộng sản Việt Nam, chính sách, pháp luật của Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam nhằm tuyên truyền, kích động chống Đảng, Nhà nước và chế độ xã hội chủ nghĩa ở Việt Nam…
Sự khác nhau về bản chất xã hội qua cơn đại dịch này không chỉ làm người dân Việt Nam thêm tin tưởng, tự hào về con đường mà Đảng, đất nước và nhân dân đã chọn, mà còn làm cho nhiều người trước đây mơ hồ, mặc cảm sớm nhận ra…
QLHĐ
Đã là cái giống người thì ắt hẳn ai cũng yêu, cũng quý và chuộng cái đẹp. Khổng Phu Tử từng nói: "Ẩm thực nam nữ, nhân chi đại dục tồn yên" (dịch: ăn uống nam nữ là chuyện đại sự đời người). Từ góc độ tâm lý mà nói, chẳng những là yêu mỹ nhân, đến yêu cái đẹp ai mà chẳng có. Một người dung mạo bất phàm, đoan trang dịu dàng, đến phụ nữ còn không nhịn được mà liếc một cái, nói gì đến đàn ông? Từ cổ chí kim, anh hùng thường không qua được ải mỹ nhân dù họ có trí tuệ có thế kinh bang tế thế, sức mạnh có thể bạt núi lập sông thế nhưng chẳng thể thắng được “tam phân nhục, nhất bả mao”! Vậy nên, việc địa phương nọ hay ngôi trường kia yêu cái đẹp, quý cái hương sắc của trời cho âu cũng là chuyện dễ hiểu. Cứ rộn cả lên, phê phán xứ “lá sen” hay trường “kinh tài dân quốc” làm gì?
Trong những năm tháng đen tối của lịch sử dân tộc, khi thực dân Pháp xâm lược nước ta 1858; kể từ đó nhân dân ta sống kiếp nô lệ với đủ cảnh đớn đau, tủi nhục, không lối thoát. Các phong trào yêu nước bị người Pháp nhấn chìm trong biển máu. Phan Bội Châu là một trong những chí sĩ yêu nước tiêu biểu trong thời kỳ Pháp thuộc, trong BÀI CA CHÚC TẾT THANH NIÊN, Ông đã gửi gắm đến quốc dân, đồng bào ta lời kêu gọi khẩn thiết:
Nhớ về quá khứ đau thương nhưng rất hào hùng của dân tộc là uống nước nhớ nguồn, là “cho tường gốc tích nước nhà Việt Nam”; hiểu về lịch sử để biết trân quý giá trị của hiện tại và cả tương lai, đó không phải là ăn mày dĩ vãng, không phải là chân vượt dặm trường mà mắt quay lại phía sau! Cách đây chỉ hơn 30 năm; khi đất nước còn nghèo khổ vì hậu quả của chiến tranh và bị bao vây cấm vận đủ đường; nhiều nước ở Đông Nam Á đi xe hơi, ngủ khách sạn, uống bia ngon, lúc đó chúng ta phải chạy ăn từng bữa, gian khổ vô cùng! Họ nhìn đất nước ta với ánh mắt coi thường, thậm chí là dè bỉu; những kẻ thua cuộc, trốn chạy khỏi đất nước không ngày nào quên quay đầu về cố quốc mà xỉa xói đủ điều, chê bai, hằn học, thậm chí cho là “cộng sản là đói nghèo, lạc hậu”.