Tháng năm về, chúng ta lại rộn ràng,
bâng khuâng nhớ Bác, nhớ ngày sinh của vị lãnh tụ vĩ đại, anh hùng giải phóng
dân tộc, danh nhân văn hoá kiệt xuất. Suốt cả cuộc đời, Người đã cống hiến, hy
sinh cho nền độc lập, tự do của dân tộc, cho ấm no, hạnh phúc, hoà bình của
nhân dân. Trong toàn bộ di sản Người để lại, bản Di
chúc có giá trị bất tử, thiêng liêng, kết tinh hồn sông núi và trí
tuệ, trái tim bao la của Người. Khi biết mình sắp phải đi gặp Cụ Các Mác,
Lênin, đi vào cuộc trường chinh nhẹ cánh
bay, Người đã căn dặn toàn Đảng, toàn quân, toàn dân phải đoàn kết, cố
gắng, quyết tâm đánh thắng giặc Mỹ xâm lược để xây dựng đất nước ta đàng hoàng
hơn, to đẹp hơn. Và cuối cùng, Người để
lại muôn vàn tình thân yêu cho toàn dân, toàn Đảng, cho toàn thể bộ đội, cho
các cháu thanh niên và nhi đồng.
Ngày nay, mỗi lần lật mở từng trang Di chúc, chúng ta lại xúc động tự hào vì dân
tộc ta có Bác, Người luôn trằn trọc, băn khoăn vì lo nỗi nước nhà, Người đã
kinh qua bao thăng trầm sóng gió, bôn ba hải ngoại để tìm hình của nước, với một ham muốn tột
bậc "đất nước được độc lập, nhân dân
được tự do, đồng bào ai cũng có cơm ăn áo mặc, ai cũng được học hành".
Những tư tưởng vĩ đại ấy toát lên từ chính cuộc đời giản dị, thanh cao. Với bộ
quần áo kaki, đôi dép cao su, Người đã đi khắp năm châu bốn bể tìm con đường
giải phóng dân tộc, góp phần vào phong trào đấu tranh đòi quyền sống, quyền tự
do và quyền mưu cầu hạnh phúc của nhân loại cần lao. Tuy không được chứng kiến
ngày Bắc - Nam sum họp, thống nhất, Tổ
quốc bay lên bát ngát mùa xuân, nhưng trong Di
chúc, Người đã hình dung rất rõ về tương lai tất thắng của dân tộc "Cuộc chống Mỹ cứu nước của nhân dân ta dù
phải kinh qua gian khổ, hy sinh nhiều hơn nữa, song nhất định thắng lợi hoàn
toàn. Đó là một điều chắc chắn". Và lịch sử đã chứng minh chân lí muôn
đời: chính nghĩa thắng phi nghĩa. Chúng ta chiến thắng nhờ vào sự đồng tâm nhất
trí, tinh thần đoàn kết, truyền thống yêu nước nồng nàn của nhân dân, và đặc
biệt là sự lãnh đạo sáng suốt, tài tình của Đảng. Vì vậy trong Di chúc, điều đầu tiên Người căn dặn là
vấn đề về Đảng. Người viết:
"Đoàn kết là một truyền thống cực
kỳ quý báu của Đảng và của nhân dân ta. Các đồng chí từ Trung ương đến các chi
bộ cần phải giữ gìn sự đoàn kết nhất trí của Đảng như giữ gìn con ngươi của mắt
mình.
Trong Đảng thực hành dân chủ rộng rãi,
thường xuyên và nghiêm chỉnh tự phê bình và phê bình là cách tốt nhất để củng
cố và phát triển sự đoàn kết và thống nhất của Đảng. Phải có tình đồng chí
thương yêu lẫn nhau.
Đảng ta là một đảng cầm quyền. Mỗi đảng
viên và cán bộ phải thật sự thấm nhuần đạo đức cách mạng, thật sự cần kiệm liêm
chính, chí công vô tư. Phải giữ gìn Đảng ta thật trong sạch, phải xứng đáng là
người lãnh đạo, là người đầy tớ thật trung thành của nhân dân".(1)
Không chỉ đến Di chúc Người mới đề cập đến vấn đề
xây dựng, tổ chức đảng mà trong Sửa đổi
làm việc (1947) Người cũng
đã thẳng thắn chỉ ra những căn bệnh mà đảng viên và các tổ chức Đảng thường mắc
phải như: Bệnh chủ quan, thói ba hoa, quan liêu, lãng phí, chuộng hình thức, hư
danh..., những thói hư tật xấu ấy sẽ làm băng hoại đạo đức cách mạng. Vì thế,
cần phải trau dồi phẩm chất cách mạng, thắt chặt tinh thần đoàn kết, nghiêm
khắc tự phê bình và phê bình để Đảng ngày càng trong sạch. Người từng viết: "Đảng cách mạng cần tự phê bình và phê bình
như ta cần không khí. Cũng như người có bệnh nếu giấu giếm bệnh tật trong mình,
không dám uống thuốc để bệnh lâu ngày nặng thêm, nguy hiểm đến tính mạng. Một
Đảng mà giấu giếm khuyết điểm của mình là một Đảng hỏng. Một Đảng có gan thừa
nhận khuyết điểm của mình, vạch rõ những cái đó, vì đâu mà có khuyết điểm đó,
rồi tìm kiếm mọi cách để sửa chữa khuyết điểm đó. Như thế là một Đảng tiến bộ,
mạnh mẽ, chắc chắn, chân chính"(2.) Thực tế đã chứng minh, ở đâu cơ
sở Đảng làm tốt nhiệm vụ của mình, gương mẫu đi đầu trong mọi công việc thì
luôn được nhân dân tin yêu, kính trọng, yên tâm trao quyền lãnh đạo.
Những lời Người viết trong Di chúc đến nay vẫn mang tính thời
sự, bởi Người đã nói trúng, nói đúng vào những vấn đề trọng tâm, cốt yếu, có
tính muôn thuở là bài học về đạo đức
cách mạng. Nếu không có tinh thần đoàn kết, yêu thương thì không thể tạo
ra sức mạnh, thậm chí lại là cơ hội cho chủ nghĩa cá nhân, chia bè kết cánh,
tham quyền cố vị nảy sinh. Đó là mầm mống của những hiểm họa khi con người đứng
trên tập thể, cộng đồng để sai khiến, chỉ huy.
Để Đảng thật sự trong sạch, đòi hỏi mỗi
đảng viên phải ý thức rõ về vai trò, sứ mệnh của mình, thấy được ý nghĩa lớn
lao cao cả khi được đứng vào hàng ngũ tiên phong của giai cấp công nhân và nhân
dân lao động, được nhân dân tin yêu, ngưỡng mộ. Trong Đảng phải thực hành tiết
kiệm, dân chủ, công khai, đấu tranh không khoan nhượng với những biểu hiện sai
trái, tiêu cực. Và một trong những phẩm chất quý báu, một yêu cầu tiên quyết
của người đảng viên là phải thấm nhuần đạo đức cách mạng. Đạo đức ấy là lòng yêu
Tổ quốc, gắn bó máu thịt với nhân dân, chia sẻ vui buồn với quần chúng, sống
chan hoà, gương mẫu, có lòng vị tha, nhân ái... Đạo đức cách mạng của mỗi người
là tấm gương để cá nhân khác soi vào, tự răn mình phải sống tốt hơn, sống có ý
nghĩa, có lí có tình, phù hợp với thuần phong mĩ tục, với đạo lí, truyền thống
tốt đẹp của cha ông. Từng lời, từng chữ trong Di
chúc đều thấm đượm tư tưởng, tình cảm của Người. Đó là mong ước,
khát khao mà trọn đời Người cố gắng ươm mầm, vun trồng, gây dựng, hình thành
các tổ chức, cơ sở Đảng, cũng như chăm lo, tạo điều kiện phát triển đội ngũ kế
cận cho Đảng làm nên sự lớn mạnh, cường thịnh, phồn vinh của đất nước. Những
lời ấy thật giản dị, gần gũi nhưng rất đỗi thiêng liêng như những châm ngôn để
mỗi cán bộ, đảng viên phải tự răn mình: "Phải
giữ gìn sự đoàn kết nhất trí của Đảng như giữ gìn con ngươi của mắt mình...
Phải giữ gìn Đảng ta thật trong sạch, phải xứng đáng là người lãnh đạo, là
người đầy tớ thật trung thành của nhân dân". Đúng như lời răn dạy
của cổ nhân và những bậc hiền triết thuở xưa "Tiên
thiên hạ nhi ưu chi ưu / Hậu thiên hạ nhi lạc chi lạc" (Phàm người làm
quan phải biết lo cái lo trước thiên hạ và vui cái vui sau thiên hạ), phải tu
nhân tích đức, sống hợp qui luật thì sẽ đắc
nhân tâm.
Ngày nay, sau hơn 40 năm thực hiện Di chúc, toàn Đảng, toàn quân, toàn dân
đã ra sức hăng hái thi đua lao động sản xuất, kiến thiết nước nhà, tiến tới xây
dựng thành công CNXH như mong ước của Người. Những điều Người căn dặn trong Di chúc như sợi chỉ đỏ xuyên suốt sự
nghiệp cách mạng, là kim chỉ nam hành động thôi thúc, cổ vũ, động viên nhân dân
tiến lên, quét sạch chủ nghĩa cá nhân, xây dựng cuộc sống mới.
Tuy nhiên trong bối cảnh nền kinh tế thị
trường, mở cửa, hội nhập, hợp tác, bên cạnh những yếu tố tích cực thì vẫn còn
đó bao vấn đề nhức nhối đang đặt ra với bao mặt trái của của giao lưu văn hoá
toàn cầu đem lại. Lối tư duy cũ, tâm lí ăn xổi ở thì, lối sống thực dụng cá
nhân, chạy chọt, luồn cúi vì danh vọng tiền tài, vì lợi ích riêng của bản thân,
gia đình mà nhiều cán bộ, đảng viên bất chấp pháp luật và đạo đức xã hội chà
đạp lên những lí tưởng đẹp đẽ mà cha anh và các thế hệ đi trước đã hy sinh
xương máu gây dựng nên.
Trước tình trạng tha hoá về đạo đức cách
mạng của một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên, Nghị quyết số 12-NQ/TƯ của
Hội nghị lần thứ 4, Ban Chấp hành Trung ương Đảng khoá XI đã kịp thời ra đời đề
cập đến những vấn đề cấp bách trong xây dựng Đảng hiện nay. Nghị quyết nêu rõ:
"Một
bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên, trong đó có những đảng viên giữ vị trí lãnh
đạo, quản lí, kể cả một số cán bộ cao cấp, suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo
đức, lối sống với những biểu hiện khác nhau về sự phai nhạt lí tưởng, sa vào
chủ nghĩa cá nhân ích kỷ, cơ hội, thực dụng, chạy theo danh lợi, tiền tài, kèn
cựa địa vị, cục bộ, tham nhũng, lãng phí, tuỳ tiện, vô nguyên tắc...".(3)
Nguyên nhân dẫn tới tình trạng trên có
nhiều, song chủ yếu là do cán bộ, đảng viên thiếu tu dưỡng, rèn luyện, giảm sút
ý chí chiến đấu, quên đi trách nhiệm, bổn phận trước Đảng, trước nhân dân. Có
thể nói Hội nghị lần thứ 4, Ban Chấp hành Trung ương Đảng khoá XI đã thẳng thắn
chỉ ra những căn bệnh trầm kha khó chữa, mang tính dây chuyền, ăn sâu trong nếp
nghĩ của một bộ phận cán bộ lãnh đạo, quản lí, làm suy giảm niềm tin của nhân
dân.
Những kết luận của Hội nghị Trung ương 4
khoá XI vừa có tính tổng kết, vừa mở ra bao vấn đề cấp bách, đòi hỏi mỗi cán
bộ, đảng viên đến các chi bộ Đảng phải phát huy hơn nữa truyền thống cách mạng,
đẩy lùi tham ô, lãng phí, sống gần dân, hiểu dân, coi dân và yêu dân như yêu
chính người thân máu mủ ruột thịt. Từ Trung ương đến địa phương phải làm mạnh
mẽ, quyết liệt tạo sự chuyển biến tích cực trong Đảng, giữ gìn sự trong sạch
của Đảng, xứng đáng với niềm tin tưởng, kì vọng của Bác: Đảng ta là đạo đức, là văn minh.
Tư tưởng xuyên suốt Nghị quyết Trung
ương 4 khoá XI là sự tiếp nối, phát huy những tư tưởng của Chủ tịch Hồ Chí Minh
về công tác xây dựng Đảng trong tình hình hiện nay. Tuy có nhiều điểm mới nhưng
nội dung cốt yếu vẫn là vấn đề tu dưỡng tính Đảng và đạo đức cách mạng của
người cán bộ, đảng viên. Hơn lúc nào hết, mỗi cán bộ, đảng viên phải nêu cao
tinh thần cách mạng, học tập tấm gương đạo đức Bác Hồ vĩ đại: Cả cuộc đời vì nước vì dân.
Cuộc vận động Học
tập và làm theo tấm gương đạo đức Bác Hồ được phát động trong toàn
Đảng toàn dân đã tạo ra đợt sinh hoạt chính trị, tư tưởng rộng khắp, có tác
động sâu sắc tới nhận thức, tư tưởng, tình cảm của cán bộ, đảng viên và nhân
dân. Nhưng bên cạnh đó vẫn còn một số cán bộ, đảng viên chưa thấm nhuần tư
tưởng của Người.
Chúng ta cần phải nghiêm khắc tự phê
bình và phê bình, kiên quyết xử lí những trường hợp vi phạm, truy tố trước pháp
luật những hành vi gây tổn thất, lãng phí tiền của Nhà nước, xâm hại đến lợi
ích, đời sống nhân dân. Bên cạnh đó phải tuyên truyền, giáo dục, nâng cao nhận
thức về trách nhiệm của người đứng đầu trước vận mệnh, số phận quốc gia, dân
tộc, tạo ra một xã hội thực sự dân chủ, công bằng, văn minh. Tư tưởng, đạo đức
cách mạng của Chủ tịch Hồ Chí Minh không ở đâu xa mà thật gần gũi, giản dị.
Tuy Bác đã đi xa nhưng những tư tưởng
nhân văn - tư tưởng vì con người của Bác vẫn toả sáng đến mãi mai sau.
Tháng Năm về mang theo bao tia nắng chói
chang của mặt trời chân lí cách mạng, mang màu xanh của cây lá hoà bình, mang
hương thơm ngọt lành, dịu mát của hoa sen, và mang cả nỗi nhớ đong đầy, thiết
tha, sâu nặng của người dân Việt Nam nhớ Bác với lòng biết ơn vô hạn. Để rồi "Mỗi khi lòng xao xuyến rung rinh / Môi ta thầm
kêu: Bác Hồ Chí Minh". Nhớ Bác, yêu
Bác, lòng ta trong sáng hơn./.
Sưu tầm
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét