Mùa hè nóng lắm, Hà Nội là vào nơi nóng bậc nhất ở
đồng bằng Bắc Bộ. Nhưng như đã nói, Bác không cho lắp máy điều hòa không khí.
Còn quạt máy thì cho đến năm 78,79 tuổi, Bác vẫn không chịu dùng quạt trần và
quạt để bàn.
Trong những năm ở Phủ Chủ tịch, Bác đã sống hàng ngày như thế nào?
Có một lẽ Bác không nói
ra nhưng đây mới là lý do sâu xa tronglòng Bác. Số
đông người Việt Nam ta ngày ấy chưa có quạt máy để dùng, cho nên từ trong lòng,
Bác Hồ không muốn dùng quạt máy. Những ngày hè nóng nực nhất, Bác Hồ chỉ dùng
quạt giấy và quạt nan thôi.
Đấy là mùa hè. Còn về mùa đông, Bác Hồ có một cái
áo bông của đồng bào biếu. Bác dùng nhiều năm rồi. Mới đầu bông xốp còn dày,
ấm. Sau dùng mãi nó lép kẹp xuống không ấm lắm nữa. Nhưng chưa ai dám nghĩ đến
việc xin Bác bỏ cả mền bông đâu, chỉ nghĩ đến thay cái vỏ ngoài. Lúc đầu cái vỏ
bằng vải mới, dần dần nó phai màu, đứt chỉ ở khủyu tay và ở cổ. Bác bảo mạng
lại. Nó rách ở vai thì Bác bảo vá vai. Mùa rét tháng 2-1969, nó rách một miếng
nữa ở vai, những đồng chí chuyên săn sóc sức khỏe của Bác nhân dịp ấy mới nhắc
một đề nghị đã nhiều lần: Xin Bác cho thay vỏ ngoài, nó lại rách một lần thứ
hai ở vai rồi. Đây là một người bạn chiến đấu mấy chục năm nay của Bác, cho nên
Bác nói thẳng, thân tình lắm. Bác quay lại bảo đồng chí ấy thế này: “Này chú ạ,
Chủ tịch Đảng, Chủ tịch nước mặc áo vá vai thế này là cái phúc cho dân đấy.
Đừng bỏ cái phúc ấy đi”. Và nhất định Bác không cho thay cái vỏ mới. Bây giờ
trong bảo tàng vẫn là cái áo bông vá vai như thế. Bác còn có lò sưởi điện. Bác
có mấy cái, nhưng Bác lại càng ít dùng lò sưởi điện. Cũng vì lẽ không muốn phụ
thuộc vào lò sưởi điện, và nhất là vì lẽ số đông người Việt Nam không có sưởi
điện hàng ngày sưởi về mùa đông.
Ở đây cũng rõ một nét trong đời sống hàng ngày của
Bác. Bất kỳ cái gì có tí lãng phí cũng quyết không để lãng phí. Nhưng đã cần
thì dùng cho đủ mức cần.
Về việc tiết kiệm điện, không biết bao nhiêu lần,
tự tay Bác tắt những cái đèn, cái quạt và cái đài đang tiêu điện mà không ai
dùng cả. Ở nước ta thế mà khi ra nước ngoài cũng thế. Đi lướt qua một hành lang
trên con đường đến nơi nào đó bạn tiếp khách hay trong nhà khách của bạn, thấy
có một bóng đèn điện để đấy không cần là Bác tìm xem chỗ tắt bật ở đâu, Bác tắt
đi. Có đồng chí ở với Bác khá nhiều năm đã nói:
- Tất cả các năm mình ở với Bác, luôn luôn mình là
cán bộ tắt đèn. Bác cứ thấy xa xa có những bóng đèn đang sáng, Bác bảo xem lại
có ai ở đấy không, có cần để ánh sáng để bảo vệ không? Nếu không thì tắt đi.
Suốt thời gian 15 năm từ ngày về Hà Nội, Bác nhận
một ô tô loại trung bình chứ không phải loại sang nhất và Bác cứ dùng thế mãi
cho đến khi qua đời.
Sưu tầm

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét