Thứ Tư, 12 tháng 1, 2022

Đấu tranh với các hành vi vi phạm pháp luật trong cơ quan, tổ chức.

Qua nhiều vụ án được đưa ra xét xử thời gian qua, có thể nhận thấy, tinh thần “thượng tôn pháp luật”, “sống và làm việc theo Hiến pháp, pháp luật” đã không được thực hiện nghiêm túc tại một số cơ quan, tổ chức, doanh nghiệp liên quan, nên gây ra những hậu quả tai hại. Nhiều cá nhân khi ra trước tòa mới cảm thấy hối hận vì tại sao mình không dũng cảm đấu tranh với các hành vi vi phạm pháp luật trong cơ quan, tổ chức, doanh nghiệp mà mình làm việc, để cuối cùng chính bản thân cũng bị cuốn vào vòng xoáy của việc vi phạm pháp luật, nhận kết cục cay đắng. Nhìn rộng hơn ra xã hội, chúng ta thấy có những người miệng luôn yêu cầu phải “thượng tôn pháp luật”, nhưng lại không thực sự tôn trọng pháp luật, nhờn pháp luật, thái độ thách thức pháp luật, đứng ngoài pháp luật, theo cái cách như thể ta đây là "bất khả xâm phạm", không ai làm gì được. Tất cả những nhận thức và hành vi sai trái đó cần được điều chỉnh nhằm bảo đảm một xã hội lấy pháp luật làm nền tảng để duy trì kỷ cương, trật tự. Các đại án như "Mobifone mua AVG"; thâu tóm công sản tại Đà Nẵng hay “Cố ý làm trái quy định của Nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng” và “Tham ô tài sản” xảy ra tại PVN, PVC... đều có điểm chung là ý muốn của người đứng đầu đã bao trùm lên cả tập thể, lấn át tập thể, dẫn dắt cả tập thể tới sai phạm pháp luật. Người đứng đầu trong các vụ án trên có biết mình vi phạm pháp luật không? Chắc chắn họ biết! Nhưng vì tự tin vào khả năng “một tay che cả bầu trời” nên cố tình chỉ đạo, dẫn dắt cả tập thể tới chỗ vi phạm pháp luật, để đem lại những lợi ích cho cá nhân họ. Thế còn những người khác trong tập thể ban thường vụ, ban cán sự đảng, đảng ủy, ban giám đốc... đã bị kỷ luật Đảng, bị pháp luật xử lý có biết rằng, các nghị quyết, quyết định mà mình tham gia bàn bạc, xây dựng là vi phạm nguyên tắc, quy định của Đảng, vi phạm pháp luật để gây nên hậu quả nghiêm trọng không?... Có thể nói: Họ rất khó chối bỏ trách nhiệm của mình! Từng cá nhân trong các tập thể vi phạm pháp luật nói trên đều có lỗi ở những mức độ khác nhau khi đã không phát hiện được, không ngăn cản, không góp ý, khuyên can, thậm chí có cả những trường hợp đồng lõa với sai phạm. Họ đã không đóng góp để xây dựng được một bộ máy lãnh đạo, quản lý lành mạnh tại cơ quan, địa phương. “Thượng tôn pháp luật” giờ trở thành câu cửa miệng, khá phổ biến trong xã hội. Tuy nhiên, để hiểu rõ về tinh thần thượng tôn pháp luật, có đủ hiểu biết, đủ tâm thế và tính tự giác để thực hiện nó thì cần cả một quá trình. Tinh thần thượng tôn pháp luật là hành lang để mọi cá nhân, tổ chức dựa vào đó mà hành động nhằm bảo đảm tính đúng đắn, tự phát hiện những lệch chuẩn của mình và những người xung quanh để điều chỉnh. Trước hết, tinh thần thượng tôn pháp luật phải được thực thi nghiêm trong bộ máy nhà nước. Một bộ máy nhà nước lành mạnh là một bộ máy mà trong đó các quyết sách phải được thực thi một cách nghiêm minh, nhất quán từ trên xuống dưới, không phụ thuộc vào ý muốn chủ quan của cá nhân công chức hay người lãnh đạo. Bộ máy ấy cũng phải có khả năng miễn nhiễm và đào thải sai phạm pháp luật nhờ cơ chế kiểm soát nội bộ được vận hành hiệu quả, cộng với nhận thức cao của các cá nhân, để ngăn chặn được các hành vi vi phạm ngay từ bên trong. Trong bộ máy ấy, mọi cá nhân, mọi bộ phận cấu thành đều phải hiểu rõ được chức trách, nhiệm vụ của mình. Chính việc hiểu rõ, thực hiện đúng chức trách, nhiệm vụ, có trách nhiệm, có đủ dũng khí sẽ khiến cán bộ, đảng viên có thể phát hiện, ngăn cản những việc làm trái pháp luật, để không dễ bị dẫn dắt, dọa dẫm, kể cả những ý đồ vi phạm pháp luật có xuất phát từ những người ở vị trí lãnh đạo, quản lý trong cơ quan, tổ chức, địa phương. Tuy nhiên, để luật pháp được thượng tôn thì không chỉ những nhà cầm quyền phải nắm pháp luật, hiểu pháp luật, thực hiện đúng quy định của pháp luật mà mọi người dân cũng phải hiểu biết về pháp luật và nghiêm chỉnh tuân thủ pháp luật. Điều 16, Hiến pháp năm 2013 đã thể hiện rõ ý này: “Mọi người đều bình đẳng trước pháp luật”. Người dân biết luật và tôn trọng pháp luật thì sẽ tránh được các hành vi vi phạm pháp luật. Biết luật, nắm chắc luật cũng giúp người dân có nhiều cơ hội giám sát hoạt động của cơ quan chính quyền và giám sát xã hội. Họ sẽ nhận biết được điều gì là sai trái trong hoạt động của cơ quan nhà nước và điều gì sai trái trong xã hội. Vụ việc xâm phạm đất quốc phòng ở xã Đồng Tâm, huyện Mỹ Đức, TP Hà Nội thời gian qua cho thấy rõ ý nghĩa của việc tôn trọng, tuân thủ pháp luật. Bên cạnh một số cán bộ địa phương làm sai quy định của Nhà nước đã bị xử lý thì những người dân bị thúc giục bởi lòng tham, bởi sự thiếu hiểu biết, đã dẫn tới những hành động vi phạm pháp luật. Trong đó, có cả những đối tượng cầm đầu cố tình vi phạm pháp luật, kích động, thách thức pháp luật để hòng trục lợi. Vì vậy, việc tuyên truyền, phổ biến, giáo dục pháp luật cho người dân hiện nay là vô cùng cần thiết trong công cuộc đưa đất nước phát triển. Cần phải làm cho người dân hiểu rõ rằng: Suy cho cùng, pháp luật cũng là để phục vụ người dân, tạo ra môi trường xã hội an toàn, dân chủ, công bằng, văn minh, để người dân an cư lạc nghiệp. Không ai có quyền vì lợi ích riêng, lợi ích nhóm mà chà đạp lên luật pháp. Trong công cuộc đổi mới đất nước, việc đề cao vai trò, tính tối thượng của Hiến pháp, pháp luật là tất yếu khách quan. Cương lĩnh xây dựng đất nước, Nghị quyết Đại hội XII của Đảng đã khẳng định tầm quan trọng của việc xây dựng Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa của nhân dân, do nhân dân, vì nhân dân. Vì vậy, việc nâng cao hiệu quả công tác xây dựng, hoàn thiện hệ thống pháp luật, gắn với tổ chức thi hành pháp luật, nâng cao chất lượng công tác phổ biến, giáo dục pháp luật là những đòi hỏi bức thiết. Tinh thần thượng tôn pháp luật cùng với một hệ thống pháp luật hoàn thiện thống nhất sẽ là động cơ mạnh mẽ giúp cỗ máy nhà nước vận hành trơn tru, từ đó mới có thể đưa đất nước phát triển. Muốn vậy, từng cán bộ, đảng viên cần phải thực hiện tốt một số nội dung sau: Thứ nhất, đóng góp tích cực vào việc xây dựng, hoàn thiện pháp luật. Công tác xây dựng, hoàn thiện hệ thống pháp luật vừa cần có tầm nhìn tổng thể, dài hạn, vừa cần cụ thể hóa đầy đủ, kịp thời các quy định của Hiến pháp; thể chế hóa các chủ trương của Đảng thành quy định của luật, đặc biệt là về tổ chức bộ máy nhà nước; bảo vệ, bảo đảm quyền con người, quyền công dân; hoàn thiện thể chế kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa, tạo sự đồng thuận cao trong xã hội. Cùng với đó, cán bộ, đảng viên cần chú trọng, tăng cường hơn nữa việc triển khai, xây dựng văn bản hướng dẫn thi hành luật để các luật được ban hành sớm đi vào cuộc sống. Thứ hai, cần phát huy vai trò chủ động, tích cực, tính tự giác và trách nhiệm nêu gương của đảng viên, cán bộ, công chức, viên chức trong học tập, nghiên cứu, tìm hiểu pháp luật, đặc biệt trong tuân thủ và chấp hành pháp luật để mọi người dân tin tưởng, noi theo. Tăng cường kỷ luật, kỷ cương, tạo chuyển biến mạnh mẽ, thực chất trong thực thi công vụ, gắn với giáo dục đạo đức liêm chính, trách nhiệm giải trình. Thực hiện nghiêm các quy định về phòng, chống tham nhũng, thực hành tiết kiệm, chống lãng phí theo tấm gương đạo đức của Chủ tịch Hồ Chí Minh. Phải có đủ dũng khí để nhận diện, đấu tranh với những vi phạm pháp luật trong cơ quan, đơn vị, trong các nội dung công việc mà mình tham gia. Thứ ba, tích cực tuyên truyền, phổ biến pháp luật đến người thân, bạn bè, đồng nghiệp, bảo đảm rằng người thân của mình cũng tôn trọng và thực hiện nghiêm chỉnh các quy định của pháp luật. Một quốc gia phát triển bền vững cần được xây dựng trên nền tảng pháp lý vững chắc, trong đó tinh thần thượng tôn pháp luật phải được đặt lên hàng đầu. Tinh thần đó phải trở thành nền tảng trong hoạt động của bộ máy nhà nước và của cả hệ thống chính trị, phải trở thành nếp sống văn hóa thường xuyên của mỗi cán bộ, đảng viên, mỗi cộng đồng xã hội, mỗi người dân.

Cán bộ, đảng viên nêu gương giữ gìn thuần phong mỹ tục dân tộc

Những giá trị đạo đức, văn hóa, thuần phong mỹ tục của dân tộc Việt được hun đúc, kết tinh từ hàng nghìn năm qua có được giữ gìn, lưu truyền, phát huy trong xã hội đương đại hay không phụ thuộc vào nhiều yếu tố, trong đó có vai trò rất quan trọng của đội ngũ cán bộ, đảng viên. Trong bối cảnh toàn cầu hóa và thời đại bùng nổ thông tin hiện nay, bản sắc văn hóa dân tộc đang có nguy cơ bị phai nhạt, thậm chí mất gốc, hơn ai hết, với tư cách là lực lượng dẫn dắt, lãnh đạo, chi phối đường hướng, mục tiêu phát triển đất nước, đội ngũ cán bộ, đảng viên (CB, ĐV) càng phải đề cao vai trò, trách nhiệm trong giữ gìn những giá trị cốt lõi đã làm nên tâm hồn, cốt cách dân tộc Việt Nam. Vấn đề giữ gìn bản sắc văn hóa, thuần phong mỹ tục dân tộc không phải bây giờ mới đặt ra, mà được Đảng ta đề cập từ thập niên bốn mươi của thế kỷ 20. Trong khoảng hai mươi năm trở lại đây, Đảng ta đã ban hành nhiều nghị quyết, chỉ thị về xây dựng, phát triển văn hóa Việt Nam, trong đó nhấn mạnh đến việc chăm lo giữ gìn những nét đẹp tinh túy đã làm nên vị thế, hồn cốt văn hóa Việt trong dòng chảy văn hóa thế giới. Đó là: Nghị quyết Trung ương 5 khóa VIII “Về xây dựng và phát triển nền văn hóa Việt Nam tiên tiến, đậm đà bản sắc dân tộc”; Chỉ thị số 27-CT/TW ngày 12-1-1998 của Bộ Chính trị khóa VIII “Về việc thực hiện nếp sống văn minh trong việc cưới, việc tang, lễ hội”; Chỉ thị số 46-CT/TW của Ban Bí thư khóa X “Về chống sự xâm nhập của các sản phẩm văn hóa độc hại gây hủy hoại đạo đức xã hội”; Chỉ thị số 42-CT/TW ngày 24-3-2015 của Ban Bí thư khóa XI “Về tăng cường sự lãnh đạo của Đảng đối với công tác giáo dục lý tưởng cách mạng, đạo đức, lối sống văn hoá cho thế hệ trẻ giai đoạn 2015-2030”; Chỉ thị số 41-CT/TW ngày 5-2-2015 của Ban Bí thư khóa XI về việc “Tăng cường sự lãnh đạo của Đảng đối với công tác quản lý và tổ chức lễ hội”; Nghị quyết số 33-NQ/TW của Ban Chấp hành Trung ương Đảng khóa XI “Về xây dựng và phát triển văn hóa, con người Việt Nam đáp ứng yêu cầu phát triển bền vững đất nước”… Đặc biệt, Quy định số 47-QĐ/TW ngày 1-11-2011 của Ban Chấp hành Trung ương Đảng khóa XI “Về những điều đảng viên không được làm” đã quy định, đảng viên không được phép tham gia các hoạt động mê tín, dị đoan, lợi dụng tín ngưỡng để trục lợi. Một trong những biểu hiện suy thoái về đạo đức, lối sống của một bộ phận CB, ĐV đã được Nghị quyết Trung ương 4, khóa XII cảnh báo là: “Sa vào tệ nạn xã hội, vi phạm thuần phong mỹ tục, truyền thống văn hóa tốt đẹp của dân tộc”. Mấy năm trở lại đây, vào dịp trước Tết Nguyên đán, năm nào Ban Bí thư Trung ương Đảng cũng ban hành chỉ thị về việc tổ chức Tết cổ truyền ở nước ta. Trong các nghị quyết, chỉ thị nêu trên, Ban Chấp hành Trung ương Đảng, Bộ Chính trị, Ban Bí thư luôn có một điều lưu ý, yêu cầu cấp ủy, tổ chức đảng các cấp, nhất là bí thư cấp ủy, người đứng đầu, cấp ủy viên và đội ngũ CB, ĐV phải đề cao trách nhiệm, gương mẫu đi đầu trong việc thực hiện nếp sống văn minh, giữ gìn những giá trị truyền thống văn hóa, thuần phong mỹ tục của dân tộc ta. Tại sao phải giữ gìn thuần phong mỹ tục của dân tộc? Bởi vì, thuần phong mỹ tục là tất cả những phong tục, truyền thống, quan niệm giá trị đạo đức, lối sống lành mạnh, tốt đẹp của cả cộng đồng đã được lưu giữ, trao truyền từ đời này qua đời khác. Thuần phong mỹ tục góp phần làm nên những tinh hoa văn hóa đặc sắc của dân tộc mà thiếu nó, hoặc là văn hóa dân tộc sẽ bị nhạt phai, lai căng, hoặc văn hóa dân tộc dễ bị “nhấn chìm” trong cơn lốc của quá trình toàn cầu hóa về văn hóa. Kinh nghiệm của các nền văn hóa trên thế giới đã chỉ ra rằng, thuần phong mỹ tục không chỉ mang ý nghĩa gắn kết cộng đồng trong một quốc gia dân tộc, có tác dụng tích cực giáo dục, bồi đắp, hoàn thiện đạo đức cho mỗi cá nhân và cộng đồng, mà còn góp phần ngăn chặn những biểu hiện, hành vi lệch chuẩn văn hóa, trái đạo đức của con người. Thuần phong mỹ tục dân tộc mới thoạt nghe có vẻ trừu tượng, khó hiểu, nhưng thực ra nó được biểu hiện thông qua những quan niệm giàu ý nghĩa nhân văn như: Ứng xử với tổ tiên, các bậc tiền nhân và những người có công với nước thể hiện qua đạo lý “Uống nước nhớ nguồn”, “Ăn quả nhớ người trồng cây”; với các bậc bô lão, cao niên thì thể hiện thái độ “Kính lão đắc thọ”; với những người có công giáo dục, dạy dỗ thì thể hiện tấm lòng “Tôn sư trọng đạo”; với cha mẹ có công sinh thành, dưỡng dục thì thể hiện tình cảm “Một lòng thờ mẹ kính cha/Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con”; với việc tu dưỡng bản thân thì thể hiện qua phương châm “Thứ nhất là tu tại gia/Thứ nhì tu chợ, thứ ba tu chùa”… Thuần phong mỹ tục dân tộc còn thể hiện ở văn hóa ứng xử tinh tế, xưng tôn, hô khiêm, tôn trọng các quy ước, chuẩn mực của cộng đồng, không làm trái luân thường đạo lý, tổn thương đến người khác và ảnh hưởng không tốt đến cuộc sống bình yên của xã hội. Giữ gìn thuần phong mỹ tục là thiết thực góp phần bảo vệ những giá trị chân-thiện-mỹ trong xã hội đương đại. Nhiệm vụ đó là trách nhiệm của cả cộng đồng, của mỗi người dân, trong đó đội ngũ CB, ĐV phải giữ vai trò nòng cốt, đi đầu. Pháp luật chỉ điều chỉnh những vấn đề cơ bản, cốt yếu của đời sống xã hội và các mối quan hệ của con người với nhà nước, xã hội và tự nhiên, nhưng không thể bao quát hết được mọi khía cạnh quan hệ ứng xử của con người. Có những hành vi mà pháp luật không cấm, nhưng khi con người vi phạm vẫn bị coi là trái đạo đức, đi ngược lại thuần phong mỹ tục dân tộc. Ví như khi CB, ĐV đi lễ chùa với mâm cao cỗ đầy, có biểu hiện trục lợi tâm linh, “mua thần bán thánh” là không phù hợp với tục lệ văn hóa, tín ngưỡng tốt đẹp của dân tộc. Vì trong ứng xử truyền thống của ông cha ta, đi lễ chùa nhằm bái vọng tổ tiên, anh linh các bậc tiền nhân nên chỉ cần tấm lòng thanh tịnh để ước mong sức khỏe sung túc, cuộc sống yên bình, chứ đâu cứ phải vàng mã hàng đống, xôi thịt hậu hĩnh dâng lên ban thờ để cầu lợi, cầu lộc? Thể hiện niềm tin tín ngưỡng đúng mực, tinh tế, phù hợp với quy ước, chuẩn mực ứng xử của cộng đồng là hành vi văn hóa, nhưng bằng mọi giá để tranh cướp, giành giật được “lộc thánh, lộc thần” là đi quá giới hạn tín ngưỡng tâm linh. Hay như pháp luật không cấm công dân mang mặc trang phục lòe loẹt, cũn cỡn, hở hang vào đền chùa, nhưng hành vi đó xuất hiện ở những chốn thờ phụng linh thiêng của cộng đồng lại bị coi là phản cảm, trái thuần phong mỹ tục dân tộc. Xưa kia, vào những ngày Tết, khi đến thăm nhà, mọi người thường có chén trà, miếng trầu mời nhau trong tình cảm ấm cúng, chân thành, hay cũng có thể nhâm nhi một chút rượu nhẹ gọi là vui xuân, chứ nếu sa đà “chén chú, chén anh” đến “liên tu bất tận” thì lại không hợp với phong tục đón Tết nền nã, lịch thiệp của ông cha ta... Giữ vai trò dẫn dắt, lãnh đạo, chi phối đường hướng, mục tiêu phát triển đất nước, trong đó có mục tiêu phát triển văn hóa, do vậy CB, ĐV là lực lượng góp phần quyết định việc bảo tồn, giữ gìn, phát huy những giá trị văn hóa và thuần phong mỹ tục của dân tộc trong xã hội hiện đại. Mặt khác, đội ngũ cán bộ thay mặt chính quyền nhà nước đảm đương nhiệm vụ quản lý mọi mặt của đời sống xã hội, do đó họ là hình ảnh đại diện của một tổ chức, cơ quan, đoàn thể, địa phương nhất định. Khi cán bộ thấm nhuần những giá trị truyền thống văn hóa, thuần phong mỹ tục, tập quán tốt đẹp của cha ông, đồng thời biết giáo dục, trao truyền, lan tỏa những giá trị đó vào cộng đồng, vào mỗi người dân sẽ góp phần tích cực hình thành, xây dựng nền tảng văn hóa, đạo đức lành mạnh trong xã hội và trong các tầng lớp nhân dân.

 

Ý ĐỒ XẤU TỪ VIỆC LỢI DỤNG VIDEO NHÀ SƯ THÍCH CHÂN QUANG BẢO VỆ LUẬN ÁN TIẾN SĨ ĐỂ NÓI VỀ VẤN ĐỀ NHÂN QUYỀN

 

Luận án tiến sĩ của nhà sư Thích Chân Quang tạo ra sự bàn luận đáng kích lệ nhưng có những ý kiến trái chiều theo hướng ‘biện hộ’ cho những tiêu cực có chủ đích thì cũng cần phải bị phơi bày và cảnh giác…

Ngay khi video bảo vệ luận án tiến sĩ của nhà sư Thích Chân Quang được đăng tải lên mạng xã hội với đề tài “Nghĩa vụ con người trong pháp luật quốc tế và pháp luật Việt Nam” thì nhận được nhiều ý kiến tham gia bình luận, thảo luận. Tuy nhiên, có những ý kiến tích cực nhưng vẫn còn một số ‘hạt sạn’ với ý kiến lồng ghép chủ quan với dụng ý xấu khi lợi dụng vấn đề này.

Chúng tôi phải khẳng định rằng tất cả các ý kiến đưa ra cũng chỉ là quan điểm riêng, quan điểm cá nhân và ý kiến của chúng tôi cũng chỉ là quan điểm riêng của “Trí Sáng’ chứ không đại diện cho một cơ quan, một tổ chức nào để quyết định, ấn định, khẳng định hay kết luận và ý kiến của chúng tôi chỉ bàn luận để tìm ra những ý kiến có dụng ý ‘xấu’, mưu đồ ‘xấu’ khi lợi dụng vấn đề này để thực hiện mưu đồ của mình.

Nhìn tổng thể, quan điểm của nhà sư Thích Chân Quang trong luận án tiến sĩ của mình là “con người phải có nghĩa vụ quốc tế, quốc gia thì được hưởng các quyền tương ứng” nhưng quan điểm này lại bị một số ‘học giả trên mạng xã hội’ bẻ cong thành những lập luận theo kiểu ‘nói như vậy là không chính xác theo cái mục tiêu, nguyện vọng, và nền tảng của pháp luật quốc tế” và ‘nếu con người không đóng góp nghĩa vụ thì họ không được hưởng quyền con người’ ….

Theo chúng tôi, một số quan điểm trên đã cố tình ‘lập lờ’ giữa phạm trù ‘quyền con người’ ‘quyền công dân’ và ‘nghĩa vụ quốc tế’ ‘nghĩa vụ quốc gia’ để đưa ra biện luận rồi đến những kết luận riêng phản bác lại quan điểm của nhà sư Thích Chân Quang. Cố tình lập lờ ở đây thể hiện ở chỗ “giới hạn phạm vi, đối tượng nghiên cứu” trong luận án tiến sĩ của nhà sư Thích Chân Quang không được các ‘học giả trên mạng’ chỉ ra nên đã cố tình đánh đồng trong phạm vi thuật ngữ chung ‘nghĩa vụ -quyền con người’. Nếu không bỏ qua giới hạn phạm vi, đối tượng nghiên cứu của đề tài thì đâu đến nỗi có những ‘tranh luận’ như vậy và vậy ai cố tình ‘lờ đi phạm vi, đối tượng nghiên cứu’ của đề tài? Rõ ràng, những người đưa ra tranh luận trên đều có học hàm học vị rất cao không chỉ ở trong nước và nước ngoài nhưng sao lại chỉ dừng lại ở ‘hiện tượng’ nghe đoạn video bảo vệ mà không hề tìm hiểu xem phạm vi nghiên cứu, đối tượng nghiên cứu của đề tài này được giới hạn đến đâu. Đây chắc chắn không phải ‘sơ suất’ của các ‘học giả trên mạng’ với học hàm học vị rất cao mà chẳng qua họ cũng cố tình bỏ qua để ‘lèo lái’ theo hướng mà RFA muốn tận dụng ‘chủ đề này’. Một giáo sư bỏ qua ‘phạm vi, đối tượng nghiên cứu’ để ‘phán xét’ bằng quan điểm của mình thì đó chính là ‘sự lập lờ giữa cái chung và cái riêng’ ….

Mặt khác, các quan điểm của ‘học giả trên mạng’ đều cố tình hướng lái đến cái gọi là ‘quyền con người đương nhiên’ với ‘năng lực bảo đảm thực hiện quyền con người’. Xét về lý luận, quyền phổ quát của con người không do bất kỳ ai, tổ chức nào ‘trao tặng’ nhưng để thực hiện được nó cần phải có ‘tổ chức’ với năng lực nhất định. Như vậy, nhà sư Thích Chân Quang muốn đề cập đến ‘năng lực thực hiện quyền con người của tổ chức: Quốc gia, quốc tế’ chứ không bàn luận đến quyền con người mà quốc gia phải có nghĩa vụ bảo vệ, bảo đảm. Để thực hiện được ‘quyền con người’ thì rõ ràng các cá nhân phải có ‘trách nhiệm/nghĩa vụ’ nếu cá nhân không có trách nhiệm (nghĩa vụ) thì tổ chức thực hiện quyền con người kia ‘phát sinh, tồn tại’ thế nào được ?

Theo đó, các ‘học giả trên mạng’ đã tìm cớ để ‘bôi xấu nhà sư Thích Chân Quang’ và có những ngôn từ không phù hợp để ám chỉ chế độ xã hội và quy chụp cho quan điểm ‘quốc gia về vấn đề nhân quyền, quyền công dân’.

Trên đây cũng chỉ là quan điểm riêng của Trí Sáng và Trí Sáng cũng nhắc lại một vấn đề rằng sử dụng thủ đoạn ‘lập lờ’ để tạo cớ nói xấu, quy chụp, vu cáo vốn vẫn là phương thức của những đối tượng không có thiện chí với Việt Nam, thậm chí chống lại nhân dân, dân tộc Việt Nam. Do đó, chúng ta không thể a dua theo hiện tượng hay chỉ dừng lại ở hiện tượng bên ngoài để cũng cổ vũ, cổ súy cho những quan điểm xấu phát tán lên mạng xã hội cùng với sự kiện video nhà sư Thích Chân Quang bảo vệ luận án tiến sĩ.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

AI, VÌ SAO KIẾN NGHỊ BỎ ĐIỀU 117 VÀ DỤNG Ý GÌ

 

Lặp lại một cách vô lối ‘kiến nghị’ của những đối tượng thù địch lại trôi nổi trên không gian mạng như một thứ rác rưởi mà không ai để ý đến ….

Không phải bây giờ ‘kiến nghị’ bỏ một điều luật trong chương các tội xâm phạm an ninh quốc gia được thế lực thù địch sử dụng mà đã thành thông lệ có tình ‘thường xuyên’ hòng tạo cớ một mặt nhằm đánh bóng cho những tên tội phạm phản bội Tổ quốc nhưng mặt khác ‘điểm danh’ đếm tiền của những cá nhân, tổ chức hậu thuẫn cho các tổ chức khủng bố.

Ngày 05/01/2022 RFA lại cho loan tải bài viết “Kiến nghị bãi bỏ Điều 117 vốn "làm chỗ dựa để bỏ tù những người yêu nước" khiến chúng tôi không khỏi nực cười, bởi thứ rác rưởi này đã tồn tại từ lâu và vẫn được các thế lực thù địch ‘thải ra’ môi trường xã hội của Nhà nước Việt Nam.

Công bằng mà nói, kiến nghị dù chỉ của một cá nhân và dù theo hình thức nào (kênh nào) nếu đúng, có giá trị cho cuộc sống, giúp ích cho người dân, quốc gia, dân tộc thì chắc chắn không bao giờ bị bỏ qua nhưng nếu ‘kiến nghị’ đi ngược lại giá trị của nhân dân Việt Nam, ý chí của người dân, phá hoại xã hội, đất nước thì loại kiến nghị không chỉ là loại ‘rác’ mà còn vi phạm pháp luật Việt Nam.

Rõ ràng điều 117 -Bộ luật hình sự năm 2015 và trước đây là điều 88-Bộ luật hình sự 1999 hay một số điều khác có liên quan đến các tội danh xâm phạm an ninh quốc gia, trật tự an toàn xã hội khác được quy định trong Bộ luật hình sự là những tội danh được xây dựng trên nền tảng ‘ý chí của người dân’ phù hợp với điều kiện chính trị, kinh tế, xã hội của Việt Nam hiện nay. Các điều luật này nói riêng, Bộ luật hình sự nói chung đề lấy ý kiến rộng rãi không chỉ nhân dân mà còn cả giới chuyên gia, luật gia, luật sư,… và được ban hành theo đúng trình tự, thủ tục theo pháp luật.

Nhìn lại lịch sử trước khi Bộ luật hình sự năm 2015, sửa đổi năm 2017 có hiệu lực cho thấy giai đoạn lấy ý kiến nhân dân sao những kiến nghị này lại không được tiếp thu ? không được các nhà khoa học pháp lý hình sự, các luật sư, luật gia, chuyên gia …. đồng thuận ? Đó là vấn đề không phải cá nhân, tổ chức nào cố tình bỏ qua mà bất kỳ người dân, chuyên gia, luật sư,… nào cũng biết và hiểu rõ vì sao ‘kiến nghị’ này lại chỉ nhằm vào một số tội danh trong các tội xâm phạm an ninh quốc gia và kiến nghị đó không thể chấp nhận được. Chính điều này đã khẳng định rằng ‘những kẻ kiến nghị bãi bỏ điều 117’ chính là những kẻ muốn xâm phạm độc lập, chủ quyền, thống nhất và toàn vẹn lãnh thổ Tổ quốc nếu không thì sao họ lại đòi bỏ điều này.

Mặt khác, nhìn lại lịch sử chiêu trò ‘kiến nghị’ bãi bỏ điều 158, điều 88 (Bộ luật hình sự cũ) và điều 117 (Bộ luật hình sự mới) cũng đã phản ánh thứ kiến nghị này chỉ là một loại ‘rác rưởi’. Cái thứ rác rưởi này trôi nổi trên mạng xã hội từ lâu và thỉnh thoảng lại được làm mới bằng những chiêu trò của các tổ chức, cá nhân hậu thuẫn cho những tên tội phạm chống phá lại dân tộc Việt Nam. Ngoài sự hậu thuẫn của những kẻ chống phá, bất mãn, cơ hội chính trị trong nước họ còn sử dụng các cá nhân nước ngoài với vai trò dân biểu, đại diện các tổ chức phi chính phủ và làng truyền thông thiếu thiện chí để ‘làm mới vấn đề kiến nghị’.

Kiến nghị của những kẻ chống phá đất nước vẫn được coi là thứ rác rưởi tồn tại trên không gian mạng và ngày càng được thế lực thù địch ‘bồi đắp’ thêm nhưng không một ai quan tâm đến thứ rác này nhưng vẫn là chiêu thức mà thế lực thù địch sử dụng hòng ‘đánh bóng’ những tên tội phạm phản bội Tổ quốc. Thời gian vừa qua Tòa án nhân dân ở Việt Nam đã đưa ra xét xử hàng loạt cá nhân như Cấn Thị Thêu, Trịnh Bá Tư, Phạm Thị Đoan Trang, Trịnh Bá Phương, Nguyễn Thị Tâm, Nguyễn Nam Trung … theo điều 117 -Bộ luật hình sự năm 2015 nên để ‘lấp liếm’ cho hành vi phản bội Tổ quốc đáng ‘trừng trị và khinh bỉ này’ chúng lại bày trò ‘kiến nghị’ để ‘nâng tầm’ những tên tội phạm này lên thành những nhà đấu tranh vì mất đất, đấu tranh vì dân oan, vì cây, vì cá, vì tự do, vì nhân quyền,…

 

 

 

 

 

 

 

 

HÃY HƯỞNG ỨNG VIỆC THỰC HIỆN BÌNH ĐẲNG GIỚI

 

Theo Liên hợp quốc, bình đẳng giới có nghĩa là phụ nữ và đàn ông được hưởng những điều kiện như nhau để thực hiện đầy đủ quyền con người và có cơ hội đóng góp, thụ hưởng những thành quả phát triển của xã hội nói chung.

Tại Mỹ, các tổ chức xã hội phải mất hơn 70 năm (từ năm 1848 cho đến năm 1920) để đấu tranh và tạo cho phụ nữ một vài quyền cơ bản như: Quyền được bảo hộ; quyền bình đẳng cho phụ nữ da màu nói riêng và phụ nữ nói chung; cải thiện điều kiện sống, mức lương làm việc và quyền bầu cử tại Mỹ. Một số nhà hoạt động nhân quyền còn hy sinh tính mạng của mình để đấu tranh cho các quyền này. Thế nhưng, ở nhiều nước khác, những bất bình đẳng giới vẫn còn tiếp diễn.

Theo thống kê, có 77% đàn ông giữ vai trò là lực lượng lao động chính. Trong khi đó phụ nữ chỉ chiếm khoảng 50% hoặc chưa tới số đó (ở một số nước, số lượng phụ nữ có mặt trong lực lượng lao động chính còn ít hơn rất nhiều). Thu nhập mà phụ nữ nhận được trung bình chỉ bằng khoảng 77% nam giới; tức là vẫn thấp hơn 23%. Với mỗi 1 đô-la một người đàn ông kiếm ra, phụ nữ tại Mỹ La-tin chỉ kiếm được 56 cents và phụ nữ Mỹ-Phi kiếm được khoảng 64 cents (tức là chỉ hơn một nửa). 62 triệu bé gái bị từ chối quyền học hành trên toàn thế giới (số liệu của Liên hợp quốc). Hàng năm, có tới 15 triệu trẻ em gái dưới 18 tuổi bị ép tảo hôn và hôn nhân sắp đặt sẵn của gia đình. Cứ 5 nạn nhân của nạn buôn người thì có tới 4 là nữ (Số liệu của quỹ Malala). Có tới 125 triệu phụ nữ và trẻ em gái là nạn nhân của tục cắt âm vật (Female genital mutilation) trên toàn thế giới. Có ít nhất 1000 vụ giết phụ nữ và bé gái vì danh dự gia đình xảy ra hằng năm ở Ấn Độ và Pakistan. Cứ 5 sinh viên nữ thì có 1 người là nạn nhân của tấn công tình dục tại trường học hay giảng đường. Tại Mỹ, cứ mỗi 15 giây trôi qua sẽ có một người phụ nữ bị chồng hoặc bạn trai đánh đập (domestic violence)

Còn tại việt Nam, phụ nữ và trẻ em gái vẫn thiệt thòi hơn nam giới và trẻ em trai trong một số lĩnh vực. Tỷ lệ phụ nữ làm công ăn lương chỉ bằng khoảng hơn một nửa so với nam giới. Mức lương của phụ nữ thấp hơn nam giới. Ví dụ: mức lương bình quân thực tế theo giờ công lao động của phụ nữ chỉ bằng khoảng 80% so với nam giới. Thời gian phụ nữ dành cho công việc nhà không được thù lao gấp đôi nam giới. Số giờ công lao động hưởng lương của nam giới và phụ nữ là tương đương nhau. Tuy nhiên thời gian phụ nữ dành cho việc nhà lại gấp đôi nam giới, đây là những công việc không được thù lao. Do đó, họ không có thời gian để tham gia vào các hoạt động vui chơi giải trí, văn hoá, xã hội và tiếp tục nâng cao trình độ học vấn. Chưa kể, điều kiện dinh dưỡng của phụ nữ kém hơn so với nam giới. Phụ nữ trưởng thành, đặc biệt là phụ nữ ở các vùng nông thôn, các gia đình nghèo và các dân tộc thiểu số, vẫn có nhiều khả năng bị suy yếu sức khỏe hơn nam giới. Ngoài ra, họ vẫn còn gặp nhiều trở ngại hơn đàn ông trong việc tiếp cận với các nguồn tín dụng, đặc biệt vì phụ nữ thường không có tài sản thế chấp như đất đai. Mặc dù luật đất đai ở Việt Nam không phân biệt đối xử với phụ nữ, song những tập quán phổ biến làm cho họ bị yếu thế hơn, bởi quyền sử dụng đất thường chỉ đứng tên người chồng. Ngoài những những thông tin trong báo cáo trên, rõ ràng trên thực tế người phụ nữ vẫn gặp nhiều trở ngại hơn so với nam giới trong việc tham gia vào các công việc cũng như các hoạt động xã hội. Đặc biệt tình trạng bạo lực gia đình, bạo lực giới vẫn đang tồn tại ở nhiều nơi (theo báo cáo của UNFP).

Bình đẳng giới không chỉ là để giải phóng phụ nữ, mà còn là giải phóng đàn ông. Khi quá đề cao nam giới và hạ thấp nữ giới thì không chỉ có nữ giới bị ảnh hưởng mà nam giới cũng bị ảnh hưởng theo. Chẳng hạn, quan niệm nam giới phải mạnh mẽ, không được khóc, không được thể hiện cảm xúc là một trong những nguyên nhân dẫn đến việc tỉ lệ tự tử ở nam cao gấp 3 lần nữ giới, tuổi thọ cũng ngắn hơn. Rất nhiều nam giới bị rối loạn tâm lý nhưng không dám đi khám hay chữa hoặc tìm đến sự giúp đỡ vì họ sợ bị dị nghị là “yếu ớt” hay “thiếu nam tính”. Chưa kể, nếu họ có theo đuổi các ngành nghệ thuật thì sẽ bị miệt thị và nói là “yếu đuối”, “đàn bà”, “gay”…

Hiện tại, trên thế giới có rất nhiều phụ nữ là những nhà nghiên cứu khoa học hàng đầu, có nhiều người thậm chí đã được giải Nobel về Sinh học, Vật lý, Hóa học. Tại các nước phát triển ở Bắc Âu, hay Canada, Singapore… rất nhiều người đứng đầu các phòng nghiên cứu khoa học tự nhiên và khoa học chính trị là nữ giới. Trong các ngành STEM (Science, Technology, Engineering and Mathematics), những nhà khoa học nữ có hiệu suất làm việc ngang bằng với các nhà khoa học nam. Một số nghiên cứu còn cho rằng, bình đẳng giới giúp thúc đẩy phát triển kinh tế, vì khi cho phụ nữ cơ hội như nam giới, họ sẽ có khả năng giúp đỡ và san sẻ công việc cho nhau nhiều hơn.

Do đó, đấu tranh cho quyền phụ nữ (women’s rights) và bình đẳng giới là cần thiết và ý nghĩa trong mọi thời điểm.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

HÙNG “GÀN” VÀ CON ĐƯỜNG LAO VÀO BỤI RẬM!

 

Đây là phát biểu của Lê Trọng Hùng (tức Hùng “gàn) trong phiên toà xét xử anh ta về hành vi “Làm, tàng trữ, phát tán hoặc tuyên truyền thông tin, tài liệu, vật phẩm nhằm chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam”. Anh ta cho rằng, việc cơ quan chức năng bắt giữ xét xử anh ta “đã tước đi cơ hội chính trị, ngăn cản sứ mệnh của tôi trong 5 đến 10 năm đó là tôi trở thành Đại biểu Quốc hội”. Tất nhiên, nghe những lời trên, cả quan toà và viện kiểm sát đều phải lắc đầu ngán ngẩm, trước những ảo tưởng đến mức gàn dở của bị cáo trước vành móng ngựa.

Không phải đơn thuần mà đồng bọn đặt cho Lê Trọng Hùng biệt danh “gàn”. Gàn thật, vì từ nghề nghiệp là giáo viên (Hùng dạy học tại trường phổ thông cơ sở Xã Đàn, Hà Nội), tương lai đang tốt đẹp, Hùng lại đột nhiên bỏ nghề, đi theo Vũ Quang Thuận, Nguyễn Văn Điển thành lập tổ chức “Phong trào chấn hưng nước Việt”.

Hùng tự phong mình là “nhà báo độc lập”, tự chế thẻ nhà báo để huyênh hoang trên mạng xã hội dù không hề có kiến thức chuyên môn lẫn nghiệp vụ báo chí. Dưới sự dẫn dắt của “tiền bối” Dũng Vova, y xây dựng các kênh Youtube, livestream trên mạng xã hội dưới biệt danh “Hùng gàn”. Trên các buổi livestream,  Hùng xuất hiện với bộ áo dài, khăn đống đen và biểu ngữ đằng sau ghi “Văn phòng ứng biên đại biểu quốc hội Lê Trọng Hùng. Vợ con khuyên can nhiều, nhưng vẫn không làm anh ta thay đổi tính gàn trở thành bản năng của mình.

Hùng bị bắt, cùng với đồng bọn là Vũ Quang Thuận, Nguyễn Văn Điển. Nhưng khác với đồng bọn, chui sẵn trong bụi rậm, thì Hùng đã trở thành điển hình cho trường hợp “đường quan không đi, lại lao đầu vào bụi rậm”

 

 

 

CẢNH GIÁC VỚI CÁCH ĐƯA TIN THIẾU THIỆN CHÍ CỦA RFA VỀ VỤ VIỆC NGƯỜI DÂN XÃ BÌNH THUẬN CHẶN QUỐC LỘ

 

Từ vụ việc người dân xã Bình Thuận, huyện Bình Sơn, tỉnh Quảng Ngãi vào tối ngày 17/12/2021 có hành vi chặn ngang Quốc lộ 1A đã một lần nữa cho thấy cách đưa thông tin có chủ đích ‘xấu’ của trang tin RFA.

Thông thường, tin trên báo chí phải phản ánh trung thực diễn biến xảy ra của vụ việc và không được phép lồng ý chí chủ quan của phóng viên để hướng lái vụ việc theo chủ đích xấu. Tuy nhiên, vụ việc xảy ra đối với người dân ở xã Bình Thuận, huyện Bình Sơn, tỉnh Quảng Ngãi vào tối ngày 17/12/2021 lại bị phóng viên của RFA hướng lái một cách trơ tráo khi cố tình suy diễn để hướng lái vụ việc đi theo một chiều hướng không tích cực.

Ngày 23/12/2021 RFA cho loan tải thông tin về vụ việc trên nhưng cố tình đưa tin thiếu trung thực dẫn bài viết không còn dưới dạng tin mà dưới dạng bình luận của người viết. Trong đó, RFA từ khâu ‘giật tít bài’ đến trình bày các nội dung đều hướng lái dư luận đến cách hiểu về những bất ổn của người dân nơi đây là do tập đoàn Hòa Phát và đứng sau là sự hậu thuẫn của chính quyền từ đó kích động người dân nơi đây tiếp tục chống lại chính quyền sở tại.

Thủ đoạn đưa tin của RFA vẫn theo chủ đích xấu như vậy đối với bất kỳ tin tức nào đối với một vụ việc cụ thể xảy ra ở Việt Nam. Điều quan trọng là những người dân nơi đây và những độc giả khác bị tác động xấu khi đọc những thông tin của RFA khi họ không kiểm chứng hoặc chậm lại để ‘ngẫm’. Theo đó, vụ việc của người dân xã Bình Thuận chỉ đơn giản là người dân nhỏ lẻ dùng thuyền thúng muốn đi đánh cá trong khu vực đã được phê duyệt, bàn giao cho tập đoàn Hòa Phát lại bị thổi phồng thành lí do “Người dân phản đối tập đoàn Hòa Phát”… Chỉ vì bắt vài con cá (đánh cá nhỏ lẻ) để đáp ứng nhu cầu sinh hoạt hàng ngày (không có tính kinh tế) mà bị kích động, thổi phồng thành vụ việc như kiểu bạo loạn thì quả thật không thể chấp nhận kiểu đưa tin của RFA. Nếu người đọc không tỉnh táo dễ bị kích động nhận thức tiêu cực đối với tập đoàn Hòa Phát, chính quyền và thậm chí có những hành vi thiếu kiểm soát dẫn đến vi phạm pháp luật. Mặt khác, trong bài viết RFA vẫn luôn chèn vào những thông tin như ‘dạy’, ‘hướng dẫn’ người dân tạo cớ gây sự, gây rối, gây bất ổn nơi người dân sinh sống mặc dù từ một vụ việc rất nhỏ trong sinh hoạt hằng ngày.

Cách ‘thổi’ tin của RFA đã thành thông lệ và luôn hướng lái theo chủ đích gây bất lợi cho phát triển kinh tế, xã hội, chính trị,… ở Việt Nam hiện nay. Rõ rang, bất kỳ độc giả nào khi tiếp cận trang tin này cũng đã hiểu lý do vì saoo RFA lại phải ‘cố’ nhào nặn tin như vậy -đơn giản chỉ vì mối dây liên hệ giữa trang tin những tổ chức phi chính phủ chống phá, các hội, nhóm, cá nhân bất mãn, cơ hội chính trị trong sự tồn tại của chính mình.

 

 

LỢI DỤNG VIỆC PHÒNG CHỐNG THAM NHŨNG CỦA ĐẢNG TA VÀ LUẬN ĐIỆU PHẢN ĐỘNG CỦA NGUYỄN VĂN ĐÀI

Mới đây, Nguyễn Văn Đài đã đăng Trên trang mạng Bureau CTM Media- Á Châu bài viết “Làm sao để cán bộ không dám, không thể, không cần, không nuốn tham nhũng”, nhằm lợi dụng hoạt động tiếp xúc cử tri của các đồng chí lãnh đạo Đảng, Nhà nước ta, cũng như những ý kiến phát biểu chỉ đạo về công tác phòng, chống tham nhũng của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng trong thời gian qua để tuyên truyền, bịa đặt, xuyên tạc sự thật nhằm chống phá Đảng, Nhà nước và chế độ xã hội chủ nghĩa.

Nguyễn Văn Đài đã đưa ra nhận định hết sức phản động là; “ Đảng Cộng sản Việt Nam nắm quyền lực tuyệt đối, nên các quan chức CSVN đứng trên pháp luật và ngoài pháp luật. Từ quyền lực tuyệt đối, các quan chức đảng CSVN sinh ra sự tha hóa tuyệt đối. Và tham nhũng được sinh ra từ bản chất của đảng, chế độ và nhà nước độc tài CSVN ….”. Nguyễn Văn Đài phải hiểu rằng, Tham nhũng không phải là hiện tượng mới xuất hiện. Nó ra đời và gắn liền với sự tồn tại, phát triển của nhà nước. Mỗi khi đội ngũ cán bộ, công chức thoái hóa, biến chất, quyền lực nhà nước bị tha hóa thì những kẻ tham nhũng trở thành thế lực thao túng đời sống xã hội. Cho đến nay, trên thế giới, chưa phát hiện quốc gia nào không có tham nhũng. Nghĩa là, nó đang hiện diện ở các quốc gia không phân biệt sắc tộc, văn hóa và chế độ xã hội. Tuy nhiên, tính chất, mức độ, loại hình tham nhũng ở mỗi quốc gia, mỗi khu vực là rất khác nhau và phụ thuộc vào những điều kiện kinh tế, văn hóa, xã hội, chế độ chính trị và sự quản lý của Nhà nước.

Ở Việt Nam, ngay từ những ngày đầu xây dựng chế độ mới, Đảng và Chủ tịch Hồ Chí Minh đã luôn quan tâm đến công tác phòng, chống tham nhũng và lãng phí. Vì vậy, trong nhiều thập niên, tệ tham nhũng, lãng phí được kiểm soát hiệu quả. Tuy nhiên, thời gian gần đây, do tác động của mặt trái kinh tế thị trường và nhiều nguyên nhân khác, tham nhũng trong một bộ phận cán bộ, đảng viên, công chức gây bức xúc xã hội và là một trong những nguy cơ đe dọa sự tồn vong của chế độ. Do vậy, ĐCSVN đã đặc biệt quan tâm tăng cường về tổ chức và cơ chế, tiếp tục đẩy mạnh cuộc đấu tranh chống tham nhũng trong bộ máy nhà nước và toàn bộ hệ thống chính trị, ở các cấp, các ngành, từ Trung ương đến cơ sở. Xử lý nghiêm minh theo pháp luật và Điều lệ Đảng những cán bộ, đảng viên, công chức ở bất cứ cấp nào, lĩnh vực nào và nghiêm trị những kẻ tham nhũng, kể cả người đứng đầu cơ quan, đơn vị để xảy ra tham nhũng cũng phải bị xử lý về trách nhiệm.

Hiện nay, chúng ta đã có Luật phòng, chống tham nhũng được Quốc hội thông qua ngày 29/11/2005 (sửa đổi bổ sung năm 2018) và thành lập Ban Chỉ đạo Trung ương về phòng chống tham nhũng vào tháng 8/2006. Trong tất cả các kỳ đại hội Đảng, BCHTW, BCT luôn xác định phòng chống tham nhũng là nhiệm vụ quan trọng. Văn kiện Đại hội Đảng lần thứ XIII xác định. “Công tác phòng, chống tham nhũng, lãng phí là một nhiệm vụ đặc biệt quan trọng trong công tác xây dựng, chỉnh đốn Đảng, xây dựng, củng cố hệ thống chính trị trong sạch, vững mạnh, củng cố khối đại đoàn kết toàn dân tộc. Kiên quyết, kiên trì đấu tranh nhăn chặn, đẩy lùi tham nhũng, lãng phí, với quyết tâm chính trị cao hơn, hành động mạnh mẽ, triệt để hơn, hiệu quả hơn. Kết hợp chặt chẽ giữa tích cực phòng ngừa với chủ động phát hiện, xử lý nghiêm minh, kịp thời những hành vi tham nhũng, lãng phí, bao che, dung túng, tiếp tay cho tham nhũng, can thiệp, cản trở việc chống tham nhũng, lãnh phí, không có vùng cấm, không có ngoại lệ”.

Tóm lại, những vấn đề nêu ra trong bài viết của Nguyễn Văn Đài đã bộc lộ dã tâm thâm độc, cố tình xuyên tạc sự thật, tuyên truyền, chống phá quan điểm của Đảng, Nhà nước ta với mục đích gây hoang mang, dao động về tư tưởng trong cán bộ, đảng viên. Do vậy, chúng ta cần hết sức cảnh giác, vạch trần âm mưu, thủ đoạn của Y.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

NHỮNG ĐỐI TƯỢNG TRUYỀN BÁ VIỆC CHỮA BỆNH BẰNG "NĂNG LƯỢNG NGOÀI KHÔNG GIAN" CẦN XỬ LÝ NGHIÊM

 

Mù quáng tin lời đối tượng được gọi là “chú Phúc”, nhiều người đã gặp những ảnh hưởng đến sức khỏe, thậm chí gia đình tan nát, anh chị em không nhìn mặt nhau. Đó là những hậu quả mà nhiều gia đình có người thân tham gia học tập từ nhóm “năng lượng gốc trống đồng” gặp phải. Tuy nhiên, những hậu quả ấy chắc chắn chưa dừng lại ở đó.

Tổ chức lớp học online chui

“Năng lượng gốc trống đồng” là một nhóm do Việt kiều Mỹ tên Lê Văn Phúc lập ra. Đây là một tổ chức không có tư cách pháp nhân, hoạt động theo hình thức tuyên truyền, dụ dỗ để trục lợi bất chính từ người theo học. Các đối tượng trong tổ chức sử dụng các ngôn từ như “thiền”, “tập luyện nâng cao sức khỏe”, “năng lượng từ nền văn minh ngoài vũ trụ”, “giữ lại tuổi thanh xuân”… để đánh vào tâm lý của người dân, từ đó khiến họ tin theo một cách mù quáng.

Cần xử lý nghiêm những đối tượng truyền bá việc chữa bệnh bằng “năng lượng ngoài không gian”

Đáng nói, Lê Văn Phúc còn dùng nhiều chiêu trò truyền thông, để các đối tượng “chân rết” nâng tầm bản thân. Từ đó kích thích sự tò mò của người học, tin tưởng rằng đây là một đối tượng có năng lượng siêu nhiên, thần thánh hóa một cách vô lối.

Các đối tượng đã đăng tải nhiều video, trong đó liên tục nhắc lại khả năng của ông Phúc với việc có thể truyền năng lượng cho 83.000 người cùng một lúc. Năng lượng được ông Phúc phát qua tần số; có thể truyền năng lượng, chữa các bệnh nan y (ung thư máu, loãng xương, thần kinh, các loại bệnh mà bệnh viện trả về…) qua mạng xã hội, qua gọi điện thoại, qua hẹn giờ mà không cần dùng bất cứ loại thuốc y học nào. Đặc biệt người bệnh nếu bị hôn mê thì chỉ cần người nhà đồng ý là nhận được năng lượng và chữa được khỏi bệnh…

Mặc dù tuyên bố là miễn phí nhưng người tham gia đăng ký học phải mua cuốn sách “Tế bào gốc - Vị y sĩ đại tài của chính bạn” với giá 130.000 đồng/cuốn. Bên cạnh đó, trong quá trình trao đổi trên các nhóm mạng xã hội, các đối tượng “chim mồi” và “chân rết” sẽ kêu gọi học viên đóng góp vào Quỹ “Cộng đồng Năng lượng gốc” để chung tay phát triển cộng đồng. Ngoài ra Lê Văn Phúc còn giới thiệu về một cuốn sách của mình viết bằng tiếng Anh, là “sách bán chạy trên trang bán hàng trực tuyến nổi tiếng thế giới Amazon”.

Để cho người học thêm tin tưởng, các đối tượng cũng liên tục nhắc đến việc “năng lượng gốc trống đồng” đã được cấp phép tại Việt Nam, đồng thời nêu tên 2 nhà khoa học là PGS.TS Nguyễn Thị Ngọc Quyên, Bác sĩ Trần Thị Tuấn Nga vào trong cuốn sách và trong nhiều video được đăng tải trên website của nhóm này.

Nhưng trên thực tế, giấy phép các đối tượng đăng tải trên website đã bị thu hồi và không còn hiệu lực. Đại diện cơ quan nơi PGS.TS Nguyễn Thị Ngọc Quyên và bác sĩ Trần Thị Tuấn Nga công tác không thừa nhận sự tham gia của hai người này, đồng thời có đơn tố cáo hoạt động của tổ chức “năng lượng gốc trống đồng”.

Cần xử lý nghiêm những đối tượng truyền bá việc chữa bệnh bằng “năng lượng ngoài không gian”

Còn ông Phạm Trần Long, Giám đốc Nhà xuất bản Thế giới cho biết, dù cuốn sách ông Lê Văn Phúc chủ biên là “Tế bào gốc - Vị y sĩ đại tài của chính bạn” từng được cấp phép nhưng nội dung chắp vá và ngô nghê. Nhà xuất bản này đã dừng cấp phép vĩnh viễn đối với cuốn sách từ 24-9-2021.

Ngoài ra cuốn sách viết bằng tiếng Anh được “Lê Văn Phúc” khoe khoang là best seller trên Amazon thực chất chỉ là một trò lừa. Các đối tượng đã tự chỉnh sửa hình ảnh, tự in logo best seller trên bìa sách để đánh lừa người học và tăng thêm sự tin tưởng.

Như vậy, hiện nay, gần như toàn bộ tổ chức, cá nhân trong nước từng được “Năng lượng gốc trống đồng” và Lê Văn Phúc quảng bá đều đã dừng hợp tác hoặc cấp phép cho các nội dung, hoạt động của tổ chức này. Nói cách khác, “Năng lượng gốc trống đồng” đang tổ chức “chui” các lớp học online, bán sách, các hoạt động kêu gọi học viên ủng hộ quỹ từ thiện.

Lợi dụng không gian mạng để truyền bá tư tưởng sai lệch

Mặc dù đã được cơ quan chức năng cảnh báo, tuy nhiên cho đến nay vẫn có hàng ngàn người tham gia các lớp học của Lê Văn Phúc với niềm tin mù quáng có thể chữa các căn bệnh nan y, đem tuổi thanh xuân trở về. Tuy nhiên, thứ đến với họ lại là những hệ lụy xấu không chỉ liên quan đến sức khỏe mà còn là các mối quan hệ xã hội và hạnh phúc gia đình.

Là một người bị ảnh hưởng bởi hoạt động của nhóm “Năng lượng gốc trống đồng”, anh V.X.D (Hà Nội) bức xúc cho biết: “Vợ tôi tham gia cái nhóm này từ tháng 8-2021, khi biết thì tôi cũng khuyên can, đừng tin tưởng quá vào mấy cái lớp học trên mạng như vậy, cẩn thận nó lừa rồi tẩy não, nhưng vợ không nghe. Đến giờ khi lún sâu vào, dù báo chí truyền hình, các chuyên gia lên tiếng nhưng vợ tôi vẫn không tin, toàn phản bác lại lời khuyên của mình”.

Cần xử lý nghiêm những đối tượng truyền bá việc chữa bệnh bằng “năng lượng ngoài không gian”

Anh D. cho biết, sau khi tham gia, vợ anh còn lôi kéo toàn bộ người thân trong gia đình, bạn bè. Một số người thì tin theo, còn gia đình anh D. phản đối kịch liệt, đến mức hai vợ chồng phải ly thân. Vợ anh nhất quyết lựa chọn theo học đủ 1 năm, mặc kệ nhiều lời khuyên bảo. Trước khi tham gia, vợ anh D. bị bệnh buồn chân, mỏi lưng, loạn thị. Khi học lớp 1-2 thì bệnh có thuyên giảm nhẹ, nhưng theo lời giải thích của anh này thì bệnh thuyên giảm do bắt đầu vào mùa mát trời, không bật quạt nên đỡ buồn chân. Với triệu chứng mỏi lưng, anh D. giải thích vì trước khi đó dịch bệnh, vợ anh chỉ ở trong nhà không đi tập thể dục được. Sau khi thành phố mở cửa, chị vợ đi tập thể dục nhiều nên bệnh giảm, nhưng đến thời điểm hiện tại bệnh đang có chiều hướng trở lại như trước.

“Bây giờ tôi cũng bó tay, chỉ biết chờ cơ quan chức năng vào cuộc. Vợ tôi và bà cô ruột tham gia mù quáng, hàng ngày mấy buổi tập theo công thức nhìn trần nhà đọc thần chú để chữa bệnh. Họ như có biểu hiện bị tẩy não, ngủ thì mơ hồ, hoang tưởng, không nhận là bệnh đã quay trở lại. Dù gia đình nói thế nào cũng không nghe”, anh D. bức xúc.

Là một nạn nhân khác từ những trò lừa của “Năng lượng gốc trống đồng”, gia đình chị B.T.L (Hà Nội) luôn trong tình trạng cơm không lành, canh không ngọt kể từ khi gia đình chị tham gia học các lớp của Lê Văn Phúc.

“Gia đình mình biết đến qua người cậu ruột, chính mình cũng từng bị ép tham gia nhưng thấy nó phản khoa học quá nên từ bỏ. Cứ mỗi lúc lấy năng lượng qua màn hình, mẹ chồng mình lại bắt cả nhà tắt hết ti vi, không được gây tiếng động. Hễ có tiếng là mẹ mình lại quát tháo ầm ĩ khiến không khí trong gia đình lúc nào cũng căng thẳng”, chị L. chia sẻ.

Chị này cũng cho biết, sau khi học qua lớp 2, mẹ chồng chị L. có ngủ ngon hơn. Nhưng khi qua đến lớp 3 thì ngủ lơ mơ, thường xuyên gặp ác mộng nên bà phải đi nhờ cậy đến các thầy tâm linh mê tín. Hiện tại, khi đọc được nhiều bài báo vạch trần bộ mặt của Lê Văn Phúc và thấy hậu quả của việc theo học, mẹ chồng chị L. cũng không dám đăng kí các lớp cao hơn. Tuy nhiên không khí gia đình giờ không được vui vẻ như trước bởi sau những lần cãi cọ, khuyên can không được, quan hệ giữa những người trong gia đình đã có nhiều bất ổn nhưng không ai nói ra.

Còn chị Nguyễn Thị Việt Hà (TP Hồ Chí Minh) cho biết: “Khi biết bố mẹ tham gia, dù nhìn thấy nhóm này có dấu hiệu hoạt động theo dạng đa cấp tâm linh mình cũng chỉ phân tích cho họ đúng sai chứ không ngăn cản. Mình cũng bảo bố mẹ nếu tham gia thì được, nhưng đừng lôi kéo người khác, nhỡ xảy ra hậu quả thì sẽ mang tội và xấu hổ với người ta. Mình cũng không khuyên ngăn dồn dập mà từ từ khuyên bảo để tránh xảy ra cãi vã, bố mẹ con cái không nhìn mặt nhau”. Chị Hà cũng cho biết, dù bênh vực nhóm của ông Lê Văn Phúc hết lời nhưng sức khỏe của mẹ chị ngày càng suy giảm. Sau khi nghiên cứu, chị Hà thấy được đây là dấu hiệu của việc tập thiền, mở luân xa không đúng cách.

“Nhóm này họ pha tạp nhiều kiến thức giữa khoa học và tâm linh khiến người ta tin rồi dẫn dụ người khác để trục lợi. Mình tin là nhóm này đang đánh tráo rất nhiều khái niệm để thần thánh hóa vai trò và việc làm của ông Phúc. Vì thế mình đang rất mong muốn vạch trần bộ mặt của nhóm này”, chị Hà bức xúc.

TS Phạm Tiến Dũng - Trưởng ban Tôn giáo TP Hà Nội cho biết: “Tà đạo hiện nay hoạt động rất tinh vi, phức tạp trên môi trường Internet; thường dùng các từ ngữ tích cực, màu sắc khoa học như: truyền năng lượng, năng lượng vũ trụ, năng lượng gốc… để mê hoặc lòng người. Ban Tôn giáo TP Hà Nội đã xác định được một số đối tượng lợi dụng không gian mạng để truyền bá những tư tưởng sai lệch nhằm trục lợi người bệnh.

Cần xử lý nghiêm những đối tượng truyền bá việc chữa bệnh bằng “năng lượng ngoài không gian”

Liên quan đến tổ chức “Năng lượng gốc trống đồng”, ông Dũng cho biết qua xác minh cho thấy tại Hà Nội có 28/30 quận huyện có người tham gia các lớp học của tổ chức này. Mặc dù cho tới nay, tổ chức này chưa được cấp phép hoạt động trên địa bàn TP Hà Nội.

Nhờ các đơn vị xuất bản, nghiên cứu để mượn danh đang là thủ đoạn phổ biến của các nhóm tôn giáo mới. Bằng chứng là trước khi bị đình chỉ cấp phép, hơn 10.000 cuốn sách của tổ chức “Năng lượng gốc trống đồng” đã được lưu hành công khai với giá 130.000 đồng/cuốn. Nếu để tài liệu phát tán trong cộng đồng, truyền bá tới người dân thì rất nguy hại. Ban Tôn giáo TP Hà Nội sẽ phối hợp với các sở, ngành rà soát, tìm hiểu, đánh giá các cơ quan trên địa bàn thành phố để ngăn chặn có hiệu quả trong thời gian tới.