Chủ Nhật, 23 tháng 1, 2022

Chiêu trò xuyên tạc về kỳ họp bất thường của Quốc hội

 Sau 4, 5 ngày làm việc khẩn trương, nghiêm túc, dân chủ và trách nhiệm cao, Kỳ họp bất thường lần thứ nhất, Quốc hội (QH) khóa XV đã thành công và bế mạc vào tuần qua. Thế nhưng một số đối tượng thù địch và những kẻ chống đối lại hậm hực trước kết quả của kỳ họp, đưa ra những chiêu trò xuyên tạc nhằm hạ thấp vai trò của QH, chia rẽ QH với Chính phủ...

Họp bất thường để giải quyết những vấn đề cấp bách

Một trong những sự kiện thu hút sự quan tâm đặc biệt của cử tri trong những ngày đầu năm mới 2022 là Kỳ họp bất thường lần thứ nhất của QH khóa XV.

Phát biểu khai mạc kỳ họp, Chủ tịch QH Vương Đình Huệ cho biết, trên cơ sở yêu cầu cấp thiết của đất nước và công tác chuẩn bị, căn cứ quy định của Hiến pháp, Luật Tổ chức QH và các nghị quyết Kỳ họp thứ 2, Ủy ban Thường vụ Quốc hội (UBTVQH) đã quyết định triệu tập kỳ họp bất thường lần thứ nhất nhằm kịp thời xem xét, quyết định một số vấn đề lớn, quan trọng, cấp bách về kinh tế-xã hội, tài chính, ngân sách để hỗ trợ kịp thời cho chương trình phòng, chống dịch Covid-19 và chương trình phục hồi, phát triển kinh tế-xã hội.

Trước đó, tại cuộc họp báo về kỳ họp bất thường lần đầu tiên được tổ chức tại QH Việt Nam,  Tổng thư ký QH, Chủ nhiệm Văn phòng QH Bùi Văn Cường khẳng định: Theo quy định của pháp luật, QH có hai kỳ họp là họp thường kỳ và họp bất thường khi cần xem xét những vấn đề cần thiết, cấp bách. Cái tên bất thường ấy cũng gắn với yếu tố cấp bách. Trong đổi mới hoạt động QH, chúng ta phải xem cách thức vận hành và hoạt động của nghị viện các nước cũng thế. Khi cần phải họp để thông qua thì họ cũng đã có những hình thức như vậy.

Tổng thư ký QH cũng nêu quan điểm, QH sẽ có thêm những kỳ họp bất thường để giải quyết những vấn đề cấp bách. Theo đó, khi có những việc cần thiết, cấp bách, cần giải quyết sớm thì QH sẽ có thêm những kỳ họp bất thường bên cạnh hai kỳ họp thường kỳ, với mục tiêu tối thượng là phục vụ nhân dân, phục vụ cho phát triển đất nước, bảo đảm thể chế hóa các chủ trương, nghị quyết của Đảng vào cuộc sống, không bị ách tắc; thể hiện sự chủ động, tích cực của QH trong thực hiện nhiệm vụ theo quy định của Hiến pháp và pháp luật.

Thực tế, tại Kỳ họp bất thường lần thứ nhất của QH, nhiều vấn đề cấp bách của đất nước đã được cơ quan quyền lực cao nhất của đất nước, cơ quan đại biểu cao nhất của nhân dân giải quyết.  

Description: https://baocantho.com.vn/image/fckeditor/upload/2022/20220117/images/chu%20tich%20quoc%20hoi.jpg


Quang cảnh phiên bế mạc kỳ họp bất thường của Quốc hội khóa XV. Ảnh: VPQH  

Chăm chú theo dõi kỳ họp bất thường của QH, TS Trần Du Lịch, chuyên gia kinh tế, đại biểu QH khóa IX, XII và XIII nhận xét: “Đây là kỳ họp với nhiều nội dung hết sức quan trọng, không chỉ phục vụ cho năm 2022 mà cho cả giai đoạn 2021-2025, được cử tri, nhân dân và dư luận xã hội dành sự quan tâm đặc biệt. Kỳ họp diễn ra trong bối cảnh đất nước gặp những khó khăn, thách thức mới, gay gắt hơn do dịch Covid-19 tiếp tục diễn biến phức tạp, khó lường tại nhiều địa phương trên cả nước. Để góp phần khôi phục và phát triển kinh tế-xã hội, khắc phục hệ quả của đại dịch Covid-19, tại kỳ họp, QH đã có những quyết sách kịp thời về tài khóa, tiền tệ để hỗ trợ triển khai chương trình phục hồi và phát triển kinh tế-xã hội, giải quyết những vướng mắc pháp lý cho đầu tư, phát triển. Tôi đánh giá cao việc QH thông qua "một luật sửa 9 luật" để giải quyết những vấn đề căn cơ, bất cập của luật pháp liên quan đến hoạt động kinh tế-xã hội. Đây là sự tháo gỡ căn bản về thể chế.

Trên cơ sở đó, các văn bản pháp quy khác của Chính phủ sẽ điều chỉnh, tạo thuận lợi tốt hơn cho môi trường sản xuất, kinh doanh. Các nội dung cụ thể được sửa đổi, bổ sung lần này liên quan trực tiếp tới hoạt động đầu tư, kinh doanh, quản trị doanh nghiệp, công tác bảo vệ an ninh mạng, thi hành án dân sự, thực hiện chính sách xã hội hóa vào hệ thống truyền tải điện quốc gia, khuyến khích đầu tư sản xuất và sử dụng phương tiện giao thông thân thiện với môi trường... Đáng lưu ý, luật đã tháo gỡ các thủ tục, điểm nghẽn trong hấp thụ nguồn vốn cũng như trong các hoạt động đầu tư, kinh doanh và các hoạt động kinh tế hiện nay”.

Thực tế của kỳ họp bất thường là vậy, cử tri và đồng bào cả nước đều có thể theo dõi các phiên họp qua những phương tiện thông tin đại chúng với rất nhiều kênh truyền hình trực tiếp, trực tuyến. Vậy mà vẫn có một số người lại cố tình xuyên tạc nội dung, bản chất của kỳ họp. Họ rêu rao trên mạng xã hội, phát biểu trên một số phương tiện thông tin đại chúng của nước ngoài rằng: “QH họp bất thường để tạo cơ sở pháp lý cho việc tham nhũng chính sách”, “QH họp bất thường vì lợi ích nhóm”, “QH họp bất thường có bình thường không vào lúc này?”...

Quốc hội họp bất thường không vi hiến

Trên mạng xã hội, có người còn diễn giải rằng: “QH họp bất thường là vi hiến”, “QH họp bất thường là trái luật”... Họ không biết (hoặc cố tình không biết) trong Hiến pháp năm 2013, tại khoản 2 của Điều 83 đã hiến định: “QH họp mỗi năm hai kỳ. Trường hợp Chủ tịch nước, UBTVQH, Thủ tướng Chính phủ hoặc ít nhất một phần ba tổng số đại biểu QH yêu cầu thì QH họp bất thường”. Luật Tổ chức QH tại Điều 90 cũng quy định rõ: “QH họp thường lệ mỗi năm hai kỳ. Trường hợp Chủ tịch nước, UBTVQH, Thủ tướng Chính phủ hoặc ít nhất một phần ba tổng số đại biểu QH yêu cầu thì QH họp bất thường”.

Như vậy, việc QH họp bất thường đã được quy định trong Hiến pháp và Luật Tổ chức QH. Không phải “QH họp bất thường là vi hiến”, “QH họp bất thường là trái luật” như lý lẽ của một số người.

Cũng có người cho rằng “QH họp bất thường nên không có thời gian chuẩn bị”, “Các đại biểu QH phụ thuộc hoàn toàn vào giải trình của ban soạn thảo khi quyết định bấm nút”... Thực tế không phải như vậy. Vào đúng ngày kết thúc Kỳ họp thứ 2, Quốc hội khóa XV (13-11-2021), trước những vấn đề cấp bách đặt ra từ thực tiễn, UBTVQH đã đề nghị Chính phủ trình hồ sơ 5 nội dung để có cơ sở xem xét, đề xuất việc tổ chức kỳ họp bất thường của Quốc hội (ban đầu dự kiến vào cuối tháng 12-2021).

Chiều 22-11-2021, UBTVQH cho ý kiến bước đầu về tổ chức kỳ họp này. Ngày 10-12-2021, tại phiên họp của UBTVQH, ông Bùi Văn Cường, Tổng thư ký QH đã báo cáo về 3 phương án tổ chức Kỳ họp bất thường lần thứ nhất của QH và đã được nhiều đại biểu cho ý kiến. Phát biểu tại phiên họp, Chủ tịch QH Vương Đình Huệ đã nhấn mạnh: “Thống nhất chủ trương có một kỳ họp bất thường, song các nội dung cần phải chuẩn bị kỹ lưỡng, tránh trường hợp vừa phê duyệt, sửa đổi song phát sinh bất cập”. Chủ tịch QH yêu cầu tất cả các cơ quan liên quan phải sát sao, công khai, vô tư, khách quan, minh bạch, không được để sơ suất gì trong công tác chuẩn bị cho kỳ họp này.

Chính vì phải chuẩn bị kỹ lưỡng nên kỳ họp mới lùi sang đầu năm 2022.

Tại kỳ họp bất thường, với tinh thần trách nhiệm cao trước đất nước, đồng bào và cử tri, trên cơ sở các tờ trình, báo cáo của Chính phủ, báo cáo thẩm tra của các cơ quan của QH, với gần 1.100 lượt đại biểu phát biểu qua 3 phiên thảo luận tổ và 3 phiên họp toàn thể trực tuyến, các đại biểu QH đã tập trung nghiên cứu, thảo luận sôi nổi, đóng góp rất nhiều ý kiến sâu sắc, tâm huyết, chất lượng, có tính xây dựng. “Các cơ quan của QH, Chính phủ và cơ quan có liên quan đã nỗ lực tối đa, không quản ngày đêm trong việc tổng hợp, tiếp thu, giải trình đầy đủ, nghiêm túc các ý kiến của đại biểu để QH xem xét, biểu quyết thông qua 1 luật và 4 nghị quyết với sự thống nhất rất cao, góp phần vào thành công thực chất của kỳ họp”, Chủ tịch QH Vương Đình Huệ đã khẳng định như vậy trong bài phát biểu bế mạc kỳ họp.

Dấu ấn từ những quyết sách chưa có tiền lệ

QH khóa XV mới có nửa năm hoạt động nhưng đã để lại dấu ấn với những quyết sách chưa từng có tiền lệ để đáp ứng tốt nhất yêu cầu, nhiệm vụ chính trị của đất nước trong giai đoạn mới. Ngay từ đầu nhiệm kỳ, Chủ tịch QH Vương Đình Huệ nhiều lần khẳng định, QH sẽ không để xảy ra tình trạng "bắc nước sôi chờ gạo người", không chờ các dự án luật được các cơ quan soạn thảo trình sang xong mới cho ý kiến, mà QH sẽ giữ vai trò chủ động dẫn dắt công tác lập pháp, vào cuộc từ sớm, từ xa, thậm chí "đặt hàng" cho các cơ quan Chính phủ trong việc hoàn thiện thể chế pháp luật.

Trên cơ sở đề xuất của Đảng đoàn QH, lần đầu tiên Bộ Chính trị đã ban hành Kết luận số 19-KL/TW về định hướng Chương trình xây dựng pháp luật nhiệm kỳ QH khóa XV, đây là cơ sở hết sức quan trọng để QH và các cơ quan chủ động hơn, vào cuộc từ sớm, từ xa, phối hợp chặt chẽ bảo đảm tiến độ, chất lượng công tác xây dựng pháp luật.

Trong kỳ họp đầu tiên, QH khóa XV đã ban hành 29 nghị quyết. Tại kỳ họp thứ 2, QH đã thông qua 2 luật, 12 nghị quyết, cho ý kiến 5 dự án luật và quyết định rất nhiều vấn đề quan trọng trong bối cảnh dịch Covid-19 diễn biến phức tạp.

Tại kỳ họp thứ nhất, QH đã ban hành Nghị quyết số 30/2021/QH15 trao quyền chủ động mạnh mẽ cho Chính phủ, Thủ tướng Chính phủ được quyết định và tổ chức thực hiện một số giải pháp cấp bách đặc biệt, đặc thù, đặc cách để ứng phó kịp thời với dịch Covid-19. Trường hợp cần thiết phải ban hành quy định về phòng, chống dịch Covid-19 khác với quy định của luật thì trong thời gian QH không họp, Chính phủ báo cáo UBTVQH xem xét, quyết định theo trình tự, thủ tục rút gọn trước khi thực hiện. Nghị quyết đã thể hiện sự vào cuộc quyết liệt, quyết tâm của QH nhằm đáp ứng yêu cầu, đòi hỏi của thực tiễn cuộc sống, được cử tri và dư luận cả nước đồng tình, đánh giá cao.

Để góp phần khôi phục, phát triển kinh tế-xã hội, kỳ họp bất thường lần đầu tiên của QH đã được tổ chức, đưa ra quyết sách kịp thời về tài khóa, tiền tệ để hỗ trợ triển khai chương trình phục hồi và phát triển kinh tế-xã hội; giải quyết những vướng mắc pháp lý cho đầu tư phát triển. Việc tổ chức kỳ họp đã cho thấy sự chủ động, tích cực của QH trong thực hiện chức năng, nhiệm vụ theo quy định của Hiến pháp và pháp luật, với mục tiêu tối thượng là phục vụ nhân dân, sự phát triển của đất nước.

Là đại biểu QH nhiều khóa, Tiến sĩ Vũ Tiến Lộc, nguyên Chủ tịch Phòng Thương mại và Công nghiệp Việt Nam cho rằng, QH khóa XV có rất nhiều đổi mới trong hoạt động. QH không chỉ song hành với Chính phủ mà trong một số hoạt động, QH còn đóng vai trò dẫn dắt, những đề án, dự án luật không chỉ từ cơ quan Chính phủ đề xuất mà các cơ quan của QH, UBTVQH còn đưa ra những đòi hỏi, định hướng, gợi ý, đề nghị đối với Chính phủ. “Hoạt động của QH đã bám sát được những động thái quan trọng nhất, những yêu cầu quan trọng nhất của người dân và doanh nghiệp trong bối cảnh hiện nay. Với việc luôn bám sát yêu cầu của thực tiễn, QH có thể có những kỳ họp bất thường vào bất cứ thời gian nào để đáp ứng yêu cầu thực tiễn phát sinh, đáp ứng mong mỏi của cử tri cả nước. Đây cũng chính là phong cách làm việc mới của QH...”, Tiến sĩ Vũ Tiến Lộc chia sẻ.

Tiến sĩ Nguyễn Sĩ Dũng, nguyên Phó chủ nhiệm Văn phòng QH nhận xét: “Tôi thấy QH khóa này có vẻ dẫn dắt nhiều hơn. Ví dụ, diễn đàn kinh tế thường niên của QH đã bàn thẳng vào các vấn đề thuộc về chính sách phục hồi kinh tế, trong đó có chính sách tài khóa, tiền tệ. Thảo luận các vấn đề kỹ trị quan trọng như bơm tiền vào như thế nào và làm sao để rút ra mà không gây các tác động tiêu cực về vĩ mô. Rồi phục hồi du lịch ra sao trong hoàn cảnh dịch bệnh còn có thể kéo dài. Khuôn khổ tư duy, tầm nhìn, các ưu tiên được hình thành từ đây và vang lên ở kỳ họp QH...".

Ý kiến của các chuyên gia, các nhà khoa học, đông đảo cử tri và thực tế diễn ra là minh chứng, là lời phản bác đanh thép cho những chiêu trò xuyên tạc về Kỳ họp bất thường lần thứ nhất của QH khóa XV.

ĐỖ PHÚ THỌ (Báo Quân đội Nhân dân)

CÓ MỘT THỜI !

 


Có Một Thời đường phố vắng người qua

Chợ đìu hiu sân trường không con trẻ

Không thể  thăm bạn bè hay cha mẹ

Không người thân vui vẻ tới nhà chơi

 

Có Một Thời Chồng - Vợ ở hai nơi

Thời bình mà phải chia ly cách biệt

Viện tuyến đầu bao ngày qua không biết

Nguy hiểm cận kề rình rập quanh ta

 

Có Một Thời dù gần mà thành xa

Qua cửa nhà con không thăm cha được

Điều bình dị bỗng hoá thành mơ ước

Bao ngày qua sao mẹ mãi chưa về!

 

Có Một Thời bộ đội và công an

Đẩy xe hàng vào từng con hẻm nhỏ

Đặt trước cổng dù nhà không mở cửa

Đứng cách xa mà nước mắt nhạt nhoà

 

Có Một Thời là sự thật đâu xa

Bồng bế nhau vượt đường qua vạn dặm

Chạy thật nhanh quê hương còn xa lắm

Bao hiểm nguy luôn rình rập trên đường

 

Có Một Thời nhiều tấm lòng thân thương

Chiếc áo lành sẻ chia năm bẩy mảnh

Tâm thiện nguyện ta cần chi phô diễn

Lặng lẽ trao dâng hiến trọn cho đời

 

Có Một Thời ta cảm thấy chơi vơi

Mỗi ngày qua dài thêm ca mắc mới

Tim đau nhói chỉ biết chờ và đợi

Đến bao giờ chặn đứng được dịch đây!

 

Có Một Thời đau đớn gửi gió mây

Hàng vạn người ra đi trong hưu quạnh

Không người thân không một lời từ biệt

Vài hôm thôi đã vĩnh biệt cõi đời

 

Có Một Thời các chốt ở khắp nơi

Để ngăn dịch không được loang thêm nữa

Nếu gặp nhau chỉ nhìn qua ô cửa

Sự sống mong manh như sợi chỉ cuộc đời...

 

Có Một Thời dịch ở khắp mọi nơi

Lịch sử lưu ngàn đời sau nhớ mãi

Cuộc sống ơi! Bình yên quay trở lại

Có Một Thời khắc ghi mãi: Không quên!

 

Nguồn: ST

Người bạn Cuba của Việt Nam

 


Nếu một ai đó có 100, họ cho bạn 10 - Họ là những người bạn tốt;

Nếu một ai đó có 20, họ cho bạn 10 - Họ là ân nhân của bạn;

Nếu một ai đó có 10, họ cho bạn tất cả những gì họ có, đó chỉ có thể là bố mẹ bạn.

Liệu có ai đó có 10, họ đi vay thêm 10 nữa để cho bạn 20? Bạn nghĩ là không? Vậy mà có đấy! Đó là người bạn Cuba của Việt Nam.

Năm 1960, Việt Nam là một trong những quốc gia đầu tiên Cuba thiết lập quan hệ ngoại giao. Không những thế, Cuba là quốc gia đầu tiên công nhận Mặt trận dân tộc giải phóng miền Nam Việt Nam. Trong giai đoạn chiến tranh Việt Nam diễn ra ác liệt, Chủ tịch Fidel đã tuyên bố: Vì Việt Nam, Cuba sẵn sàng hiến dâng cả máu!

Cuba đề nghị gửi lực lượng quân sự sang sát cánh cùng nhân dân Việt Nam anh hùng, Việt Nam từ chối khéo và đề nghị gửi chuyên gia.

Hàng nghìn chuyên gia Cuba - những kĩ sư giỏi nhất đã đến Việt Nam vào giây phút ác liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ. Những người bạn Cuba đã làm gì?

Họ xây dựng bệnh viện Việt Nam - Cuba, cử các y bác sĩ giỏi nhất sang Việt Nam. Họ là tầng lớp tinh hoa nhất của đất nước Cuba, không có gì quý hơn họ. Họ mua sắm hàng chục loại máy móc trị giá hàng triệu đô-la (Họ phải mua chui vì Cuba vẫn đang bị cấm vận rồi tìm cách chở về cho Việt Nam).

Họ xây dựng khách sạn Thắng Lợi ở Hà Nội, một trong những khách sạn lớn nhất Hà Nội lúc bấy giờ. Con đường Xuân Mai (Hà Nội) chúng ta đi qua được xây dựng bởi những chuyên gia Cuba.

Những con bò sữa, gà, giống cây trồng năng suất cao nhất đều được Cuba để dành gửi tới Việt Nam. Họ cho chúng ta cả "CẦN CÂU" chứ không chỉ "CON CÁ", chuyển giao hoàn toàn kĩ thuật sản xuất, chăn nuôi cho Việt Nam tự xây dựng nền nông nghiệp cho riêng mình. Các trang trại bò sữa, nông trường lớn ở Ba Vì, Tam Đảo đều thấm đẫm mồ hôi, nước mắt và cả máu của nhân dân Cuba.

Họ đã mang sang Việt Nam hàng trăm nghìn tấn đường viện trợ, thậm chí khi sản lượng mía đường của Cuba bị giảm, họ vẫn giữ lời hứa bằng mọi giá, bất chấp phá vỡ các hợp đồng kinh tế với những nước lớn. Việt Nam cảm thấy ngại (vì tình cảm của các bạn Cuba nồng nhiệt quá!), đã gửi văn bản đề nghị Cuba cho Việt Nam mua (chứ không nhận viện trợ vì bạn còn nghèo khác gì mình đâu!). Cuba không chịu. Bên cạnh viện trợ đường, Cuba bán đường cho Việt Nam với giá rất riêng (thấp hơn nhiều lần giá thế giới) và tất nhiên là có nhắc Việt Nam đừng công khai giá đó cho các khách hàng của Cuba (kể cả Liên Xô, Trung Quốc - cái này hơi bị BÍ MẬT).

Năm 1969, Chủ tịch Hồ Chí Minh qua đời. Cả đất nước Cuba nức nở! Họ đã khóc thật lòng như hành động của họ. Cuba để quốc tang 1 tuần, mọi hoạt động vui chơi, giải trí đều tạm dừng. Một số ngôi trường, con đường ở Cuba được đặt tên theo những chiến sĩ cách mạng Việt Nam.

Cũng trong năm này, Cộng hoà miền Nam Việt Nam ra đời. Cuba là quốc gia đầu tiên công nhận chính phủ mới! Cuba đề nghị được đặt Đại sứ quán của Cuba ở ngay miền Nam, chấp nhận việc đại sứ Cuba sẽ ở trong rừng với điều kiện vô cùng gian khổ, miễn là được sát cánh cùng nhân dân Việt Nam.

Năm 1973, Hiệp định Pari được ký kết nhưng cuộc chiến ở miền Nam vẫn còn căng thẳng. Chủ tịch Fidel là nguyên thủ quốc gia đầu tiên và duy nhất có mặt ở miền Nam Việt Nam. Bất chấp bom đạn, Fidel đã cầm ngọn cờ của Mặt trận dân tộc giải phóng miền Nam đi qua hàng nghìn người đứng đón chào.

Sau chuyến đi đó, hàng trăm người Cuba đã có mặt ở con đường Trường Sơn, hàng trăm xe vận tải của Cuba viện trợ đã hiện diện ở nơi được coi là huyết mạch nhất của cuộc chiến tranh. Để rồi, khi thời cơ thuận lợi, Việt Nam đã nhanh chóng đưa hàng nghìn xe tăng, quân đội vào giải phóng miền Nam.

Năm 1978, Chiến tranh Tây Nam Việt Nam bùng nổ, bè lũ Pôn-Pốt Khơme đỏ bị đánh bại. Năm 1979, Chiến tranh biên giới Việt - Trung diễn ra ác liệt. Fidel đã tuyên bố sẽ đưa quân đội Cuba tới Việt Nam, mạnh mẽ lên án Trung Quốc xâm lược. Một lần nữa, Cuba tuyên bố "Vì Việt Nam, Cuba sẵn sàng hiến dâng cả máu!".

Trong 10 năm (1979-1989) Việt Nam giúp đỡ Campuchia xây dựng đất nước, chống Khơme đỏ, tất cả các quốc gia lên án Việt Nam. Một cuộc bỏ phiếu ở Liên Hiệp quốc đã diễn ra để thông qua 1 nghị quyết lên án Việt Nam ở Campuchia, Liên Xô và Cuba là 2 quốc gia mạnh mẽ nhất bỏ phiếu ủng hộ Việt Nam.

Năm 2013, Đại tướng Võ Nguyên Giáp từ trần. Cuba để Quốc tang tưởng nhớ.

Vậy mà năm 2020, khi Việt Nam gửi tặng Cuba 5.000 tấn gạo, có một số kẻ vô ơn đã lên án chính phủ, nói rằng chúng ta đang làm 1 hành động "thừa hơi", tại sao phải giúp nước khác khi người dân trong nước còn phải lo chạy ăn từng bữa (!).

Khi đại dịch COVID-19 bùng phát, 1 lần nữa chúng ta được chứng kiến tình cảm trong sáng, thuỷ chung của người bạn Cuba. Họ đã gửi hàng nghìn lọ thuốc chống Covid-19 đến Việt Nam, cử những chuyên gia giỏi nhất đến Đà Nẵng - tâm dịch để giúp nhân dân Việt Nam.

Chúng ta không còn nhìn thấy những kẻ trước đây lên tiếng xỉa xói nữa - Một sự xấu hổ không hề nhẹ! Thế nên, đừng so sánh sự giúp đỡ của Việt Nam với Cuba, bởi lẽ: Chúng ta thiếu Cuba 1 ân tình lớn! Thế hệ trẻ chúng ta cần phải hiểu điều đó hơn ai hết.

Rồi thì, ngày 30/7/2021, Việt Nam tiếp tục tặng Cuba 12.000 tấn gạo. Mới đây nhân chuyến thăm chính thức Cuba của Chủ tịch nước Nguyễn Xuân Phúc, cùng với việc hai nước ký kết nhiều văn kiện hợp tác quan trọng (trong đó có văn kiện hợp tác về cung ứng vaccine Abdala và chuyển giao công nghệ sản xuất vaccine phòng COVID-19 của Cuba cho Việt Nam), Việt Nam lại tiếp tục tặng Cuba 5.000 tấn gạo nữa. Cảm kích trước những sự kiện này, trên các mạng xã hội đã có nhiều ý kiến bày tỏ sự tri ân đối với Cuba và cố Chủ tịch Fidel Castro, đồng thời ủng hộ những nỗ lực của Việt Nam giúp Cuba nhanh chóng khắc phục tình trạng thiếu hụt trước mắt và hướng tới mục tiêu tự túc được lương thực./.

Nguồn: ST

KHUYẾN NGHỊ CỦA FRANCO

 


Chống Cộng nổi tiếng, nhưng nhà độc tài Franco lại cho tổng thổng Johnson những khuyến nghị đáng kinh ngạc về Cộng sản và về Hồ Chí Minh.

Năm 1965, 3 tuần sau khi Johnson đề nghị Tây Ban Nha góp sức tại Việt Nam, Franco phúc đáp: “Thoạt nhìn thì tình hình Việt Nam là quân sự, nhưng theo tôi thực chất tận cùng vấn đề lại là chính trị, hàm chứa vận mệnh của các quốc gia mới (giành độc lập). Thật không dễ để phương Tây nhận ra gốc rễ của vấn đề. Cuộc đấu tranh giành độc lập của họ khởi phát từ tinh thần dân tộc. Tình trạng nghèo khổ và chẳng còn mấy để mất đã đẩy họ về phía Cộng sản với nhiều cơ hội và hy vọng, hơn là kiểu hệ thống tự do được phương Tây bảo trợ vốn gợi lại cho họ giai đoạn bị thực dân sỉ nhục. Các quốc gia này có xu hướng ngả về Cộng sản, bên cạnh sức quyến rũ của nó, còn bởi vì đó là con đường hữu hiệu duy nhất mở ra cho họ. Việc Nga, Trung hỗ trợ đối với họ là cơ hội và lợi ích...

Hãy cùng biện luận tiếp, nếu mọi việc được giải quyết, thì các bên về cơ bản lại có (lẽ) cùng chung một ước muốn: Hoa Kỳ muốn Trung Quốc không xâm lược Đông Nam Á và càng cách xa biên giới của mình càng tốt; Nga không muốn đối thủ tương lai là Trung Quốc bành trướng và lớn mạnh; còn Hồ Chí Minh thì muốn Việt Nam thống nhất hùng mạnh để không bị Trung Quốc nuốt chửng.

Tôi không quen biết Hồ Chí Minh, nhưng nhìn vào hồ sơ và nỗ lực của ông ấy trong việc đánh đuổi Nhật đầu tiên, Tàu (Tưởng) thứ hai, và tiếp đến là Pháp, chúng ta phải công nhận rằng ông ấy là một người yêu nước, không chịu khoanh tay khi đất nước mình bị giày xéo. Bên cạnh danh tiếng lừng lẫy là một đối thủ khó nhằn, không nghi ngờ gì nữa, ông ấy có thể chính là người đã xuất hiện đúng lúc Việt Nam cần.”

Trong thư dài, dù không nói thẳng tuột, nhưng Franco phân tích rành rọt và ngụ ý rõ ràng: chỗ bạn bè tôi nói thật, nếu cố chấp, ông sẽ là thứ tư nối gót Pháp đó./.

(https_://history.state.gov/historicaldocuments/frus1964-68v12/d184)

"TỰ NHỤC” - CĂN BỆNH NAN Y KHÔNG THUỐC CHỮA CỦA ĐÁM "DÂN CHỦ GIẢ CẦY"!

         “Đừng nghe những gì cộng sản nói, hãy nhìn những gì cộng sản làm” là câu cửa miệng quen thuộc của các nhà “dân chủ giả cầy” và các thành phần “tự nhục”, không bao giờ thừa nhận về sự phát triển của đất nước.

Bởi đơn giản cái họ muốn nghĩ, muốn thấy và muốn nhiều người cùng nghĩ, cùng thấy như họ là về một đất nước Việt Nam đầy rẫy những bất công, tiêu cực, đói nghèo...

Nói về cụm từ “tự nhục”. Đây là một cụm từ khá đặc biệt. Sẽ không thể tìm thấy nó trong bất kỳ bộ Từ điển Tiếng Việt chính thống nào trước kia, mà chỉ trong thời gian gần đây, nó mới xuất hiện khá phổ biến trên các trang mạng xã hội.

Cụm từ này dùng để chỉ trạng thái biểu hiện của một bộ phận người trong xã hội, luôn tự hạ thấp bản thân và quốc gia, dân tộc mình xuống, nhưng không phải để biểu hiện sự khiêm nhường, cầu thị, mà trái lại, vừa hạ thấp giá trị của dân tộc mình, vừa có xu hướng đề cao những giá trị ngoại, coi những thứ ngoại lai mà chủ yếu là các “giá trị phương Tây” mới là chuẩn mực, là tiêu chuẩn cần hướng tới.

Như vậy, “tự nhục” chính là một dạng “tiêu chuẩn kép”, mà trong con mắt của những kẻ “tự nhục”, những gì thuộc về quốc gia, dân tộc mình sẽ luôn là xấu xa, tiêu cực, ngược lại, những thứ ngoại lai thì luôn mỹ miều, tốt đẹp và được họ ca tụng hết lời.

 Điều đáng nói ở đây, căn bệnh “tự nhục” ý không chỉ dừng lại ở một số kẻ luôn nhân danh dân chủ, yêu nước, tiến bộ, mà thông qua các công cụ, phương tiện truyền thông, nó bắt đầu có chiều hướng lây lan sang nhiều thành phần xã hội khác nhau, cả người trẻ, cả người ít hiểu biết lẫn người có tri thức, trình độ, thậm chí lây lan sang không ít học giả tên tuổi và một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên.


 Có thể kể ra đây rất nhiều ví dụ về căn bệnh “tự nhục” hay “tiêu chuẩn kép” của những dạng người này:

Nói về khoa học công nghệ, có những fanpage cả triệu like luôn ra rả luận điệu: “người chế tạo ra máy móc nông nghiệp ở Việt Nam toàn là nông dân”, “nông dân chế tạo xe thiết giáp”, “các giáo sư, tiến sĩ, nhà khoa học Việt Nam đang ở đâu?”, “người Việt Nam thì đến cái ốc vít còn không làm được”...

Những nhận định mang tính “tự nhục” đó thực sự quá ấu trĩ, không phân biệt được đâu là phát minh, sáng tạo, đâu là việc chế tạo và ứng dụng các phát minh. Nực cười vô cùng!

 Nói về thiên tai, khi xảy ra sự cố cháy rừng ở Hà Tĩnh, họ hô hào “trực thăng cứu hỏa đâu”... rồi nhất loạt đổ cho “cộng sản ăn tiền thuế của dân”. Trong khi đó, vụ cháy nhà thờ Đức Bà ở Pa - ri, hay vụ cháy rừng đang diễn ra hai tháng nay ở Úc, cả Pháp và Úc đều sử dụng các công cụ, phương tiện cứu hỏa không khác gì Việt Nam... thì hạng người “tiêu chuẩn kép” lại “pray for”. 

Thật khó hiểu!


 Nói về thể thao, khi chủ nhà Philippines bị phê phán về cung cách tổ chức SEAGames 2019, các thành phần “tự nhục” cho rằng: “Việt Nam đã hơn gì chưa mà nói”, “rồi người ta một năm chịu nhiều bão, được thế là tốt rồi”...

Ấy thế mà, khi Việt Nam chúng ta đăng cai tổ chức các sự kiện quốc tế từ APEC, các hội nghị ASEAN, cuộc gặp thượng đỉnh Mỹ - Triều... thì họ lại không tin, thậm chí còn rêu rao “Cộng sản ngăn cấm người dân tiếp cận Donal Trump”, “bảo vệ nguyên thủ nước người ta mà thế à”...

Nực cười nhất là khi đội tuyển Việt Nam vô địch bóng đá nam trong kỳ SEAGames vừa qua thì họ lại bĩu môi, dè bỉu “chỉ là cái ao làng thôi”. Ô hay, chắc chẳng có gì làm họ tin vào sự phát triển của đất nước và Việt Nam phải tệ - đó chính xác là điều duy nhất những kẻ “tự nhục” tin.

Những người sính Mỹ cuồng Tây. Lãnh đạo Việt Nam đi thăm hỏi tặng quà người nghèo thì là làm mầu, nhưng Obama đi tặng quà Noel cho trẻ em là biểu tượng của sự giản dị và nhân hậu. Con lãnh đạo của Việt Nam được bổ nhiệm thì là con ông cháu cha, song bố con nhà Bush cùng làm Tổng thống thì lại là lại do con dòng cháu dõi.

Cảnh sát Mỹ bắn gục dân thương thì đó là “quyết đoán trấn áp tội phạm”, nhưng cảnh sát Việt Nam xung đột với dân thì là “công an đánh dân”, “chính quyền cướp miếng cơm manh áo của dân nghèo”.

Còn vô vàn “tiêu chuẩn kép” và những điều “tự nhục” đến ngỡ ngàng: họ nhục vì đồng bào họ ăn thịt chó mà quên rằng Hàn quốc cùng nhiều quốc gia khác, thịt chó được coi là một phần của văn hóa ẩm thực; họ nhục vì dân tộc Việt Nam không tạo ra nhạc Rock and roll mà quên rằng Nhã nhạc cung đình Huế, hát ca trù hay câu quan họ Bắc Ninh... của Việt Nam đã được UNESCO công nhận là giá trị văn hóa phi vật thể, đó là niềm mơ ước của bao quốc gia, dân tộc khác.

Buồn cười hơn là với họ - những kẻ tự nhục - tất cả những gì còn khiếm khuyết, các thói hư, tật xấu trong xã hội đều từ một nguồn gốc là “do cộng sản” mà ra.

Ngót ngét cũng gần một thế kỷ các tác phẩm “Số đỏ”, “Kỹ nghệ lấy tây”... của Vũ Trọng Phụng ra đời. Những nhân vật: “ông, bà Văn Minh”, “bà Phó Đoan” hay “Xuân”, “Tuyết”, “Ách Nhoáng”, “Đội Chóp”... những tưởng chỉ có trong tiểu thuyết văn học, ấy vậy mà giờ đây, những hệ lụy từ chính sách ngu dân của chế độ thực dân, kết hợp với sự xuyên tạc, chống phá của các thế lực thù địch, thì những “me Tây”, những kẻ sính ngoại... vẫn cứ tồn tại đâu đó trong xã hội. Đúng như nhà tư tưởng Nhật Bản Fukuzawa Yukichi từng nói: “Văn minh phương Tây... không có nghĩa là cái gì của họ cũng hoàn hảo”.

Đất nước Việt Nam đang từng ngày thay da, đổi thịt, vị thế của Việt Nam trên trường quốc tế ngày càng được nâng cao, thế và lực của ta đã mạnh hơn hẳn so với trước kia.

Đó là một thực tế đáng tự hào và cũng đặt ra những thách thức to lớn, đòi họi mọi người dân nước Việt phải nỗ lực hơn nữa, trước hết là để vượt qua chính mình, bởi bằng lòng với cái đã đạt được là dấu hiệu của sự thụt lùi, suy vong. Chẳng hề ngẫu nhiên khi các thế lực thù địch lại ra sức hô hào, cổ xúy cho tư tưởng “tự ti” dân tộc, bằng cách này hay cách khác gieo rắc trạng thái tâm lý “tự nhục” trong một bộ phận người Việt.

Mục đích của những hành động đó, không gì khác ngoài việc gây tâm lý e dè, tự ti trong nhân dân, xuyên tạc thành quả xây dựng, phát triển đất nước, gây xói mòn lòng tin của nhân dân vào công cuộc đổi mới, qua đó hòng phủ nhận vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam và chống phá sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc Việt Nam XHCN hiện nay./.
Yêu nước ST.

VÀI LỜI GỞI VŨ MINH GIANG , NGUYỄN MẠN HÀ CÙNG NHỮNG NHÀ...SỬ GIAN !!

     Khi nghe các ông tuyên bố với dư luận rằng: lịch sử phải khoa học phải khách quan và trung thực. Là người dân , tôi đã rất vui & càng vui hơn khi các ông cũng nói sẽ lấp đầy những khoảng trống của lịch sử.

   Nhưng thật là thất vọng! khi thực tế các ông đã không làm như những gì các ông nói.

  Chỉ cần nêu ra đây vài dẫn chứng, cũng đã biết sự lươn lẹo, sự xảo trá, sự dối trên lừa dưới của các công!

KHÔNG ĐÚNG SAO?

  Khi Vũ Minh Giang nói rằng: sẽ cố gắng tìm một từ nào đó để thay cho cụm từ ngụy quân Ngụy Quyền(??) trong khi chắc chắn ông ta biết rõ: cụm từ ngụy quân Ngụy quyền là cụm từ mà Đảng & Bác Hồ cùng toàn quân toàn dân, đã nói đã viết để chỉ tập đoàn tay sai Việt nam Cộng hòa. Đó là THỰC TẾ của lịch sử, là TÀI LIỆU lịch sử, và hơn nữa cụm từ Ngụy Quân ngụy quyền đã phản ánh RẤT ĐÚNG, RẤT CHÍNH XÁC về bản chất của cái "Quốc gia" hư cấu do ngoại bang dựng lên & nuôi dưỡng (vnch) Không những vậy, cụm từ ngụy quân Ngụy quyền đã được văn bản hóa trong các nghị quyết của Đảng và đặc biệt nó còn là một phần không thể thiếu trong Lời kêu gọi Chống Mỹ cứu nước, trong Di chúc của Bác Hồ, mà Những văn kiện này đã được Đảng và Nhà nước xác định là Báu Vật quốc gia!

  Nên cụm từ ngụy quyền ngụy quân Không Thể Thay Thế dù với bất kỳ lý do nào! 

  Chúng tôi còn biết và rất bức xúc khi qua lời phát biểu của Nguyễn Mạnh Hà rằng: sẽ tuân thủ theo sự quán việt của Phan Huy Lê: triệt để bỏ đi cụm từ ngụy quân Ngụy Quyền khi ghi chép lịch sử của dân tộc giai đoạn toàn Đảng toàn quân và toàn dân ta tiến hành cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước(???)

  Tại sao các ông Phớt lờ sự chỉ đạo của Đảng và Nhà nước: rằng lịch sử như thế nào phải ghi chép lại như vậy. Để các ông Chỉ nghe theo lời quán triệt của Phan Huy Lê?

  Vậy Phan Lê là ai?

  Ông ta có đại diện cho ý chí của toàn Đảng toàn dân hay không??

Hay ông ta đã bộc lộ rõ là một kẻ xuyên tạc trắng trợn về lịch sử của dân tộc, khi ông ta cho rằng: ngay từ năm 1757 nhà Nguyễn đã định hình ra nước Việt Nam tương đương như nước Việt Nam ngày nay(???). Xảo quyệt và hèn mạt hơn khi Phan Huy Lê đã mượn lời một người đã khuất để hòng xóa bỏ nhân vật anh hùng Lê văn Tám, Để qua đó đánh thẳng vào truyền thông của những người cộng sản.

Mọi thủ đoạn, mọi âm mưu và ý đồ Hòng bỏ đi cụm từ ngụy quân Ngụy quyền trong lịch sử của dân tộc của các ông là biểu hiện rất rõ của sự xuyên tạc, của sự bóp méo lịch sử. Bỏ đi cụm từ Ngụy quân ngụy quyền, là các ông đang muốn Cào Bằng chính nghĩa với phi nghĩa. Các ông muốn làm mất đi tính Chính nghĩa của Cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.

 Bỏ cụm từ Ngụy quân ngụy quyền cũng thể hiện rất rõ ý đồ muốn phủ nhận quan điểm tư tưởng của Đảng và Bác Hồ!

Ảnh: Thầy và trò lật sử bậc nhất của Việt Nam ta.

Yêu nước ST.

BÁC HỒ NÓI VỀ NHÀ NGUYỄN!

VUA GIA LONG (NGUYỄN ÁNH) KẺ "CÕNG RẮN, C.Ắ.N GÀ NHÀ"!

…Xin cho tôi được chọn và trích dẫn ra đây một vài bài viết của Nguyễn Ái Quốc - Hồ Chí Minh từng kịch liệt phê phán vương triều nhà Nguyễn trong suốt nửa thế kỷ, nhằm giúp chúng ta có cơ sở thẩm định về quan điểm chính trị và học thuật của một số người làm công tác trong lĩnh vực nghiên cứu Sử học hiện nay.

Trong thư gửi ông Utơlây, ngày 16/10/1919, Nguyễn Ái Quốc viết: ”Ngay trong cái cung điện Huế cũ kỹ và tối tăm, mà cuộc sống tù hãm, trụy lạc đã nhấn chìm những người sống trong đó vào sự nhu nhược, đến nỗi họ dửng dưng trước mọi việc diễn ra bên ngoài…”


- Trong ”Báo cáo gửi Quốc tế Cộng sản” ngày 21/9/1923, Nguyễn Ái Quốc viết: ”Triều đình và vua quan (nhà Nguyễn) lệ thuộc tuyệt đối vào chính quyền Pháp. Họ bị chủ Pháp khinh bỉ và nhân dân ghét”.


- Trong bài ”Nên học sử ta” đăng trên báo Việt Nam độc lập, ngày 01/02/1942, Nguyễn Ái Quốc viết: ”Trước khi vua Gia Long bán nước cho Tây, nước ta vẫn là nước độc lập”. ”Vì muốn giành làm vua mà Gia Long đem nước ta bán cho Tây. Thế là giang san gấm vóc tan tác tiêu điều, con Lạc cháu Hồng hoá làm trâu ngựa”.


- Trong bài diễn ca ”Lịch sử nước ta”, do Việt Minh Tuyên Truyền Bộ xuất bản, tháng 2/1942, Nguyễn Ái Quốc đã viết về vua Gia Long như sau: "Gia Long lại dấy can qua

Bị Tây Sơn đuổi, chạy ra nước ngoài

Tư mình đã chẳng có tài

Nhờ Tây qua cứu,

tính bài giải vây

Nay ta mất nước thế này

Cũng vì vua Nguyễn

rước Tây vào nhà

Khác gì cõng rắn cắn gà

Rước voi giày mả, thiệt là ngu si”.


Và Nguyễn Ái Quốc đã viết về vua Tự Đức như sau:

"Nay ta mất nước nhà tan

Cũng vì những lũ vua quan ngu hèn

Năm Tự Đức thập thất niên

Nam Kỳ đã lọt dưới quyền

giặc Tây

Hăm lăm năm sau trận này

Trung Kỳ cũng mất,

Bắc Kỳ cũng tan

Ngàn năm gấm vóc giang san

Bị vua họ Nguyễn

đem hàng cho Tây!

Tội kia càng càng đắp càng dày

Sự tình càng nghĩ

càng cay đắng lòng”.


Trong bài diễn ca này, Nguyễn Ái Quốc đã điểm những cột mốc lịch sử quan trọng như sau: “Năm 1794, Gia Long thông với Tây. Năm 1847, Tây bắt đầu đánh nước ta. Năm 1862, vua nhà Nguyễn bắt đầu hàng Tây”.


- Trong ”Báo cáo đọc tại Đại hội các đoàn thể cách mạng Việt Nam ở nước ngoài” họp tại Thành phố Liễu Châu (tỉnh Quảng Tây, Trung Quốc), vào tháng 3/1944, Nguyễn Ái Quốc đã phát biểu: ”Năm 1862, vua Tự Đức ký hiệp ước bán nước, cắt nhượng ba tỉnh Sài Gòn, Biên Hoà, Mỹ Tho cho giặc Pháp”.


- Trong ”Trả lời điện phỏng vấn của Dân quốc Nhật báo” (Trung Quốc), ngày 3/4/1949, Hồ Chủ tịch đã viết bài về Bảo Đại-ông vua cuối cùng của vương triều Nguyễn như sau: ”Vĩnh Thụy trở về nước với hơn 10.000 viện binh Pháp để giết hại thêm đồng bào Việt Nam.


 Vĩnh Thụy cam tâm bán nước. Vĩnh Thụy làm tay sai cho thực dân, là một tên phản quốc”.

- Trong quyển ”Thường thức chính trị” do Nhà xuất bản Sự Thật ấn hành lần đầu năm 1954, Bác Hồ chỉ rõ: “Hơn 80 năm trước đây, đế quốc Pháp thấy nước ta người đông, của nhiều, bèn dùng vũ lực sang cướp nước ta. Giai cấp phong kiến (vua, quan) thì hủ bại hèn nhát, chỉ biết bán nước, không dám chống giặc”.


- Trong ”Báo cáo về Dự thảo Hiến pháp sửa đổi” tại kỳ họp thứ XI Quốc hội khoá I, ngày 18/12/1959, Bác Hồ viết: ”Giữa thế kỷ XIX, đế quốc Pháp bắt đầu xâm lược nước ta: Bọn vua quan phong kiến đã đầu hàng giặc ngoại xâm và bán nước ta cho đế quốc Pháp. Trong gần một thế kỷ, đế quốc Pháp đã cấu kết với giai cấp phong kiến để thống trị nước ta một cách vô cùng tàn bạo”.


Quan điểm của Nguyễn Ái Quốc - Hồ Chí Minh đối với lịch sử là rất sòng phẳng, phân minh. Người không hề công kích các chúa Nguyễn. Cùng với việc kịch liệt phê phán Gia Long và Tự Đức, Người đã từng viết bài trên báo chí nước ngoài để đề cao tinh thần yêu nước của 3 ông vua thứ 8, thứ 10 và thứ 11 của vương triều nhà Nguyễn là Hàm Nghi, Thành Thái, Duy Tân. Trong báo cáo gửi Quốc tế Cộng sản ngày 12/7/1940, Nguyễn Ái Quốc viết: ”Năm 1885 vua Hàm Nghi và năm 1916 vua Duy Tân đã đứng ra lãnh đạo chống Pháp”.


Chúng ta còn được biết thêm một sự kiện rất lý thú: Ngày 24/02/1920, Nguyễn Ái Quốc đã nhận được thư của Hoàng thân Vĩnh San (vua Duy Tân), gửi cho Chủ nhiệm báo L’Humanité về việc đòi độc lập cho Việt Nam. Trung tuần tháng 3/1920, Nguyễn Ái Quốc gặp hai đồng chí Mácxen Casanh, Giăng Lông Ghê và báo L’Humanité đã mời Nguyễn Ái Quốc đến trụ sở để bàn về vấn đề này.


Sau khi Đảng Cộng Sản Việt Nam ra đời, trải qua 15 năm hoạt động bí mật trong thời kỳ tiền khởi nghĩa, Đảng đã từng kịch liệt lên án vương triều nhà Nguyễn (Chính phủ Nam triều) và ông vua “bù nhìn Bảo Đại”.


- Trong Báo cáo chính trị đọc tại Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ I của Đảng (27-31/3/1935), đồng chí Tổng Bí thư Lê Hồng Phong chỉ rõ: Chính sách mới của đế quốc Pháp và mưu mô mới của bọn thống trị bản xứ là ”trả quyền cho bù nhìn Bảo Đại, cải cách Nam triều, lập nguyên lão nghị viện. Thi hành các chính sách ấy, không phải trở lại điều ước nô lệ năm 1884 như nhiều người đã tưởng mà là kiên cố quyền thống trị của đế quốc Pháp”.


- Trong Nghị quyết của cuộc Hội nghị Trung ương lần thứ VI nổi tiếng (6-8/11/1939), do đồng chí Tổng Bí thư Nguyễn Văn Cừ trình bày, đã phân tích kỹ:”Chính phủ Nam triều Bảo Đại đã hoàn toàn bán mình cho đế quốc Pháp, làm tay sai đắc lực cho đế quốc trong cuộc đàn áp phong trào cách mệnh năm 1930-1931”. ”Bảo Đại đã hoàn toàn làm nô lệ một cách vô liêm sỉ cho đế quốc”.


Qua một số ít tư liệu mà tôi trích dẫn trên đây, tự nó, đã xác minh quan điểm chính thống về Sử học của Bác Hồ và của Đảng Cộng Sản Việt Nam trong việc đánh giá vương triều nhà Nguyễn đã và đang bị một số nguời cố tình phản bác.


Quả thực cho đến nay, không phải trong giới Sử học ai cũng đồng thuận với khuynh hướng tư tưởng ấy. Ngay tại cuộc hội thảo lần này, không ít người như giáo sư Văn Tạo - nguyên Viện trưởng Viện Sử học đã khẳng định: Thống nhất đất nước của Tây Sơn là gắn với độc lập dân tộc và toàn vẹn lãnh thổ, còn thống nhất đất nước của vua Gia Long nhờ cắt đất dâng cho thực dân mà có được. Đây rõ ràng là có tội như ông cha ta đã từng phê phán là ”Rước voi về giày mả tổ”, ”Cõng rắn cắn gà nhà”.


Tại Thành phố Hồ Chí Minh trong nhiều năm qua, tôi biết rõ giáo sư Trần Văn Giàu - một nhà Sử học lão thành bậc thầy được cán bộ và nhân dân mến mộ, cũng đã giữ quan điểm đúng đắn trong việc đánh giá vương triều nhà Nguyễn. Chính vì lẽ ấy đồng chí Trần Văn Giàu đã không đồng tình với tác giả cuốn tiểu thuyết lịch sử viết về Phan Thanh Giản bằng lối văn hư cấu tuỳ tiện, thoát ly hiện thực lịch sử…


Theo dõi cuộc hội thảo được tổ chức với quy mô lớn tại tỉnh Thanh Hoá, được báo chí tuyên truyền rầm rộ, nhiều người dân Sài Gòn trước đây ngạc nhiên nói: ”Những câu: ”Gia Long cõng rắn cắn gà nhà”, “Rước voi về giày mả tổ”, ”Phan Lâm mãi quốc, triều đình khí dân”,…đâu phải đến thời bây giờ mới có và đâu phải chỉ lưu hành riêng ở miền Bắc. Nhớ khi còn ngồi trên ghế nhà trường tại thành phố này qua các bậc trung học và đại học, chúng tôi đã từng nghe các giáo sư dưới chế độ cũ khi bước lên bục, đều giảng như vậy cả. Thế nhưng không hiểu vì sao, hàng chục năm qua, một số người làm công tác nghiên cứu Sử học ở miền Bắc lại tìm mọi cách để phản bác những câu đó?”.


Không chỉ Bác Hồ, trong thế kỷ XX, các đồng chí lãnh đạo lỗi lạc của Đảng, Nhà nước và Quân đội ta (như Lê Hồng Phong, Nguyễn Văn Cừ, Lê Duẩn, Trường Chinh, Phạm Văn Đồng, Võ Nguyên Giáp…) cũng đều đánh giá vương triều nhà Nguyễn hoàn toàn nhất trí với quan điểm của Nguyễn Ái Quốc - Hồ Chí Minh. Không ai bài bác và bôi nhọ thanh danh các chúa Nguyễn. Cũng chẳng có ai phủ nhận sự đóng góp của triều nhà Nguyễn trong các lĩnh vực phát triển kinh tế, văn hoá và văn nghệ…

Sử học là một trong những lĩnh vực hoạt động hết sức nhạy cảm và có tầm quan trọng sống còn trên trận địa tư tưởng. Nếu chúng ta không quan tâm chăm lo củng cố sự vững mạnh của ngành Sử học kể cả trên ba mặt: về chính trị, về tư tưởng và về tổ chức, ắt sẽ dẫn đến những hậu quả khó lường.


Nếu những vấn đề trên đây không được giải quyết rốt ráo, sẽ dẫn đến sự rối loạn về nhận thứctrong xã hội. Thật vậy, trong việc đánh giá vương triều nhà Nguyễn, hàng chục triệu nhân dân ta - nhất là một khối lượng rất lớn học sinh, sinh viên, nghiên cứu sinh đang ngồi học tập và viết luận án khoa học trên ghế nhà trường sẽ nghe và viết theo quan điểm của ai? Nghe và viết theo sự chỉ dẫn của tư tưởng Hồ Chí Minh, theo quan điểm Sử học của Đảng ta, hay nghe và viết theo quan điểm của một số nhà nghiên cứu lịch sử đã và đang được công khai quảng bá trên các phương tiện thông tin đại chúng, trong cuộc hội thảo vừa qua tại tỉnh Thanh Hoá và trong những cuộc hội thảo trước đó.


Chúng tôi đặc biệt quan tâm đến chủ trương của Hội Khoa học lịch sử về việc gấp rút tiến hành chỉnh sửa sách giáo khoa phổ thông về Sử học và chuẩn bị biên soạn bộ quốc sử mới, như báo chí đã nhất loạt đưa tin. Đây là nhiệm vụ cực kỳ hệ trọng.


Chúng tôi hoàn toàn không yên tâm nếu như nhiệm vụ này được giao trọn gói cho những người đã từng đi chệch tư tưởng Hồ Chí Minh về Sử học và đã nặng lời công kích “phương pháp luận Sử học mác-xít ấu trĩ, giáo điều, công thức”. Vậy thì thử hỏi, nếu giao cho họ chỉnh sửa sách giáo khoa Sử học và biên soạn bộ quốc sử của nước nhà, họ sẽ đứng trên quan điểm lập trường nào và theo phương pháp luận Sử học của ai? Điều đó chắc chắn sẽ gây ra cho chúng ta những tổn thất không nhỏ trong lĩnh vực công tác giáo dục, cũng như trên địa hạt tư tưởng./.

Yêu nước ST.

GIẢI THƯỞNG VINFUTURE TRUYỀN CẢM HỨNG CHO CÁC NHÀ KHOA HỌC

 

Tối 20/1, các nhà khoa học tên tuổi hàng đầu trên thế giới đã tụ hội về Hà Nội để dự lễ trao Giải thưởng khoa học công nghệ toàn cầu VinFuture. Sự kiện được phát trực tiếp trên một số kênh truyền thông lớn của thế giới, với sự hiện diện của Thủ tướng Chính phủ Phạm Minh Chính, lãnh đạo các bộ ban ngành trong nước và đại sứ của nhiều quốc gia.

Theo Yahoo Finance, giải thưởng VinFuture đã truyền cảm hứng sâu sắc cho tất cả các nhà khoa học có liên quan và sẽ là một bước tiến quan trọng để đưa Việt Nam lên bản đồ khoa học thế giới. Đồng thời, sự kiện này cũng nhằm tôn vinh những người sẵn sàng đi xa hơn để tạo ra những đột phá khoa học, nâng tầm nghiên cứu đẳng cấp thế giới.

Giáo sư Albert P. Pisano từ Đại học California là đồng Chủ tịch Hội đồng Sơ khảo của giải thưởng VinFuture. Ông chia sẻ "Hiếm khi tôi thấy có một giải thưởng ghi nhận sự tận tâm của các nhà khoa học đến vậy, kể từ khi hình thành ý tưởng cho đến khi hiện thực hóa và tác động đến hàng triệu người".

Chuyên trang về công nghệ TechNode Global cho rằng, những giải thưởng như VinFuture có thể là chìa khóa mở ra cánh cửa tươi sáng cho hành trình mới. Giải thưởng sẽ thúc đẩy nhiều nhà khoa học và cho họ thêm động lực để vượt qua khó khăn, thử thách bản thân. Từ đó, sẽ có thêm nhiều bạn trẻ quyết tâm đi theo con đường nghiên cứu, tìm ra những sáng tạo đột phá cống hiến cho cuộc đời.

GS Leslie Gabriel Valiant, Trường Kỹ thuật và Khoa học Ứng dụng Harvard, bày tỏ hy vọng vào tương lai khi thế giới ngày càng nhận thức được sức tác động của khoa học và công nghệ tới đời sống con người. "Nhìn vào các đề cử, tôi càng thấy rõ chúng ta đang sống trong một thời kỳ xuất sắc vì đã có những đóng góp cho khoa học và công nghệ", GS Leslie Gabriel Valiant nói.

Tạp chí Nature cho hay, với trị giá 3 triệu USD, giải thưởng lớn VinFuture có giá trị gấp gần ba lần so với các giải thưởng khoa học thường niên khác trong khu vực. Giải thưởng chính trị giá 3 triệu USD đã được trao cho 3 nhà khoa học Katalin Kariko, Drew Weissman (Mỹ) và Pieter Cullis (Canada) với công nghệ mRNA, mở đường tạo ra các loại vaccine ngăn ngừa Covid-19. 

Bên cạnh giải thưởng chính, VinFuture cũng trao 3 giải đặc biệt, mỗi giải trị giá 500.000 USD dành cho các nhà khoa học nghiên cứu trong các lĩnh vực mới, nhà khoa học nữ và nhà khoa học đến từ các nước đang phát triển.

Cùng với các giải thưởng khoa học nổi tiếng khác như Nobel, Turing hay Fields, giải thưởng VinFuture ghi nhận những nghiên cứu và đổi mới công nghệ mang tính đột phá nhằm nâng cao chất lượng cuộc sống của con người. Đồng thời, giải thưởng hướng đến những nghiên cứu tạo ra một thế giới bình đẳng và bền vững hơn. 

Tạp chí Nature bình luận, tầm nhìn của giải thưởng VinFuture là thúc đẩy sự thay đổi có ý nghĩa trong cuộc sống hàng ngày của mọi người, cùng lúc đó hỗ trợ các Mục tiêu phát triển bền vững của Liên Hợp Quốc.

Lễ trao giải VinFuture Prize kết thúc mùa giải đầu tiên với kết quả vượt xa mong đợi của Hội đồng giải thưởng cả về số lượng, chất lượng và tiềm năng ứng dụng thực tế của các đề cử. Tạp chí Nature nhấn mạnh, thành công ban đầu của giải thưởng sẽ đặt nền tảng cho việc mở rộng tầm ảnh hưởng của VinFuture trong những năm tới.

TIỀN NHIỀU ĐỂ LÀM GÌ KHI MÀ TỔ QUỐC LUÔN LÀ TRÊN HẾT!

         Nếu có trong tay khoảng 6000 tỷ, tương đương khoảng 260 triệu đô la Mỹ và đổi lại, đối phương muốn các bạn ngừng công việc hiện tại mà các bạn đã làm trong khoảng 30 năm trước đó. Các bạn có đồng ý không?

Tháng 7/1946, công văn mật của Sở tình báo Paris cho biết Ngân hàng Đông Dương đã chấp nhận “lobby” cho Chủ tịch Hồ Chí Minh khoảng 30 tỷ Francs Pháp. Đổi lại, họ yêu cầu Chủ tịch Hồ Chí Minh từ bỏ các hoạt động đòi độc lập cho phía Việt Nam. Nói về khoản tiền ấy đơn giản thế này, nếu nhận lời, Chủ tịch Hồ Chí Minh sẽ trở thành một trong những người giàu nhất Đông Dương thời đó. Công tử Bạc Liêu ư? Có lẽ cũng bình thường thôi.

Cũng trong chuyến công du đó, tình báo Pháp cho biết sẵn sàng phá rối các hoạt động của Bác tại Paris và khu vực lân cận. Thậm chí, họ sẵn sàng chuẩn bị cho một chuyến mưu sát Chủ tịch Hồ Chí Minh thông qua một nhóm cực đoan là Trotcyste. Nhóm này sẽ thực hiện một vụ ném bom trên đường di chuyển của Chủ tịch Hồ Chí Minh.

Vừa gây sức ép bằng túi tiền không đáy, vừa gây sức ép về mặt tính mạng. Có lẽ là với nhiều người, nhận xừ nó 6000 tỷ rồi ăn chơi hết đời là xong, khỏi lo chuyện thiên hạ làm gì. Nhưng, sự tầm thường của nhiều người làm nổi bật sự vĩ đại một người.

Bác tránh việc bị ám sát ngầm bằng việc làm việc hết công suất và nỗ lực tham gia rất nhiều các hoạt động tiếp xúc công cộng, tiếp xúc với các lãnh đạo, giới chức không chỉ của Pháp mà còn của các quốc gia khác. Trong khoảng 100 ngày ở Pháp, Bác đã tham gia 400 cuộc họp, hội đàm, làm việc với các bên. Mật vụ Pháp băn khoăn không biết nên làm gì, phá rối hay ném bom thì đều đụng phải “khách VIP”.

Trong cuộc tiếp xúc với cộng đồng người Việt tại Pháp, Bác nói: “Tổ Quốc trên hết. Dân tộc trên hết”, thể hiện sự kiên định với lý tưởng độc lập dân tộc cho người dân và đất nước Việt Nam. Đừng giữa nước Pháp, một quốc gia bấy giờ là thù địch của Việt Nam, chịu rất nhiều áp lực, nhưng lại dám tuyên bố mạnh mẽ như vậy.

Và câu nói đó, như là một lời đáp với Ngân hàng Đông Dương và các mật thám Pháp. Vì đằng sau của Bác, là một nỗi khát khao về một sự độc lập dân tộc cho Việt Nam, là hàng chục triệu người dân Việt Nam, nỗi khát khao đó lớn hơn bất cứ một khoản tiền nào, bất cứ một khó khăn, khát khao đó lớn hơn cả tính mạng.

Như người ta vẫn hay thường nói, sau này là lịch sử./.

Yêu nước ST.

MỸ BÁC TIN CHIẾN HẠM BỊ TRUNG QUỐC"XUA ĐUỔI"Ở GẦN HOÀNG SA CỦA VIỆT NAM!

         Hải quân Mỹ bác bỏ tuyên bố của Trung Quốc về triển khai lực lượng "xua đuổi" khu trục hạm USS Benfold áp sát Hoàng Sa ngày 20/1.

"Tuyên bố của Trung Quốc về chuyến tuần tra này là sai sự thật. USS Benfold thực hiện chiến dịch tuần tra tự do hàng hải (FONOP) theo quy định của luật pháp quốc tế và tiếp tục các hoạt động bình thường trong vùng biển quốc tế", Hạm đội 7 hải quân Mỹ cho biết trong thông cáo hôm qua.

Thông cáo được Hạm đội 7 đưa ra sau khi Bộ Tư lệnh Chiến khu phía Nam của quân đội Trung Quốc tuyên bố đã triển khai lực lượng "xua đuổi" USS Benfold khi khu trục hạm này áp sát quần đảo Hoàng Sa thuộc chủ quyền Việt Nam, hiện bị Trung Quốc chiếm đóng trái phép.

"Tuyên bố của quân đội Trung Quốc là động thái mới nhất trong nỗ lực diễn giải sai các hoạt động hàng hải hợp pháp của Mỹ, cũng như đòi yêu sách hàng hải phi lý và bất hợp pháp của họ tại Biển Đông, bất chấp quyền của các nước láng giềng ở Đông Nam Á", Hạm đội 7 cho biết.

Hạm đội 7 cho rằng hành vi của Trung Quốc trái ngược với cam kết của Mỹ trong tuân thủ luật pháp quốc tế và tầm nhìn về một khu vực Ấn Độ Dương - Thái Bình Dương tự do và rộng mở.

Khu trục hạm mang tên lửa dẫn đường Benfold ngày 20/1 tiến hành hoạt động tuần tra tự do hàng hải (FONOP) gần quần đảo Hoàng Sa. Chiến hạm Benfold đi vòng quanh quần đảo, sau đó tiếp tục hoạt động ở Biển Đông.

Đây là lần đầu tiên Mỹ triển khai chiến dịch FONOP gần quần đảo Hoàng Sa trong năm nay. Hải quân Mỹ cho biết hoạt động này còn nhằm tiếp nối hiện diện quân sự lâu dài của họ tại khu vực.

Mỹ thường xuyên triển khai chiến dịch FONOP ở Biển Đông để thách thức các yêu sách lãnh thổ phi lý của Trung Quốc. Hải quân Mỹ phản đối Trung Quốc vẽ ra cái gọi là "đường cơ sở thẳng" bao quanh toàn bộ vùng biển trong các chuỗi đảo ở Biển Đông.

Quần đảo Hoàng Sa bị Trung Quốc dùng vũ lực chiếm đóng từ năm 1974. Nước này thành lập cái gọi là "thành phố Tam Sa", đặt trụ sở trên đảo Phú Lâm từ tháng 7/2012 nhằm thâu tóm các quần đảo ở Biển Đông, trong đó có Trường Sa và Hoàng Sa thuộc chủ quyền Việt Nam.

Việt Nam từng nhiều lần lên án hoạt động phi pháp của Trung Quốc ở Biển Đông. Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Lê Thị Thu Hằng khẳng định Việt Nam có đầy đủ bằng chứng lịch sử và căn cứ pháp lý để khẳng định chủ quyền với Trường Sa và Hoàng Sa, phù hợp với luật pháp quốc tế. Mọi hoạt động của các bên tại Trường Sa và Hoàng Sa mà không có sự cho phép của Việt Nam đều vô giá trị./.

Ảnh: Khu trục hạm USS Benfold di chuyển trên Biển Đông ngày 12/1.

Yêu nước ST.

BÀN CỜ THẾ GIỚI: NƯỚC NGA PHÒNG THỦ VÀ PHÁT TRIỂN!

         Nước Nga từ xưa tới nay chẳng mấy dính dáng đến những cuộc chiến tranh lâu dài và tốn kém, ngoại trừ cuộc chiến ở Afghnistan thời Liên Xô và Syria hiện nay.

Có ý kiến cho rằng Liên Xô sụp đổ thế mà hay. Chuyện này hạ hồi phân giải. Có điều khi Liên bang Xô Viết còn hiện diện, thể chế này đã phải gánh một gánh nặng các nước cộng hòa, mà sự đóng góp của các nước trong khối chỉ là theo sự phân công lao động.

Tỷ như Ukraine được phân công trong lĩnh vực công nghiệp nặng, công nghiệp quốc phòng; các nước cộng hòa Trung Á phát triển ngành công nghiệp khai khoáng; ngay như nước Bulgaria nho nhỏ cũng là nơi cung câp sản phẩm nông nghiệp cho khối (kể cả nước hoa!). Việt Nam ta là một nước có chiến tranh không những không đóng góp mấy mà còn được các nước trong phe cung cấp các điều kiện cần thiết để chống xâm lược.

Đúng là một cái gánh rất nặng đè lên trên vai những người Xô Viết.

Ngày mà Liên Xô sụp đổ, người phương tây nhìn người Nga với con mắt khinh thường, và các chính phủ phương tây nghĩ rằng, chẳng mấy ngày, họ sẽ bắt người Nga phải khuất phục. Thậm chí đến tận ngày hôm nay, người ta vẫn nghĩ sẽ một ngày lôi kéo nước Nga gia nhập NATO!

Phương cách mà các chính phủ phương tây lôi kéo các nước cộng hòa thuộc Liên Xô cũ là làm cho họ nghèo đi, nền kinh tế kiệt quệ đi thì chỗ dựa duy nhất chỉ còn là EU và NATO. Phải công nhận họ đã thành công trong phương cách ấy.

Mạnh nhất trong phe XHCN sau Nga là Ukraine, nhưng chỉ sau khi ăn mấy “trái cam màu vàng” thì mọi thứ biến mất. Công nghiệp đóng tàu không còn, có một tàu sân bay phải đem bán cho Trung quốc; Mỹ tìm cách phá nát nền công nghiệp quốc phòng Ukraine để rồi hết tổng thống này đến tổng thống khác phải ngửa tay xin tiền từ phương tây.

Đến lúc này thì Mỹ và phương tây bảo gì thì Ukraaine cũng phải nghe. Thế là tự nguyện làm tên lính xung kích đứng lên, phồng mang trợn má hù dọa nước Nga của Putin.

Một lần tôi sang Bulgaria, đi thăm thung lũng hoa hồng, nơi đó khi xưa, thời còn là nước XHCN đã xuất khẩu hoa hồng và nước hoa sang nước khác. Đến nơi tôi chẳng thấy một cây hồng, hỏi ra mới biết, họ phá bỏ hết rồi, bây giờ nhập hoa hồng từ nước khác thôi. Đó là một nước nông nghiệp, bây giờ các cô gái Ottoman (Thổ Nhĩ Kỳ) vẫn sống ở đó song họ chảnh lắm!

Đưa những câu chuyện trên ra để nói rằng, nước Nga ngày nay bị cô lập hoàn toàn. Người ta điều động quân và vũ khí từ nơi xa lạ nào đó đến sát biên giới Nga, Nga buộc phải điều động bình sĩ, khí tài ra chuẩn bị nghênh chiến. Một bên đưa quân từ nơi khác đến, một bên thì điều binh trong nước. Ấy thế mà bên từ nơi khác đến lại cứ to mồm tố bên phòng thủ là đe dọa!

Chẳng phải vô cớ mà họ nói vậy đâu. Họ nói vậy để anh Tổng thống danh hài run lên mà xin phương tây giúp kẻo chúng tôi sẽ bị Nga oánh đến nơi rồi. Thế là cứ phụ thuộc, phụ thuộc mãi vào Mỹ không thôi. Mỹ không cho Ukraine lớn và khôn, vì như vậy Mỹ không khống chế được và mất đi công cụ hù dọa Nga.

Nga ngày nay đã khác Liên Xô ngày xưa rồi. Nga gần như rảnh tay với các nước Cộng hòa cũ, bây giờ chỉ còn lại Tổ chức An ninh tập thể (CSTO) gồm 6 nước thành viên, Nga đủ sức gánh vác. Ngoài ra còn đủ thời gian và nguồn lực để phát triển những loại vũ khí tối tân như vũ khí siêu thanh, vũ khi tác chiến điện tử… Thậm chí, vừa rồi Nga còn dùng hỏa tiễn phá thử một con tàu vũ trụ cũ kỹ đang bay trên quỹ đạo, thành công rồi!

Mới đây thôi, anh Putin ra Sắc lệnh số 374, thoạt nhìn tưởng đây là một văn bản chỉ có tính nội bộ, song thực đó là một lệnh, làm cho Hạm đội Phương Bắc của Nga trở thành một đơn vị hành chính quân sự độc lập trong biên giới của khu vực Murmansk va Arkhangelsk. Sau khi sắc lệnh này được ban hành, có cơ quan thông tin đã nói rằng “Bộ chỉ huy NATO rơi vào tình trạng hoang mang”.

Chỉ biết rằng, Sắc lệnh 374 đã đem lại cho Nga sức mạnh ở vùng biển phương Bắc mà NATO đang ra sức làm giảm bớt ảnh hưởng của Nga tại đây. Việc này cũng sẽ tác động đến toan tính của Trung quốc trên con đường tơ lụa mới.

Sự kiện xảy ra ờ Kazakhstan là một chiến thắng, một điểm cộng của ông Putin không chỉ trước phương tây mà còn ngay cả trước Trung quốc. Cả phương tây và Trung quốc ngỡ ngàng trong việc Tổng thống Tokayev kêu gọi Nga (thông qua CSTO) giúp đỡ. Ngày nay sự liên kết giữa Belarus, Kazakhstan và Nga bền chặt hơn trước rất nhiều. Đó là bài học cho ba nước còn lại trong liên minh CSTO, là chỉ có thể dựa vào nước Nga mà thôi. Nhờ vậy mà biên giới phía nam của Nga thêm vững chắc.

Trong năm 2021, một biên đội tàu mặt nước và máy bay chống ngầm của khối NATO đã không thể tìm ra chiếc tàu ngầm Kilo chạy bằng động cơ diesel-điện đang ở đâu, chung quanh Địa Trung hải trong một khoảng cách có thể gây nguy hiểm cho các tàu của NATO. Mỹ đã chi ra hơn 200 triệu USD để mua 18.000 phao sonar để dò tìm, song kết quả thế nào cũng chưa thấy công bố.

Rõ ràng là, Nga ngày nay đã khác trước rất nhiều, mặc cho Mỹ và phương tây bao vây, cấm vận, dọa nạt song Nga vẫn âm thầm phát triển nội lực, tạo nên sức mạnh cả về quốc phòng và kinh tế. Tờ báo Financial Times ngày 18/1 cho biết Nga đã chuẩn bị các biện pháp cứng rắn để đối phó với các lệnh trừng phạt của phương tây, bằng các biện pháp làm giảm phụ thuộc vào đồng dollar Mỹ; dự trữ của ngân hàng trung ương đã tăng lên đáng kể và nợ nước ngoài của Nga năm qua chỉ chiếm 20% GDP của nước này.

Ngày nay Nga có bán đảo Crimea, biển Azov, biển Đen ở phương nam; có căn cứ quân sự ở phương tây, đó là Kaliningrad; Nga có căn cứ Khmeimim ở Địa Trung hải; hướng đông và bắc đó là cái đơn vị được thành lập theo 374. Gần đây nước Nga đã cho trình làng máy bay ném bom TU-160M cánh cụp cánh xòe, có thể nói vũ khí này sẽ làm cho Ukraine không còn mộng tưởng gia nhập NATO nữa. Rồi nước Nga lại có thứ thủy lôi mang tên Poseidon, có thể nằm im dưới đáy biển, một chiến hạm địch đi qua là nhận lệnh kích nổ. Thứ này thì phương tây không có.

Nga đang cùng Trung quốc và các nước có quan hệ kinh tế, nhất là dầu mỏ, hạ thấp dần ảnh hưởng của đồng dollar trong thanh toán quốc tế.

Rõ ràng là bàn cờ chính trị thế giới hiện nay có các mối quan hệ chằng chịt – bạn, thù, đối tác, đối thủ biến hóa khôn lường. Đừng ai nghĩ Việt Nam sẽ dựa được vào ai đó để phát triển. Có khi lại giống con ruồi mắc vào cái mạng nhện, đến lúc đó chẳng còn đường ra, chỉ còn biết hiến thân thôi./.

Ảnh: Máy bay TU-160M của Nga, mối đe dọa cả châu Âu.

Yêu nước ST.

BÀI PHÁT BIỂU CỦA ĐỒNG CHÍ LÊ DUẨN NĂM 1979: VỀ BỌN BÀNH TRƯỚNG BÁ QUYỀN BẮC KINH!

         Năm 1963, khi Khrushchev phạm sai lầm, ngay lập tức [Trung Quốc] ban hành một tuyên bố 25 điểm và mời đảng chúng ta đến cho ý kiến . Anh Trường Chinh và tôi đã đi cùng với một số anh em khác. Trong cuộc thảo luận, họ (Trung Quốc) lắng nghe chúng tôi đến, hình như là điểm thứ 10, nhưng khi đến điểm “không từ bỏ phe xã hội chủ nghĩa”, họ đã không nghe… Đặng Tiểu Bình nói: “Tôi chịu trách nhiệm về tài liệu của chính tôi, tôi muốn nghe ý kiến của các đồng chí, nhưng tôi không chấp nhận quan điểm này của các đồng chí“.

Trước khi chúng tôi ra về, Mao gặp anh Trường Chinh và tôi. Mao ngồi xuống trò chuyện với chúng tôi và cuối cùng ông ta tuyên bố: “Các đồng chí, tôi muốn nói cho các đồng chí biết điều này. Tôi sẽ là chủ tịch của 500 triệu nông dân đang thiếu đất, và tôi sẽ mang một đạo quân tiến xuống khu vực Đông Nam Á“. Đặng Tiểu Bình cũng ngồi ở đó, nói thêm: “Chủ yếu là vì nông dân nghèo, trong tình cảnh khó khăn cùng cực!”

Khi chúng tôi ra ngoài, tôi nói với anh Trường Chinh: “Đó anh thấy đó, âm mưu chiếm nước ta và Đông Nam Á. Bây giờ đã rõ rồi“. Họ dám tuyên bố điều đó như thế. Họ nghĩ chúng ta không hiểu. Đúng là không lúc nào họ không nghĩ đến đánh Việt Nam!

Tôi sẽ nói với các đồng chí nhiều hơn để các đồng chí có thể thấy thêm về tầm quan trọng quân sự trong vấn đề này.

Mao hỏi tôi: Ở Lào, có bao nhiêu cây số vuông đất?

Tôi trả lời: Khoảng 200.000 cây số vuông.

Mao hỏi: Dân số của họ bao nhiêu?

Tôi trả lời: Khoảng 3 triệu!

Mao nói: Như vậy là không nhiều! Tôi sẽ đưa dân tôi đến đó, thật mà!

Mao hỏi: Có bao nhiêu cây số vuông đất ở Thái Lan?

Tôi trả lời: Khoảng 500.000 cây số vuông.

Mao hỏi: Có bao nhiêu người?

Tôi trả lời: Khoảng 40 triệu!

Mao nói: Lạy Chúa! Tỉnh Tứ Xuyên của Trung Quốc có 500.000 cây số vuông, nhưng có tới 90 triệu người. Tôi cũng sẽ đưa một số người dân của tôi tới Thái Lan! 

Đối với Việt Nam, họ không dám nói về việc đưa người tới theo cách này. Tuy nhiên, ông ta (Mao) nói với tôi: “Đồng chí, có đúng là người Việt Nam đã chiến đấu và đánh bại quân Nguyên?” Tôi nói: “Đúng“. Ông ta hỏi: “Có phải cũng chính người Việt nam đã đánh bại quân Thanh?” Tôi nói: “Đúng“. Ông ta nói: “Và quân Minh nữa, phải không?” Tôi nói: “Đúng, và cả các ông nữa. Tôi đánh các ông luôn. Các ông có biết điều đó không?“. Tôi đã nói với Mao Trạch Đông như thế. Ông ta nói: “Có, có!”.

Ông ta muốn chiếm Lào, cả Thái Lan, cũng như muốn chiếm tất cả các nước Đông Nam Á. Đưa người dân đến sống ở đó. Quan điểm đó thật là phức tạp.

Trong quá khứ (nói đến vấn đề có thể xuất phát từ mối đe dọa của Trung Quốc trong thời gian này), chúng ta đã chuẩn bị rất nhiều, không phải là chúng ta không chuẩn bị. Nếu chúng ta không chuẩn bị, tình hình gần đây sẽ rất nguy hiểm. Không phải là vấn đề đơn giản.

Mười năm trước, tôi đã triệu tập các anh em trong quân đội đến gặp tôi. Tôi nói với họ rằng Liên Xô và Mỹ mâu thuẫn với nhau. Đối với Trung Quốc, họ đã bắt tay với đế quốc Mỹ. Trong tình hình căng thẳng này, các đồng chí phải nghiên cứu vấn đề này ngay lập tức. Tôi sợ rằng quân đội không hiểu ý tôi, nên tôi nói với họ rằng, không có cách nào khác để hiểu vấn đề này. Nhưng họ vẫn thấy khó hiểu. Hoàn toàn không dễ. Nhưng tôi không thể nói bằng cách nào khác. Và tôi đã không cho phép những kẻ khác túm lấy tôi.

Khi tôi đến Liên Xô, Liên Xô cũng làm khó tôi về Trung Quốc. Liên Xô đã triệu tập một cuộc họp gồm 80 đảng [cộng sản] để hỗ trợ Việt Nam, nhưng Việt Nam không tham dự hội nghị này, vì [buổi hợp này] không chỉ đơn giản chỉ nhằm giúp Việt Nam, mà còn có mục đích lên án Trung Quốc. Nên Việt Nam đã không đi.

Liên Xô nói: “Bây giờ các đồng chí bỏ rơi chủ nghĩa quốc tế [hay] là cái gì? Tại sao các đồng chí làm điều này?” Tôi nói: “Tôi hoàn toàn không bỏ rơi chủ nghĩa quốc tế. Tôi không bao giờ làm điều này. Tuy nhiên, để là người quốc tế, trước tiên phải đánh bại Mỹ. Và nếu một nước muốn đánh bại Mỹ, thì phải có sự thống nhất và đoàn kết với Trung Quốc. Nếu tôi đến hội nghị này, thì Trung Quốc sẽ gây nhiều khó khăn lớn với chúng tôi. Các đồng chí, hãy hiểu cho tôi“.

Tại Trung Quốc cũng có nhiều ý kiến và tranh luận khác nhau. Chu Ân Lai đồng ý việc hình thành một mặt trận với Liên Xô để chống Mỹ. Một lần, khi tôi đi Liên Xô để dự lễ kỷ niệm quốc gia, tôi có đọc một bức điện Trung Quốc gửi sang Liên Xô, nói rằng: “Bất cứ khi nào có ai đó tấn công Liên Xô, thì Trung Quốc sẽ đứng bên cạnh các bạn“. Đó là vì đã có một hiệp ước hữu nghị giữa Liên Xô và Trung Quốc từ thời trước đó (tháng 2 năm 1950).

Ngồi cạnh Chu Ân Lai, tôi hỏi ông ta: “Trong bức điện gửi đến Liên Xô gần đây, đồng chí đồng ý thành lập một mặt trận với Liên Xô, nhưng tại sao các đồng chí không thành lập một mặt trận chống Mỹ?” Chu Ân Lai nói: “Chúng tôi có thể thành lập mặt trận chống Mỹ. Tôi chia sẻ quan điểm đó. Các đồng chí, tôi sẽ thành lập một mặt trận với các đồng chí [Việt Nam]“. Bành Chân cũng ngồi ở đó, nói thêm: “Quan điểm này cực kỳ chính xác!” Nhưng khi vấn đề được thảo luận tại Thượng Hải, Mao nói là không thể và hủy bỏ nó. Các đồng chí thấy nó phức tạp như thế nào.

Mặc dù Chu Ân Lai giữ vững một số quan điểm này, ông ta dù sao cũng đồng ý xây dựng một mặt trận và [ông ta] đã giúp Việt Nam rất nhiều. Cám ơn ông ta rằng tôi có thể hiểu [nhiều về những gì đang diễn ra ở Trung Quốc]. Nếu không thì sẽ rất nguy hiểm. Có lần, ông ta nói với tôi: “Tôi đang làm hết sức mình để tồn tại ở đây, sử dụng Li Chiang tích lũy và hỗ trợ cho các đồng chí“. Thì ra vậy (tức là Chu Ân Lai đã sử dụng Li Chiang, để giúp người Việt Nam). Có nghĩa là, không có Chu Ân Lai, điều này sẽ hoàn toàn không thể xảy ra. Tôi đang mắc nợ ông ta.

Tuy nhiên, không đúng để nói rằng các lãnh đạo khác của Trung Quốc hoàn toàn chia sẻ quan điểm của Chu Ân Lai. Họ khác nhau nhiều thứ. Phải nói rằng, người kiên quyết nhất là người có tinh thần Đại Hán và là người muốn chiếm Đông Nam Á, đó chính là Mao Trạch Đông. Tất cả các chính sách [của Trung Quốc] đều nằm trong tay ông ta.

Điều tương tự cũng áp dụng đối với các nhà lãnh đạo hiện tại của Trung Quốc. Tuy nhiên, chúng ta không biết tương lai sẽ ra sao, [sự thật của vấn đề là] họ đã tấn công chúng ta. Trong quá khứ, Đặng Tiểu Bình đã làm hai điều mà hiện đang bị đảo lộn. Đó là, khi chúng ta giành chiến thắng ở miền Nam Việt Nam, nhiều [lãnh đạo] Trung Quốc không hài lòng. Tuy nhiên, dù sao Đặng Tiểu Bình cũng chúc mừng chúng ta. Vì lý do này, ngay lập tức ông ta đã bị những người khác xem như là người theo chủ nghĩa xét lại.

Khi tôi đi Trung Quốc lần cuối, tôi dẫn đầu phái đoàn, và tôi đã gặp phái đoàn Trung Quốc do Đặng Tiểu Bình đứng đầu. Khi nói về vấn đề lãnh thổ, gồm cả việc thảo luận về một số hòn đảo, tôi nói: “Hai đất nước chúng ta ở gần nhau, Có một số vùng lãnh thổ của chúng ta vẫn chưa được xác định rõ ràng. Hai bên nên thành lập các cơ quan để xem xét vấn đề này. Các đồng chí, làm ơn đồng ý với tôi [về vấn đề này]”. Ông ta (Đặng Tiểu Bình) đồng ý, nhưng sau khi làm như vậy, ngay lập tức ông ta bị nhóm lãnh đạo khác xem như là người theo chủ nghĩa xét lại.

Nhưng bây giờ ông ta (Đặng Tiểu Bình) điên rồi. Bởi vì ông ta muốn cho mọi người thấy rằng ông ta không phải là người theo chủ nghĩa xét lại, cho nên ông ta đã tấn công Việt Nam mạnh hơn. Ông ta để cho họ tiếp tục tấn công Việt Nam.

Sau khi đánh bại Mỹ, chúng ta giữ lại hơn một triệu quân, các đồng chí lãnh đạo Liên Xô hỏi chúng tôi: “Các đồng chí định đánh với ai mà giữ lại một đội quân thường trực lớn như vậy?” Tôi nói: “Sau này, các đồng chí sẽ hiểu“. Lý do duy nhất chúng ta giữ quân đội thường trực như thế là vì mối đe dọa của Trung Quốc đối với Việt Nam. Nếu không có [một mối đe dọa như thế], thì điều này (quân đội thường trực lớn) sẽ không cần. Gần đây, bị tấn công trên hai mặt trận, [chúng ta có thể thấy rằng] rất nguy hiểm nếu chúng ta đã không được duy trì một đội quân lớn.

(B) (Ý nghĩa của chữ “B” này trong văn bản gốc không rõ ràng) - Sau Đệ nhị Thế chiến, tất cả mọi người tin rằng tên sen đầm quốc tế là đế quốc Mỹ. Họ có thể tiếp quản và bắt nạt cả thế giới. Tất cả các nước, gồm các nước lớn đều sợ Mỹ. Chỉ có Việt Nam là không sợ Mỹ.

Tôi hiểu vấn đề này vì công việc đã dạy tôi. Người đầu tiên sợ [Mỹ] là Mao Trạch Đông. Ông ta nói với tôi, đó là, Việt Nam và Lào, rằng: “Ngay lập tức, các ông phải chuyển giao hai tỉnh của Lào đã được giải phóng cho chính phủ Viêng Chăn. Nếu các ông không làm như vậy, thì Mỹ sẽ sử dụng điều đó làm lý do tấn công. Đó là mối nguy lớn”. Về phía Việt Nam, chúng tôi đã nói: “Chúng ta phải chiến đấu chống Mỹ để giải phóng miền Nam Việt Nam“. Ông ta (Mao) nói: “Các ông không thể làm điều đó. Miền Nam Việt Nam phải nằm đợi trong một thời gian dài, đợi một đời, 5-10 đời hoặc thậm chí 20 đời kể từ bây giờ. Các ông không thể đánh Mỹ. Đánh Mỹ là nguy hiểm“. Mao Trạch Đông đã sợ Mỹ đến mức độ đó…

Nhưng Việt Nam không sợ. Việt Nam đã tiếp tục chiến đấu. Nếu Việt Nam không đánh Mỹ thì miền Nam Việt Nam sẽ không được giải phóng. Một đất nước chưa được giải phóng sẽ vẫn là một đất nước lệ thuộc. Không ai có được độc lập nếu chỉ có một nửa đất nước được tự do. Không có được độc lập cho đến năm 1975, đất nước chúng ta cuối cùng có được độc lập hoàn toàn. Có độc lập, tự do sẽ đến. Tự do phải là tự do cho cả nước Việt Nam…

Engels đã nói về chiến tranh nhân dân. Sau đó, Liên Xô, Trung Quốc và chính chúng ta cũng đã nói [về vấn đề này]. Tuy nhiên, ba nước rất khác về nội dung [chiến tranh nhân dân]. Không đúng là chỉ vì các bạn có hàng triệu người, thì các bạn có thể làm bất cứ điều gì các bạn muốn. Trung Quốc cũng nói đến chiến tranh nhân dân, tuy nhiên, [họ cho rằng] “khi kẻ thù tiến lên, thì chúng ta phải rút lui“. Nói cách khác, phòng thủ là chính, và chiến tranh được chia thành ba giai đoạn, vùng nông thôn được sử dụng để bao vây thành thị, trong khi [các lực lượng chính] chỉ ở lại trong rừng núi… Người Trung Quốc ở thế phòng thủ và rất yếu [trong Đệ nhị Thế chiến]. Ngay cả với 400 triệu người đọ sức với quân đội Nhật Bản có 300.000 – 400.000 quân, Trung Quốc vẫn không thể đánh bại họ.


Tôi phải lặp lại điều này như thế, vì trước khi Trung Quốc gửi cố vấn cho chúng ta, một số anh em Việt Nam chúng ta không hiểu. Họ nghĩ rằng [Trung Quốc] rất có khả năng. Nhưng họ không có kỹ năng và do đó chúng ta đã không làm theo [những lời khuyên của Trung Quốc].


Năm 1952, tôi rời miền Bắc sang Trung Quốc vì tôi bị bệnh và cần điều trị. Đây là lần đầu tiên tôi đi nước ngoài. Tôi đặt câu hỏi cho họ (Trung Quốc) và thấy nhiều điều rất lạ. Có những khu vực [đã bị] quân Nhật chiếm đóng, mỗi khu có dân số khoảng 50 triệu người, nhưng không có lấy một chiến binh du kích…

Khi tôi từ Trung Quốc trở về, tôi đã gặp Bác [Hồ]. Bác hỏi tôi:

- Đây là lần đầu tiên chú đi ra nước ngoài, phải không?

Vâng, đây là lần đầu tiên tôi đi ra nước ngoài.

- Chú đã thấy gì?

Tôi thấy hai điều: Việt Nam rất dũng cảm và họ (Trung Quốc) không dũng cảm chút nào.

Tôi hiểu điều này kể từ ngày đó. Chúng ta (Việt Nam) hoàn toàn khác với họ. Lòng can đảm vốn có trong con người Việt Nam và do đó chúng ta chưa bao giờ có một chiến lược phòng thủ (ý nói ở thế thủ). Mọi người dân chiến đấu.

Gần đây, họ (Trung Quốc) đã mang hàng trăm ngàn quân vào xâm chiếm nước ta. Hầu hết, chúng ta đã sử dụng lực lượng dân quân và quân đội trong vùng để tấn công họ. Chúng ta không ở thế thủ và do đó họ phải lùi bước. Họ không thể quét sạch dù một trung đội Việt Nam, trong khi chúng ta đã xóa sổ vài trung đoàn và hàng chục tiểu đoàn của họ. Có được như vậy là vì chiến lược tấn công của chúng ta.

Đế quốc Mỹ đã đánh với chúng ta trong một cuộc chiến kéo dài. Họ rất mạnh, nhưng họ đã thua. Nhưng có một yếu tố đặc biệt, đó là những mâu thuẫn gay gắt giữa Trung Quốc và Liên Xô. [Vì điều này,] họ đã tấn công chúng ta mạnh như thế này.

…Việt Nam đã chiến đấu chống Mỹ, và đã chiến đấu rất quyết liệt, nhưng chúng ta biết rằng Hoa Kỳ là một nước rất lớn, khả năng tích lũy hơn 10 triệu quân và đưa tất cả các loại vũ khí được xem là mạnh của họ vào để đánh chúng ta. Vì vậy, chúng ta đã phải chiến đấu trong một thời gian dài để làm cho cho họ giảm leo thang. Chúng ta là những người có thể làm được điều đó, Trung Quốc thì không thể. Khi quân đội Mỹ tấn công Quong Tre (Quảng Trị?), ngay lập tức Bộ Chính trị ra lệnh đưa quân đội vào chiến đấu. Chúng ta không sợ...

Môi Trường ST.