Thứ Sáu, 3 tháng 6, 2022
ĐỪNG CỐ LẬT SỬ VÀ TẨY TRẮNG CHO VUA GIA LONG VÌ TỘI LỚN HƠN CÔNG NHIỀU‼
XỨ MỸ CỨ PHÁT HUY NHÉ! VIỆT NAM TÔI CHỊU THUA "MÓN" NÀY!
NGUYỄN ÁI QUỐC NÓI GÌ VỀ GÃ BÁN NƯỚC GIA LONG?
ÂM MƯU PHỦ NHẬN TƯ TƯỞNG HỒ CHÍ MINH
Theo PGS,TS Bùi Đình Phong, (Học viện Chính trị Quốc gia Hồ Chí Minh), nói tư tưởng Hồ Chí Minh và Chủ nghĩa Mác - Lênin có sự đối lập là cách người ta phủ nhận tư tưởng Hồ Chí Minh và Chủ nghĩa Mác - Lênin, phủ nhận nền tảng tư tưởng cách mạng của chúng ta, muốn “lái” chúng ta đi theo con đường khác.
CHIA RẼ SÂU SẮC
Sau vụ xả súng đẫm máu ngày 24-5, tờ Nhật báo bằng tiếng Pháp phát hành toàn thế giới có bài “Nước Mỹ chém giết lẫn nhau, Đảng Cộng hòa quay mặt nhìn chỗ khác”. Tác giả bài viết cho rằng, việc Quốc hội và chính quyền Mỹ không có ý định sửa đổi quyền sở hữu súng trong Hiến pháp chẳng khác nào đồng lõa với những thảm kịch tiếp theo. Bài viết thống kê các vụ xả súng đẫm máu, chủ yếu trong trường học và cung cấp thông tin: Năm 2021, hơn 20 triệu khẩu súng được bán ra tại Mỹ. Đi kèm với con số đó là 20.000 người thiệt mạng vì súng, chưa kể những người tự tử. Và bài báo kết luận: Trong mỗi tấn bi kịch này, hung thủ đều không gặp bất cứ lực cản pháp lý nào để có thể tiếp cận súng một cách hợp pháp!
NỖI XẤU HỔ CỦA NƯỚC MĨ
Thế giới lại một phen rúng động trước vụ xả súng kinh hoàng xảy ra tại một trường tiểu học ở Uvalde, bang Texas, Mỹ ngày 24-5 vừa qua, cướp đi mạng sống của 18 học sinh và 3 thầy cô giáo. Kinh hoàng, bởi đây là vụ xả súng thứ 27 tại trường học ở Mỹ chỉ tính từ đầu năm 2022 đến thời điểm này. Tình trạng này đã khiến dân chúng Mỹ thêm một lần phẫn nộ.
CHỐNG THÓI LẠC QUAN TẾU
“Lạc quan tếu” là hiện tượng đặt niềm tin thái quá vào những điều không có cơ sở vững chắc; trong khi “chủ quan” là hiện tượng áp đặt ý chí cá nhân thiếu căn cứ vào việc đánh giá vấn đề, thực hiện hoạt động, nhiệm vụ nào đó. Đặc điểm nổi bật của hiện tượng lạc quan tếu và chủ quan trong cán bộ, đảng viên rất khó định tính, định lượng cụ thể và càng khó “chỉ mặt đặt tên”. Một trong những biểu hiện dễ nhìn thấy nhất của hiện tượng lạc quan tếu là ở việc xây dựng các dự án, đề án không có tính thực tiễn, thiếu hiệu quả khi đưa vào khai thác, sử dụng.
BỆNH KHÔNG NHẤT QUÁN
Gần đây đã xuất hiện hiện tượng một số đảng viên - cán bộ hưu trí nói và làm không nhất quán giữa khi đương chức với sau khi về nghỉ hưu. Đây là một trong những biểu hiện suy thoái về tư tưởng chính trị đã được chỉ ra trong Nghị quyết Trung ương 4 (khóa XII) về “Tăng cường xây dựng, chỉnh đốn Đảng; ngăn chặn, đẩy lùi sự suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, những biểu hiện "tự diễn biến", "tự chuyển hóa" trong nội bộ”.
CÁN BỘ, CHIẾN SĨ TRONG QUÂN ĐỘI NÂNG CAO CẢNH GIÁC PHÒNG, CHỐNG “PHI CHÍNH TRỊ HÓA” CỦA CÁC THẾ LỰC THÙ ĐỊCH!
"TAN NÁT" LÀ TỪ ĐỂ NÓI VỀ VIỆC SAU KHI LIÊN XÔ SỤP ĐỔ!
SỰ THẬT ÍT NGƯỜI BIẾT VỀ HÀNH TRÌNH CỦA CUỐN NHẬT KÝ ĐẶNG THÙY TRÂM!
Sự nguy hại của "bới lông tìm vết"!
Ông bà ta có câu thành ngữ “bới lông tìm vết” hàm nghĩa chỉ những người có tính soi mói, cố tìm điểm yếu của người khác để phê phán, công kích bằng thái độ và dụng ý xấu. Nếu nghiêm túc tìm hiểu, thẳng thắn chỉ ra công khai những khuyết điểm nhằm góp ý giúp người khác sửa chữa, tiến bộ thì cần được hoan nghênh, nhưng "bới lông tìm vết" thì lại khác.
Chữa bệnh hứa hão
Hứa suông, hứa hão, hứa hươu, hứa vượn... là những từ đồng nghĩa để chỉ những người hứa điều biết là không thực tế và sẽ không làm. Đây là căn bệnh có từ ngàn xưa và ngày càng gây nguy hiểm trong xã hội. Bài viết này sẽ đề cập đến những diễn biến phức tạp của căn bệnh này trong giai đoạn hiện nay, đề xuất các phương thức phòng và điều trị.
Mối nguy hại từ việc xem nhẹ một căn bệnh nặng
Chủ nghĩa cá nhân (CNCN) là căn bệnh đặc biệt nguy hại, thế nhưng hiện nay, không ít cán bộ, đảng viên vẫn còn biểu hiện xem nhẹ, thiếu ý thức trách nhiệm trong phòng vệ, đấu tranh. Thậm chí, nhiều nơi vẫn còn biểu hiện xô lệch và sai lệch trong nhận thức, tổ chức thực thi nhiệm vụ “đánh giặc từ bên trong” như chỉ lệnh của Chủ tịch Hồ Chí Minh lúc sinh thời.
Sự cần thiết giữ gìn văn hóa "Bộ đội cụ Hồ"
Văn hóa Bộ đội Cụ Hồ là sự kết tinh những giá trị văn hóa-chính trị-đạo đức của thời đại, trở thành biểu tượng sáng ngời của chủ nghĩa anh hùng cách mạng, do lớp lớp thế hệ cán bộ, chiến sĩ bồi đắp, phát triển trong suốt quá trình xây dựng, chiến đấu và trưởng thành của Quân đội ta, phản ánh trung thực bản chất và truyền thống: “Trung với Đảng, hiếu với dân, sẵn sàng chiến đấu hy sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc, vì chủ nghĩa xã hội. Nhiệm vụ nào cũng hoàn thành, khó khăn nào cũng vượt qua, kẻ thù nào cũng đánh thắng”.
Giữ gìn văn hóa Bộ đội Cụ Hồ
vừa là yêu cầu khách quan, vừa là mong mỏi, tình cảm, trách nhiệm của mọi cán
bộ, chiến sĩ, đặc biệt là thế hệ trẻ hôm nay.
Lịch sử gần 80 năm truyền
thống vẻ vang của quân đội, văn hóa Bộ đội Cụ Hồ không ngừng được gìn giữ và
phát huy. Văn hóa Bộ đội Cụ Hồ không phải là điều gì quá xa vời, trừu tượng mà
luôn gắn liền và được biểu hiện thông qua hoạt động cụ thể của mỗi quân nhân.
Nếu trong thời chiến, văn hóa
Bộ đội Cụ Hồ thể hiện rõ nhất là tinh thần và hành động sẵn sàng hy sinh xương
máu, quên mình cho mục tiêu giải phóng dân tộc, thống nhất đất nước, đem lại
hạnh phúc cho nhân dân thì trong thời bình, được biểu hiện ở sức mạnh, niềm tin
và là chỗ dựa vững vàng nhất cho nhân dân, nhất là trong những hoàn cảnh khó
khăn, hoạn nạn.
Trong bối cảnh hiện nay, khi đất nước đang đẩy mạnh hội nhập
quốc tế, bên cạnh những thời cơ, thuận lợi, cũng tiềm ẩn không ít khó khăn,
thách thức, nhất là tác động mạnh mẽ từ mặt trái nền kinh tế thị trường và sự
chống phá của các thế lực thù địch, làm xuất hiện một số biểu hiện tiêu cực,
như: Giảm sút niềm tin, xa rời mục tiêu, lý tưởng; dao động, hoài nghi, thờ ơ
chính trị; một số cán bộ, đảng viên thiếu tự giác, thiếu gương mẫu trong tu dưỡng,
rèn luyện, giảm sút ý chí, sa vào chủ nghĩa cá nhân, sống thực dụng, quan liêu,
tham nhũng, lãng phí, cục bộ, bè phái, vi phạm pháp luật Nhà nước...
Xuất phát từ thực trạng trên, gìn giữ văn hóa Bộ đội Cụ Hồ vừa
là yêu cầu khách quan, vừa là mong mỏi, tình cảm, trách nhiệm của mọi cán bộ,
chiến sĩ Quân đội nhân dân Việt Nam, đặc biệt là thế hệ trẻ hôm nay.
Học Bác phong cách nêu gương
Nội dung nêu gương và gương mẫu trong lời nói-việc làm cũng là một trong 5 đặc trưng cơ bản phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ, được khái quát trong Nghị quyết số 847-NQ/QUTW ngày 28-12-2021 của Quân ủy Trung ương về phát huy phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ, kiên quyết chống chủ nghĩa cá nhân trong tình hình mới.
Cuộc đời hoạt động cách mạng của Chủ tịch Hồ Chí Minh là một tấm
gương sáng ngời, mẫu mực về sự nêu gương. Tấm gương đạo đức của Người đã đạt
tới sự nhất quán, chặt chẽ giữa lời nói và việc làm, giữa giáo dục đạo đức và
nêu gương đạo đức, giữa việc công và đời tư; hướng mọi người đến với những giá
trị chân, thiện, mỹ trong cuộc sống. Khi mở đầu bài viết: “Nâng cao đạo đức
cách mạng, quét sạch chủ nghĩa cá nhân”, Bác khẳng định: “Đảng viên đi trước,
làng nước theo sau”. Đây vừa là lời nhắc nhở, vừa là sự chỉ bảo ân cần của
Người đối với cán bộ, đảng viên, nhất là người đứng đầu phải thực sự nêu gương
trong công việc, trong đạo đức, lối sống, tác phong hằng ngày.
Nêu gương không chỉ hô hào khẩu hiệu, không chỉ nói suông mà
phải luôn thực hiện “nói đi đôi với làm”. Cả cuộc đời hoạt động cách mạng của
Bác là sự thống nhất trọn vẹn giữa nhận thức và hành động, giữa lời nói và việc
làm. Khi nước nhà vừa giành được độc lập năm 1945, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã kêu
gọi đồng bào cả nước cứ 10 ngày nhịn ăn một bữa, mỗi tháng nhịn ba bữa, đem gạo
đó để cứu dân nghèo và Người nêu gương “tôi xin thực hành trước” rất nghiêm
túc... Những hành động, việc làm của Bác thật bình dị ấm áp, nhưng lại có ý
nghĩa giáo dục sâu sắc, có sức thuyết phục cao về nêu gương cho các thế hệ cán
bộ, đảng viên học tập, noi theo.
Để học tập phong cách nêu gương của Chủ tịch Hồ Chí Minh đạt hiệu quả thiết thực, mỗi cán bộ, đảng viên trong toàn quân cần gương mẫu nêu gương trước tập thể, “nói đi đôi với làm” theo đúng đường lối, chính sách của Đảng, Nhà nước, theo đúng chuẩn mực đạo đức người quân nhân cách mạng, xây dựng uy tín trong tập thể quân nhân. Mỗi cán bộ, đảng viên phải lấy hiệu quả công việc làm thước đo năng lực, phẩm chất, trình độ. Thường xuyên sâu sát, cụ thể, tỉ mỉ, nói ít làm nhiều và đạt hiệu quả cao trong công việc, đó chính là sứ mệnh lịch sử thiêng liêng cao cả của mỗi người đảng viên chân chính. Để cán bộ, đảng viên thực hành nêu gương, nhất là cán bộ chủ trì ở các cơ quan, đơn vị, mỗi đồng chí phải thể hiện bằng việc hoàn thành xuất sắc chức trách, nhiệm vụ được giao; phải gương mẫu trong lời nói, hành động; giữ nghiêm kỷ luật Đảng, pháp luật Nhà nước, điều lệnh, điều lệ của quân đội. Phải thương yêu đồng chí, kính trọng nhân dân, sống có nghĩa tình; tuyệt đối không suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống và các biểu hiện “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” trong nội bộ, sa vào chủ nghĩa cá nhân... (Trích báo QĐND)
Ngày 3 tháng 6 năm 1975
Ngày 3 đến 6-6-1975, Quốc hội khoá V nước Việt Nam Dân chủ cộng hoà họp kỳ họp đầu tiên. Quốc hội đã nhất trí bầu đồng chí Tôn Đức Thắng làm Chủ tịch, đồng chí Nguyễn Lương Bằng làm Phó Chủ tịch nước Việt Nam Dân chủ cộng hoà, đồng chí Trường Chinh làm Chủ tịch Uỷ ban thường vụ Quốc Hội, đồng chí Phạm Vǎn Đồng làm Thủ tướng Chính phủ, và các ủy ban của Quốc hội.
Quốc hội cũng đã thông qua bản Tuyên bố nhân dịp giải phóng hoàn toàn miền Nam, biểu dương thành tích vĩ đại của quân và dân cả nước, kêu gọi đồng bào ta nhanh chóng hàn gắn vết thương chiến tranh, khôi phục và phát triển kinh tế, vươn lên mạnh mẽ, xây dựng một nước Việt Nam hoà bình, thống nhất, độc lập, dân chủ và giàu mạnh.
Sức sống trường tồn của lý luận mác-xít
Lịch sử hơn 100 năm từ khi đất nước chìm trong bóng đêm nô lệ đến nay đã hoàn toàn đủ cơ sở cả về lý luận và thực tiễn để chứng minh tính đúng đắn, tính khoa học, tính cách mạng, tính nhân văn và sự trường tồn của Chủ nghĩa Mác-Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh. Dưới ách đô hộ của thực dân, đế quốc, dân tộc ta khi đó không thiếu những anh hùng, không thiếu những cuộc khởi nghĩa, phong trào cách mạng với mong muốn giải phóng dân tộc. Nhưng tựu trung, tất cả đều thất bại vì không có đường lối đúng, không có lý luận dẫn đường. Chỉ đến khi Nguyễn Ái Quốc-Hồ Chí Minh tiếp cận, thấy được ánh sáng của Chủ nghĩa Mác-Lênin, tiếp thu, có được hệ thống các quan điểm toàn diện và sâu sắc về những vấn đề cơ bản của cách mạng Việt Nam, đưa vào cách mạng Việt Nam, với sự ra đời của Đảng Cộng sản Việt Nam để lãnh đạo dân tộc thực hiện thành công sự nghiệp cách mạng, giải phóng dân tộc, xây dựng đất nước. Nhưng đó là một hành trình tiếp thu lý luận, đưa lý luận vào thực tiễn không hề đơn giản, không hề có sẵn. Người chiến sĩ cách mạng vĩ đại Nguyễn Ái Quốc đã phải nếm mật nằm gai, tắm mình trong thực tiễn đấu tranh cách mạng, tận mắt chứng kiến những đọa đầy đau khổ nhất của kiếp cần lao, tiếp cận được với ánh sáng chân trời từ Chủ nghĩa Mác-Lênin mới đưa lại sự thành công đó. Chính Mác, Ăngghen, Lênin, những chiến sĩ cộng sản của phong trào công nhân quốc tế đã phải lăn lộn, chịu biết bao khổ cực trong phong trào công nhân, trong thảm cảnh bị đàn áp, bóc lột đến tận xương, tận tủy mới đúc rút được hệ tư tưởng lý luận có ý nghĩa vạch thời đại ấy. Nó hoàn toàn không là lý thuyết sách vở, kinh viện mà thấm đẫm hiện thực. Và luận giải như Các Mác, lý luận ấy đã biến thành lực lượng vật chất chứ không chỉ là lý luận đơn thuần. Mác đã rút ra rằng: "Lực lượng vật chất chỉ có thể đánh bại bởi lực lượng vật chất, nhưng một khi lý luận đã được thấm sâu vào quần chúng thì nó sẽ trở thành lực lượng vật chất vô địch".
Chỉ những người không hiểu biết thấu đáo mới tìm cách đổ lỗi,
cho rằng hệ thống các nước xã hội chủ nghĩa (XHCN) ở Liên Xô và Đông Âu sụp đổ
là do Chủ nghĩa Mác-Lênin sai lầm, là không phù hợp, rồi vin vào đó để cho rằng
chúng ta đã chọn đường sai, cần phải đi con đường khác. Thực tế không phải như
vậy. Chính điều này đã chứng minh, những người lãnh đạo Đảng Cộng sản, đảng
viên ở Liên Xô và các nước Đông Âu đã coi thường lý luận Mác-Lênin, tiếp thu
giáo điều, nửa vời, xa rời những nguyên tắc căn bản của lý luận Mác-Lênin, nhất
là những nguyên tắc lịch sử-cụ thể, nguyên tắc thực tiễn và sự thiếu thích ứng
với những thay đổi thường xuyên của đời sống chính trị-xã hội đã dẫn đến sự sụp
đổ đau đớn đó. Những lãnh đạo, đảng viên làm băng hoại một chế độ tốt đẹp ấy sẽ
luôn bị lịch sử điểm tên. Một mô hình nhà nước cụ thể không toàn vẹn do áp dụng
không đúng lý luận mác-xít về nhà nước, về xây dựng chế độ, về đảng cầm quyền
chứ không phải là sự sai lầm của một học thuyết khoa học, không phải sai lầm
của lý luận mác-xít. Cũng chính sự kiện đó đã là lời cảnh tỉnh xương máu cho
tất cả chúng ta. Những CB, ĐV hôm nay trong sự nghiệp bảo vệ thành trì
XHCN nếu coi thường, xa rời bản chất cách mạng và khoa học của Chủ nghĩa
Mác-Lênin, nếu vận dụng nó một cách máy móc, nếu không chịu tìm tòi, nghiên
cứu, đúc rút, tổng kết và phát triển hệ lý luận ấy cho phù hợp với sự vận động
không ngừng của thực tiễn thì rất dễ dẫn đến phải trả giá bằng sự thất bại. Cho
đến hôm nay, các phong trào phản kháng xã hội bùng nổ mạnh mẽ tại nhiều nước tư
bản phát triển trong thời gian qua càng làm bộc lộ rõ sự thật về bản chất của
các thể chế chính trị tư bản chủ nghĩa. Thực tế là các thiết chế dân chủ theo
công thức "dân chủ tự do" mà phương Tây ra sức quảng bá, áp đặt lên toàn
thế giới không hề bảo đảm để quyền lực thực sự thuộc về nhân dân, do nhân dân
và vì nhân dân-yếu tố bản chất nhất của dân chủ. Những CB, ĐV chân chính,
những người dân đã được hưởng thành quả, điều tốt đẹp của chế độ XHCN ở Liên Xô
và Đông Âu vẫn luôn tiếc nuối, hoài niệm về một xã hội tốt đẹp, thực sự vì con
người. Họ đã cảm nhận rõ hơn ai hết những giá trị nhân văn về quyền con người,
về sự đáp ứng các nhu cầu chính đáng cả vật chất, tinh thần mà chế độ XHCN mang
lại. Sức sống của lý luận mác-xít vẫn đang chứng minh tính cách mạng và khoa
học, tính thời đại và tương lai ở các nước XHCN đang theo hệ lý luận, tư tưởng
ấy. Đó là các nước như: Trung Quốc, Việt Nam, Cuba... PGS, TS Trần Đình Huỳnh
cho rằng, phải luôn luôn bảo vệ “đầu não” và “trái tim” của Đảng theo tư tưởng
của Các Mác. “Đầu não” ở đây được hiểu chính là lý luận, là ánh sáng chỉ đường
của Đảng; còn bảo vệ “trái tim” của Đảng chính là giữ cho mỗi đảng viên, mỗi
người làm cách mạng luôn giữ được sự nhiệt tình, tâm huyết, giữ được động cơ vì
cách mạng, nhân dân. (trích báo QĐND)
Sự cần thiết của việc thành lập Ban chỉ đạo phòng chống tham nhũng, tiêu cực cấp tỉnh
Thành lập Ban chỉ đạo (BCĐ) cấp tỉnh về phòng chống tham nhũng, tiêu cực (PCTN,TC) là cần thiết, quan trọng
Năm 2006, BCĐ
Trung ương về PCTN được thành lập và được xác định là cơ quan trực thuộc Chính
phủ, do Thủ tướng Chính phủ đứng đầu, có chức năng chỉ đạo, phối hợp, kiểm tra,
đôn đốc công tác PCTN trong phạm vi cả nước. Năm 2007, các BCĐ PCTN cấp tỉnh
được thành lập theo quy định của Luật sửa đổi, bổ sung một số điều của Luật
PCTN (năm 2007) và Nghị quyết số 294A/2007/UBTVQH12, ngày 27/9/2007 của Ủy ban
Thường vụ Quốc hội. Tuy nhiên, hoạt động của BCĐ Trung ương về PCTN trong giai
đoạn này còn một số hạn chế, chưa đạt mục tiêu, yêu cầu đề ra.
Do vậy, Hội nghị
Trung ương 5 khóa XI (năm 2012), đã quyết định tổ chức lại BCĐ về PCTN, chuyển
đổi mô hình BCĐ trực thuộc Chính phủ do Thủ tướng Chính phủ đứng đầu sang mô
hình BCĐ trực thuộc Bộ Chính trị do Tổng Bí thư đứng đầu. Hội nghị cũng quyết
định không tổ chức BCĐ tỉnh, thành phố về PCTN.
Tỉnh ủy, thành
ủy trực tiếp lãnh đạo công tác PCTN và có trách nhiệm phối hợp với BCĐ Trung
ương về PCTN khi có vụ việc tham nhũng nghiêm trọng xảy ra ở địa phương. Mục
đích của sự thay đổi này nhằm tăng cường hơn nữa sự lãnh đạo của Đảng, đẩy mạnh
công tác đấu tranh PCTN, tăng cường tính độc lập tương đối của BCĐ với các cơ
quan lập pháp, hành pháp và tư pháp trong công tác đấu tranh PCTN.
Mô hình BCĐ
Trung ương trực tiếp do Tổng Bí thư làm Trưởng ban đã chứng minh hiệu quả rõ
rệt trong công tác PCTN. Điều đó thể hiện rất rõ ở nhiệm kỳ khóa XII, XIII khi
số lượng vụ, việc tham nhũng, kinh tế được phát hiện, xử lý tăng lên rất nhiều.
Thực tiễn hoạt động của BCĐ Trung ương là bài học kinh nghiệm quý giá để công
tác PCTN,TC ở các cấp, ngành, địa phương học hỏi, làm theo.
Chức năng, nhiệm
vụ, quyền hạn, chế độ làm việc, quan hệ công tác trong chỉ đạo PCTN được cọ xát
qua thực tiễn. Hoạt động lãnh đạo, chỉ đạo đi vào nền nếp, bài bản, khoa học.
Các thành viên, các cơ quan điều tra, truy tố, xét xử, kiểm tra, thanh tra,
kiểm toán thực hiện đúng chức năng, nhiệm vụ. Sau khi BCĐ Trung ương về PCTN
hoạt động thể hiện được tính hiệu quả, ưu việt thì có đủ lộ trình, thời gian và
sự chuẩn bị nguồn lực phù hợp để thành lập BCĐ cấp tỉnh đủ mạnh, có thực quyền,
trở thành “cánh tay nối dài” của BCĐ Trung ương, phục vụ đắc lực cho hoạt động
PCTN, tiêu cực ở địa phương.
Tham nhũng hiện
vẫn diễn biến rất phức tạp, được xem là một trong các nguy cơ làm chệch hướng
xã hội chủ nghĩa, ảnh hưởng đến sự tồn vong của chế độ. Mặc dù kết quả PCTN,TC
thời gian qua đạt được là rất quan trọng song công tác PCTN,TC ở nhiều ngành,
địa phương chưa có sự chuyển biến rõ nét; tình trạng nhũng nhiễu, tiêu cực, gây
phiền hà cho người dân, doanh nghiệp trong khu vực hành chính, dịch vụ công
chưa được ngăn chặn có hiệu quả; vẫn còn tình trạng “trên nóng, dưới lạnh”
trong đấu tranh PCTN,TC.
Một số cấp ủy,
tổ chức đảng quá trình lãnh đạo, chỉ đạo công tác PCTN,TC tại địa phương đã bộc
lộ bất cập, nhất là trong chỉ đạo phát hiện, xử lý các vụ án, vụ việc tham
nhũng, tiêu cực, do đó nhiều tỉnh ủy, thành ủy đã đề xuất, kiến nghị thành lập
BCĐ cấp tỉnh về PCTN,TC. Những tồn tại, hạn chế này do nhiều nguyên nhân khách
quan và chủ quan khác nhau, trong đó có nguyên nhân từ tổ chức bộ máy các cơ
quan chức năng PCTN,TC chưa thống nhất, đồng bộ từ Trung ương đến địa phương;
cơ chế chỉ đạo phối hợp giữa các cơ quan chức năng PCTN,TC ở địa phương chưa
được tập trung, thống nhất.
Như vậy, xét
trên phương diện lý luận và thực tiễn, việc thành lập BCĐ cấp tỉnh về PCTN,
tiêu cực là chủ trương quan trọng, cần thiết, thể hiện rõ tinh thần triển khai
thực hiện quyết liệt, đồng bộ từ Trung ương đến địa phương “trên dưới đồng
lòng, dọc ngang thông suốt!”. Đây là những cơ sở để phản bác luận điệu sai
trái, xuyên tạc của các thế lực thù địch xung quanh vấn đề này. (trích báo CAND)
Ứng xử với “rác” thông tin
Chính sự suy thoái, suy đồi về đạo đức khiến luận điệu của những đối tượng phản động lưu vong chỉ là một thứ “rác” thông tin trên không gian mạng. Nó làm vấy bẩn môi trường truyền thông văn hóa, tiến bộ. Nói như vậy là bởi, hầu hết những đối tượng phản động lưu vong đều có lai lịch chẳng hay ho gì.









