Thứ Năm, 10 tháng 12, 2020

Covid-19 Mỹ: Ngày chết chóc nhất từ khi dịch bùng phát.

    Hơn 3.000 người Mỹ tử vong vì Covid-19 hôm 9/12, mức cao kỷ lục từ khi đại dịch bùng phát và nhiều hơn số người chết trong vụ khủng bố 11/9. Mỹ ghi nhận 221.267 ca nhiễm và 3.124 ca tử vong do Covid-19 hôm 9/12, vượt mức kỷ lục 2.885 ca tử vong một tuần trước đó, theo thống kê của Đại học Johns Hopkins. Số ca tử vong này cũng cao hơn số người chết trong vụ khủng bố ngày 19/2001, khi 2.977 người thiệt mạng. Số người Mỹ chết vì Covid-19 trong ngày 9/12 cũng cao hơn cả số lính Mỹ tử trận trong ngày mở màn chiến dịch đổ bộ lên bờ biển Normandy trong Thế chiến II. Trong trận chiến đẫm máu này, khoảng 4.400 lính Đồng minh đã chết, trong đó có 2.500 lính Mỹ. Mỹ hiện vẫn là vùng dịch lớn nhất thế giới, với hơn 16 triệu ca nhiễm và gần 300.000 ca tử vong. Chính quyền địa phương và các bang khắp nước Mỹ đã ra lệnh hạn chế hàng loạt các hoạt động kinh tế xã hội, với hy vọng giảm bớt sự bùng phát trở lại của Covid-19 sau thời gian tạm lắng vào mùa hè.
Một nhân viên nhà tang lễ đứng trước quan tài dành cho các nạn nhân Covid-19 tại một nhà tang lễ ở hạt Queens, bang New York, Mỹ hồi cuối tháng 11. Ảnh: AP.

Một nhân viên nhà tang lễ đứng trước quan tài dành cho các nạn nhân Covid-19 tại một nhà tang lễ ở hạt Queens, bang New York, Mỹ hồi cuối tháng 11.

    Giới chức y tế Mỹ phải đối phó nhiều vấn đề khi các kỳ nghỉ lễ diễn ra liên tiếp vào cuối năm, khiến người dân đi lại nhiều, dẫn đến ca nhiễm tăng nhanh. Các chuyên gia về bệnh truyền nhiễm, gồm tiến sĩ Anthony Fauci, nói rằng hiện vẫn chưa thể đánh giá đầy đủ hậu quả từ hoạt động đi lại và tụ họp của người Mỹ trong dịp Lễ Tạ ơn vừa qua. "Chúng ta phải nhìn nhận vấn đề. Tại nhiều vùng của đất nước, nhiều người vẫn nghĩ đại dịch không phải vấn đề lớn. Họ nghĩ đây là tin giả hoặc trò lừa bịp. Đại dịch là có thật. Những con số hoàn toàn có thật. Chúng ta đang ghi nhận số ca nhập viện kỷ lục, ca nhiễm kỷ lục và gần đây nhất là ca tử vong kỷ lục", tiến sĩ Fauci hôm 9/12 cho hay. Một "dự báo tổng hợp" mới của Trung tâm Kiểm soát và Phòng ngừa Dịch bệnh Mỹ dự đoán ca tử vong do Covid-19 "có khả năng tăng trong 4 tuần tới, với 12.600 đến 23.400 ca tử vong mới được ghi nhận cho đến ngày 2/1/2021" và tổng số người chết sẽ ở mức 332.000-362.000 vào ngày đó. Hội đồng cố vấn của Cục Quản lý Thực phẩm và Dược phẩm Mỹ (FDA) hôm 10/12 đã họp và bỏ phiếu ủng hộ cấp phép sử dụng vaccine Covid-19 của Pfizer, đánh giá lợi ích của vaccine đối với người từ 16 tuổi trở lên "vượt qua các rủi ro tiềm tàng". FDA có thể cấp phép vacccine vào ngày 11/12 hoặc muộn hơn, với nhóm ưu tiên tiêm chủng là nhân viên chăm sóc sức khỏe và người già tại viện dưỡng lão.

Nghị lực phi thường của giám đốc ngồi xe lăn.

    Đêm đông 2007, Lê Huy Tích từ TP Hòa Bình xuống trạm quản lý đường thủy đi thay ca, bất ngờ gặp xe ngược chiều rọi đèn pha vào mặt khi vừa qua dốc. Tai nạn kinh hoàng xảy ra với Lê Huy Tích.

    Sau khi bị tai nạn, Lê Huy Tích bị liệt đôi chân, không thể cử động. Bác sĩ thông báo anh bị đa chấn thương, vỡ hai đốt sống, vỡ xương quai xanh, liệt hoàn toàn hai chi dưới. Không bỏ cuộc trước những khó khăn Lê Huy Tích đã không ngừng tìm tòi nghiên cứu, tự học tập quyết tâm vươn lên mặc dù mình là người tàn tật.

Anh Lê Huy Tích là một trong số điển hình tiên tiến của tỉnh Hòa Bình về dự Đại hội thi đua yêu nước lần thứ X tại Hà Nội. Ảnh: Giang Huy

Anh Lê Huy Tích là một trong số điển hình tiên tiến của tỉnh Hòa Bình về dự Đại hội thi đua yêu nước lần thứ X tại Hà Nội. 

    "Cuộc sống mỗi người có sinh ra, trưởng thành, an cư, lạc nghiệp và cả cống hiến cho xã hội. Mình khi ấy không còn sức lực, không còn đôi chân, không đi lại được. Không gì cả", anh Tích bây giờ nhớ về cú sốc đầu đời 13 năm trước. Người đàn ông 42 tuổi là giám đốc một công ty chuyên chế tạo đầu kéo xe lăn cho người khuyết tật. Anh mặc comple, đeo thẻ đại biểu, ngồi xe lăn, đại diện cho các điển hình tiên tiến của tỉnh Hòa Bình về Hà Nội dự Đại hội thi đua yêu nước lần thứ X.

Anh Lê Huy Tích trên chiếc xe lăn do Công ty của anh sản xuất. Ảnh: Hoàng Phương

Anh Lê Huy Tích trên chiếc xe lăn do Công ty của anh sản xuất.


Xưởng sản xuất đầu kéo xe lăn, xe điện của anh Lê Huy Tích quy tụ nhiều người chung cảnh ngộ, giúp họ có việc làm. Ảnh: Quang Nguyễn

Xưởng sản xuất đầu kéo xe lăn, xe điện của anh Lê Huy Tích quy tụ nhiều người chung cảnh ngộ, giúp họ có việc làm. 

    Năm 2013, Lê Huy Tích mở một tiệm sửa chữa điện thoại di động, máy tính. Mang kiến thức những ngày đi sửa chữa tàu thuyền trên sông, sang sửa chữa linh kiện điện, tivi, máy tính, Tích đọc thêm sách, học thêm tiếng Anh để làm công việc tốt hơn. "Mang thân khuyết tật nhưng không thể nghĩ là tôi chỉ làm được ở mức ấy thôi, mà phải làm sản phẩm như của người bình thường", Tích nghĩ thế. Có người thương, tính giúp khi thấy Tích loay hoay cố nâng cái màn hình máy tính. anh gạt đi, nói "nếu bác giữ được cả đời thì giúp, còn không để cháu tự làm". Người ta tự ái, kêu "thằng này bướng". Nhưng rồi thấy anh tỉ mẩn chữa lại từng thứ đã hỏng, họ cũng không trách.

    Tiệm điện thoại trước nhà, ở phường Tân Thịnh, TP Hòa Bình khách đến ngày càng đông, tạo thu nhập đủ chi trả tiền thuốc men hàng tháng. Nhưng một lần, anh quờ tay làm nồi canh đổ ụp vào chân, phải nghỉ nửa năm để đi chữa trị vết bỏng. Đến khi quay lại làm, Tích phải nhờ người thân đi mua linh phụ kiện điện tử, nhưng không ưng ý. Anh tạm đóng cửa tiệm và quyết định phải tự chế ra chiếc xe giúp mình đi lại được.

    Khi ấy, trong nước chỉ có chiếc xe máy được hoán chuyển bánh sau thành xe ba bánh cho người khuyết tật. Những người như Tích, di chuyển từ giường đến xe lăn còn khó, nói chi ngồi xe máy. Sản phẩm đầu kéo của Italy có thể lắp vào chiếc xe lăn, nhưng 67 triệu đồng là cái giá mà nhiều người khuyết tật không dám mơ tưởng. Lấy khuôn mẫu từ chiếc đầu kéo ấy cùng vận dụng kiến thức chuyên ngành cơ khí, anh tự chế ra một chiếc của riêng mình, ráp từ phụ kiện xe đạp, xe máy, thay đổi một số khớp nối phù hợp hơn với người Việt. Anh quyết định mở xưởng sửa chữa xe điện, sản xuất xe đầu kéo. Trải qua hai lần họp gia đình, ai cũng khuyên anh "đừng cố đấm ăn xôi". Nhưng Tích không chịu, quyết vay 50 triệu đồng – khoản hỗ trợ cho người khuyết tật để mở xưởng. Người thân nhìn anh là một người cố chấp.

Video Player is loading.
Hiện tại 
0:34
/
Thời lượng 
0:35
Đã tải: 0%
Tiến trình: 0%

    Năm 2017, những chiếc đầu kéo cải tiến dần hoàn thiện. Anh tự mình ráp được 8 chiếc, bán 5 triệu đồng, trong khi giá thị trường khoảng 20 triệu. Chiếc đầu kéo có khớp nối với xe lăn, có thể nâng cao hoặc hạ thấp, kéo dài hoặc thu ngắn phù hợp với độ dài cánh tay người dùng. Chiếc đầu kéo còn có thể chở một em bé ngồi trong lòng khi đi chợ, đi chơi, đưa đón con đi học.

Ba năm sau, những chiếc đầu kéo xe lăn từ xưởng của anh đã tràn ngập thị trường. Anh chế tạo thêm xe điện giao hàng cho các shop, khi cần vận chuyển chục thùng mì tôm, nước mắm. Tích lập công ty đầu năm 2020. Xưởng lắp ráp giờ có 9 người khuyết tật, hai người bình thường làm việc, thu nhập 5 triệu mỗi tháng. Họ xuất xưởng khoảng 30 - 40 xe đầu kéo khi có đơn hàng. Mỗi người thợ đến xưởng, anh đều là người trực tiếp cầm tay chỉ việc.

Tổng kết lại mười năm vật lộn để vượt qua cú sốc, ông chủ xưởng nói cuộc sống bao giờ cũng có bế tắc, vượt qua thì thành công đến. "Những gì mình làm cũng chỉ để tạo cho mình sự bình đẳng khi sống giữa những người bình thường. Suy cho cùng, đi bằng đôi chân cũng là di chuyển, ngồi xe lăn cũng là di chuyển".

Ông Biden sẽ không tổ chức nhậm chức dầm dộ.

    Khi nhậm chức vào tháng 1/2017, Tổng thống Donald Trump đã nhanh chóng chấm dứt "tuần trăng mật" của ông ở Nhà Trắng khi cùng với đội ngũ báo chí của mình có cuộc đối đầu căng thẳng với truyền thông về quy mô của lễ nhậm chức.

    Nhưng khác với Trump, Joe Biden tuyên bố muốn giảm quy mô lễ nhậm chức và nhiều khả năng sẽ không có cuộc diễu hành khổng lồ tại Đại lộ Pennsylvania vì lý do đại dịch. Biden hiện phải đối mặt với hai cuộc khủng hoảng lớn là đại dịch và gián đoạn kinh tế. Giới quan sát nhận định Biden khó có thể khiến tình hình đại dịch ở Mỹ tệ hơn người tiền nhiệm, nên ông có thể sẽ nhận được "khoảng thời gian ưu ái" dành cho người mới trong những tuần đầu nhiệm kỳ. Đồng thời, sau khi được công bố đắc cử, Biden cùng cộng sự của mình thường xuyên có những động thái tốt, nhằm tiếp tục ghi điểm với những người đã ủng hộ ông trong cuộc đua vào Nhà Trắng. Điều này có thể góp phần duy trì khoảng thời gian "êm ấm" hậu chiến thắng của Biden tới tháng 4 năm sau.

Joe Biden phát biểu tại Wilmington, bang Delaware hôm 4/12. Ảnh: AP.

Joe Biden phát biểu tại Wilmington, bang Delaware hôm 4/12. 



    Phần lớn các mục tiêu của truyền thông trước lễ nhậm chức đã không nhắm vào Biden mà vào một số lựa chọn trong nội các của ông. Neera Tanden, người được đề cử vị trí giám đốc văn phòng quản lý ngân sách Nhà Trắng, đã tạo ra rất nhiều làn sóng thù địch khi được xem như kẻ thù của phe cực tả trong đảng của Biden, đồng thời là người gây khó chịu với đảng Cộng hòa. Một số lựa chọn khác như Tony Blinken, Michele Flournoy hay Avril Haines cũng là những cái tên phủ sóng trên nhiều trang báo như những bản sao cho chính quyền cũ của Obama.

    Tuy nhiên, những điều này chưa gây tổn hại cho Biden. Ngược lại, nhiều trang báo còn đưa tin những câu chuyện tích cực về các lựa chọn chất lượng của Biden khi so sánh với chính quyền Trump. Ngoài ra, giới quan sát nhận định truyền thông cũng sẽ đánh giá cuộc chiến chống Covid-19 của Biden, điểm tạo nên nhiều khác biệt và lợi thế cho Biden trong cuộc đua với Tổng thống Trump. Với việc đánh bại Donald Trump, người luôn xem truyền thông như kẻ thù, Biden sẽ có nhiều lợi thế để duy trì tuần trăng mật của ông với báo chí. Giới quan sát nhận định Biden đã "gặp may" khi đối thủ của ông trong cuộc đua này là Trump, bởi bất kỳ ai giúp loại Trump đều sẽ nhận được "ưu ái" tương tự. 

Tòa tuyên án nguyên chủ tịch UBND TP Hà Nội NGUYỄN ĐỨC CHUNG.

    Ông Nguyễn Đức Chung bị phạt 5 năm tù Cựu chủ tịch Hà Nội Nguyễn Đức Chung, 53 tuổi, cùng ba cựu công an bị kết tội chiếm đoạt tài liệu mật của vụ án Nhật Cường. Sáng 11/12 sau 4 tiếng xét xử kín, TAND Hà Nội tuyên phạt bị cáo Chung 5 năm tù về tội Chiếm đoạt tài liệu bí mật nhà nước, theo điều 337 Bộ luật Hình sự 2015. Cùng tội danh, Phạm Quang Dũng (cựu cán bộ Cục Cảnh sát điều tra tội phạm về kinh tế, tham nhũng, buôn lậu - C03, Bộ Công an) nhận 4 năm 6 tháng tù; Nguyễn Hoàng Trung (lái xe của ông Chung) bị phạt 2 năm tù và Nguyễn Anh Ngọc (46 tuổi, cựu cán bộ Văn phòng UBND Hà Nội) 18 tháng tù. Trung là cựu cán bộ Công an Hà Nội; Ngọc là cựu phó trưởng Công an quận Cầu Giấy, cùng được biệt phái công tác tại Văn phòng UBND Hà Nội. Bản án không nêu phần dân sự và hình phạt bổ sung, luật sư Ngô Kim Lan bào chữa cho bị cáo Dũng cho biết. Luật sư Giang Hồng Thanh (bào chữa cho bị cáo Trung) nói tại phiên tòa 4 bị cáo thừa nhận sai phạm. Ông Chung và ba đồng phạm được áp dụng tình tiết thành khẩn khai báo và đây là một trong các căn cứ để toà tuyên mức án dưới khung hình phạt truy tố. Do sức khoẻ yếu, ông Chung được ngồi khi trả lời thẩm vấn. Cựu chủ tịch Hà Nội khai là chủ mưu, như nội dung cáo buộc. "Trong lời nói sau cùng, ông Chung gửi lời xin lỗi đến Đảng, Nhà nước và các cử tri khi ông đã để mất niềm tin", luật sư Thanh cho hay. Ông Nguyễn Đức Chung làm Chủ tịch Hà Nội từ cuối năm 2015, bị bãi nhiệm cuối tháng 9/2020. Theo cáo trạng, ông Chung và vợ là người có quyền lợi và nghĩa vụ liên quan trong vụ án xảy ra tại Công ty Nhật Cường - đại án thuộc diện Ban chỉ đạo Trung ương về phòng chống tham nhũng theo dõi, chỉ đạo. Biết Dũng được trưng dụng tham gia điều tra vụ án này, ông nhờ thu thập và "nắm thông tin về hướng điều tra". Với 5 lần chiếm đoạt 9 tài liệu mật, Dũng chuyển cho ông Chung hai lần với 6 tài liệu. Trung và Anh Ngọc bị cáo buộc một lần tham gia in, chỉnh sửa 3 tài liệu mật cho ông Chung.

Không để kẻ xấu lợi dụng "bất tuân dân sự" để kích động, chống phá

 

Những năm qua, nhằm thực hiện chiến lược "diễn biến hòa bình" đối với Việt Nam, các thế lực thù địch đã sử dụng tổng hợp các phương pháp, cách thức chống phá trên mọi lĩnh vực xã hội, trong đó, chúng triệt để sử dụng phương thức, thủ đoạn mới là "bất tuân dân sự" nhằm gây mất ổn định an ninh chính trị, trật tự an toàn xã hội (ANCT-TTATXH), tiến tới xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam, đưa Việt Nam đi theo quỹ đạo của chủ nghĩa tư bản.

HIỂM HỌA TỪ "THƯ NGỎ" CỦA NGUYỄN ĐÌNH CỐNG



Những năm qua, cái tên Nguyễn Đình Cống ngày càng trở nên rất “nổi tiếng” trên cộng đồng mạng với hàng trăm bài viết có nội dung bịa đặt, xuyên tạc, phủ nhận chủ nghĩa Mác – Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh và đường lối, quan điểm của Đảng Cộng sản Việt Nam, chính sách, pháp luật của Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam nhằm tuyên truyền, kích động chống Đảng, Nhà nước và chế độ xã hội chủ nghĩa ở Việt Nam…

ĐÂU LÀ BẢN CHẤT CHẾ ĐỘ



Sự khác nhau về bản chất xã hội qua cơn đại dịch này không chỉ làm người dân Việt Nam thêm tin tưởng, tự hào về con đường mà Đảng, đất nước và nhân dân đã chọn, mà còn làm cho nhiều người trước đây mơ hồ, mặc cảm sớm nhận ra…

VỤ NỮ SINH TỰ TỬ: CÒN AI DÁM ĐỘNG ĐẾN HỌC SINH CÁ BIỆT?

Như đã dự báo, vụ nữ sinh tự tử nhằm phản đối quyết định kỷ luật của nhà trường, anh Hiệu trưởng và vài cô giáo đã bị treo phấn 15 ngày. Báo chí bắt đầu vào cao trào đấu tố anh Nhạ.
Chuyện này làm tôi nhớ đến các CSGT hay CSTT hễ động chân động tay với lưu manh, côn đồ, cao bồi thôn hay "dân oan"... thì chưa cần biết đầu cua tai nheo thế nào, nhưng để xoa dịu dư luận thì cái quyết định tạm đình chỉ sẽ chềnh ềnh lên mặt báo.
Khi có cái quyết định dân túy như thế, các CSGT, CSTT do va chạm xã hội nhiều, đủ trải nghiệm để chỉ thấy buồn và cách duy nhất để tự bảo vệ mình là im lặng, mặc cho tiếng chì tiếng bấc hay gạch đá của dư luận. Nhưng các nhà giáo thì khác, quen sống trong môi trường chuẩn mực, nên khi gặp các sự cố như thế, họ thường hoang mang, sợ hãi. Và sau khi kiểm tra, xác minh xong, dù kết luận có thể là không vấn đề gì thì chắc chắn vết thương lòng còn đeo đuổi họ mãi. Đó thực sự là một trở ngại tâm lý cực lớn mỗi khi đứng lớp.
Đây là điều mà ít người hiểu để cảm thông.
Một anh nhà báo dính phốt tới mức bị đuổi khỏi báo này, chạy sang báo khác vẫn làm việc ngon lành. Nhưng các thầy cô thì khác, họ không đủ mặt dày và lỳ lợm để tửng từng tưng trước dư luận.
Trở lại câu chuyện anh Hiệu trưởng, chị Hiệu phó, cô chủ nhiệm trường gì đó có nữ sinh uống thuốc tự tử để phản đối quyết định kỷ luật của nhà trường làm nhiều người trăn trở. Không chỉ vụ này, đã có nhiều vụ việc tương tự liên quan đến xử lý học sinh vi phạm mà chưa cần biết đúng sai thế nào đã ngay lập tức ra quyết định đình chỉ công tác của cán bộ, giáo viên.
Không giống như các lĩnh vực khác, quyết định đình chỉ công tác của giáo viên là một quyết định hệ trọng, liên quan đến danh dự, uy tín của nhà giáo, của nhà trường và tác động trực tiếp đến thái độ của người học khi những giáo viên này đứng lớp. Khi thầy Hiệu trưởng, cô Hiệu phó hay cô chủ nhiệm bị đình chỉ công tác thì ngay lập tức, hình ảnh của họ đã bị méo mó trong mắt học sinh với tiếng chì tiếng bấc. Đó mới là sức ép tâm lý nặng nề mà không chỉ những người bị đình chỉ mới phải chịu.
Được biết nữ học sinh này là học sinh cá biệt. Nói trắng ra là học sinh hư. Một Fbker đã đặt câu hỏi rằng "Nữ sinh này có ngoan không?" rồi căn cứ vào những gì xảy ra trên thực tế để tự trả lời. Xin trích nguyên văn:
"- Mặc áo dài quá mỏng, lộ nội y: bị nhắc nhở.
- Chạy xe phân khối lớn, phụ huynh biết không? Biết chứ.
- Dùng điện thoại ghi âm thầy cô trong giờ học: Có phải dạng vừa không?. Không.
- Trước khi sự việc "nghi tự tử" xảy ta, nhà trường và giáo viên chủ nhiệm cũng đã mời phụ huynh đến làm việc. Tại đây, phụ huynh cũng đã nhận ra lỗi con mình, em học sinh cũng hứa sẽ nhận lỗi và khắc phục. Tuy nhiên sau đó thì em cố chấp và không chịu nhận lỗi với lý do... em tự thấy mình không có lỗi? Cua bẻ lái ngoạn mục, vậy em có quá cao tay không? Có biết lo sợ là gì không? Liệu có một giải pháp nào hữu hiệu hơn để áp dụng cho em này không?" - [Hết trích]
Ngày này, khi báo chí không còn độc tôn trong thông tin thì người ta có nhiều kênh thông tin để tiếp cận, nhất là Facebook. Đọc những bài viết về vụ việc này trên Facebook, đại đa số các ý kiến đều cho rằng, "Nữ sinh này uống thuốc độc để tự tử" không phải xuất phát từ việc em xấu hổ vì bị nêu tên dưới cờ mà là xuất phát từ chuyện riêng tư", "bạn này ham chơi, lười học, lăng nhăng", hay "Nhìn nhận thực tế đi các bạn ơi. Chẳng ăn nhằm gì đối với một học sinh thích chơi hơn thích học này đâu. Đó chỉ là cái cớ thôi. Còn cái cớ để làm gì thì chính em và gia đình biết rõ hơn ai hết mà"....
Cá nhân tôi cho rằng, việc nữ sinh này tự tử thì lỗi trước hết và chủ yếu từ gia đình. Đừng khoán trắng việc giáo dục đạo đức cho nhà trường. Nhà trường có cố đến mấy mà phụ huynh lại chiều chuộng, khuyến khích các em làm điều không phải thì học sinh không bao giờ trở thành người tử tế. Muốn con mình nên người, học giỏi thì phụ huynh đừng nghĩ rằng bỏ tiền mua xe phân khối lớn cho con đi học, sắm điện thoại xịn cho con mang vào lớp là được. Đó không phải là thương con đúng cách. Và nữa, khi sự việc xảy ra, phụ huynh phủi trách nhiệm và lồng lộn lên, đổ lỗi cho thầy cô. Điều đáng trách, là khi sự việc được báo chí đẩy lên thì các cấp có trách nhiệm lại có cách hành xử thiếu văn minh bằng cách vội vàng ra quyết định tạm đình chỉ công tác 15 ngày.
Vâng, "quyết định tạm đình chỉ công tác" là một quyết định an toàn và luôn đúng. Thời hạn 15 ngày là đủ để điều tra, xác minh và kết luận. Quyết định ấy không sai, nhưng nó làm tổn thương nghiêm trọng đến danh dự uy tín của nhà giáo, làm ảnh hưởng đến chất lượng truyền thụ tri thức của thầy cô.
Với cái quyết định ấy, nhiều thầy cô sẽ học theo lãnh đạo để chọn cho mình cách hành xử an toàn hơn, nhưng chắc chắn hậu quả của nó là sẽ có nhiều học sinh "mất dạy" hơn. Hôm trước nữ sinh nhận lỗi trước nhà trường, nhưng chỉ sau một đêm, cô phủi sạch và cho rằng mình không có lỗi. Sau này lỗi sẽ không chỉ như thế mà sẽ là đánh chửi lại cả thầy cô và thậm chí khi trở thành người có chức có quyền, chúng sẽ phủi trách nhiệm như phủi lỗi đã nhận với nhà trường hôm qua và sẽ có những quyết định liều lĩnh vô cảm hơn khi giải quyết các sự vụ.
Cuối cùng, thay cho lời kết, xin trích một câu của một Fbker: "Cái quy định không được nêu tên học sinh, nhắc nhở dưới cờ đã có tác dụng rồi đó. Kết quả là học sinh vịn vào quy định ấy mà phản pháo, phụ huynh được nước tấn tới, thầy cô bị đình chỉ và xã hội lắc đầu ngao ngán... Chẳng biết rồi đây có thầy cô nào dám đụng đến học sinh cá biệt nữa không? Hay cứ nghiễm nhiên mặc kệ vì... ngại và sợ lắm rồi".

QLHĐ 

HOA HẬU, THIÊN HẬU HAY MẪU NGHI THIÊN HẠ?

Đã là cái giống người thì ắt hẳn ai cũng yêu, cũng quý và chuộng cái đẹp. Khổng Phu Tử từng nói: "Ẩm thực nam nữ, nhân chi đại dục tồn yên" (dịch: ăn uống nam nữ là chuyện đại sự đời người). Từ góc độ tâm lý mà nói, chẳng những là yêu mỹ nhân, đến yêu cái đẹp ai mà chẳng có. Một người dung mạo bất phàm, đoan trang dịu dàng, đến phụ nữ còn không nhịn được mà liếc một cái, nói gì đến đàn ông? Từ cổ chí kim, anh hùng thường không qua được ải mỹ nhân dù họ có trí tuệ có thế kinh bang tế thế, sức mạnh có thể bạt núi lập sông thế nhưng chẳng thể thắng được “tam phân nhục, nhất bả mao”! Vậy nên, việc địa phương nọ hay ngôi trường kia yêu cái đẹp, quý cái hương sắc của trời cho âu cũng là chuyện dễ hiểu. Cứ rộn cả lên, phê phán xứ “lá sen” hay trường “kinh tài dân quốc” làm gì?

Tài và cao ngạo như Cao Bá Quát khi xưa, ấy thế mà đứng trước cái đẹp cũng phải cúi đầu mà rằng “Thập tải luân giao cầu cổ kiếm/ Nhất sinh đê thủ bái mai hoa” nữa là mấy vị lãnh đạo của “xứ lá sen” hay Ban Giám hiệu của trường “kinh tài dân quốc”! Nhiều người bảo là, Hoa Hậu thì có gì đâu mà cứ phải xoắn tít cả lên, làng trên tổng dưới võng lọng đu đưa, kèn trống vang lừng, cờ xí rợp cả trời, quan viên xếp hàng cúi đầu chào nghiêng mình kính cẩn như vậy? Ô hay nhỉ? Ngày xưa các cụ đỗ đạt là Thám Hoa, Bảng Nhãn hay Trạng Nguyên , được vua ban cho lụa là, gấm vóc, mũ áo, cân đai và được về quê để vinh quy bái tổ; Hoa hậu cũng có vương miện, xiêm y sáng rực, thơm tho hơn các cụ nhà nho hút thuốc lào với cả ăn mắm tôm rồi quẹt vào bộ ria dài của ngày xưa, lại được phong hậu, xứng với cả đế vương chứ ở đó mà đùa … phải đón như đón nguyên thủ quốc gia thì mới xứng tầm THIÊN HẬU.
Bây giờ Hoa Hậu cũng đâu thua kém gì các cụ ngày xưa, chữ nghĩa cho lắm vào thì tầm một giờ dạy học của các giáo sư, tiến sĩ đầu ngành cũng chẳng thể đem ra mà so sánh được với “một cái rùng mình” hay màn trình diễn bikini trong đôi phút của các hoa hậu. Vậy tại sao lại không cung nghinh thánh giá, tại sao lại để cho “thánh hậu” thiệt thòi so với công hầu hay khanh tướng, người có công lớn với đất nước của ngày xưa. Lãnh đạo địa phương và nhân dân phải trải thảm đón chào, trường đại học cũng tự hào mà mời về nghe chỉ giáo. Báo cáo thành tích cuối năm, không khéo cả “xứ lá sen” và trường “kinh tài dân quốc” phải huynh đệ tương tàn mà tranh giành tầm ảnh hưởng chứ chẳng đùa!
Trên thế giới đầu thế kỷ 21, chỉ còn một số nước phát triển như châu Phi, Nam Mỹ và Đông Nam Á (điển hình như Venezuela, Philippines, Colombia và Việt Nam) xem hoa hậu là báu vật thuộc danh mục phải đưa và “sách đỏ” để bảo tồn, để cho vạn thế ngắm nhìn mà học hỏi mà ra thẩn vào thơ. Còn ở các nước khác, những cuộc thi Hoa hậu chẳng còn được khán giả thế giới chú ý nhiều, Vậy nên cách làm này ở xứ An Nam được xem là tiến bộ và “văn minh tân thời”.
Một số nước chậm phát triển như châu Âu, Bắc Mỹ, Hàn Quốc, Nhật Bản tầm nhìn hạn hẹp khi cho rằng thi Hoa hậu thực chất là việc hạ thấp phẩm giá phụ nữ, vì các cuộc thi này xem cơ thể phụ nữ giống như vật trưng bày di động để chấm điểm, buộc phụ nữ phải mặc áo tắm trình diễn hở hang để mọi người bình phẩm, soi mói ngoại hình. Một xã hội văn minh thì sẽ không chấp nhận việc cơ thể người khác (dù xấu hay đẹp) bị đem ra bình phẩm một cách công khai; và một người phụ nữ giàu lòng tự trọng cũng sẽ không dùng cơ thể mình làm vật trưng bày để người khác chấm điểm. Do vậy, những người đẹp ở các nước chậm phát triển nói trên không còn muốn thi Hoa hậu nữa, danh hiệu Hoa hậu tại các nước này chỉ còn là "hữu danh vô thực", chẳng có mấy ai quan tâm hoặc nhớ đến những người từng đoạt giải. Rõ chán cho những nước tụt hậu!
Nói thế để thấy, cái xứ An Nam thật là cao minh và uyên thâm đến nhường nào! Rồi đây một số nước chậm phát triển như châu Âu, Bắc Mỹ, Hàn Quốc, Nhật Bản sẽ phải cắp tráp sang “xứ lá sen” và trường “Kinh tài dân quốc” mà học hỏi, khi người ta chưa là Hoa Hậu thì họ là con dân, là học trò; thế nhưng khi họ được phong Thiên Hậu thì thế sự sẽ xoay vần, họ không còn là con dân mà biến thành “Thánh Nữ”, niềm kiêu hãnh của địa phương, họ không còn là trò mà biến thành thầy, là Mẫu nghi thiên hạ. Đúng là:
"Thiên kim mãi đắc tam phân nhục
Bách tộc nghênh hồi nhất bả mao"
(Nghìn vàng mua lấy ba phân thịt/ Trăm họ đón mừng một nhúm lông)./.

MNQ

ĐẤT NƯỚC CÓ MẤT CHO TÂY, CHO TÀU ĐÂU MÀ CÁC NGƯỜI KÊU GÀO PHỤC QUỐC!

Trong những năm tháng đen tối của lịch sử dân tộc, khi thực dân Pháp xâm lược nước ta 1858; kể từ đó nhân dân ta sống kiếp nô lệ với đủ cảnh đớn đau, tủi nhục, không lối thoát. Các phong trào yêu nước bị người Pháp nhấn chìm trong biển máu. Phan Bội Châu là một trong những chí sĩ yêu nước tiêu biểu trong thời kỳ Pháp thuộc, trong BÀI CA CHÚC TẾT THANH NIÊN, Ông đã gửi gắm đến quốc dân, đồng bào ta lời kêu gọi khẩn thiết:

“Đúc gan sắt để dời non lấp bể
Xối máu nóng rửa vết nhơ nô lệ”
Thời gian từ 1858 - 1945 mới là những năm tháng “quốc hận”, là những chuỗi ngày dài đen tối nhất mà dân tộc ta, nhân dân ta phải trải qua, là “giang sơn muôn dặm, huyết lệ đôi hàng”. Trong thời gian đất nước ta bị hai tầng áp bức, bốc lột (nửa thực dân - nửa phong kiến) do thực dân Pháp và chế độ phong kiến, bù nhìn, tay sai gây ra là chuỗi ngày dài vô hạn “ngày cũng như đêm”, không ánh sáng, không một tiếng cười.
Cổ nhân có câu “thời thế tạo anh hùng và anh hùng tạo ra thời thế”, và đúng như người anh hùng Nguyễn Trãi từng nói:
“Tuy mạnh yếu có lúc khác nhau
Song hào kiệt thời nào cũng có!”
Ánh sáng chân lý của thời đại đã được Nguyễn Ái Quốc - Hồ Chí Minh lan tỏa trên đất nước ta, phương Đông rực rỡ ánh hào quang chói lọi chào đón sự ra đời của Đảng ta 03/2/1930; kể từ đây dân nước Nam được soi đường, chỉ lối, chấm dứt gần 80 năm bế tắc trong đường lối cứu nước. Cách mạng tháng 8 thành công mà đỉnh cao là ngày 02/9/1945, Hồ Chủ tịch đọc tuyên ngôn độc lập, khai sinh ra nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa. Kể từ đây đất nước ta chấm dứt đêm trường nô lệ. Làm nên một Điện Biên Phủ rung chuyển đất trời đưa miền Bắc xây dựng chủ nghĩa Xã hội, dồn sức người, sức của cho công cuộc chống Mỹ, ngụy cứu nước trên tinh thần “không có gì quý hơn độc lập, tự do” và “Nam bộ là máu của máu Việt Nam, là thịt của thịt Việt Nam. Sông có thể cạn, núi có thể mòn. Song chân lý ấy không bao giờ thay đổi!”. Để rồi những đôi không mỏi bước vào cuộc trường chinh vĩ đại của dân tộc, đạp bằng đá núi Trường Sơn, những bước chân Phù Đổng nhằm hướng Nam mà đi. Những chàng trai tuổi 18, đôi mươi bước vào chiến trường miền Nam mang theo trong mình hồn thiêng sông núi, khí phách của tiền nhân và một trái tim quả cảm, coi cái chết nhẹ tựa lông hồng để viết nên khúc hùng ca vĩ đại nhất của thế kỷ 20.
1. Ngày 30/4/1975 là ngày mà giang sơn gấm vóc đã được thống nhất, Nam Bắc một nhà, là ngày mà dân tộc ta chấm dứt nỗi đau chia cắt, đã qua rồi nỗi đau “ngày Bắc đêm Nam”. Trong số những tên chóp bu, những tướng tá của ngụy đầu sỏ đã từng theo Pháp và khi Pháp bị đánh bại thì chúng lại theo Mỹ để chống lại nhân dân ta, giết hại đồng bào ta, chia lìa Bắc Nam vốn là con một nhà. Đó cùng là ngày mà bè lũ tay sai bán nước ngụy Sài Gòn bị tổ quốc ta, nhân dân ta đạp xuống bùn đen vạn kiếp. Là ngày mà ngụy Sài Gòn phải trả giá, phải đền tội vì những gì chúng đã gây ra cho dân tộc này chứ không phải là ngày “Quốc hận” hay “ngày đen tối".
2. “Quốc hận” có nghĩa là hận vì đã mất nước, mất tổ quốc; tuy nhiên từ ngày 30/4/1975, đất nước ta thống nhất, giang sơn liền một dải chạy dài từ Mũi Cà mau đến địa đầu Lủng Cú, nước Việt Nam do người Việt Nam làm chủ, nhân dân Việt Nam quyết định vận mạnh của tổ quốc mình. Những người Cộng sản vĩ đại đã rửa mối nhục “Quốc hận” bằng cách đánh đổ chế độ thực dân tồn tại gần 100 năm; rửa mối nhục bị chia cắt trong 21 năm mà thủ phạm là lũ ngụy tặc “cõng rắn cắn gà nhà”, bằng cách “đánh cho Mỹ cút, đánh cho ngụy nhào” thống nhất giang sơn, thu lại từng tấc đất của tổ tiên để lại. Vậy thì đó phải là ngày mà dân tộc ta viết nên khúc KHẢI HOÀN CA THỐNG NHẤT, là ngày trọng đại nhất chứ sao lại gọi là "quốc hận".
3. “Ngày đen tối”, “Quốc hận” là khi chúng mày chối bỏ trách nhiệm của mình với quốc gia, dân tộc, nơi đã sinh ra chúng mày để chạy trốn, không dám đối diện với thực tế, trở thành những tên “vong quốc nô” ở xứ người. Sau ngày 30/4/1975, với tinh thần nhân văn cao cả, với chính sách hòa hợp dân tộc Đảng và nhà nước ta đã cho ngụy quân, ngụy quyền cơ hội để trở lại làm người; cải tạo, giáo dục để trở thành con người theo đúng nghĩa. Thực hiện lời Bác Hồ dạy: "Đối với những đồng bào lạc lối, lầm đường, ta phải lấy tình thân ái mà cảm hoá họ. Có như thế mới thành đại đoàn kết, có đại đoàn kết thì tương lai chắc chắc sẽ vẻ vang". Sau khi học tập, cải tạo xong, có rất nhiều người đã tỉnh ngộ, góp sức cùng cả nước xây dựng giang sơn tươi đẹp như hôm nay. Chỉ một bộ phận nhỏ nhất quyết bỏ lại quê hương để đến với “xứ tự do”, lại một lần nữa theo giặc, ngày đêm chống phá đất nước suốt 45 năm qua. Đó mới là giống vô loài, phản quốc, vong quốc nô, là đáng để hận!
Xin mượn lời của Aisopos: “Kẻ phản bội tổ quốc, đầu hàng ngoại bang, vừa không được sự tôn trọng của ngoại bang, vừa bị sự khinh miệt của đồng bào”. Trong muôn vàn tội lỗi của kiếp nhân sinh thì tội phản quốc là tội nghiệt nặng nề nhất! Từ cổ chí kim như một lẽ tất yếu rằng :những kẻ phản bội tổ quốc sẽ luôn nhận kết cục tủi nhục và đau đớn nhất! Hãy tỉnh mộng đi để quay về với chính nghĩa, với tổ quốc, với nhân dân! Đó sẽ là ngày các bạn hết “quốc hận”, hết “đen tối”, hết “vong quốc nô”. Xin mượn hai câu thơ của Văn Thiên Tường để kết thúc:
"Nhân sinh tự cổ thùy vô tử
Lưu thủ đan tâm chiếu hãn thanh".

MNQ

LUẬN VỀ THÓI TỰ NHỤC

Nhớ về quá khứ đau thương nhưng rất hào hùng của dân tộc là uống nước nhớ nguồn, là “cho tường gốc tích nước nhà Việt Nam”; hiểu về lịch sử để biết trân quý giá trị của hiện tại và cả tương lai, đó không phải là ăn mày dĩ vãng, không phải là chân vượt dặm trường mà mắt quay lại phía sau! Cách đây chỉ hơn 30 năm; khi đất nước còn nghèo khổ vì hậu quả của chiến tranh và bị bao vây cấm vận đủ đường; nhiều nước ở Đông Nam Á đi xe hơi, ngủ khách sạn, uống bia ngon, lúc đó chúng ta phải chạy ăn từng bữa, gian khổ vô cùng! Họ nhìn đất nước ta với ánh mắt coi thường, thậm chí là dè bỉu; những kẻ thua cuộc, trốn chạy khỏi đất nước không ngày nào quên quay đầu về cố quốc mà xỉa xói đủ điều, chê bai, hằn học, thậm chí cho là “cộng sản là đói nghèo, lạc hậu”.

Một số anh, chị ở trong nước mới nứt mắt ra đã phán xét, đã quy kết, đã đổ cái tội “đói nghèo và lạc hậu” cho Đảng và nhà nước, nhiều người bị căn bạo bệnh “tự nhục” di căn còn thách đố kiểu “có sản xuất được con óc vít không?”, “đến Tết Công Gô chắc cũng không sản xuất được ô tô?” hay “đất nước chỉ biết khai thác tài nguyên thô để bán chứ có biết chế biến để phục vụ dân đâu”…
Một dân tộc không có lòng tự ái, tính tự tôn thì dân tộc đó mãi mãi chỉ là con đom đóm núp dưới ánh trăng rằm dưới gầm trời này! Và người Việt Nam đã tự ái! Toàn Đảng, toàn dân ta âm thầm, lặng lẽ chứng minh cho thế giới biết về một Việt Nam không chỉ anh hùng trong chiến đấu, bảo vệ tổ quốc mà còn là một dân tộc thông minh, vượt khó, biết vượt lên tất cả để xây dựng một đất nước giàu mạnh, lấy nhân dân làm trung tâm, “dĩ quốc dân vi bản”!
GDP bình quân đầu người là 80 USD năm 1980 thấp hơn Lào (94 USD), và Campuchia (191 USD). Lúc này Thái Lan và một số nước trong khu vực dân đã chạy ô tô, kinh tế khá giả. Ta thì chạy ăn từng bữa. Đến năm 1990, nghĩa là sau đổi mới được 4 năm, GDP bình quân đầu người mới đạt mức 98 USD (Lào là 186 USD, và Campuchia là 191 USD). Thế đấy, xuất phát điểm của chúng ta là cực thấp! Đảng và nhà nước đổi mới, dám nhìn thẳng vào sự thật để đề ra những chủ trương và thế cục đã xoay chuyển một cách rất tươi sáng!
Đến năm 2003, GDP bình quân đầu người đạt 471 USD/năm và đến nay GDP đầu người đạt gần 3.000 USD/năm.
+ Tỷ lệ nghèo đói giảm từ 58% năm 1992 xuống còn 3,9% cuối năm 2019.
+ Năm 1991, xuất nhập khẩu là 2.087,1 triệu USD, đến năm 2019 thì hơn cả Thái Lan, đạt trên 500 tỉ USD.
+ Trong hơn 30 năm, Việt Nam thu hút được hơn 500 tỷ USD của các nhà đầu tư nước ngoài, nguồn vốn này đã góp phần lớn làm tăng trưởng nền kinh tế Việt Nam.
+ Quy mô nền kinh tế tương đương với Phillipines, vượt Singapore và Malaysia, bằng 2/3 Thái Lan, bằng 1/3 Indonesia. Nếu Biết rằng ngày mới giải phóng xong thì quy mô nên kinh tế nước ta thua các nước trên hàng chục lần.
Không làm nổi một con óc vít ư? Hiện nay, các cơ sở sản xuất công nghệ cao trên đất nước này nhiều như lộc biết đầu xuân! Chúng ta dần làm chủ nhiều công nghệ hiện đại; quân đội ta tự sản xuất được nhiều loại “điếu cày” có khả năng vừa ngồi uống trà vừa dội bão lửa lên đầu giặc, nếu chúng dám xâm lược; Viettel của ta phủ bóng khắp hoàn cầu, Ô tô của ta thì đến cả Đại sứ quán Đức cũng tin dùng, điện thoại thông minh thì nhà nào cũng có. Đời sống nhân dân ngày càng nâng cao, ăn ngon, mặc đẹp, chơi sang ngày càng đông đảo, Iphone 12 vừa ra đời thì nó đã cháy hết hàng vì lượng đơn đặt hàng của người Việt quá cao; đường sá và một số cơ sở hạ tầng đã không còn đảm bảo vì ô tô quá nhiều và tốc độ phát triển kinh tài quá nhanh.
Từ một nước “chỉ biết xuất khẩu năng lượng” thì đến nay chúng ta lại nhập siêu kể cả dầu thô, than… Nhà máy lọc dầu Dung Quất và Liên hợp lọc hóa dầu Nghi Sơn, trong đó: Nhà máy lọc dầu Dung Quất với công suất 6,5 triệu tấn dầu thô/năm vận hành từ năm 2010 sử dụng nguồn nguyên liệu là dầu thô ngọt nhẹ trong nước từ mỏ Bạch Hổ phối trộn cùng dầu thô có tính chất tương tự nhập khẩu từ Hoa Kỳ, Nigeria,... Liên hợp lọc hóa dầu Nghi Sơn với công suất 10 triệu tấn dầu thô/năm vận hành từ cuối năm 2018, sử dụng nguồn nguyên liệu là 100% dầu thô nặng nhập khẩu từ Kuwait. Lượng dầu thô nhập khẩu của năm 2015 mới chỉ là 0,18 triệu tấn, thì đến năm 2020 dự kiến lên đến 13,33 triệu tấn. Với tốc độ phát triển kiểu này thì ta còn phải nhập siêu nguyên liệu dài dài…
Đành rằng chúng ta vẫn còn rất nhiều việc phải làm để đưa đất nước “sánh vai với các cường quốc năm châu” một cách sòng phẳng, thế nhưng hiện nay trên thế giới đã có rất nhiều quốc gia nhìn chúng ta với ánh mắt ngưỡng mộ; vậy nên đừng ai phủ nhận những thành quả mà chúng ta đã đạt được trong hơn 30 năm qua. Những kẻ hay tự nhục, nhìn đâu cũng thấy màu xám xịt thì nên đóng cửa mà tu tâm, dưỡng tính để thấy rõ cái hùng tâm tráng chí của con dân nước Việt đời đời văn hiến, bỏ đi, bỏ đi mà làm người./.

“MỆNH LỆNH TỪ TRÁI TIM” TRONG THỰC HIỆN "NHIỆM VỤ CHIẾN ĐẤU THỜI BÌNH”!

 

Năm 2020 là một năm lịch sử, gian nan với đất nước ta. Trong những gian nan ấy, hình ảnh bộ đội đã để lại dấu ấn sâu đậm. Đó là hình ảnh những cán bộ, chiến sĩ ngã xuống trong thời bình trên hành trình tìm kiếm, cứu nạn người dân, cắm chốt xuyên đêm ngăn ngừa dịch bệnh xâm nhập từ bên ngoài vào đất nước hoặc ngủ trong những lán trại dựng tạm trong rừng, nhường chỗ cho đồng bào về nước tránh dịch trong các khu cách ly... Qua đó, một lần nữa, bản lĩnh của Bộ đội Cụ Hồ tiếp tục ngời sáng.
Đại dịch Covid-19 xuất hiện, ý thức rõ mức độ nguy hiểm của loại virus chết người này, quân đội tổ chức diễn tập toàn quân, toàn quốc. Chưa bao giờ ở tầm vĩ mô, quân đội lại tiến hành một cuộc diễn tập lớn như thế, từ sở chỉ huy Bộ Quốc phòng cho đến tận mỗi chiến sĩ, nhắc nhở mỗi cán bộ, chiến sĩ luôn trong tư thế sẵn sàng nhận nhiệm vụ: nhiệm vụ chiến đấu trong thời bình. Quy mô, tính chất và ý nghĩa của cuộc diễn tập ấy còn “khủng” hơn cả diễn tập tác chiến. Bởi diễn tập tác chiến cũng chỉ trên một hướng chiến trường, ở một vài đơn vị, hay một lực lượng, quân chủng, binh chủng cụ thể.
Đúng như nhận định, đại dịch Covid-19 đã hoành hành khắp thế giới, Việt Nam cũng bị đe dọa với trên 1.300 trường hợp nhiễm virus này, 35 ca đã tử vong. Trong tình hình đó, quân đội được đặt trong tình trạng sẵn sàng chiến đấu với vai trò là lực lượng trụ cột của đất nước trong cuộc chiến chống dịch. Họ đã có mặt ngay từ những ngày đầu khi dịch bệnh mới khởi phát. Trong “cuộc chiến” ấy nổi lên rất nhiều câu chuyện, hình ảnh cảm động của những người lính, đặc biệt là lực lượng bộ đội biên phòng.
Trong cuộc chiến ngăn chặn không để dịch bệnh từ bên ngoài xâm nhập vào Việt Nam, lực lượng bộ đội biên phòng đã tổ chức khoảng 1.600 chốt trên toàn tuyến biên giới, đặc biệt ở các đường mòn, lối mở nhằm chốt chặt xâm nhập, vượt biên trái phép mang virus vào nội địa. Tham gia cắm chốt, rất nhiều cán bộ, chiến sĩ không thể về nhà, phải hoãn cưới vợ, nhiều người trong số họ đã phát giấy mời đến họ hàng, bạn bè, có người kế hoạch ở hai bên gia đình đã xong; hay hàng chục trường hợp bố mẹ mất cũng không thể về chịu tang. Tạ lỗi với bố mẹ, khất hẹn với vợ chưa cưới và người thân, bộ đội biên phòng “căng” mình để cắm chốt trong những lều bạt chơi vơi trên rừng hàng tháng trời giữa thời tiết khắc nghiệt để hoàn thành nhiệm vụ.
Trên mặt trận chống dịch, không chỉ những chiến sĩ biên phòng, mà những lực lượng làm nhiệm vụ trong các khu cách ly cũng làm tốt sứ mệnh được Chính phủ giao phó là điều hành công tác cách ly trên toàn quốc, mà cũng đã trọn nghĩa với đồng bào và người nước ngoài đến Việt Nam. Thực hiện yêu cầu của Chính phủ, quy định của Bộ Y tế, người Việt Nam ở nước ngoài về hay người nước ngoài sang Việt Nam, trước khi hòa nhập cộng đồng phải thực hiện cách ly bắt buộc trong 14 ngày. Các đơn vị quân đội từ Bắc vào Nam tham gia đón công dân về cách ly trên các tuyến đường bộ, đường không, đường thủy; cứ xuống tới sân bay, vào tới biên giới là được đưa thẳng về các đơn vị quân đội để cách ly.
Trước khi vào những khu cách ly, đã có người tưởng tượng sẽ tới một nơi giống như trại giam nên phản ứng kịch liệt. Nhưng khi tận mắt chứng kiến và trực tiếp được chào đón, chăm sóc chu đáo ân cần, được quan tâm lo lắng như người thân, được sinh hoạt trong một không gian sạch sẽ, thoáng mát, được hoạt động thể thao, theo dõi tin tức qua đài, báo, tivi… họ mới thốt lên rằng, họ thực sự bất ngờ, họ không nghĩ mình được chăm sóc, đối đãi cẩn thận, chu đáo đến thế, và thừa nhận họ đã sai. Nhiều người khi viết cảm tưởng vào sổ lưu bút của khu cách ly đã bày tỏ: “Chúng tôi nợ Đảng, Nhà nước và quân đội một lời biết ơn sâu sắc”.
Trước khi vào những khu cách ly, họ không hề biết rằng, có những lúc cao điểm nhận lệnh đón hàng nghìn người về cách ly thì chỉ trong một thời gian ngắn, mọi cơ sở vật chất được chuẩn bị sẵn sàng tiện nghi, sạch sẽ. Có thể khẳng định, không nơi nào có thể có đủ phương tiện, lực lượng, điều kiện để chăm sóc cho đồng bào tốt như ở các đơn vị quân đội. Bà con được phục vụ ngày 3 bữa, thậm chí cả những chế độ ăn uống đặc biệt như cho người già, phụ nữ mang bầu, người ăn chay, trẻ em, các chú bộ đội đều quán xuyến được hết.
Trong cuộc chiến chống dịch, không thể không nhắc tới lực lượng làm nhiệm vụ phun tẩy độc, khử trùng thuộc Bộ Tư lệnh Hóa học. Nơi nào có trường hợp lây nhiễm, xuất hiện mầm bệnh, là các chiến sĩ hóa học có mặt mang theo thiết bị chuyên dụng làm nhiệm vụ tẩy độc khử trùng sạch sẽ toàn bộ khu vực. Công tác này chỉ quân đội mới có đủ lực lượng, phương tiện cũng như lòng dũng cảm để bước vào những nơi có nguy cơ lây nhiễm như thế.
Đặc biệt, cũng không thể không nhắc tới lực lượng nghiên cứu khoa học của quân đội. Với sản phẩm bộ Kit xét nghiệm của Tiến sĩ, Thượng tá Hồ Anh Sơn cùng với nhóm cộng sự của Viện nghiên cứu Y dược học Quân sự, Học viện Quân y đã tạo nên bước đột phá về khoa học của Việt Nam. Không chỉ ra đời rất kịp thời để phục vụ công tác phòng chống dịch bệnh Covid 19, bộ Kit “Made in Vietnam” đầu tiên có giá thành chỉ bằng ¼ giá thành bộ Kit của nước ngoài, nhưng cho hiệu quả gấp 4 lần bộ Kit của nước ngoài.
Nếu như trong cuộc chiến chống Covid-19, mỗi cán bộ, chiến sĩ chiến đấu với tinh thần “chống dịch như chống giặc” để hạn chế thấp nhất sự xâm nhập của dịch bệnh, sẵn sàng “nhường cơm sẻ áo”, dành những điều kiện tốt nhất cho đồng bào mình trong khu cách ly…, thì trong công cuộc phòng chống lụt bão, tìm kiếm cứu hộ cứu nạn, những chiến sĩ Quân đội Nhân dân Việt Nam không quản gian khó, không sợ hy sinh, sẵn sàng tới những nơi khó khăn nhất, nguy hiểm nhất để giúp dân chạy lũ, tiếp tế lương thực, thực phẩm, tìm kiếm người bị nạn... Những hành động và sự hy sinh cao cả của các anh không gì có thể bù đắp được.
Sự hy sinh của 2 vị tướng cùng hàng chục quân nhân trong đợt lũ cao điểm ở miền Trung vừa qua là mất mát quá lớn đối với quân đội trong năm 2020 (trong chiến tranh, quân đội chỉ mất có 2 vị tướng: Trung tướng Nguyễn Bình và Thiếu tướng Kim Tuấn, Tư lệnh Quân đoàn 3 ở biên giới phía Nam). Chỉ trong một  trận lũ lụt vừa qua ở Thủy điện Rào Trăng 3 (tỉnh Thừa Thiên Huế), quân đội  đã mất đi 11 quân nhân, trong đó có 2 vị tướng do lở núi ở một địa điểm không bất kỳ một ai có thể nghĩ là xảy ra thảm họa. Sự đau đớn, mất mát vẫn chưa dừng lại, chỉ 5 ngày sau, một trận sạt lở đất trên địa bàn xã Hướng Phùng (huyện Hướng Hóa, tỉnh Quảng Trị) tiếp tục cướp đi sinh mạng 21 quân nhân của Đoàn Kinh tế quốc phòng 337.
Trong lịch sử của quân đội, cứ mỗi trận bão, lũ xảy ra, quân đội là lực lượng mạnh nhất cả về phương tiện lẫn con người, luôn đi đầu và lăn xả cứu dân. Không thể thống kê được hết đã có bao nhiêu lượt quân nhân được điều động tham gia công tác cứu hộ cứu nạn. Từ lúc hay tin chuẩn bị có bão, lực lượng quân đội được huy động để giúp sơ tán dân; khi lũ bão xảy ra, quân đội lại cùng với nhân dân chống đỡ, rồi khi họ gặp nạn, quân đội đến ứng cứu, tìm kiếm cứu nạn, cứu đói, cứu trợ. Cơn bão đi qua, bộ đội tiếp tục có mặt giúp người dân dọn dẹp, ổn định đời sống. Trong bão lũ, hình ảnh người lính cõng các cụ già, bế các em nhỏ ra khỏi những nơi nước ngập sâu khiến người ta thực sự cảm động không thể cất lời. Nhưng ít ai biết rằng, có những đơn vị, anh em sau khi đã đi cứu dân hết đêm mới quay về để cứu người nhà mình.
Tham gia cứu hộ, cứu nạn mà hy sinh nhiều đến thế thì ai dám đi? Thế nhưng ở thời điểm ấy, gần 2 chục công nhân bị mất tích như vậy, chậm phút nào là thiệt hại phút ấy, bản lĩnh của người lính không cho phép họ chần chừ, lo sợ. Như Thiếu tướng Nguyễn Văn Man trước lúc bị đất đá sạt lở vùi lấp đã nói rất rõ: “Nhiệm vụ của người lính là khi dân cần thì mình phải đi cứu”.
Điều làm nên “sợi dây” đặc biệt ấy chỉ có thể hiểu đơn giản bằng 3 từ “tình quân dân”. Có người sẽ lập luận rằng, không chỉ quân đội, mà lực lượng nào thì cũng từ nhân dân mà ra, cũng đều là con em của nhân dân. Nhưng chỉ có quân đội mới giành được trọn vẹn tình cảm của người dân, và ngược lại chỉ có họ mới xả thân vì nhân dân như vậy. Bởi họ được rèn luyện, giáo dục và trưởng thành trong một môi trường rất đặc biệt do Bác Hồ đã dày công tạo dựng. Họ luôn ý thức được rằng bộ đội ta là con em của nhân dân, từ nhân dân mà ra; bộ đội với dân cũng là một, nhân dân cũng là ruột thịt, anh em, họ hàng, là cha mẹ của bộ đội. Thế nên bộ đội phải luôn gắn với nhân dân. Đó chính là bản chất, là truyền thống của Bộ đội Cụ Hồ. “Chừng nào dân hoạn nạn, khó khăn, người lính nghiễm nhiên lên đường với nhiệm vụ chiến đấu thời bình. Tư tưởng ấy, suy nghĩ ấy đã ngấm vào máu của người lính, trở thành “mệnh lệnh trái tim”.