Ở bất cứ thời đại nào, không gian nào, thì lòng thành vẫn là thứ căn cốt, gốc rễ. Có lòng thành thì vạn sự tất thành.
Thứ Hai, 3 tháng 2, 2025
LÒNG THÀNH VẪN LÀ THỨ CĂN CỐT CỦA CON NGƯỜI
TỰ HÀO VỀ ĐẢNG QUANG VINH - XÂY DỰNG ĐẤT NƯỚC VIỆT NAM HÙNG CƯỜNG - THỊNH VƯỢNG
Trong không khí rộn ràng của mùa Xuân mới, toàn Ðảng, toàn dân và toàn quân ta vui mừng kỷ niệm 95 năm Ngày thành lập Ðảng Cộng sản Việt Nam, Ðảng của giai cấp công nhân và nhân dân lao động, của dân tộc Việt Nam anh hùng.
VIỆT NAM RẠNG RỠ TRƯỚC THỀM KỶ NGUYÊN MỚI
Mùa xuân khởi đầu cho một năm! Độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội là mùa xuân khởi đầu cho thời đại mới của dân tộc Việt Nam!
CHỦ TỊCH HỒ CHÍ MINH - NGƯỜI SÁNG LẬP, XÂY DỰNG VÀ RÈN LUYỆN ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM..!!!
Ra đi tìm đường cứu nước với khát vọng giải phóng dân tộc, lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc (Chủ tịch Hồ Chí Minh) đã hoạt động tích cực, khẩn trương và đầy sáng tạo để chuẩn bị cho sự ra đời các tổ chức cộng sản - tiền thân của Đảng Cộng sản Việt Nam.
ĐẢNG TIÊN PHONG TRONG TINH GỌN BỘ MÁY
Để thực hiện thành công “cuộc cách mạng” về tinh gọn tổ chức bộ máy, Tổng Bí thư Tô Lâm nhấn mạnh, cần thống nhất rất cao về nhận thức và hành động trong toàn Đảng và cả hệ thống chính trị. Các Ủy viên Trung ương Đảng cần xác định quyết tâm chính trị cao, nỗ lực lớn, gương mẫu chỉ đạo quyết liệt, mạnh mẽ các ban, bộ, ngành, địa phương trong thực hiện sắp xếp, tinh gọn tổ chức bộ máy.
LÀNG NỦ NẢY MẦM XUÂN
Dãy nhà sàn bản Tày khang trang đẹp như tranh vẽ. Hoa cúc, hoa hồng trổ thắm trước hiên. Làng Nủ hồi sinh đón Tết sau thảm họa thiên tai, đã thấy nảy mầm Xuân mới…
Vững niềm tin với Đảng
Tôi sinh ra trước khi Hiệp đinh Giơ ne vơ ký kết 10 ngày , mẹ tôi nói : Chắc đời tôi sẽ sướng hơn các anh vì sinh ra là đất nước đã hoà bình . Thế nhưng không như vậy khi tôi 6 tuổi đã chứng kiến bọn ngụy đến nhà bắt ba tôi , tôi không hiểu vì sao họ lại bắt ba mình , một người được cả làng , cả xóm quý mến gọi là ông giáo ( Ông giáo Bảy ) , gọi là thầy Bảy , một người ba nghiêm khắc song hết mực thương yêu các con . Sau này khi ba tôi ra tù , ông nói với tôi ba bị bắt vì ba tham gia Việt Minh - Cộng sản chống Pháp ... Thời kỳ đó tôi đi học ở trường Tiểu học của xã , khắp làng , khắp thôn ấp , đâu đâu cũng thấy bọn ngụy xã dùng những chiếc nong phơi lúa quyét vôi trắng và kẻ khẩu hiệu “ Toàn dân ra sức tố Cộng , diệt Cộng “ dựng ở các ngã ba , ở đầu chợ , ở cổng trường , cùng với những tấm tranh cổ động vẽ những người Cộng sản gầy gò , đói khổ với câu “ bảy thằng Cộng sản đu một cộng đu đủ không gảy “ , họ bắt những người tham gia Việt Minh tập trung sám hối vì Việt Minh là Cộng sản… tôi hỏi ba tôi Việt Minh , Cộng sản độc ác sao ba lại là Cộng sản “ ba tôi trả lời không phải vậy đâu con , nhưng từ nay trở đi con không được hỏi , được nói với ai về Cộng sản , lớn lên rồi con dần sẽ hiểu ! Con có nhớ không ? “ Là đứa con biết vâng lời , tôi nghe lời ba song trong lòng vẫn ngấm ngầm thắc mắc , ba tôi đúng hay mấy ông xã đúng ? Thế rồi phong trào cách mạng ngày càng lớn mạnh , nơi này treo cờ cách mạng , nơi kia nổ súng diệt ác , rồi các đơn vị biệt kích ngụy , cảnh sát , công an quận tăng cường về xã tôi , nhiều lúc đang học bỗng nghe tiếng súng nổ vang trời , bình lính ngụy xách súng chạy khắp nơi , vừa chạy vừa hô : Việt Cộng về làng , mọi người tập trung vây bắt . Thế nhưng chúng chẳng bắt được ai , một hôm tôi ôm cặp đi học mẹ tôi dặn hôm nay con không đi qua cổng chợ mà đi vòng sau nhà ông Hưng để đến trường nghe con . Tôi nghe lời mẹ đến trường , vào trường thì bạn bè hỏi “ mi có đi qua chợ không ? Trời ơi họ cắm đầu Cộng sản ngay cổng chợ nhìn ghê quá “ thế là tan lớp học tôi đi ngan qua chợ , đúng vậy một cái đầu người đã thâm đen cắm trên cọc tre vót nhọn dựng ngay đầu chợ , hình ảnh đó in sâu trong tâm trí tôi . Cũng trên con đường đó , lần khác tôi thấy một xác người nằm ngay gần cổng chợ , trên bụng một miếng các tông kẻ dòng chữ màu trắng “ đây là tên Cộng sản nằm vùng , lẻn về hoạt động bị bắn chết “ tôi không dám đến gần song nhìn cái xác người da trắng , cao to ...đâu có gầy ốm tong teo bảy người đu một cành đu đủ không gãy ? Và cũng từ đó trong tâm trí tôi nghĩ về Cộng sản đã không còn như trước , thế rồi bỗng có một đêm tôi giật mình thức giấc , tôi thấy ba tôi nữa đêm đón mấy chú cán bộ về nhà , họ bàn nhau chuyện gì tôi không nghe rõ, chỉ loáng thoáng nói đến việc vận động toàn dân nỗi dậy giải phóng ... , rồi cái gì đến đã đến , hoà theo dòng thác cách mạng , quê tôi nỗi dậy giành chính quyền về tay nhân dân giữa năm 1964... một không khí tưng bừng đổi thay ở làng quê nghèo khó , cách mạng khôi phục trường học , tôi lại được cắp sách đến trường , được sinh hoạt trong đội thiếu niên tiền phong , được tập hát những bài ca cách mạng , có thể nói vui không thể tả . Thế nhưng thời gian đó đi qua thật ngắn ngủi , năm 1965 Mỹ đưa quân vào trực tiếp xâm lược nước ta , bom , pháo Mỹ bắt đầu đánh phá quê tôi , trường tôi lại đào hầm tranh bom tránh pháo , lớp học được bà con đan trục trịch đổ đất làm tường chắn chung quanh chỉ để hai cửa nhỏ ra vào , phía trước cửa cũng chắn một bờ tường đất , chúng tôi cứ vài mươi ngày thì đi gùi muối , gạo lên núi , đưa vào kho của hai cơ quan thương nghiệp và lương thực , có hôm đi dưới làn pháo Mỹ ; chúng tôi vừa học vừa chiến đấu các anh lớn tuổi mang cả súng đi học . Còn ba tôi tiếp tục lăn lộn với phong trào , căn nhà to ba gian đã dỡ xuống làm hầm trú ẩn . Rồi một hôm tôi đang ngồi học ở nhà , thì có một chú cán bộ tên Cam đến gặp ba tôi bàn chuyện đưa ba tôi ra Đà Nẵng hoạt động vì ba tôi là người có học , giỏi tiếng Pháp lại biết nghề thuốc Bắc , ra đó dễ hoạt động cho ta , sẽ là cơ sở thuận lợi cho phong trào thành phố , chú ấy nói thêm “ anh ra đó rất thuận lợi cho cả việc học của cháu nhỏ “( là tôi , còn lúc đó anh tôi đã thoát ly gia đình vào bộ đội giải phóng .) .Trong bụng tôi rất vui vì nghĩ mình sẽ được đi Đà Nẵng , thế nhưng tôi nghe ba tôi trả lời “ Không được đâu anh Cam à ! tôi và bà nó mà ra Đà Nẵng thì cả xã này họ sẽ bỏ quê chạy vào vùng địch hết . Tôi ở lại đây trụ bám cùng bà con . Còn người còn đất , còn phong trào , mất người mất hết anh à “ thế là cả nhà tôi ở lại và đến năm 1967 ba tôi má tôi đã ngã xuống ngay trên mãnh đất mà cả cuộc đời ba má tôi gắn bó . Trong tâm tôi người Cộng sản là như vậy , đó là ba tôi , là má tôi và những người biết sẽ hy sinh nhưng luôn chấp nhận để củng cố lòng tin trong nhân dân . Đảng với tôi lúc ấy rất đơn giản , trong suy nghĩ của tôi : Đảng là những người biết hy sinh vì dân tộc , vì đồng bào giống như ba má tôi , họ trái ngược hoàn toàn với những gì Mỹ , ngụy ra sức tuyên truyền bôi xấu họ .
GIỮ GÌN DANH DỰ CỦA NGƯỜI ĐẢNG VIÊN
Đối với mỗi cán bộ, đảng viên, “danh dự” luôn là điều cao quý, thiêng liêng nhất. Danh dự không phải tự nhiên có được, cũng không phải “từ trên trời sa xuống” mà được hình thành từ quá trình tu dưỡng đạo đức cách mạng, tôi rèn qua “lửa đỏ và nước lạnh”. Cố Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã nhiều lần nhắc nhở cán bộ, đảng viên phải giữ cho được tư cách, đạo đức, danh dự của người đảng viên, người cán bộ cách mạng, đồng thời yêu cầu mỗi cán bộ, đảng viên phải giữ vững “liêm sỉ” và “danh dự” của người cách mạng. Với mỗi người cán bộ, đảng viên, hai từ “danh dự” luôn là điều cao quý, thiêng liêng nhất.
Minh chứng sinh động phản bác mọi luận điệu sai trái, xuyên tạc về vai trò lãnh đạo của Đảng
Đã trở thành thông lệ, lợi dụng những sự kiện chính trị quan trọng của đất nước, trong dịp kỷ niệm 95 năm Ngày thành lập Đảng Cộng sản Việt Nam (3/2/1930 - 3/2/2025), hoạt động chống phá của các thế lực thù địch, chống đối, cơ hội chính trị lại diễn ra dưới nhiều hình thức tinh vi, nguy hiểm.
Phát huy cao nhất giá trị cuốn sách của Tổng Bí thư Tô Lâm đối với sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc
Chiều 3/2, tại trụ sở Bộ Công an đã diễn ra lễ giới thiệu, phát hành cuốn sách “Tuyệt đối trung thành với Tổ quốc, với Đảng, Nhà nước và Nhân dân - Sáng ngời tư cách người Công an cách mạng" của Đại tướng, GS.TS Tô Lâm - Tổng Bí thư Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam.