Ngày 15-7-2026, VTV đưa tin Nguyễn Thuý Hằng - Giám đốc Nhà xuất bản Hội Nhà văn cùng hai cấp dưới đã bị bắt. Lại nhớ đến bài thơ 4 câu của tôi:
VÌ THÂN
Quyền cao chức trọng cao vời
Biết đâu có lúc đất dời dưới chân
Vì thân không phải vì dân
Địa ngục tăm tối ngàn năm đón chào!
Để nhận quả rất đắng đó lại xuất phát từ chuyện “em Hằng” nhận được sự “ưu ái” của anh Thiều. Một người viết: “Ngược trở tầm này 10 năm trước, khi những nhà văn nhà thơ lột mũ áo ra, thở phì phò tranh giành nhau cái máng báu bở: ghế Giám đốc NXB Hội Nhà văn”. Trung Trung Đỉnh sau một hồi nhùng nhằng cũng phải nhả cái ghế Giám đốc, khi, cũng theo người viết trên: “Rồi đùng cái Nguyễn Quang Thiều chạy được vào chức Giám đốc Nhà xuất bản Hội Nhà văn, ngồi chễm trệ. Làm được 3 năm thì Thiều lấy được luôn chức Chủ tịch Hội Nhà văn. Y vẫn quyết giữ ghế Giám đốc - Tổng Biên tập Nhà xuất bản Hội Nhà văn, kiêm luôn Chủ tịch Hội Nhà văn. Tới 2024 khi con đỉa no nê, nó mới nhả 1 vòi ra, nhường lại cho con kế toán”. “Con kế toán” chính là Nguyễn Thúy Hằng.
Thế mới biết những kẻ bất tài thất đức khi giành được quyền lực sẽ hại đời, hại người thật ghê gớm, kể cả khi chúng ưu ái cũng mang họa cho người ta.
Nguyên nhân chính LX tan vỡ mà hậu họa là chiến tranh đến nay vẫn chưa dứt chính là quyền lực tối cao đã rơi vào tay 2 kẻ bất tài, thất đức, từ Khơ-rut-sov đến Goocbachov. Nhân vụ “em Hằng” của anh Thiều bị bắt, chúng ta xem lại chút chân dung Nguyễn Quang Thiều.
***
Khi đọc một bài tôi viết, cố Đại tá Bác sĩ Bùi Quốc Trị bình luận: “Cám ơn nhà Tư tưởng, cây bút phê bình Văn học đã cho bản thân và độc giả hiểu thêm về Bảo Ninh cũng như khuôn mặt cùng trái tim thật của một số vị có chức sắc trong hội Nhà văn VN- họ đúng là những kẻ rất nguy hiểm. Nguy hiểm nhất là người đang chiếm được vị trí Chủ tịch Hội Nhà Văn VN là Nguyễn Quang Thiều”.
Nguyễn Quang Thiều làm thơ từng bị Trần Mạnh Hảo chê là “lai Tây giả cầy”, nhưng chủ yếu TMH “đánh” cách viết do đố kỵ vì Thiều nổi tiếng quá, còn tôi thú thực dù đọc thơ Thiều như ăn sỏi chan nước máy nhưng tôi lại bảo vệ cách viết của Thiều. Vì khác lạ là một giá trị của sáng tác, như trong hội họa người ta tôn vinh Van Gogh, Picasso, v.v… Hơn nữa, tôi cứ nghĩ Thiều là công an, tôi cựu chiến binh thì phải bảo vệ chiến hữu trên mặt trận văn chương nghệ thuật trước một TMH hung hãn, phản Đảng, chửi cả Các Mác. Nhưng rồi dần dần nhận ra Thiều còn ghê gớm hơn Hảo. Thơ Thiều lủng củng, đọc rất ngán, mà phải đọc cả chuỗi, phải “liên văn bản”, thì tôi mới đúng là “té ngửa” khi nhận ra hết ý tứ của Thiều. Ngoài rất nhiều hình ảnh quái dị, bệnh hoạn, Thiều thể hiện quan điểm về chính trị, tư tưởng. Trong bài “Dưới trăng và một bậc cửa”, Thiều viết: “cố hương” của mình “mê mẩn và lạc đường/ Trong những cánh rừng đầy quỷ”; chỗ khác Thiều viết ở Việt Nam, chỉ những người mù mới không bị lạc đường, người dân Việt đã bị “lạc ngay trước cửa ngõ nhà mình”; trong bài “Những người đàn bà mùa đông”, Thiều viết những người phụ nữ “anh hùng, bất khuất, trung hậu, đảm đang” của đất nước chúng ta như bị giam trong đáy “lưới”, thụ thai không sinh ra con trẻ mà chỉ đẻ ra “những quả trứng ung”; v.v…
Không chỉ sai trái, bệnh hoạn trong sáng tác thơ, Nguyễn Quang Thiều cũng thể hiện trình độ văn chương yếu kém, và quan điểm thẩm mỹ sai trái khi tâng bốc một số tác giả, tác phẩm như ca ngợi Nguyễn Huy Thiệp là “Nhà văn tìm đạo cho dân”, và ca ngợi “Nỗi buồn chiến tranh” của Bảo Ninh là “chạm vào mẫu số chung nhân loại”. Một người như vậy nhưng thật e ngại về cái HNV VN khi đã bầu Nguyễn Quang Thiều làm Chủ tịch với số phiếu rất cao.
Khi đoạt được chức Chủ tịch Hội Nhà Văn VN, Nguyễn Quang Thiều đã có những hành động rất nguy hiểm khi xây dựng TỔ CHỨC HỘI NHÀ VĂN VIỆT NAM THEO KHUYNH HƯỚNG PHẢN VĂN CHƯƠNG VÀ PHẢN CHẾ ĐỘ, đã chọn Inrasara làm Chủ tịch Hội đồng Thơ, người đã cổ súy tinh thần Hậu hiện đại, lộn ngược tất cả các giá trị từ đạo lý, thẩm mỹ cho đến nhân tính. Inrasara còn thể hiện sự khao khát trả thù qua bài thơ mang đích danh “Trả thù”, đã trở thành kẻ chống cộng thứ thiệt khi tin rằng chế độ cộng sản của người Việt sớm muộn cũng đổ: “Sáng tạo, người Việt chả làm gì ra hồn, ngược lại với tình chất “quật khởi” của họ Dân tộc này (tức Việt) được cấu trúc bằng bộ gien kì lạ! Triều đại thay đổi vùn vụt, Đinh Lý Trần Lê hay Mạc Trịnh Nguyễn Tây Sơn, hoặc Cộng Sản gì gì sớm muộn cũng đổ...”. Nguyễn Quang Thiều cũng chọn Chủ tịch và thành viên của Hội đồng Lý luận Phê bình là Nguyễn Đăng Điệp và Văn Giá, hai người từng là giám khảo cho Luận văn của Nhã Thuyên điểm 10. Việc cho Luận văn của Nhã Thuyên điểm 10 thể hiện toàn bộ quan điểm chính trị tư tưởng, tư cách đạo đức, trình độ và tài năng văn chương của Nguyễn Đăng Điệp, Nhà Văn, PGS, Viện trưởng Viện Văn học; và của Văn Giá, Nhà Văn, PGS, nguyên là Trưởng khoa Lý luận - phê bình văn học Trường Đại học Văn hóa (Bộ Văn hóa). Bởi Luận văn của Nhã Thuyên đã bị thu hồi vì Nhã Thuyên đã công khai thể hiện tư tưởng phản động, phản văn chương và phản thuần phong mỹ tục.
Ngoài ra, từ khi nắm quyền, Nguyễn Quang Thiều, theo Nhà Văn Trúc Phương, đã cướp quyền duyệt đăng của TBT Báo Văn nghệ (HNVVN) đã cho đăng sớm Truyện ngắn “Ba viên xá lợi” của Phạm Lưu Vũ, cho quân Ngụy như đội quân Nhà Phật; Thiều cũng ưu tiên kết nạp vào Hội Nhà Văn VN Nguyễn Hữu Hồng Minh, kẻ làm bài thơ “Lỗ thủng lịch sử” tục tĩu, bẩn thỉu, cho CNCS là “lỗ thủng lịch sử”; Thiều cũng ủng hộ trao giải cho tập thơ của Lau Văn Mua “Nhặt xác em chất chồng bảo tàng”, một tập thơ bệnh hoạn và đạo văn phải thu hồi; v.v…
Và cho đến hôm nay, với sự ưu ái của mình Thiều đã đẩy Nguyễn Thúy Hằng bị bắt. Nhưng sao Thiều lại trao quyền Giám đốc NXB cho một kế toán? Phải chăng Thiều muốn làm “nhiếp chính” bởi với một cô kế toán thì chỉ như ấu chúa với một NXB. Nhưng sao biết xuất bản sách là sai Thiều không ngăn lại? Nghĩ mình vô can chăng? Nhưng NXB vẫn thuộc HNV chứ thuộc nơi nào? Chắc nghĩ tiền của Nguyễn Thành Nam đủ thuê truyền thông sơn phết che chắn được những sai trái, độc hại của cuốn sách. Nhưng Trời có mắt!!!
QV-ST!

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét