Nhận thức là quá trình tiệm cận chân lý. Về lịch sử,
khi thế hệ sau có tư liệu toàn diện, chân xác hơn, thì nhận thức về lịch sử có
bước phát triển mới.
Ðó là yêu cầu của xã hội, của khoa học, là
việc bình thường đáng trân trọng của các nhà sử học chân chính. Nhưng lại có
người lợi dụng điều này, lớn tiếng đòi "xét lại lịch sử", "viết
lại lịch sử" với động cơ không minh bạch.
Gần đây, ý kiến "xét lại lịch sử",
"viết lại lịch sử" được nêu lên dưới một số hình thức với một số biến
tướng khác nhau, nhưng qua biểu hiện của chúng có thể sơ bộ quy loại trong ba
nhóm: "a. Viết lại lịch sử vì cho rằng thiếu chân thực (về tư liệu) và
thiếu hiểu biết (về phương pháp); b. Viết lại lịch sử để tô vẽ bản thân; c.
Viết lại lịch sử với mưu đồ chính trị". Không rõ do động cơ và ý đồ không
trong sáng, do thiếu hiểu biết và thiếu trách nhiệm, hay do "thói quen
giật tít câu view" mà một số tờ báo, tạp chí đã góp phần làm sai lệch một
số vấn đề lịch sử? Với mức độ, tốc độ lan truyền thông tin như hiện nay, với sự
thiếu trách nhiệm trong kiểm chứng hoặc thẩm tra độ chính xác của thông tin,
thì điều này gây tác hại rất lớn. Như có tờ báo phỏng vấn "nhà cách mạng
lão thành", nhưng "nhà" này "nhớ nhầm", nói sai, quy
công lao về phía mình. Có sách lại viết về "nhân vật lịch sử quá cố"
với bao niềm thương tiếc, trong khi chính người này lại vẫn sống khỏe mạnh (!).
Có báo, sách công bố sai lệch nhiều tư liệu, chữa lại cả sự kiện lịch sử đã
được khẳng định - mà cái "sự mới" do họ viết ra lại không dựa trên cơ
sở khoa học nào... Những ấn phẩm đó mang danh viết về lịch sử nhưng lại làm
"nhiễu" kiến thức, gây mơ hồ và chính sự mơ hồ "chưa kết
luận", dẫn đến sai lệch trong tư duy, dẫn đến nghi vấn về sự thật.
Một loại "xét lại lịch sử" khác nhằm
phục vụ âm mưu "hạ bệ thần tượng, giật đổ tượng đài". Thực ra, những
người muốn "xét lại lịch sử" với ý đồ đó khi lớn tiếng hô hào xét
(viết) lại lịch sử chỉ mượn danh khoa học lịch sử. Không khó để nhận ra phương
pháp họ sử dụng rất phi khoa học, tư liệu họ dùng để làm "bằng chứng"
được ngụy tạo một cách sống sượng. Một thói quen hay gặp ở các tác giả muốn
"viết lại lịch sử" là thường nhấn mạnh các chi tiết riêng lẻ mà không
đặt chúng trong bối cảnh lịch sử cụ thể. Như một người từng có những năm đứng
trong đội ngũ chiến đấu trong cuộc đấu tranh giải phóng dân tộc, sau khi
"trở cờ" lại lớn tiếng lên án chế độ mình từng bảo vệ "trong
suốt cả thời gian dài mấy chục năm (dưới chính thể Việt Nam DCCH) không có ai
được cấp hộ chiếu để đi du lịch nước ngoài" (!). Hẳn ông ta quên là trong
bối cảnh cả nước sống với câu khẩu hiệu "Tất cả cho tiền tuyến", thì
một người Việt Nam chân chính ai lại nghĩ đến đi du lịch nước ngoài! Xa hơn nữa
là cái "công trình" cho rằng "truyền thuyết trăm trứng liên quan
tới Lạc Long Quân - Âu Cơ từng được ghi lại trong Lục độ tập kinh - một bộ kinh
Phật; truyền thuyết về An Dương Vương chỉ là dị bản mô phỏng trận đánh giữa anh
em Pandu và Duryodhana được kể lại trong Mahabharata - một sử thi Ấn Ðộ"
được một tờ báo làm rùm beng, làm không ít người vì băn khoăn mà đã nghi ngờ
các công trình nghiên cứu lịch sử.
Sinh thời, Ðại tướng Võ Nguyên Giáp - người là
một thầy giáo dạy môn lịch sử, đã nói đại ý: Người làm sử phải có trái tim
nhiệt thành, đầu óc sáng suốt, ngòi bút ngay thẳng. Từ cái gọi là "công
trình" họ đã công bố, có thể thấy một số người tham gia viết sử hôm nay có
hai điều kiện kể trên nhưng ngòi bút của họ lại "không thẳng". Ðiều
đáng nói là các cơ quan, cán bộ có trách nhiệm tổ chức, quản lý công việc viết
sử lại bỏ qua, giữ thái độ im lặng, "án binh bất động", tuy họ thừa
hiểu rằng làm như vậy là sai. Do đó, họ đã (vô tình hay hữu ý) im lặng trước
một việc sai, có thể tiếp tay cho cái sai tiếp theo, đó là điều cần phê phán.
Bên cạnh đó, việc một số cuốn sách, tờ báo thiếu cẩn trọng đưa thông tin sai sự
thật tới công chúng, hoặc đưa thông tin không chính xác, thậm chí sai về lịch
sử cũng ảnh hưởng nghiêm trọng nhận thức chung.
lịch sử thì không thể viết lại
Trả lờiXóa