Thứ Ba, 29 tháng 3, 2022

“Cái tôi” to hay bé?

 Đã sinh ra, tồn tại trong cuộc đời, ai cũng có “cái tôi” của riêng mình. Cái tôi chính là bản ngã, bản chất, cá tính vốn có của mỗi con người. “Cái tôi” vừa để phân biệt, vừa để khẳng định “ta là ai” trong thế giới bao la này.

Nói về “cái tôi” của cán bộ thời nay, cũng có dăm bảy hạng “cái tôi”.

Có những cán bộ luôn thể hiện “cái tôi” của mình một cách sáng suốt, tiên phong trong việc khai phá những hướng đi mới, cách làm mới, tất cả vì lợi ích tập thể, lợi ích cộng đồng, lợi ích xã hội; đồng thời kiên quyết rũ bỏ tác phong quan liêu, lề lối làm việc “ghế sa lông, bàn giấy, phòng lạnh” để thúc đẩy mọi công việc diễn ra suôn sẻ, hanh thông. “Cái tôi” đó là “cái tôi” quyết đoán, mạnh mẽ, “cái tôi” vượt trước rất đáng khích lệ.

Có những cán bộ bộc lộ “cái tôi” của mình một cách bình thản, nhã nhặn, không ồn ào, không hô hào hiệu triệu chung chung, không thích “trống giong, cờ mở”, mà luôn kiên trì, bền bỉ làm thay đổi tình hình bằng cách nói đi đôi với làm, nói ít làm nhiều, làm đến đâu chắc chắn, hiệu quả đến đó. “Cái tôi” đó là “cái tôi” sâu sắc, “cái tôi” đáng nể.

Có những cán bộ biểu hiện “cái tôi” tế nhị, khéo léo, ứng xử có trước có sau, kính trên nhường dưới, tôn trọng đồng cấp, đồng nghiệp, không tham quyền cố vị, không vun vén trục lợi cho cá nhân và gia đình, biết điều hòa các mối quan hệ lợi ích để trong cơ quan, đơn vị không ai bị thiệt thòi hay bị đứng ra “ngoài lề”. “Cái tôi” đó là “cái tôi” nhân văn, “cái tôi” đáng trọng.

Tuy thế, nơi này, nơi khác, chỗ nọ, chỗ kia vẫn có những “cái tôi” của cán bộ lãnh đạo khiến cấp trên nghi ngại, cấp dưới phàn nàn, dư luận than phiền. Ví như, có vị bí thư cấp huyện từng nói rằng: “Ban chấp hành đảng bộ tỉnh cũng là tôi, hội đồng nhân dân huyện cũng là tôi, lãnh đạo huyện cũng là tôi, vậy tôi không có quyền quyết định vấn đề đó hay sao?”. Lại nữa, có cán bộ chủ chốt (vừa là người đứng đầu cơ quan hành chính, vừa đảm nhiệm vai trò bí thư cấp ủy) đề cao vị thế quyền lực của mình: “Dân chủ là cứ cho mọi người thoải mái nói ra, bàn cho hết nước hết cái đi, tranh luận xới xáo mọi vấn đề cho ra nhẽ đi, nhưng người quyết định cuối cùng và cao nhất phải là tôi!”. Chưa hết, có cán bộ ở cơ sở từng nói như cảnh báo: “Cứ cho mọi người thực hiện phương châm “Dân biết, dân bàn, dân làm, dân kiểm tra” đi, nhưng tôi mới là chủ tài khoản số 1 ở đây!”... Những lời nói, phát ngôn trên xuất phát từ “cái tôi” chuyên quyền, độc đoán, tham quyền, vụ lợi, háo danh, nên đó là “cái tôi” nhỏ bé, tầm thường, không xứng với tâm thế, vị trí của người “cầm cân nảy mực”.

Thời gian gần đây, cũng đã xuất hiện “cái tôi” của một số cán bộ mà người ta thường gọi là “cái tôi nổ”, “cái tôi hào nhoáng”, “cái tôi nửa vời”, “cái tôi tinh vi”... “Cái tôi nổ” là chỉ biết nói hay, nói giỏi, diễn thuyết tốt trước đám đông nhưng làm lại dở, hiệu quả thấp. “Cái tôi hào nhoáng” là cố tình tận dụng truyền thông, tranh thủ cơ hội trước tập thể để “đánh bóng cá nhân”, mà thực chất là vuốt ve, lấy lòng cả cấp trên, cấp dưới và đồng nghiệp, mà không chú ý vào công việc thực tế của mình. “Cái tôi nửa vời” nghĩa là khi chỉ đạo thì tỏ ra vẻ ráo riết, “đao to búa lớn”, nhưng lại thiếu sâu sát kiểm tra, giám sát cụ thể nên kết quả không như mong muốn chủ quan của cá nhân. “Cái tôi tinh vi” là chỉ biết nhăm nhăm kín đáo “mua chuộc” các mối quan hệ cốt để mang lại lợi ích cho riêng mình.

Vì sao người ta lại dễ nhìn nhận ra “cái tôi” của cán bộ nhất?

Bởi vì, đã là cán bộ dù ở cấp nào thì cũng là “hình ảnh đại diện” của một tập thể, một cộng đồng nhất định. Khi là “hình ảnh đại diện” nên “cái tôi” của cán bộ đương nhiên trở thành “tiêu điểm” để người dân, nhân viên, cấp dưới thuộc quyền của họ nhìn vào. “Cái tôi” của cán bộ tuy thuộc phạm trù cái riêng của cá nhân, nhưng cái riêng đó lại có quan hệ mật thiết với “cái ta”, “cái chung” nên có sự tác động, ảnh hưởng không nhỏ tới mọi người xung quanh.

Muốn để “cái tôi” của cán bộ không trở nên nhỏ mọn, cỏn con, nông cạn, hời hợt đến mức bị xem thường, thì người cán bộ lãnh đạo, quản lý phải đề cao lòng tự trọng, liêm sỉ, nêu gương, tiếp thu điều hay lẽ phải, trân trọng những chuẩn mực chung của tập thể, tự giác khép mình vào khuôn khổ tổ chức, tự biết làm giàu và nhân lên những giá trị nhân văn, tích cực trong phẩm chất cá nhân để qua đó, dần dần đẩy lùi, hạn chế những yếu tố tiêu cực còn ẩn chứa, lẩn khuất trong “cái tôi” tầm thường của mình./.

Điều thao túng đáng sợ

 Ở cơ quan, đơn vị nào cũng vậy, công tác cán bộ có vai trò đặc biệt quan trọng. Nếu làm tốt công tác cán bộ thì sẽ phát huy được phẩm chất, năng lực của cán bộ, góp phần quyết định hoàn thành mọi nhiệm vụ. Ngược lại, nếu làm không tốt công tác cán bộ sẽ kìm hãm, gây nên những hậu quả khôn lường.

Những năm qua, nhìn rộng toàn cảnh của đất nước, công tác cán bộ của chúng ta có nhiều đổi mới, từ công tác quy hoạch, bồi dưỡng, quản lý, sử dụng cán bộ, nhận xét, đánh giá cán bộ... nên đã xây dựng được đội ngũ cán bộ từ cấp chiến lược đến cấp cơ sở có phẩm chất, năng lực đáp ứng yêu cầu nhiệm vụ thời kỳ đẩy mạnh công nghiệp hóa, hiện đại hóa. Đó là kết quả không thể phủ nhận. Tuy nhiên, soát xét kỹ, đáng buồn là, cũng trong những năm gần đây, không ít những cán bộ vừa được bầu vào các cơ quan lãnh đạo... thì đã bị phát hiện ra nhiều sai phạm phải xử lý. Công tác cán bộ rõ ràng là một khâu yếu ở một số cơ quan, đơn vị. Nguyên nhân thì có nhiều, song trong đó có nguyên nhân là người làm công tác cán bộ (cơ quan tổ chức cán bộ) tham mưu cho cấp ủy chưa đúng, chưa trúng, chưa vì việc mà bố trí cán bộ. Có nơi người làm công tác cán bộ còn “uy quyền” hơn cả người chủ trì cơ quan, đơn vị. 

Tôi có anh bạn làm bí thư đảng ủy ở một cơ quan. Tâm sự với tôi, anh kể khá nhiều chuyện khó xử trong công tác cán bộ, như “có lần vừa họp thường vụ xong, bên “vỉa hè” cơ quan đã râm ran ai sắp được bổ nhiệm, ai sắp được điều động đi đâu...”; “có những lúc anh em trong cơ quan gọi điện đến muốn thăm nhà, tôi đoán được ý định của họ, nên có lúc phải trốn, thậm chí nói dối đi vắng, không có nhà. Thực chất tình cảm chân tình đến với nhau thì ai cũng quý, nhưng có người đến gặp gỡ nhằm mục đích cá nhân thì tôi rất ngại phải tiếp”; “việc liên quan đến tập thể, đâu phải cá nhân mình mà giúp được họ lên vị trí nọ vị trí kia... Làm lãnh đạo khó thế đấy ông ạ!”;...

Rồi mới đây gặp tôi anh lại kể: “Có lần, đồng chí phụ trách công tác tổ chức - cán bộ lên trình mình dự kiến công tác cán bộ trong quý trước khi họp thường vụ đảng ủy. Anh ta đề xuất thường vụ xem xét bổ nhiệm đồng chí A giữ chức trưởng phòng nghiệp vụ. 

Thấy vậy, mình liền hỏi: Trường hợp đồng chí A, thường vụ đã xem xét và có ý kiến kết luận không đủ tiêu chí từ năm trước. Giờ đề nghị bổ nhiệm thì tôi giải trình với thường vụ ra sao? 

Đồng chí phụ trách công tác cán bộ liền đưa ra ý kiến: Đồng chí A hết tuổi quy hoạch nhưng ở cơ quan lâu năm, có nhiều kinh nghiệm; còn về năng lực chuyên môn tuy yếu một chút nhưng được cái nhiệt tình nên cứ tạo điều kiện để “động viên” đồng chí ấy...

Nghe vậy, mình thẳng thắn nói: Ông tham mưu về công tác cán bộ thế này thì không ổn, trước đây đã có lần ông nói với tôi là anh A tuổi cao, năng lực yếu, chưa qua cơ sở... nên vận động anh ấy nghỉ hưu trước tuổi để tạo điều kiện cho lớp trẻ phát triển. Giờ thì ông lại tham mưu đề nghị bổ nhiệm thì thường vụ đánh giá tôi như thế nào?...”. 

Chuyện của anh bạn tôi kể khiến tôi suy ngẫm nhiều về người làm công tác cán bộ. Tôi quý anh bạn tôi là người có quan điểm, chính kiến rõ ràng, trên cơ sở nguyên tắc. Nhưng tôi cũng thấy có nơi, người đứng đầu cấp ủy và kể cả các thành viên cấp ủy có thể do quá tin cơ quan tổ chức cán bộ hoặc người làm công tác cán bộ nên họ trình duyệt, thông qua gì là dễ dàng “nhất trí”. Khi không thích một ai đó, muốn cho nghỉ hoặc điều động đi nơi này nơi nọ hay thân cận, yêu mến muốn đề bạt, bổ nhiệm ai lên chức nọ chức kia thì họ đều “lý sự” được. Sự thao túng đó rất nguy hại, làm lấn át, vô hiệu hóa cả một tập thể. Hậu quả, có những cán bộ vừa được bổ nhiệm đã bị khởi tố hoặc bị cách chức... đã ảnh hưởng rất nghiêm trọng đến sự phát triển của cơ quan, đơn vị. 

Bác Hồ dạy: “Cán bộ là cái gốc của mọi công việc”, “Muôn việc thành công hoặc thất bại, đều do cán bộ tốt hoặc kém”, nên công tác cán bộ phải được tập thể cấp ủy đảng luôn lãnh đạo chặt chẽ, muốn vậy cơ quan tổ chức cán bộ cũng như người làm công tác cán bộ phải công tâm, khách quan. Có như vậy mới thực hiện tốt được chức năng tham mưu cho cấp ủy về công tác này. Thực tiễn cũng khẳng định, chỉ khi nào công tác cán bộ được đặt đúng vị trí là công tác của tập thể cấp ủy đảng thì mới bảo đảm được đúng nghĩa nguyên tắc tập trung dân chủ./.

Đối thoại, nhưng đối diện với… chính mình!

 Đối thoại, phản biện, tranh luận một cách dân chủ, công khai, bình đẳng, tôn trọng lẫn nhau, xưa nay vẫn là con đường ngắn nhất, văn minh và tiến bộ nhất, nhưng vô cùng khó khăn, thậm chí tranh đấu sinh tử để phát hiện sự thật, chân lý và tiếp cận, bảo vệ sự thật và chân lý. Song hành với đối thoại là con người luôn đối diện với… chính mình, tự vấn để hoàn thiện mình, phát triển tư tưởng của mình! Đó là một phần tất yếu cốt tử làm nên bản chất và sinh khí tự nhiên của một tư tưởng, một chủ thuyết phát triển, rộng ra là của tính quy luật và quy luật của cuộc sống xã hội loài người; và, đến lượt mình của chính mỗi người! 

Sự thật, dù bị chôn sâu dưới đất, nói như người Hy Lạp cổ đại, cũng làm cho cỏ cây phải biết nói, huống hồ chân lý, huống chi Con Người! Bởi, đối thoại là khởi nguồn tự nhiên của chính cuộc sống! Đó là tấm gương phản chiếu sức sống xã hội, thước đo của nền dân chủ, của nhân cách, trí tuệ và bản lĩnh Người! Và, tới lượt nó, đối diện với… chính mình lại là nền móng của đối thoại bình đẳng, tôn trọng nhau, cùng tìm đến sự thật, phát hiện và hành động theo chân lý. 

Đối diện với chính mình để làm nên tư chất, nhất là tư thế đối thoại. 

Cả hai cùng tỏa sáng!

Lịch sử phát triển của nhân loại từ xưa nay đều xác tín rằng, người ta có thể hy sinh vì chân lý chứ không chấp nhận sự thật bị thói giả dối phỉ báng và khắc chế, chân lý bị cường quyền hạ nhục và chà đạp! Và, danh dự trước sự thật và chân lý thông qua đối thoại, tranh luận là vô giá, thiêng liêng và cần được tôn trọng vô điều kiện! Đó là cái căn bản làm nên vị thế và sức mạnh dẫn dắt của tư tưởng, vai trò mở đường của tư tưởng, của lý luận. Làm trái đi là bôi nhọ sự thật, hạ nhục chân lý và rốt cuộc tư tưởng, lý luận tự hạ nhục chính mình! Và, như thế, nhất định mọi tư tưởng, mọi lý luận bị xâm phạm và xã hội không thể tránh khỏi bạc nhược, lạc đường và thất bại! Tới lượt mình, mỗi cá nhân tất tự bại vong trong đối thoại, nếu thiếu đối diện… với chính mình! Vì nó không chỉ đòi hỏi từ nhu cầu mỗi người mà rộng ra là đối với mọi thể chế. Làm trái đi, thì vô luận, bất cứ một tư tưởng nào, một lý luận của nền chính trị nào cũng nhất định tự chuốc lấy sự bạc nhược, thậm chí què quặt, bại vong; và tới mỗi cá nhân, cũng tự đánh mất mình. Tất cả được báo trước, một cách cũng tự nhiên! 

Không có đối thoại, tranh luận sẽ không hình thành gương mặt tư tưởng và tư tưởng tỏa sáng, dù là mỗi cá nhân. Và, khi dân tộc không có tư tưởng riêng thì không thể có được một sự phát triển nào xứng đáng cả. Những tư tưởng gia, lý luận gia làm nên nền tư tưởng, lý luận! Đối thoại là động lực căn bản phát triển tư tưởng, lý luận và sự trưởng thành của mỗi dân tộc chân chính; thước đo gương mặt tư tưởng của mỗi nhân cách tư tưởng khả sỉ. Tự đối diện với… chính mình để chuẩn bị, để tu chính mình, nhằm đối thoại và khẳng định mình, phát triển tư tưởng cá nhân, xã hội và phát triển cuộc sống. 

Ông cha ta trải đã bao đời, vì thế, cố gắng nâng niu và bảo vệ vô điều kiện sự thật, thậm chí hy sinh tới giọt máu cuối cùng vì lẽ phải và chân lý. Bao nhiêu gương mặt tư tưởng tiền nhân và hôm nay đối thoại và luôn đối diện với… chính mình đã góp phần làm nên gương mặt tư tưởng quốc gia, kiến tạo và phát triển vị thế và sức mạnh Việt Nam ta độc lập, đang làm nền móng cho nền tư tưởng nước nhà phát triển một cách dân chủ, pháp quyền, tự do và bền vững. Vì, đó là con đường chân chính để các tư tưởng gia, lý luận gia xuất hiện và dân tộc tự mình làm giàu thêm lương tri, trí tuệ và nhân văn trong đại cuộc bảo vệ mình, đất nước trở nên hùng mạnh, bất khuất và góp phần phát triển tư tưởng loài người một cách đa dạng nhưng thống nhất.

Đó chính là lối đi để mỗi người tự khẳng định tư tưởng, cốt cách và bản lĩnh cá nhân mình, lương tâm và hành động của mình, sẵn sàng đối thoại, vì đồng bào, vì Tổ quốc và nhân quần!

*
*      * 

Cổ nhân nói: Khởi thủy là hành động.

Hành động lúc này, là lắng nghe, cần trải lòng mình để lắng nghe và thấu hiểu, biết tự mình đối diện với… chính mình, để cầu thị đối thoại! Vì, không gì tệ hại bằng bệnh giả điếc không muốn nghe. Cả năm, thậm chí nửa nhiệm kỳ, có vị đại biểu dân cử lánh, thậm chí trốn không gặp dân. Điều đó còn xấu xa hơn tệ vô cảm, lãnh cảm, ghê sợ hơn cả thói vô lương tâm. Vì sao có lắm người thờ ơ, ngoảnh mặt trước tiếng oán thán của đồng bào lúc đau khổ, không ít kẻ cam tâm nghểnh ngảng trước tiếng gọi thao thiết của vận mệnh núi sông khi lâm nguy, lắm kẻ lại bịt tai cố tình không thấy lời khẩn cứu ở vào bước ngoặt sống chết của muôn dặm sơn hà xã tắc… trong khi họ chỉ nhăm nhăm cố giữ quyền lực và vơ vét kim tiền? Họ có bao giờ đối diện với… chính mình và tự vấn mình không? Nếu có, sao chửa thấy họ xấu hổ, khi lên mặt rao giảng về đạo lý trên đời? Họ tự mình bịt mắt bịt tai, giả đò mù điếc. Người xưa nói, nếu không biết xấu hổ thì không thể thành Người được. Họ có thể dối được một người, thậm thụt với trăm người, chứ không thể dối được và dám đối thoại với muôn dân! Thế thì liêm sỉ để đâu, lại còn dám lên mặt dạy dỗ đồng bào, muối mặt thao thao tán hão về vận nước, lòng dân được nữa! 

Thân phận, tính cách như thế liệu ai gần và gần được những ai mà đối thoại? 

Hành động lúc này, tự mình là rèn rũa, thái độ khiêm cung, giữ vững và tỏa rộng cái khí chất của mình, trước hết là chính khí, cốt khí, linh khí trước và trong đối thoại để kiếm tìm sự thật, kỳ vọng chân lý! 

Chính khí ấy là sự cương trực khi đối thoại. Lịch sử xác tín rằng, các bậc tiên hiền do tính tình cương trực, chính nghĩa, nhân nghĩa và đạo đức, khi chúng hợp lại, có thể lấp đầy khắp trời và đất, khiến cho ma quỷ phải nể sợ mà tránh xa. Cổ nhân nói: Hạo nhiên chính khí thiên địa vĩnh tồn, là như thế! Huống chi ở đây là đối thoại! Bao người dối trên lừa dưới, bao kẻ nay phải mai trái, gió chiều nào che chiều ấy, cốt giữ thân mình lại dám khua môi múa mép cả gan luận bàn về nghĩa sĩ, trung thần. Họ có đối diện với… chính mình và tự vấn mình không? Nếu có thì vì sao mà bao người cong queo, dối trá, hèn nhát lại dám vênh mặt tự cho mình là ngay ngắn, trung trực, tận tâm vì dân, xả thân vì nước(!)? Vì sao lắm kẻ lẻo mép cao giọng về những chuyện “trung ngôn”, trung trực, nhưng lại dấm dúi dập vùi bao lời nói thật nhưng “nghịch nhĩ” họ? Họ im lặng đã đành, nhưng thử hỏi, họ giữ cương quyền ấy mà như thế thì người tốt còn trông cậy họ vào đâu được nữa!?

Thân danh méo mó, tính cách lươn lẹo, công nghiệp tẻo teo như thế, nếu có còn tí nào liêm sỉ, mà dám ngẩng mặt, thế thì đối thoại vào đâu được nữa! 

Cốt khí ấy là sự bất khuất trong đối thoại. Rằng, “phú quý bất năng dâm, bần tiện bất năng di, uy vũ bất năng khuất”, tức giàu sang mà không hoang dâm, nghèo hèn mà không đổi chí khí, gặp quyền thế không chịu khuất phục. Có được như thế thì không gì có thể cản được; người không có cốt khí thì khó được an nhiên. Bao tấm gương các bậc sứ thần tiên liệt nước nhà còn đó, dù tan xương nát thịt không sợ, chỉ mong quốc thể quyết không bị làm nhục, trước bất kỳ ai, chẳng đã làm cho lắm kẻ khiếp nhược, trời đất nhân gian còn cảm động đến tận bây giờ đó sao. Huống chi ở đây là đối thoại. Họ có biết không và đối diện với… chính mình không? Vì thế mà bao người hèn hạ rắp mưu “ngậm máu phun người”, “đâm bị thóc, chọc bị gạo” mà không biết nhục trước nhẽ thường “Quân tử tuyệt giao ố ngôn bất xuất” (Người quân tử không bao giờ gặp nữa thì đừng nói lời đáng cười); bao kẻ “miệng nam mô” lại lăm le đi nẻo tăm tối chiếm những chốn “Niết bàn” vì ngập mắt vì xôi oản, thủ sẵn “một bồ dao găm” mà toan chà đạp lên cả giáo lý thiêng liêng, thậm chí cả những bậc đức cao vọng trọng(!). Chữ Lễ, trong họ, phỏng đã chết rồi, nói gì chữ Dũng! Người ta có thể bôi nhọ thân xác chứ không bôi nhọ được tư tưởng! Đối thoại đã bị bóp chết trong tay họ. 

Hình hài xộc xệch, cốt cách chẳng định, hành xử lại vô nhân vô pháp thế, thử hỏi ai trong số ấy còn hồn còn vía để cả gan dám đối thoại với ai đây?!

Linh khí ấy là sự thông hiểu khi đối thoại. Tự rèn cho mình cái đức có thể thấy điều người khác chửa thấy, có thể nghĩ được điều người khác chửa kịp nghĩ, biết được điều mà người khác còn chửa biết. Đối với việc, thì thấu lý đạt tình, đối với người thì đối đãi trân trọng, ý hợp tâm đầu. Nếu được như thế thì ngõ hầu bất kể cuộc đối thoại nào, dù là với ai, đều làm chủ, thì tất chẳng không lạ! Thế sao bao kẻ thân mang tiếng chữ nghĩa, nhưng kỳ thực chỉ giỏi “đạo văn” lừa đời, đường đi thì chỉ toàn những “cửa sau” lén lút, lại dương dương tự đắc cho mình là giỏi giang “là một, là riêng”(!), bản lĩnh trường văn trận bút “là thứ nhất”(!), rồi xem gầm trời “mục hạ vô nhân” nhưng nguyên vẹn là những tay “đạo văn”, “đạo vị” (ăn trộm chức vụ)(!)? Vì thế, mà bao người trộm cắp được cái “ghế” làm phách với thiên hạ nhưng tính khí thất thường, “yêu nên bụt, ghét ra ma”, đại ngôn huênh hoang hợm hĩnh “một tấc tới giời” để che giấu cái sở học từ chương, sơ thiển, cộng thêm cái bản tính “bán giời không văn tự”, cái thói ỷ thế “con ông cháu cha” nên việc kia cắt đặt thì đụng đâu tan đấy, hành xử thì khiếm lễ, vô luân khiến người tốt tới mấy cũng lắc đầu, hiền sĩ ngậm miệng rũ áo bỏ đi, không thèm ngoái cổ. Sao họ cố mà chửa thấy cái điều, rằng “nhân nào quả nấy”; rằng “oan có đầu nợ có chủ”, rằng “gieo gió tất gặt bão”? Họ có tự vấn mình không? 

Đức vốn mỏng, lại vô liêm vô sỉ như thế, tai họa phát tác từ ngôi cao trộm được, nếu giữ được toàn mạng là may, thì liệu có còn có gan mà đòi phách lối, đối thoại với người?! 

Hành động lúc này là mài sắc dũng khí, cao hơn là giữ lấy hào khí đối thoại. Có thể sẵn sàng với mọi việc, cởi mở, tôn trọng với mọi người cần đối thoại, cầm lên được thì bỏ xuống được, không câu nệ tiểu tiết, càng không thể nhụt chí trên đường tiến về phía sự thật, chân lý, dù thế nào cũng không thể suy xuyển khí chất hào sảng của mình. Đối thoại gì hay đối thoại với ai cũng chân thành và khiêm cung! Thế mà bao kẻ trước gian nguy thì “miệng hùm gan sứa”, “ngậm miệng ăn tiền”, trước sự xấu xa thì “bưng tai bịt mắt”, “sống chết mặc bay”, trước người hiền thì giở giọng tỵ hiềm, “vu oan giá họa”, “đan giậm giật giàm”, xúc xiểm sau lưng,… Họ có tự mình đối diện… với chính mình không? Lúc đương giữ chức quyền thì thủ thế “mũ ni che tai”, giữ miếng “im lặng là vàng”, lén lút “sân trước sân sau”, “nhất hậu duệ, nhì tiền tệ…” nhưng khi quốc gia gặp biến, lại đóng chặt cửa, núp trong nhà mình mà tụng ca ẩn sĩ tề gia:“Anh hùng khứ quốc bất thuyết kỳ danh” (Anh hùng đi khỏi nước không bàn chuyện công danh), đau đáu trông nom gia sản, nơm nớp ôm mớ kim tiền cuỗm từ quốc khố, ra vẻ làm người ngay ngắn mà không biết cái quả báo nhãn tiền gõ cửa. Chỉ đáng những “anh hùng rơm”, những “mảnh gương tày liếp”… thì ai dám tin, ai dám soi vào được nữa! 

Hình như sên ốc, lòng như nọc rắn, tham lam vô sỉ tới mức vô đạo vô thiên như thế, nếu sự xấu hổ có thể làm chết con người, thì thử hỏi họ còn đâu thân xác để mà mở miệng đối thoại trên đời được nữa?! 

*
*    *

Tất cả điều đó mới chỉ là nhẽ cần, quyết chưa là điều đủ. Vì, khi đối thoại, chỉ đối diện với người khác, với vạn sự, ấy mới chỉ là một nửa, dù thành kính lắng nghe, tôn trọng nhau, dù nỗ lực biết bao nhiêu, trong đối thoại hay hóa giải, dù hào khí, chính khí hay linh khí kia, đều đã có thừa. Nhưng, sao chưa toại?

Khởi thủy là hành động!

Phải chăng, hành động lúc này, cái quyết định đối thoại thành công cũng là cái khó nhất nhưng thường khi bị xem khinh là, đối diện với… chính mình!? Vả chăng, xưa nay, thành bại của cổ nhân và không ít người bây giờ, lại nằm ở chính chỗ yếu chí tử này. Đúng. Đức Phật nói: Chiến thắng vĩ đại nhất của con người là chiến thắng chính mình. Thân kia chưa tu sao lăm le đòi khiển nhân, trị quốc? Kiêu ngạo hay tự ti thì đã tự mình chuốc lấy thất bại một nửa rồi! Núi cao thường giấu ngọn, bông lúa chín thường cúi đầu, hồ sâu thường lặng sóng, hành động là tiếng nói mạnh hơn tất cả. Đó là tuyệt đỉnh của đối thoại, của tự mình đối diện… với chính mình! 

Chỉ có tự mình biết làm muối mới mong ướp mặn được người khác! 

Vì thế, trước mỗi người, mỗi việc, thì thường trực phải nghiêm cẩn tự xét mình, nghiêm cách đối diện… với chính mình, tự mình sang sửa muôn điều, nhưng thiển nghĩ cốt giữ lấy năm nhẽ sơ giản: Một- Những gì đi từ trái tim mình tự chúng sẽ đi con đường ngắn nhất tới những trái tim người; Hai- Biết thì thưa thốt, không biết thì dựa cột mà nghe; Ba - Biết thì nói là biết, không biết thì nói là không biết, vậy mới thật là biết; Bốn - Khiêm cung, tự trọng, bể dù sâu, núi dù cao mấy, cũng qua; Năm - Biết mình biết người mọi sự tất thành! 

Thiển nghĩ, được như thế, thì sao dung mạo chẳng từ trên xuống dưới, thần thái kể từ trong ra ngoài đều toát ra cái khí chất của người hòa thuận, hòa ái, hảo tâm nhưng chứa đầy khí phách, dám làm dám chịu, cương nhu hợp các, tự tôn mà không kiêu ngạo, không thể bị trộn lẫn, lại thật sự hào sảng, hành vi thì khiêm cung, ung dung tự tại mà không phải yếm thế, thúc thủ, thì người đối diện làm sao mà không kính nể, trân trọng cho được. Ấy chính là đại khí vậy!

Đối diện nghiêm cách với… chính mình không chỉ tạo nên vị thế của mình, để đối thoại thành công, mà hóa giải vạn sự khó khăn sẽ nhẹ hơn cả “nửa lông hồng”, thậm chí bất thuyết tự nhiên thành! 

Trái thế, tất bại!

NHỊ LÊ
14:46, ngày 27-08-2019

Đối thoại, phản biện, tranh luận một cách dân chủ, công khai, bình đẳng, tôn trọng lẫn nhau, xưa nay vẫn là con đường ngắn nhất, văn minh và tiến bộ nhất, nhưng vô cùng khó khăn, thậm chí tranh đấu sinh tử để phát hiện sự thật, chân lý và tiếp cận, bảo vệ sự thật và chân lý. Song hành với đối thoại là con người luôn đối diện với… chính mình, tự vấn để hoàn thiện mình, phát triển tư tưởng của mình! Đó là một phần tất yếu cốt tử làm nên bản chất và sinh khí tự nhiên của một tư tưởng, một chủ thuyết phát triển, rộng ra là của tính quy luật và quy luật của cuộc sống xã hội loài người; và, đến lượt mình của chính mỗi người! 

Sự thật, dù bị chôn sâu dưới đất, nói như người Hy Lạp cổ đại, cũng làm cho cỏ cây phải biết nói, huống hồ chân lý, huống chi Con Người! Bởi, đối thoại là khởi nguồn tự nhiên của chính cuộc sống! Đó là tấm gương phản chiếu sức sống xã hội, thước đo của nền dân chủ, của nhân cách, trí tuệ và bản lĩnh Người! Và, tới lượt nó, đối diện với… chính mình lại là nền móng của đối thoại bình đẳng, tôn trọng nhau, cùng tìm đến sự thật, phát hiện và hành động theo chân lý. 

Đối diện với chính mình để làm nên tư chất, nhất là tư thế đối thoại. 

Cả hai cùng tỏa sáng!

*
*     *

Lịch sử phát triển của nhân loại từ xưa nay đều xác tín rằng, người ta có thể hy sinh vì chân lý chứ không chấp nhận sự thật bị thói giả dối phỉ báng và khắc chế, chân lý bị cường quyền hạ nhục và chà đạp! Và, danh dự trước sự thật và chân lý thông qua đối thoại, tranh luận là vô giá, thiêng liêng và cần được tôn trọng vô điều kiện! Đó là cái căn bản làm nên vị thế và sức mạnh dẫn dắt của tư tưởng, vai trò mở đường của tư tưởng, của lý luận. Làm trái đi là bôi nhọ sự thật, hạ nhục chân lý và rốt cuộc tư tưởng, lý luận tự hạ nhục chính mình! Và, như thế, nhất định mọi tư tưởng, mọi lý luận bị xâm phạm và xã hội không thể tránh khỏi bạc nhược, lạc đường và thất bại! Tới lượt mình, mỗi cá nhân tất tự bại vong trong đối thoại, nếu thiếu đối diện… với chính mình! Vì nó không chỉ đòi hỏi từ nhu cầu mỗi người mà rộng ra là đối với mọi thể chế. Làm trái đi, thì vô luận, bất cứ một tư tưởng nào, một lý luận của nền chính trị nào cũng nhất định tự chuốc lấy sự bạc nhược, thậm chí què quặt, bại vong; và tới mỗi cá nhân, cũng tự đánh mất mình. Tất cả được báo trước, một cách cũng tự nhiên! 

Không có đối thoại, tranh luận sẽ không hình thành gương mặt tư tưởng và tư tưởng tỏa sáng, dù là mỗi cá nhân. Và, khi dân tộc không có tư tưởng riêng thì không thể có được một sự phát triển nào xứng đáng cả. Những tư tưởng gia, lý luận gia làm nên nền tư tưởng, lý luận! Đối thoại là động lực căn bản phát triển tư tưởng, lý luận và sự trưởng thành của mỗi dân tộc chân chính; thước đo gương mặt tư tưởng của mỗi nhân cách tư tưởng khả sỉ. Tự đối diện với… chính mình để chuẩn bị, để tu chính mình, nhằm đối thoại và khẳng định mình, phát triển tư tưởng cá nhân, xã hội và phát triển cuộc sống. 

Ông cha ta trải đã bao đời, vì thế, cố gắng nâng niu và bảo vệ vô điều kiện sự thật, thậm chí hy sinh tới giọt máu cuối cùng vì lẽ phải và chân lý. Bao nhiêu gương mặt tư tưởng tiền nhân và hôm nay đối thoại và luôn đối diện với… chính mình đã góp phần làm nên gương mặt tư tưởng quốc gia, kiến tạo và phát triển vị thế và sức mạnh Việt Nam ta độc lập, đang làm nền móng cho nền tư tưởng nước nhà phát triển một cách dân chủ, pháp quyền, tự do và bền vững. Vì, đó là con đường chân chính để các tư tưởng gia, lý luận gia xuất hiện và dân tộc tự mình làm giàu thêm lương tri, trí tuệ và nhân văn trong đại cuộc bảo vệ mình, đất nước trở nên hùng mạnh, bất khuất và góp phần phát triển tư tưởng loài người một cách đa dạng nhưng thống nhất.

Đó chính là lối đi để mỗi người tự khẳng định tư tưởng, cốt cách và bản lĩnh cá nhân mình, lương tâm và hành động của mình, sẵn sàng đối thoại, vì đồng bào, vì Tổ quốc và nhân quần!

*
*      * 

Cổ nhân nói: Khởi thủy là hành động.

Hành động lúc này, là lắng nghe, cần trải lòng mình để lắng nghe và thấu hiểu, biết tự mình đối diện với… chính mình, để cầu thị đối thoại! Vì, không gì tệ hại bằng bệnh giả điếc không muốn nghe. Cả năm, thậm chí nửa nhiệm kỳ, có vị đại biểu dân cử lánh, thậm chí trốn không gặp dân. Điều đó còn xấu xa hơn tệ vô cảm, lãnh cảm, ghê sợ hơn cả thói vô lương tâm. Vì sao có lắm người thờ ơ, ngoảnh mặt trước tiếng oán thán của đồng bào lúc đau khổ, không ít kẻ cam tâm nghểnh ngảng trước tiếng gọi thao thiết của vận mệnh núi sông khi lâm nguy, lắm kẻ lại bịt tai cố tình không thấy lời khẩn cứu ở vào bước ngoặt sống chết của muôn dặm sơn hà xã tắc… trong khi họ chỉ nhăm nhăm cố giữ quyền lực và vơ vét kim tiền? Họ có bao giờ đối diện với… chính mình và tự vấn mình không? Nếu có, sao chửa thấy họ xấu hổ, khi lên mặt rao giảng về đạo lý trên đời? Họ tự mình bịt mắt bịt tai, giả đò mù điếc. Người xưa nói, nếu không biết xấu hổ thì không thể thành Người được. Họ có thể dối được một người, thậm thụt với trăm người, chứ không thể dối được và dám đối thoại với muôn dân! Thế thì liêm sỉ để đâu, lại còn dám lên mặt dạy dỗ đồng bào, muối mặt thao thao tán hão về vận nước, lòng dân được nữa! 

Thân phận, tính cách như thế liệu ai gần và gần được những ai mà đối thoại? 

Hành động lúc này, tự mình là rèn rũa, thái độ khiêm cung, giữ vững và tỏa rộng cái khí chất của mình, trước hết là chính khí, cốt khí, linh khí trước và trong đối thoại để kiếm tìm sự thật, kỳ vọng chân lý! 

Chính khí ấy là sự cương trực khi đối thoại. Lịch sử xác tín rằng, các bậc tiên hiền do tính tình cương trực, chính nghĩa, nhân nghĩa và đạo đức, khi chúng hợp lại, có thể lấp đầy khắp trời và đất, khiến cho ma quỷ phải nể sợ mà tránh xa. Cổ nhân nói: Hạo nhiên chính khí thiên địa vĩnh tồn, là như thế! Huống chi ở đây là đối thoại! Bao người dối trên lừa dưới, bao kẻ nay phải mai trái, gió chiều nào che chiều ấy, cốt giữ thân mình lại dám khua môi múa mép cả gan luận bàn về nghĩa sĩ, trung thần. Họ có đối diện với… chính mình và tự vấn mình không? Nếu có thì vì sao mà bao người cong queo, dối trá, hèn nhát lại dám vênh mặt tự cho mình là ngay ngắn, trung trực, tận tâm vì dân, xả thân vì nước(!)? Vì sao lắm kẻ lẻo mép cao giọng về những chuyện “trung ngôn”, trung trực, nhưng lại dấm dúi dập vùi bao lời nói thật nhưng “nghịch nhĩ” họ? Họ im lặng đã đành, nhưng thử hỏi, họ giữ cương quyền ấy mà như thế thì người tốt còn trông cậy họ vào đâu được nữa!?

Thân danh méo mó, tính cách lươn lẹo, công nghiệp tẻo teo như thế, nếu có còn tí nào liêm sỉ, mà dám ngẩng mặt, thế thì đối thoại vào đâu được nữa! 

Cốt khí ấy là sự bất khuất trong đối thoại. Rằng, “phú quý bất năng dâm, bần tiện bất năng di, uy vũ bất năng khuất”, tức giàu sang mà không hoang dâm, nghèo hèn mà không đổi chí khí, gặp quyền thế không chịu khuất phục. Có được như thế thì không gì có thể cản được; người không có cốt khí thì khó được an nhiên. Bao tấm gương các bậc sứ thần tiên liệt nước nhà còn đó, dù tan xương nát thịt không sợ, chỉ mong quốc thể quyết không bị làm nhục, trước bất kỳ ai, chẳng đã làm cho lắm kẻ khiếp nhược, trời đất nhân gian còn cảm động đến tận bây giờ đó sao. Huống chi ở đây là đối thoại. Họ có biết không và đối diện với… chính mình không? Vì thế mà bao người hèn hạ rắp mưu “ngậm máu phun người”, “đâm bị thóc, chọc bị gạo” mà không biết nhục trước nhẽ thường “Quân tử tuyệt giao ố ngôn bất xuất” (Người quân tử không bao giờ gặp nữa thì đừng nói lời đáng cười); bao kẻ “miệng nam mô” lại lăm le đi nẻo tăm tối chiếm những chốn “Niết bàn” vì ngập mắt vì xôi oản, thủ sẵn “một bồ dao găm” mà toan chà đạp lên cả giáo lý thiêng liêng, thậm chí cả những bậc đức cao vọng trọng(!). Chữ Lễ, trong họ, phỏng đã chết rồi, nói gì chữ Dũng! Người ta có thể bôi nhọ thân xác chứ không bôi nhọ được tư tưởng! Đối thoại đã bị bóp chết trong tay họ. 

Hình hài xộc xệch, cốt cách chẳng định, hành xử lại vô nhân vô pháp thế, thử hỏi ai trong số ấy còn hồn còn vía để cả gan dám đối thoại với ai đây?!

Linh khí ấy là sự thông hiểu khi đối thoại. Tự rèn cho mình cái đức có thể thấy điều người khác chửa thấy, có thể nghĩ được điều người khác chửa kịp nghĩ, biết được điều mà người khác còn chửa biết. Đối với việc, thì thấu lý đạt tình, đối với người thì đối đãi trân trọng, ý hợp tâm đầu. Nếu được như thế thì ngõ hầu bất kể cuộc đối thoại nào, dù là với ai, đều làm chủ, thì tất chẳng không lạ! Thế sao bao kẻ thân mang tiếng chữ nghĩa, nhưng kỳ thực chỉ giỏi “đạo văn” lừa đời, đường đi thì chỉ toàn những “cửa sau” lén lút, lại dương dương tự đắc cho mình là giỏi giang “là một, là riêng”(!), bản lĩnh trường văn trận bút “là thứ nhất”(!), rồi xem gầm trời “mục hạ vô nhân” nhưng nguyên vẹn là những tay “đạo văn”, “đạo vị” (ăn trộm chức vụ)(!)? Vì thế, mà bao người trộm cắp được cái “ghế” làm phách với thiên hạ nhưng tính khí thất thường, “yêu nên bụt, ghét ra ma”, đại ngôn huênh hoang hợm hĩnh “một tấc tới giời” để che giấu cái sở học từ chương, sơ thiển, cộng thêm cái bản tính “bán giời không văn tự”, cái thói ỷ thế “con ông cháu cha” nên việc kia cắt đặt thì đụng đâu tan đấy, hành xử thì khiếm lễ, vô luân khiến người tốt tới mấy cũng lắc đầu, hiền sĩ ngậm miệng rũ áo bỏ đi, không thèm ngoái cổ. Sao họ cố mà chửa thấy cái điều, rằng “nhân nào quả nấy”; rằng “oan có đầu nợ có chủ”, rằng “gieo gió tất gặt bão”? Họ có tự vấn mình không? 

Đức vốn mỏng, lại vô liêm vô sỉ như thế, tai họa phát tác từ ngôi cao trộm được, nếu giữ được toàn mạng là may, thì liệu có còn có gan mà đòi phách lối, đối thoại với người?! 

Hành động lúc này là mài sắc dũng khí, cao hơn là giữ lấy hào khí đối thoại. Có thể sẵn sàng với mọi việc, cởi mở, tôn trọng với mọi người cần đối thoại, cầm lên được thì bỏ xuống được, không câu nệ tiểu tiết, càng không thể nhụt chí trên đường tiến về phía sự thật, chân lý, dù thế nào cũng không thể suy xuyển khí chất hào sảng của mình. Đối thoại gì hay đối thoại với ai cũng chân thành và khiêm cung! Thế mà bao kẻ trước gian nguy thì “miệng hùm gan sứa”, “ngậm miệng ăn tiền”, trước sự xấu xa thì “bưng tai bịt mắt”, “sống chết mặc bay”, trước người hiền thì giở giọng tỵ hiềm, “vu oan giá họa”, “đan giậm giật giàm”, xúc xiểm sau lưng,… Họ có tự mình đối diện… với chính mình không? Lúc đương giữ chức quyền thì thủ thế “mũ ni che tai”, giữ miếng “im lặng là vàng”, lén lút “sân trước sân sau”, “nhất hậu duệ, nhì tiền tệ…” nhưng khi quốc gia gặp biến, lại đóng chặt cửa, núp trong nhà mình mà tụng ca ẩn sĩ tề gia:“Anh hùng khứ quốc bất thuyết kỳ danh” (Anh hùng đi khỏi nước không bàn chuyện công danh), đau đáu trông nom gia sản, nơm nớp ôm mớ kim tiền cuỗm từ quốc khố, ra vẻ làm người ngay ngắn mà không biết cái quả báo nhãn tiền gõ cửa. Chỉ đáng những “anh hùng rơm”, những “mảnh gương tày liếp”… thì ai dám tin, ai dám soi vào được nữa! 

Hình như sên ốc, lòng như nọc rắn, tham lam vô sỉ tới mức vô đạo vô thiên như thế, nếu sự xấu hổ có thể làm chết con người, thì thử hỏi họ còn đâu thân xác để mà mở miệng đối thoại trên đời được nữa?! 

*
*    *

Tất cả điều đó mới chỉ là nhẽ cần, quyết chưa là điều đủ. Vì, khi đối thoại, chỉ đối diện với người khác, với vạn sự, ấy mới chỉ là một nửa, dù thành kính lắng nghe, tôn trọng nhau, dù nỗ lực biết bao nhiêu, trong đối thoại hay hóa giải, dù hào khí, chính khí hay linh khí kia, đều đã có thừa. Nhưng, sao chưa toại?

Khởi thủy là hành động!

Phải chăng, hành động lúc này, cái quyết định đối thoại thành công cũng là cái khó nhất nhưng thường khi bị xem khinh là, đối diện với… chính mình!? Vả chăng, xưa nay, thành bại của cổ nhân và không ít người bây giờ, lại nằm ở chính chỗ yếu chí tử này. Đúng. Đức Phật nói: Chiến thắng vĩ đại nhất của con người là chiến thắng chính mình. Thân kia chưa tu sao lăm le đòi khiển nhân, trị quốc? Kiêu ngạo hay tự ti thì đã tự mình chuốc lấy thất bại một nửa rồi! Núi cao thường giấu ngọn, bông lúa chín thường cúi đầu, hồ sâu thường lặng sóng, hành động là tiếng nói mạnh hơn tất cả. Đó là tuyệt đỉnh của đối thoại, của tự mình đối diện… với chính mình! 

Chỉ có tự mình biết làm muối mới mong ướp mặn được người khác! 

Vì thế, trước mỗi người, mỗi việc, thì thường trực phải nghiêm cẩn tự xét mình, nghiêm cách đối diện… với chính mình, tự mình sang sửa muôn điều, nhưng thiển nghĩ cốt giữ lấy năm nhẽ sơ giản: Một- Những gì đi từ trái tim mình tự chúng sẽ đi con đường ngắn nhất tới những trái tim người; Hai- Biết thì thưa thốt, không biết thì dựa cột mà nghe; Ba - Biết thì nói là biết, không biết thì nói là không biết, vậy mới thật là biết; Bốn - Khiêm cung, tự trọng, bể dù sâu, núi dù cao mấy, cũng qua; Năm - Biết mình biết người mọi sự tất thành! 

Thiển nghĩ, được như thế, thì sao dung mạo chẳng từ trên xuống dưới, thần thái kể từ trong ra ngoài đều toát ra cái khí chất của người hòa thuận, hòa ái, hảo tâm nhưng chứa đầy khí phách, dám làm dám chịu, cương nhu hợp các, tự tôn mà không kiêu ngạo, không thể bị trộn lẫn, lại thật sự hào sảng, hành vi thì khiêm cung, ung dung tự tại mà không phải yếm thế, thúc thủ, thì người đối diện làm sao mà không kính nể, trân trọng cho được. Ấy chính là đại khí vậy!

Đối diện nghiêm cách với… chính mình không chỉ tạo nên vị thế của mình, để đối thoại thành công, mà hóa giải vạn sự khó khăn sẽ nhẹ hơn cả “nửa lông hồng”, thậm chí bất thuyết tự nhiên thành! 

Trái thế, tất bại!

CON ĐƯỜNG ĐÃ TRỞ THÀNH HUYỀN THOẠI

 


Trên dãy Trường Sơn hùng vĩ của đất nước hình chữ S, con đường vinh dự được mang tên vị lãnh tụ kính yêu của dân tộc - Đường Hồ Chí Minh đã trở thành một huyền thoại, còn mãi âm vang khúc trường ca của một thời: "Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước, mà lòng phơi phới dậy tương lai"

Trên con đường huyền thoại này, bộ đội Trường Sơn đã đào đắp, san lấp khoảng 29 triệu m3 đất đá. Xây dựng 1 tuyến đường kín dài 3.140km. Hệ thống đường sông dài gần 500km. Hệ thống đường ống xăng dầu dài 1.400km vào tới Đông Nam Bộ. San lấp 78.000 hố bom; phá 20.600 quả bom ; 85.100 mìn các loại. Đánh 2.500 trận bộ binh loại khỏi vòng chiến đấu gần 20.000 tên địch, thu, phá huỷ hơn 100 xe quân sự và hàng ngàn súng các loại. Bắn rơi 2.450 máy bay các loại. Vận chuyển, tổ chức hành quân hơn 2 triệu lượt bộ đội, cán bộ dân, chính, đảng vào ra qua Trường Sơn. Bình quân mỗi năm chuyển được hơn 1 triệu tấn hàng cho chiến trường.

Sự hy sinh của Bộ đội Trường Sơn trong quá trình chiến đấu, phục vụ chiến đấu trên tuyến đường Trường Sơn cũng không hề nhỏ: Hơn 20.000 cán bộ chiến sỹ đã anh dũng hy sinh (Nghĩa trang Liệt sỹ Trường Sơn là nơi an nghỉ của 10.300 liệt sỹ Trường Sơn) và hơn 32.000 người bị thương

Bằng sự cống hiến hy sinh to lớn của mình, bộ đội Trường Sơn – Đường Hồ Chí Minh đã lập nên kỳ tích anh hùng, làm nên con đường huyền thoại, góp phần to lớn vào sự toàn thắng của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước của dân tộc, giải phóng hoàn toàn miền Nam, thống nhất Tổ quốc.

“Năm tháng sẽ trôi qua, những sự đóng góp của bộ đội đường Hồ Chí Minh, thanh niên xung phong và dân công hỏa tuyến vào cuộc chi viện cho các chiến trường sẽ mãi mãi được ghi vào trang sử oanh liệt của dân tộc ta, của quân đội ta như một thiên anh hùng ca bất diệt...”

Thiên anh hùng ca bất diệt đường Trường Sơn huyền thoại không chỉ khiến những người trẻ chúng ta, những người được sinh ra khi khói lửa chiến tranh đã lùi vào dĩ vãng, tự hào về một thời hào hùng, oanh liệt của cha ông chúng ta mà còn dạy chúng ta bao điều máu thịt: Đó là lòng dũng cảm biết chấp nhận thử thách và vượt qua thử thách một cách quả cảm, thông minh; đó là sự hy sinh, cống hiến hết mình cho hạnh phúc của nhân dân, cho sự trường tồn của đất nước. Những phẩm chất đó luôn và là điều kiện cần và đủ để những người trẻ chinh phục đỉnh cao của tri thức, sẵn sàng cống hiến cho sự nghiệp xây dựng đất nước trong bối cảnh hội nhập hiện nay. St

 

LỜI BÁC HỒ DẠY

LỜI BÁC HỒ DẠY NGÀY 28/03/1951:

“Xe, xăng là mồ hôi, nước mắt của nhân dân. Các chú phải chăm sóc xe, yêu xe như con, quý xăng như máu” là lời của Chủ tịch Hồ Chí Minh nói với cán bộ chiến sĩ 2 đại đội xe đầu tiên của quân đội ta vào năm 1951. “Hiện nay nước ta chưa sản xuất được xe. Xăng cũng vậy, có rất ít.Kháng chiến còn dài, chiến dịch ngày một mở rộng, yêu cầu vận chuyển ngày càng cao. Vì vậy, các chú phải giữ gìn xe, tiết kiệm xăng để phục vụ bộ đội. Xe, xăng là mồ hôi, nước mắt của nhân dân. Các chú phải chăm sóc xe, yêu xe như con, quý xăng như máu”.

Câu nói trên là của Chủ tịch Hồ Chí Minh khi Người đến thăm đoàn xe đầu tiên của quân đội nhân dân ViệtNamvào ngày 28 tháng 3 năm 1951. Sau chiến thắng Chiến dịch Biên giới 1950, Quân đội ta đã có 2 đại đội vận tải ô tô đầu tiên, gồm: Đại đội 200 và Đại đội 203 đóng quân tại làng Nà Roác, xã Bạch Đằng (Hòa An). Sau khi ân cần hỏi thăm sức khỏe và tình hình công tác cũng như sự đùm bọc của nhân dân trong vùng, Bác đã căn dặn: “Xe, xăng là mồ hôi, nước mắt, xương máu của nhân dân. Các chú phải chăm sóc xe, yêu xe như con, quý xăng như máu”. Xe, xăng là tài sản, là mồ hôi, là xương máu của nhân dân, vì vậy, Bác yêu cầu các cán bộ, chiến sĩ ngành xe cần phải thực hành tiết kiệm, gia sức giữ gìn tài sản của nhân dân như máu của chính mình. Lời dạy đó đã trở thành phương châm chỉ đạo, khẩu hiệu hành động trong suốt quá trình xây dựng, chiến đấu và trưởng thành của ngành xe - máy Quân đội từ khi thành lập đến nay.

Hiện nay, trước sự phát triển vượt bậc của khoa học công nghệ nói chung và khoa học công nghệ quân sự nói riêng, chúng ta đã sản xuất được xe, xăng. Song lời dạy của Bác “Xe, xăng là mồ hôi, nước mắt của nhân dân. Các chú phải chăm sóc xe, yêu xe như con, quý xăng như máu” vẫn còn nguyên giá trị và tiếp tục được phát huy mạnh mẽ trong công cuộc đổi mới đất nước. Vì công cuộc đổi mới còn cần nhiều cơ sở vật chất và đất nước ta còn nghèo, nhất thiết phải gia sức tiết kiệm cho sự nghiệp cách mạng ấy.

Quân đội nhân dân Việt Nam thấm nhuần lời dạy của Chủ tịch Hồ Chí Minh gần 70 năm qua, Quân ủy Trung ương, Bộ Quốc phòng, Tổng cục Kỹ thuật, Ngành xe - máy quân đội đã thiết thực biến lời dạy của Bác thành Cuộc vận động 50 “Quản lý, khai thác sử dụng vũ khí trang bị tốt, bền, an toàn, tiết kiệm, an toàn giao thông” trong toàn quân, góp phần to lớn tạo nên sức mạnh của Quân đội ta hoàn thành nhiệm vụ xây dựng và bảo vệ Tổ quốc hiện nay. Từ đó, ngày 28 tháng 3 đã trở thành ngày truyền thống của Ngành xe - máy Quân đội nhân dân Việt Nam.St.

  

Thứ Hai, 28 tháng 3, 2022

XUNG ĐỘT NGA - UKRAINE

 

GIỮA XUNG ĐỘT NGA - UKRAINE, THỦ TƯỚNG ĐỨC TÍNH MUA LÁ CHẮN TÊN LỬA, NÓI LỜI THANH MINH CHO MỸ - NATO

Tối 27/3, phát biểu trên kênh truyền hình ARD, Thủ tướng Đức Olaf Scholz cho biết, Berlin đang tính toán việc mua một hệ thống phòng thủ tên lửa riêng cho nước này.

Khi được hỏi liệu Đức có mua một hệ thống phòng thủ tên lửa giống như hệ thống Vòm Sắt của Israel hay không, Thủ tướng Scholz cho biết, đây chính xác là vấn đề mà Nội các của ông đang thảo luận, song không cho biết cụ thể Berlin đang tính tới mua hệ thống phòng thủ nào.

Trước đó, nhiều chính trị gia thuộc liên minh cầm quyền ở Đức đã đề cập việc mua cho nước này một hệ thống phòng thủ tên lửa như của Israel.

Động thái diễn ra trong bối cảnh xung đột Nga-Ukraine đã bước sang tháng thứ 2 và vẫn chưa có dấu hiệu hạ nhiệt.

Liên quan vấn đề Ukraine, bác bỏ những chỉ trích nói rằng, Đức chậm trễ trong việc chuyển giao vũ khí cho Kiev, Thủ tướng Scholz khẳng định, Berlin đã và đang làm tất cả trong khả năng. Theo đó, việc chuyển giao vũ khí phòng không và chống tăng của Đức cũng như các đối tác đã góp phần giúp Kiev đạt được những "thành tựu đáng kể".

Ông cũng cảnh báo, việc chấm dứt ngay lập tức nhập khẩu khí đốt của Nga sẽ gây nguy hại "một cách không thể tượng tượng đối với nhiều việc làm" ở Đức và sẽ gây ra một cuộc khủng hoảng kinh tế. Các nước như Italy hay ở Đông Âu không thể ngay lập tức tìm kiếm nguồn cung thay thể, do vậy chỉ có thể nhanh chóng tìm cách giảm phụ thuộc vào nguồn khí đốt nhập khẩu của Nga.

Ngoài ra, người đứng đầu chính phủ Đức cũng nói rằng, Tổ chức Hiệp ước Bắc Đại Tây Dương (NATO) nói chung và Tổng thống Mỹ Joe Biden nói riêng đều không đặt mục tiêu thay đổi chính quyền ở Nga.

Theo ông, Ngoại trưởng Mỹ Antony Blinken cũng đã nêu rõ rằng, Tổng thống Biden không có ý định hạ bệ ông Putin.

Liên quan vấn đề này, cùng ngày, Tổng thống Mỹ Joe Biden khẳng định, ông không kêu gọi thay đổi chế độ tại Nga.

Trước đó, ngày 25/3, trong bài phát biểu tại thủ đô Warsaw của Ba Lan, Tổng thống Biden nói: “Vì Chúa, ông Putin không thể tiếp tục cầm quyền".

Một quan chức Nhà Trắng sau đó cho biết, Tổng thống Mỹ Joe Biden không kêu gọi thay đổi chế độ tại Nga mà “quan điểm của ông là ông Putin không thể được phép thực thi quyền lực đối với các nước láng giềng hoặc khu vực, không phải quyền lực của ông Putin tại Nga hay một sự thay đổi chế độ tại Nga”.St

 

VÒNG ĐÀM PHÁN TIẾP THEO GIỮA NGA VÀ UKRAINE SẼ ĐƯỢC TỔ CHỨC TẠI ISTANBUL

 


Tổng thống Nga Vladimir Putin và Tổng thống Thổ Nhĩ Kỳ Recep Tayyip Erdogan đã nhất trí tổ chức các vòng đàm phán tiếp theo giữa Nga và Ukraine tại thành phố Istanbul của Thổ Nhĩ Kỳ.

“Hai tổng thống đã thảo luận về những diễn biến mới đây nhất trong cuộc xung đột Nga-Ukraine và tiến trính đàm phán. Tổng thống Erdogan và Tổng thống Putin đã đồng ý tổ chức cuộc gặp tiếp theo giữa phái đoàn Nga và phái đoàn Ukraine tại Istanbul”, Văn phòng Tổng thống Thổ Nhĩ Kỳ cho biết sau cuộc điện đàm giữa hai nhà lãnh đạo.

Tại cuộc điện đàm, Tổng thống Thổ Nhĩ Kỳ Erdogan nói rằng Ankara sẽ tiếp tục các nỗ lực trung gian nhằm thiết lập hòa bình giữa Nga và Ukraine.

Tổng thống Erdogan nhấn mạnh sự cần thiết phải đình chiến và đạt được hòa bình giữa Nga và Ukraine càng sớm càng tốt, đồng thời cải thiện tình hình nhân đạo trong khu vực. Thổ Nhĩ Kỳ sẵn sàng đóng góp vào tiến trình này.

Trong khi đó, Trợ lý Tổng thống Nga, ông Vladimir Medinsky, người dẫn đầu đoàn đàm phán Nga cho biết trên kênh Telegram rằng, vòng đàm đàm trực tuyến với phía Ukraine đã được tiến hành trong ngày 27/3. Hai ben đồng ý gặp mặt trực tiếp vào ngày 29-30/3.

Các vòng đàm phán trực tiếp giữa Nga và Ukraine từ trước tới nay đều diễn ra tại Belarus. Vòng đàm phán đầu tiên giữa Nga và Ukraine diễn ra ở Gomel ngày 28/2. Vòng đàm phán thứ 2 được tổ chức tại Belovezhskaya Pushcha, ngày 3/3. Vòng đàm phán thứ 3 được tổ chức ngày 7/3 tại Brest. Các vòng đàm phán sau đó được tổ chức theo hình thức trực tuyến.

Ngoại trưởng Nga Sergei Lavrov và Ngoại trưởng Ukraine Dmytro Kebula đã có cuộc gặp trực tiếp tại Thổ Nhĩ Kỳ ngày 10/3 nhân dịp tham dự Diễn đàn Ngoại giao Antalya.St

 

Phòng chống sự chia rẽ, bảo vệ khối đại đoàn kết toàn dân tộc trong tình hình hiện nay




Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã khẳng định: “Đại đoàn kết toàn dân tộc là nguồn sức mạnh và là nhân tố có ý nghĩa quyết định bảo đảm thắng lợi bền vững của sự nghiệp cách mạng ở Việt Nam”.

CHỈ VÌ CHẠY THEO CHỈ TIÊU!

     Ngày nghỉ cuối tuần, đồng chí chính trị viên tiểu đoàn trực đơn vị. Sau bữa cơm trưa, anh nán lại, vòng sang bếp ăn của Đại đội 1. Bộ đội đã ăn xong mà thức ăn trên đĩa vẫn còn khá nhiều.
Anh nghĩ chắc ngày nghỉ không tham gia huấn luyện nên bộ đội ăn uống có phần kém đi. Bữa tối hôm sau, chính trị viên tiểu đoàn tiếp tục xuống bếp kiểm tra, trên mâm vẫn như vậy. Đặc biệt là khẩu phần rau xanh hầu như còn rất nhiều trên mỗi suất ăn.

Chỉ vì chạy theo chỉ tiêu
Ghi âm chương trình “Tiếng nói chính trị viên” ở Đại đội 3, Tiểu đoàn 7, Trung đoàn 3, Sư đoàn 324 (Quân khu 4). Ảnh minh họa: HUY CƯỜNG 
Trên đường về phòng làm việc, anh rẽ vào vườn hoa thanh niên, gặp một nhóm chiến sĩ đang ngồi trò chuyện vui vẻ. Trên mặt bàn đá, bánh kẹo, nước ngọt bày biện khá nhiều. Anh chủ động tiến lại gần hỏi thăm bộ đội: “Mới cơm xong sao các đồng chí “bồi dưỡng” nhiều thứ vậy?”. Ngập ngừng giây lát như sợ điều gì đó, một đồng chí cất lời: “Dạ báo cáo thủ trưởng, có chút quà vặt, chúng em ngồi với nhau cho vui ạ!”. Ngồi xuống ghế đá, anh ân cần hỏi lại: “Các đồng chí đang tuổi ăn tuổi lớn là phải tích cực “chiến đấu” vào, chứ tôi thấy dưới bếp thức ăn bỏ lại nhiều lắm, chắc là chế biến không hợp khẩu vị chứ gì?”.

Một đồng chí nhanh nhẹn đáp lại: “Dạ, báo cáo thủ trưởng, không phải vậy đâu ạ! Phần thức ăn thừa chủ yếu là rau xanh thôi. Bữa nào bếp ăn cũng tăng cường thêm rau nên mới thừa đấy ạ!”.

Thế rồi các chiến sĩ báo cáo do Đại đội 1 phát động phong trào tăng gia nhưng lại không có quy hoạch cụ thể, cơ cấu cây trồng không hợp lý nên lượng rau đến kỳ thu hoạch lớn, không tiêu thụ kịp đành tăng thêm vào khẩu phần ăn. Tiếng là cải thiện nâng cao chất lượng bữa ăn từ sản phẩm tăng gia nhưng quả thực suất ăn quá nhiều rau, hết xào lại luộc rồi nấu canh nên bộ đội không ăn hết được.

Vì chỉ tiêu đề ra nên bộ đội phải cố gắng tăng gia trong cả ngày nghỉ, giờ nghỉ. Huấn luyện đã vất vả, thời gian tăng gia lại nhiều nên tạo áp lực lớn cho chiến sĩ. Nhiều khi tăng gia xong, cơ thể mệt mỏi nên không muốn ăn uống gì. Đó cũng là lý do vì sao bộ đội chán ăn, suất ăn thừa nhiều.

Nắm được tình hình trên, đồng chí chính trị viên về trao đổi trong ban chỉ huy tiểu đoàn, tổ chức gặp gỡ cán bộ Đại đội 1 để nhắc nhở, chấn chỉnh kịp thời, không vì chạy theo chỉ tiêu, thành tích mà tạo áp lực cho chiến sĩ. Đồng thời, đại đội lập lại kế hoạch tăng gia bảo đảm chất lượng, hiệu quả, phù hợp với tình hình đơn vị, tạo điều kiện để bộ đội có thời gian vui chơi giải trí, không vi phạm vào các chế độ sinh hoạt, học tập, công tác. Sau lần chỉ đạo đó, chỉ huy Đại đội 1 tổ chức thực hiện lại nhiệm vụ tăng gia sản xuất. Nhờ vậy, bữa ăn có sự thay đổi rõ rệt. Bộ đội vui vẻ ăn hết khẩu phần, phấn khởi trong thực hiện nhiệm vụ./.
Yêu nước ST.

LỜI BÁC DẠY NĂM XƯA, NGÀY 29/3

 “Muốn thi đua có kết quả tốt, thì đầu óc cần phải suy nghĩ tìm tòi, cũng như tay chân phải cần cù nhanh nhẹn”.
Lời nói trên được Chủ tịch Hồ Chí Minh nêu trong bài Một công nhân gương mẫu đăng trên Báo Nhân dân, số 392, ngày 29 tháng 3 năm 1955, khi mà cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp của chúng ta vừa kết thúc thắng lợi, nhưng cũng còn nhiều khó khăn, cùng một lúc phải thực hiện hai nhiệm vụ cách mạng (cách mạng xã hội chủ nghĩa ở miền Bắc và cách mạng dân tộc dân chủ nhân dân ở miền Nam). Vì vậy, để hoàn thành được hai nhiệm vụ khó khăn trên, cần phải có sự nỗ lực cố gắng của toàn thể nhân dân cho sự nghiệp cách mạng, muốn vậy thì phải thi đua, Người khẳng định: “Thi đua là yêu nước, yêu nước thì phải thi đua và những người thi đua là những người yêu nước nhất”. Bên cạnh đó, Chủ tịch Hồ Chí Minh cũng chỉ ra rằng: Muốn thi đua đạt kết quả tốt thì đầu óc phải suy nghĩ, tìm tòi và phải có sáng kiến thì mới thu được kết quả tốt, cũng như chân tay phải cần cù nhanh nhẹn, có như vậy kháng chiến mới thắng lợi, kiến quốc mới thành công.
Trong giai đoạn hiện nay, sự nghiệp cách mạng nước ta tuy đã đạt được những thành tựu quan trọng sau hơn 35 năm đổi mới, nhưng vần còn nhiều khó khăn, thách thức. Song lời dạy của Người “Muốn thi đua có kết quả tốt, thì đầu óc cần phải suy nghĩ tìm tòi, cũng như tay chân phải cần cù nhanh nhẹn” vẫn còn nguyên giá trị và tiếp tục được Đảng, Nhà nước, các ban, ngành, các tổ chức chính trị xã hội, thiết thực phát động thành những phong trào thi đua sâu rộng trong toàn thể nhân dân… Để thực hiện tốt nhiệm vụ của cách mạng trong giai đoạn mới, đòi hỏi nội dung, hình thức, phương pháp thi đua phải sát với yêu cầu thực tiễn cụ thể của các cấp, các ngành và toàn thể nhân dân, từ phong trào nhỏ, quy mô nhỏ, tiến tới phong trào lớn và quy mô lớn cấp quốc gia.
Quân đội nhân dân Việt Nam thấm nhuần lời dạy của Chủ tịch Hồ Chí Minh “Muốn thi đua có kết quả tốt, thì đầu óc cần phải suy nghĩ tìm tòi, cũng như tay chân phải cần cù nhanh nhẹn”. Hiện nay, nhiệm vụ xây dựng Quân đội, bảo vệ Tổ quốc có sự phát triển, yêu cầu cao trong điều kiện đan xen phức tạp cả thời cơ, thuận lợi, khó khăn và thách thức. Điều đó đặt ra cho công tác thi đua phải tiếp tục đổi mới, tập trung nâng cao chất lượng, hiệu quả hoạt động. Từ đó, làm cho phong trào thi đua thực sự là động lực thúc đẩy toàn quân hoàn thành thắng lợi mọi nhiệm vụ được giao.

Việc làm gây tổn hại đến quan hệ Việt – Mỹ

Trước những hành động kỳ quặc hết sức khó hiểu của bà phu nhân Tổng thống Biden và Bộ Ngoại giao Mỹ vinh danh cái gọi là “người phụ nữ can đảm quốc tế” đối với Phạm Đoan Trang - một đối tượng phản động bị Tòa án nhân dân TP Hà Nội tuyên phạt 9 năm tù về tội tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa XHCN Việt Nam, quy định tại Điều 88 Bộ luật hình sự 1999.
Ngay khi ông Ngoại trưởng Blinken lên sóng tuyên truyền cổ súy cho đối tượng này, các FB cá nhân người Việt Nam tràn vào bài viết của ông ta trên Fanpage của Đại sứ quán Hoa Kỳ tại Hà Nội trực tiếp chỉ trích gay gắt những việc làm gây tổn hại đến quan hệ tốt đẹp lâu nay giữa Việt Nam và Hoa Kỳ.
Nhiều người chỉ rõ: Nước Mỹ đang kịch liệt lên án cuộc chiến tranh của Nga tại Ukraine, cho đó là hành động can thiệp thô bạo vào công việc nội bộ của quốc gia khác, không tôn trọng độc lập, chủ quyền quốc gia Ukraine nhưng chính Washington lại gián tiếp giật dây cho đệ nhất phu nhân Tổng thống Biden và Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ vinh danh Phạm Đoan Trang, một thành phần chống đối chính quyền. Việc làm này cho thấy, Mỹ không chỉ là quốc gia miệng thì "Nam mô A di đà Phật" nhưng trong bụng của Washington đang chứa "1 bồ dao găm".
Việc làm này cũng cho thấy Mỹ không chỉ cổ súy cho các hành vi vi phạm pháp luật nghiêm trọng của Việt Nam mà chính Mỹ đang vi phạm quyền tự quyết của dân tộc khác, can thiệp trắng trợn vào công việc nội bộ Việt Nam bằng đòn chiến tranh tâm lý thay vì can thiệp quân sự.
Việc bức xúc của Người Việt không chỉ dừng lại khi nghe ngài ngài Ngoại trưởng Mỹ dự trao giải đã lớn tiếng yêu cầu Việt Nam phải trả tự do ngay lập tức và vô điều kiện với Phạm Đoan Trang.
Nhiều comment thiện chí hơn đặt câu hỏi trên Fanpage Đại sứ Hoa Kỳ:
"Tôi hỏi ngài ngoại trưởng, hành vi của các ngài có phải cũng đang can thiệp vào công việc nội bộ của Việt Nam không?",
"Các ngài có đang tôn trọng độc lập, chủ quyền Việt Nam không?".
"Phạm Đoan Trang là kẻ vi phạm pháp luật Việt nam, phải được xử lý theo pháp luật Việt Nam".
"Thưa ngài Ngoại trưởng, quốc có quốc pháp, gia có gia quy, Nước Mỹ các ngài không có pháp luật chứ? Nếu có, sao các ngài lại can thiệp vào pháp luật Việt Nam?. Có vẻ các ngài cũng bất nhất lắm..."
Một số comment chỉ thẳng vào mặt ngài ngoại trưởng Blinken: "Tay phải bắt tay hợp tác nhưng tay trái thủ dao sau lưng chỉ chực sơ hở là đâm thọc. Thưa ngài đại sứ, ngài thích thì nhập khẩu cái loại "phụ nữ dũng cảm" ấy về Mỹ mà nuôi, chúng tôi cảm ơn nhiều lắm đấy" .
"Ngài phát biểu rất hay. Lần sau ngài không cần phát biểu nữa. Còn nếu ngài định phát biểu nữa thì tôi xin giới thiệu cho ngài một người phụ nữ Việt Nam chân chính: Madame Bình...".
Pham Đoan Trang được xác định trong khoảng thời gian dài từ năm 2014 đến ngày bị bắt đã có nhiều hành vi xuyên tạc đường lối chính sách của Đảng, Nhà nước, phỉ báng chính quyền, tuyên truyển kích động, lôi kéo người dân vào hoạt động gây rối, gây bất ổn an ninh, ảnh hưởng đến sự bình yên xã hội... Hành vi của Phạm Đoan Trang hết sức nguy hiểm cần phải cách ly, loại bỏ khỏi xã hội.
Thế nhưng, Người Mỹ đã làm một việc hết sức ngang ngược, chẳng xem luật pháp quốc gia Việt Nam ra gì. Thậm chí hành động này là 1 hoạt động tâm lý kích động chẳng khác gì Mỹ đang nuôi "mầm mống phản loạn" ở Việt Nam như những chiêu bài chính trị đã từng xảy ra ở Tunisia 16 năm về trước hay Ukraine trong Maidan, mà ở đó các thành phần phản bội lịch sử với khẩu hiệu "bài trừ cộng sản", họ đã lật đổ các tượng đài Lê nin – là người đã khai sáng ra Nước Ukraine và các anh hùng Xô Viết.
Rất tiếc là Mỹ vẫn còn tư tưởng thù địch với Việt Nam dù chúng ta đã cố hết sức mình gác lại quá khứ hướng tới tương lai. Những quá khứ đau thương ấy đơn giản như di chứng chất độc da cam... Người Việt Nam luôn nén trong lòng để giữ hòa bình, và càng không bao giờ, không được phép nghe Mỹ để trở thành Tunisia hay Ukraine được! 

KHI TỔNG THỐNG MỸ LỠ LỜI!

 

Ngày hôm qua, trong chuyến thăm Ba Lan nhằm "úy lạo" tinh thần NATO trước sức mạnh của Nga, trong lúc hăng máu, Tổng thống Mỹ Biden đã nói: "Ông ta (Putin) không thể tiếp tục nắm quyền", Biden nói trong bài phát biểu ở Warsaw, Ba Lan. Nhanh chóng, rất nhiều trang mạng đã đăng tải nội dung: Tổng thống Mỹ kêu gọi lật đổ Tổng thống Nga Putin.

NGÀY NÀY 47 NĂM TRƯỚC: GIẢI PHÓNG ĐÀ NẴNG (29/3/1975)

Mặc dù Tư lệnh vùng 1 chiến thuật Ngô Quang Trưởng cùng các tướng lĩnh bỏ chạy về Sài Gòn, hệ thống phòng thủ ở Đà Nẵng đã trở nên rệu rã, nhưng nhiều đơn vị quân đội Việt Nam Cộng hòa vẫn còn kháng cự quyết liệt. Thực hiện chiến dịch giải phóng Đà Nẵng, từ ngày 26/3, trên các hướng, Quân giải phóng bắt đầu tiến công các vị trí phòng thủ vòng ngoài của địch, mở đường tiến vào thành phố. Ở hướng Bắc, Quân đoàn 2 đánh chiếm Phước Tường, Lăng Cô, đèo Hải Vân, kho xăng Liên Chiểu, tiến vào trung tâm thành phố. Ở hướng Nam, các đơn vị chủ lực Quân khu 5 và lực lượng vũ trang Quảng Đà pháo kích chặn các cửa biển, đánh chiếm quận lỵ Duy Xuyên, Vĩnh Điện, thị xã Hội An, sân bay Nước Mặn, bán đảo Sơn Trà, căn cứ Bộ Tư lệnh Quân đoàn 1 ngụy, sân bay Đà Nẵng, tiến vào cắm cờ trên nóc Tòa thị chính thành phố. Nhân dân nổi dậy giành quyền làm chủ khắp nơi. Đến 15 giờ ngày 29/3/1975, Quân giải phóng làm chủ căn cứ quân sự liên hợp Đà Nẵng và bán đảo Sơn Trà, giải phóng hoàn toàn thành phố Đà Nẵng và toàn tỉnh Quảng Đà.
Kết quả, Quân giải phóng loại khỏi vòng chiến đấu toàn bộ lực lượng còn lại của Quân đoàn 1 - Quân khu 1 ngụy, thu khối lượng lớn vũ khí, phương tiện chiến tranh gồm 129 máy bay, 80 xe tăng - thiết giáp, 47 tàu xuồng, 216 khẩu pháo, 184 xe vận tải cùng toàn bộ kho tàng đạn dược, lương thực, thực phẩm. Thắng lợi của chiến dịch đã đẩy quân đội ngụy quyền Sài Gòn vào thế bế tắc cả về chiến thuật lẫn chiến lược, góp phần làm thay đổi căn bản so sánh lực lượng, tạo bước phát triển nhảy vọt về cục diện chiến tranh có lợi cho ta!
Ảnh: Xe tăng Quân giải phóng tiến vào thành phố Đà Nẵng.
ST



CẨN TRỌNG VÀ MINH BẠCH TRONG BẢO VỆ CHÍNH TRỊ NỘI BỘ ĐẢNG

Công tác bảo vệ chính trị nội bộ luôn được Đảng quan tâm đặc biệt. Xuất phát từ vai trò quyết định của Đảng trong sự nghiệp cách mạng. Có thể nói, Đảng mạnh cách mạng sẽ thành công, dân tộc mới phát triển, dân mới được ấm no, hạnh phúc.