Trước khi trở
thành người cộng sản, C.Mác và Ph.Ăngghen là những nhà dân chủ cách mạng và
nhân đạo chủ nghĩa.
C.Mác,
Ph.Ăngghen là những thiên tài, song giai đoạn đầu, hai ông chưa phải là những
người cộng sản mà còn đứng trên lập trường dân
chủ cách mạng và nhân đạo chủ nghĩa. Trước năm 1842, hai ông đều tham gia nhóm
Hêghen trẻ và chịu ảnh hưởng của chủ nghĩa duy tâm khách quan: Coi sự phát triển
của ý thức là động lực phát triển xã hội; nhà nước là tổ chức đứng trên xã hội
không mang tính giai cấp; bênh vực người lao động trên cơ sở cảm tính và đạo
đức. Trong lời đề tựa tặng luận án tiến sĩ cho bố vợ, ông viết: Chủ nghĩa duy
tâm không phải là sự sáng tạo đơn thuần của trí tưởng tượng mà là một chân
lý.Về lập trường giai cấp, các ông chủ trương xóa bỏ chế độ quân chủ phong kiến
và đặc quyền, đặc lợi bằng đấu tranh dân chủ, nghị trường; tách nhà nước ra
khỏi nhà thờ và quyền tự do dân chủ cho nhân dân nói chung; đòi quyền sở
hữu ruộng đất cho nông dân bằng cách mạng xã hội.
Vào cuối năm
1842, C.Mác, Ph.Ăngghen đều nhận thấy những hạn chế của phái Hê ghen trẻ và cố
gắng vượt qua quan niệm duy tâm của Hêghen: vấn đề tư duy và tồn tại, nhiệm vụ
của triết học phải đấu tranh chống lại tất cả các vị thần ở trên trời và trần
thế, phục vụ cho cuộc đấu tranh giải phóng nhân loại. C.Mác tự hiểu rằng ý chí cách mạng của ông không
tương hợp với công việc giảng dạy ở một trường đại học, ông đã từ chối học hàm giáo sư ở trường Đại học Bon
để tham gia trực tiếp vào cuộc đấu tranh chính trị.
Có thể
thấy, ngay từ đầu C.Mác và Ph.Ăngghen đều chưa phải là những người cộng sản, mà
vẫn còn đứng trên lập trường chủ nghĩa duy tâm và chủ nghĩa dân chủ cách mạng. Quá trình chuyển biến từ lập
trường duy tâm sang lập trường duy vật diễn ra cùng với quá trình chuyển biến
từ lập trường dân chủ - cách mạng sang lập trường cộng sản chủ nghĩa, từng bước
hình thành những cơ sở triết học cho những tư tưởng và quan điểm của hai ông về
chủ nghĩa cộng sản gắn liền với những hoạt động lý luận và thực tiễn của hai
ông giai đoạn từ năm 1842 đến năm 1843.
Bước chuyển của C.Mác từ chủ nghĩa dân chủ cách
mạng sang chủ nghĩa cộng sản được bắt đầu từ thời kỳ làm biên tập viên Báo sông
Ranh từ cuối năm 1842 đến đầu năm 1843. Chủ đề cơ bản trong những bài báo của C.Mác là bảo vệ lợi ích người lao động, phê phán chế
độ đẳng cấp, ức hiếp nông dân nghèo và tình trạng bần cùng của họ, cũng như tệ
quan liêu của các quan chức... đã bị chính phủ phản động Phổ theo dõi và ra
lệnh đóng cửa tờ báo vào mùa xuân năm 1843 và bị kết tội tuyên truyền cách
mạng. Thông qua các bài báo, C.Mác khẳng định: không thể có đời sống chính trị tự do, nếu không có quyền
đại diện của nhân dân, quyền đại diện đó cần cho xã hội, giống như không khí
cần cho con người vậy. Về mặt tư tưởng, C.Mác không dừng ở chỗ, đòi quyền tự do báo chí, mà cho rằng việc bóp nghẹt
quyền tự do báo chí ấy là do nhà nước Phổ quyết định. Như vậy là, từ việc đòi
huỷ bỏ chế độ kiểm duyệt báo chí, C.Mác đã đụng đầu trực tiếp với vấn đề nhà nước.
Còn Ph.Ăngghen, đầu năm 1843 sau khi hết nghĩa
vụ quân sự, ông sang Manchextơ làm thư ký trong một công xưởng và bắt đầu
nghiên cứu chính trị, kinh tế, tiếp xúc với phong trào công nhân và bắt đầu
thay đổi lập trường từ dân chủ cách mạng sang lập trường cộng sản.
Nếu như trước kia do ảnh hưởng
của phái “Hêghen trẻ”, C.Mác quan niệm nhà nước là hiện thân của lý tính, của
trật tự, của công lý vĩnh cửu, thì đến lúc này C.Mác đã đặt ra phải khảo sát
lại những quan điểm của mình về nhà nước. Hiện thực, C.Mác thấy nhà nước không
phải là cơ quan đại biểu quyền lợi cho nhân dân nói chung mà chỉ cho một bộ
phận trong nhân dân, tức là cho một số ít những người có của. Do đó, quyền tự
do là của họ chứ không phải là của nhân dân nói chung.
Hiện thực xã hội
với những cảnh tương phản giữa kẻ giàu và người nghèo, đã cho phép C.Mác vạch ra tính chất bất công của nhà nước Phổ
và tính chất giai cấp của nó. C.Mác phê phán nhà nước Phổ là công cụ của quyền
tư hữu và khẳng định chính nhà nước đại biểu cho quyền tư hữu là nguyên nhân
của tình trạng nghèo khổ của quần chúng. Mặc dù quan điểm về nhà nước của C.Mác
lúc đó chưa đầy đủ cơ sở duy vật về lịch sử, song C.Mác đã không thừa nhận nhà nước Phổ là một nhà nước của nhân dân lao
động. Cũng thời gian này, trên một số bài báo C.Mác đã thể hiện sự thông cảm sâu sắc với quần chúng nông dân nghèo,
tỏ thái độ dứt khóat đứng về phía họ, bênh vực họ, lên án chính sách vô nhân
đạo của nhà nước đối với họ. C.Mác đòi cho người nông dân có quyền công dân và
phê phán những đạo luật kết án nông dân đi nhặt những cành củi khô trong rừng
là những người ăn cắp. Đồng thời trong các bài báo đó, C.Mác đã nêu lên những
quan điểm về mối liên hệ giữa triết học, tôn giáo và chính trị, mà biểu hiện
của chính trị trước hết là nhà nước. C.Mác cho rằng triết học không thể đứng
biệt lập ngoài xã hội. Triết học cần can thiệp vào hiện thực xã hội, vào nhà
nước hơn là chỉ gắn bó với tôn giáo và chỉ bàn đến thế giới “tinh thần”. Từ đó,
C.Mác đã nêu lên một quan điểm chính trị quan trọng là tách nhà nước ra khỏi
nhà thờ và 28 năm sau tư tưởng này đã được công xã Pari ghi vào cương lĩnh của
mình với tư cách nhà nước chuyên chính vô sản đầu tiên trên thế giới.
Bước quan trọng
trong quá trình chuyển biến lập trường của C.Mác được thể hiện qua tác phẩm “Góp phần phê phán triết học pháp quyền
của Hê ghen” viết năm 1843 mà lời tựa đã được đăng trong tạp chí “Niên giám
Pháp - Đức”. Ngay trong tác phẩm đầu tiên này, C.Mác đã đoạn tuyệt dứt khóat với chủ nghĩa duy tâm và chống lại Brunô Baue - lãnh tụ của phái Hêghen trẻ. Trong tác phẩm, C.Mác
khẳng định vai trò quyết định của hoạt động vật chất đối với yếu tố tinh thần
trong lịch sử và đã thanh toán bước đầu bởi những quan niệm của Hêghen về vấn
đề nhà nước. Trên cơ sở đó, C.Mác tiến tới phát hiện sứ mệnh lịch sử toàn thế
giới của giai cấp vô sản bằng cách phát triển tư tưởng về sự “giải phóng nhân
loại”. Tuy nhiên, khái niệm giải phóng nhân loại còn mang dấu vết chủ nghĩa
nhân bản của Phơ Bách. Nhưng C.Mác đã chỉ ra: xóa bỏ chế độ tư hữu bằng cách
mạng xã hội chủ nghĩa, triết học phải tìm lực lượng ngay trong bản thân hiện
thực, đó là giai cấp vô sản; triết học phải phản ánh những xung đột hiện thực,
những điều kiện vật chất để giải quyết những xung đột đó. Đây là luận điểm then
chốt của C.Mác trong việc hình thành quan niệm duy vật về lịch sử, đặt cơ sở
cho việc giải quyết khoa học mối quan hệ tồn tại xã hội và ý thức xã hội. Luận
điểm đó cũng đặt cơ sở cho C.Mác chuyển sang lập trường cộng sản chủ nghĩa.
Cùng thời gian ấy, thông qua việc tham gia phong
trào Hiến chương Anh, nghiên cứu tình hình giai cấp công nhân ở Anh, phê phán
học thuyết xã hội chủ nghĩa của Ôoen, những nhà kinh điển trong kinh tế - chính
trị tư sản và chế độ quân chủ chuyên chế.
Trong các
bài viết của mình, Ph.Ăngghen đã nhận thấy sự cần thiết phải thống nhất giữa
khoa học và đời sống, giữa triết học và chính trị, giữa tư duy và hành động.
Trong những bức thư từ Vúp péc tan, Ph.Ăngghen nói lên sự căm ghét
của mình đối với chế độ quân chủ, mối thông cảm sâu sắc của ông với nhân dân
lao động bị áp bức. Ông hy vọng lòng căm phẫn của những người nông dân không có
đất đai, nhất định một ngày kia sẽ bùng nổ để chống lại các đẳng cấp quý
tộc và nền quân chủ. Ph.Ăngghen nêu ra khẩu hiệu chống chế độ phong kiến và
những đặc quyền đặc lợi của bọn quý tộc: “Thủ tiêu các đẳng cấp, đấu tranh cho
một dân tộc thống nhất gồm những công dân bình đẳng về quyền lợi”.
Trong tác phẩm “Bản thảo góp phần phê phán kinh tế chính trị học”,
Ph.Ăngghen đã đứng trên quan điểm của chủ nghĩa xã hội phủ nhận chế độ tư hữu
và đi đến kết luận về vai trò sứ mệnh lịch sử của giai cấp công nhân, mặc dù
chưa liên hệ với C.Mác. Sau này V.I.Lênin nhận xét: Chính Ph.Ăngghen đã tạo ra sự kích thích cho C.Mác
quyết định bắt tay vào nghiên cứu kinh tế chính trị học - khoa học mà trong đó
tác phẩm của C.Mác đã tạo nên cả một cuộc cách mạng và góp phần sáng tạo ra thế
giới quan mới.
Phê phán các nhà kinh tế học tư sản, Ph.Ăngghen chú
ý nhiều đến việc vạch trần bản chất xấu xa, thù ghét nhân loại trong học thuyết
nhân khẩu của Man tuýt. Ông chứng minh tính chất hoàn toàn vô căn cứ của
học thuyết phản khoa học, phản động đó và đặc biệt nhấn mạnh ý nghĩa của tiến
bộ khoa học trong sự phát triển của lực lượng sản xuất.
Trong bài bình luận viết về cuốn sách của T.Cáclây “Quá khứ và hiện tại”
(1843), Ph.Ăngghen đã đứng trên lập trường của chủ nghĩa duy vật để phê phán
các quan điểm tôn giáo của T.Các lây và những mưu toan của ông này định tạo nên
“sự sùng bái các anh hùng”. Ph.Ăngghen nhấn mạnh vai trò của quần chúng với tư
cách là lực lượng duy nhất có thể thực hiện được những tư tưởng tiên tiến.
Như vậy, từ hai cách tiếp cận khác
nhau: C.Mác thì cần phải có
triết học để tìm hiểu đời sống, còn Ph.Ăngghen lại từ đời sống thực tế mà cần phải có triết học, song hai ông đều gặp nhau ở một điểm đó là phải kết hợp
triết học với đấu tranh chính trị thực tiễn và hành động độc lập, tự do vì hạnh
phúc thực sự của con người.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét