1. "Cú sốc" từ con số 6 phút
Trong y khoa, 6 phút là thời gian quá ngắn để một bác sĩ gây mê chuẩn bị dụng cụ. Nhưng với Giáo sư Tôn Thất Tùng, 6 phút là thời gian ông thực hiện một ca cắt gan - ca phẫu thuật mà trước đó, các chuyên gia hàng đầu thế giới phải mất từ 3 đến 4 giờ đồng hồ.
2. Khi "sự bất thường" trở thành lối mở cho nhân loại
Trước Tôn Thất Tùng, gan được coi là "hộp đen" cấm kỵ vì nguy cơ mất máu tử vong cực cao. Trong khi giới y khoa thời đó coi những con g.iun trong gan chỉ là "ca lạ", Tôn Thất Tùng lại nhìn thấy một lối mở.
Ông đã dành 4 năm, tự tay phẫu tích hơn 200 lá gan để vẽ lại chính xác hệ thống mạch máu bên trong.
Ông đã làm được điều không tưởng: Biến một bộ phận bí ẩn thành một tấm bản đồ tường tận. Nhờ đó, ông tìm ra "công thức vàng" - thắt cuống mạch máu trước khi cắt.
Thay vì mất 4 giờ loay hoay cầm máu như các chuyên gia phương Tây, ông chỉ cần 6 phút để hoàn thành ca m.ổ an toàn. Ông không chỉ phẫu thuật, ông đã thiết lập lại toàn bộ quy tắc phẫu thuật gan cho nhân loại.
3. Lời đáp trả bằng sự xuất chúng
Đó là lúc cuộc chiến bắt đầu. Trong suốt 4 năm, giữa căn phòng m.ổ nồng mùi hóa chất và sự coi thường của giới t.hực d.ân, ông đã m.ổ hơn 200 x.ác người. Ông dùng một con dao nạo thô sơ, tỉ mỉ bóc tách, vẽ lại từng đường đi của mạch máu mà chưa một tài liệu y khoa nào trên thế giới mô tả.
Bởi vì ông mang trong mình một nỗi đau của kẻ bị "xem thường". Khi bị những gã t.hực d.ân cười khẩy rằng "Anh quên là người P.háp đã chiếm thành Nam Định và Hà Nội chỉ với vài ba chục người lính thôi ư?", Tôn Thất Tùng không đáp trả bằng súng đạn. Ông đáp trả bằng sự xuất chúng. Ông muốn chứng minh rằng: Trí tuệ của người Việt không nằm dưới chân ai cả.
4. Những đêm không ngủ và sự đồng điệu giữa hai tư tưởng lớn
Có lẽ chính sự kiên cường ấy đã khiến Bác Hồ dành cho ông một sự trân trọng đặc biệt. Giữa bộn bề của cuộc kháng chiến, Bác không chỉ coi ông là một người thầy thuốc, mà còn là một người bạn.
Trong những ngày kháng chiến, Bác từng hỏi ông về con trai đầu lòng: "Tên chú là Tùng, có bộ mộc nên tôi đặt tên con chú là Bách. Chú thấy thế nào?". Tùng và Bách - một sự gửi gắm về sự kiên định, bền bỉ của người quân tử trước mọi bão giông.
Câu chuyện Bác đặt tên con trai ông không đơn thuần là một cái tên, mà là lời khẳng định về bản lĩnh của người quân tử trước mọi bão giông thời đại. Bác nhìn thấy ở ông một tâm hồn Việt Nam không bao giờ cúi đầu trước khó khăn.
Chính sự thấu hiểu từ những người vĩ đại đã tiếp thêm sức mạnh cho giáo sư. Ông hiểu rằng: Nỗ lực của bản thân không chỉ để khẳng định cái tôi, mà là để khẳng định phẩm giá của cả một dân tộc trên bản đồ y khoa thế giới.
5. 20 năm chờ đợi để làm thế giới bàng hoàng
Khi ông công bố phương pháp của mình, thay vì nhận được sự tung hô, ông nhận được sự "vùi dập" từ Viện Hàn lâm P.hẫu t.huật P.aris. Họ gọi ông là kẻ phản khoa học.
Ông đã im lặng. 20 năm tiếp theo, ông không tranh cãi. Ông chờ đợi.
Đến năm 1961, khi thế giới cuối cùng cũng nhận ra mình đã sai, họ bàng hoàng nhìn vị giáo sư Việt Nam bước lên đỉnh cao. Không phải vì ông may mắn, mà vì ông đã chuẩn bị cho sự thành công đó từ 20 năm trước.
Ông từng chiêm nghiệm: "Nhà phát minh sáng chế phải là người can đảm rất mực, không hề biết nản chí là gì... Không nên có mặc cảm tự ti, nghe T.ây bảo sai là thôi, không dám làm nữa."
6. Thông điệp gửi lại cho thế hệ mai sau
Sự tử tế của một người thầy thuốc không chỉ nằm ở tấm lòng, mà còn ở sự kiêu hãnh của tri thức.
Cuộc đời của Giáo sư không chỉ là những ca m.ổ gan, đó là một thông điệp: Đừng bao giờ để định kiến của người khác trở thành giới hạn của chính mình.
Anh em đang cảm thấy nản lòng trước những hoài nghi của thế giới, hãy nhớ về một người đàn ông Việt Nam, với con dao nạo thô sơ trong tay, đã dạy cho cả thế giới cách để trở nên vĩ đại.
Nếu anh em cũng tin rằng trí tuệ Việt Nam hoàn toàn có thể đứng ngang hàng với thế giới, hãy chia sẻ bài viết này./.
QV-ST!

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét